Thanh kiếm đáng thương rơi phập xuống đất, Dư Doanh Hạ nhớ rằng kiếm của Phương Nguyệt Đồng có kiếm linh, trong khoảnh khắc ấy nàng dường như còn nghe thấy tiếng lầm bầm chửi rủa.
Ngay lúc thanh kiếm bị đánh rơi cũng đồng nghĩa với việc Phương Nguyệt Đồng hoàn toàn không thể giấu mình nữa, hơn nữa còn để lộ chuyện nàng trốn ở đó nghe lén. Bầu không khí ngượng ngập lập tức lan ra khắp gian bếp nhỏ.
Một lúc lâu sau, thấy cả hai người vẫn cứ lúng túng, Dư Doanh Hạ chủ động mở miệng, phá vỡ sự im lặng khó xử ấy: "Phương..."
Nhưng vừa cất tiếng, Dư Doanh Hạ đã khựng lại. Không vì lý do gì khác, chỉ là cách xưng hô khiến nàng khó xử. Sau khi biết Phương Nguyệt Đồng là con gái của A Vụ, Dư Doanh Hạ theo bản năng xem nàng ấy như vãn bối, nhưng thực ra tuổi tác của người ta còn lớn hơn mình. Hơn nữa, còn chưa biết nàng ấy có nguyện ý thừa nhận Nhan Hoài Hi hay không. Bình thường riêng tư thì muốn gọi thế nào cũng được, nhưng trong tình cảnh hiện tại, gọi sao cũng thấy kỳ kỳ.
May mà tính cách Phương Nguyệt Đồng khá thẳng thắn, gặp chuyện thật sự sẽ đối mặt giải quyết chứ không quay đầu bỏ chạy. Nàng chần chừ một lúc rồi từ cạnh cửa bước ra, lặng lẽ nhặt thanh kiếm lên.
Nàng nhìn Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ rất lâu, cuối cùng mới dùng giọng khô khốc nói: "Xin lỗi... ta không cố ý nghe lén, chỉ là lúc vừa đi tới thì các ngươi đang nói chuyện."
"Cái đó... những gì các ngươi vừa nói đều là thật sao? Mẹ ta là muội muội của ngươi?"
"Đúng." Dù sao cũng đã để đứa nhỏ này nghe thấy rồi, coi như là do số mệnh sắp đặt, Nhan Hoài Hi gật đầu.
"A nương của ngươi tên thật là Nhan Chiêu Vụ, sinh ra ở Nhan gia Nam Vực đã bị diệt môn trăm năm trước, là muội muội của ta. Ngươi hẳn cũng đã nghe rồi, sau đó a nương ngươi được trang chủ Quan Nguyệt Sơn Trang nhận nuôi, vì vậy mới có cái tên Phương Quân Lạc."
Nhan Hoài Hi dừng lại một chút, rồi bổ sung: "Chân tướng việc Quan Nguyệt Sơn Trang bị diệt môn, ngươi cũng đã biết. Khi đó Ân Đạc cố ý tung tin ra ngoài, hắn biết ta nhất định sẽ đến. Chỉ cần ta xuất hiện tại hiện trường thảm án, với thanh danh khi ấy của ta, nhất định sẽ phải gánh lấy chậu nước bẩn này, thế là mới có những lời bôi nhọ phỉ báng lan truyền khắp nơi về sau."
Không ai tin một ma đầu ma đạo như nàng, cũng chẳng ai nghi ngờ Ân Đạc một trưởng lão chính đạo, vì vậy lời vu cáo dần dần trở thành "sự thật" mà ai ai cũng biết. Ân Đạc lại đúng lúc nói cho Phương Nguyệt Đồng biết "chân tướng", hạt giống thù hận liền bén rễ nảy mầm trong lòng thiên tài ấy.
Cuối cùng, chỉ cần khiến hai người thân ruột thịt đó tàn sát lẫn nhau, bất kể ai thắng ai thua, kẻ còn sống sót tất nhiên sẽ bị trọng thương. Khi ấy, kẻ đứng sau màn mới có thể ung dung hưởng lợi như ngư ông đắc lợi.
Phương Nguyệt Đồng trầm mặc rất lâu. Dư Doanh Hạ thậm chí còn cảm giác được một thứ cảm xúc mơ hồ nặng nề đè lên người nàng, nặng trĩu đến mức dường như sắp khiến Phương Nguyệt Đồng không thở nổi.
"Xin lỗi..."
Cả Nhan Hoài Hi lẫn Dư Doanh Hạ đều không ngờ rằng, sau khi biết thân thế của mình và người thân duy nhất còn tồn tại trên đời, câu đầu tiên Phương Nguyệt Đồng nói ra lại là lời xin lỗi.
"Ta bị hắn khiêu khích, chưa điều tra rõ chân tướng năm xưa đã ra tay với ngươi... xin lỗi..." Phương Nguyệt Đồng giống hệt một đứa bé làm sai chuyện, vừa lúng túng vừa bất an.
Nhan Hoài Hi khẽ cau mày. Không phải vì chuyện trước đó suýt nữa bị tiểu nha đầu trước mặt này ra tay g**t ch*t, mà là vì đứa bé này quá thật thà, thật thà đến mức nàng thậm chí còn không nỡ nói nặng lấy một câu.
"Ngươi... còn nhỏ tuổi, bị kẻ đó xúi giục cũng là chuyện bình thường. Cũng trách ta khi ấy không cẩn thận kiểm tra đứa bé sơ sinh bị tráo kia mà đã đi truy sát hung thủ, nếu không thì cũng chẳng đến nỗi để ngươi rơi vào tay địch." Nhan Hoài Hi vốn là người ăn mềm không ăn cứng, những lời xin lỗi liên tiếp của đứa bé này khiến nàng ngượng ngùng mà bắt đầu tự kiểm điểm lỗi lầm của chính mình.
Phương Nguyệt Đồng cuối cùng cũng có được chân tướng mà nàng hằng mong muốn, chỉ là nằm mơ nàng cũng không ngờ chân tướng ấy lại là như vậy. Nàng biết mình không quá thông minh, nhưng cho dù thông minh như Kính Lan, e rằng cũng không thể nghĩ ra giữa mình và Nhan Hoài Hi lại có mối quan hệ như thế này.
Nghĩ đến người luôn chỉ dẫn mình khi lạc lối nay đã không còn, mà bản thân lại vẫn chưa thể báo thù cho nàng, trong cảm xúc của Phương Nguyệt Đồng lại hòa lẫn thêm nỗi bi thương nặng nề.
Chân tướng chẳng những không mang lại cho nàng cảm giác bừng tỉnh và an ổn, trái lại còn khiến nàng đối diện với tương lai trong mịt mờ. Người mà nàng không biết đã từng nhằm vào bao nhiêu lần - Nhan Hoài Hi có lẽ chính là người thân duy nhất còn sót lại của nàng trên đời này. Thế nhưng nàng đã từng làm rất nhiều chuyện không hay, nàng không biết đối phương có vì những chuyện trong quá khứ mà oán trách mình hay không.
Nàng càng lúc càng lúng túng bất an. Ngay lúc này, Nhan Hoài Hi bỗng nhìn thấy trên người nàng chút dáng vẻ của muội muội khi phạm lỗi, tay túm chặt vạt áo.
Nước đường trong nồi đang sôi ùng ục, hương ngọt lan tỏa khắp nơi. Nhan Hoài Hi bỗng đứng dậy nói: "Ngươi có muốn uống một chút cái này không?"
Đối với những chuyện đã qua, nàng chưa từng trách cứ đứa bé này. Dù ngoài miệng luôn không chịu nhường ai, nhưng từ sớm Dư Doanh Hạ đã nhìn ra, sự dung túng của Nhan Hoài Hi dành cho Phương Nguyệt Đồng sớm đã vượt quá mức bình thường.
"Đúng rồi, nhân tiện ngươi tới, uống một chút cho ấm người đi. Đều nấu theo khẩu vị của hai người đó. Lúc ở Tam Khê Thành ta đã thấy kỳ lạ rồi, sao khẩu vị của hai người lại giống hệt nhau như vậy, khỏi cần ta phải nhóm thêm bếp nấu nồi thứ hai." Dư Doanh Hạ kéo mạnh người đang lúng túng và ngượng ngập đứng ngoài cửa kia vào trong.
Bước qua ngưỡng cửa ấy, hơi ấm trong phòng lập tức ùa tới, tựa như có một lớp ngăn vô hình bị phá vỡ. Phương Nguyệt Đồng bỗng cảm thấy mình dường như đã được tiếp nhận vào ngôi nhà này.
Trong tay nàng được nhét vào một bát nước đường nóng hổi. Phương Nguyệt Đồng hơi thất thần, đã rất rất lâu rồi nàng không còn cảm nhận được loại nhân gian khói lửa này. Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống của nàng chỉ xoay quanh tu luyện. Ân Đạc không cho phép nàng lãng phí thời gian vào những việc vô dụng khác, đừng nói đến thứ hơi ấm đời thường này, ngay cả giao du với đồng môn nàng cũng rất ít.
Nàng thích cảm giác này. Có lẽ giống như những gì thường viết trong thoại bản — nhà chính là như vậy, cho nên khi còn ở Tam Khê Thành, nàng mới đặc biệt thích lui tới nhà của hai người này.
"Có điều ngươi dễ nuôi hơn nàng ấy nhiều, dù có món không thích cũng vẫn ăn hết, không giống ai đó, kiêu kỳ lắm." Dư Doanh Hạ mỉm cười nói.
"Ai nói chứ, ta đâu có." Nhan Hoài Hi nhất quyết không chịu thừa nhận ngày trước mình khó hầu hạ đến mức nào, khiến Dư Doanh Hạ bị nàng hành cho đủ khổ.
"Đương nhiên là ta nói." Vị đầu bếp từng chịu đủ dày vò liếc xéo ai kia một cái. Nhan Hoài Hi đang định chối bay chối biến thì lập tức không dám cãi nữa, nàng len lén nắm vạt áo Dư Doanh Hạ khẽ lắc lắc, trông hệt như đang làm nũng.
Phương Nguyệt Đồng bưng bát đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói một lời, bỗng cảm thấy mình hình như không quá thích hợp xuất hiện ở đây.
Hóa ra Nhan Hoài Hi thật sự lại là dáng vẻ như thế này sao?
Sự mờ mịt trong mắt Phương Nguyệt Đồng càng thêm dày đặc. Khi nàng còn rất rất nhỏ, Nhan Hoài Hi đã nổi danh hung ác bên ngoài. Trong những điều nàng được dạy dỗ từ trước tới nay, Nhan Hoài Hi luôn bị miêu tả thành một ma đầu hỉ nộ vô thường, khát máu tàn bạo, chỉ cần lời nói không hợp liền giết người, đến cả những kẻ dưới tay dám mở miệng khuyên can cũng không biết đã bị giết bao nhiêu.
Cho dù sau này Phương Nguyệt Đồng biết rất nhiều chuyện là hiểu lầm, là vu oan, nhưng việc Nhan Hoài Hi là môn chủ Trường Sinh Môn thì không thể chối cãi. Mà mức độ đẫm máu tàn nhẫn của Trường Sinh Môn lại vượt xa các ma tông khác, loại ấn tượng cố hữu đã ăn sâu vào lòng những đứa bé chính đạo ấy rất khó xóa bỏ. Trước kia nàng vẫn luôn cho rằng, cho dù những hung án kia không phải do Nhan Hoài Hi gây ra, thì đối phương cũng tuyệt đối không phải là người dễ chung sống.
Giống như những lần chạm mặt trước đây, mình nói nàng một câu, đối phương nhất định sẽ mắng lại mười câu... Được rồi, dù gì nếu đã nhục mạ trưởng bối, mắng mười câu cũng coi như còn nhẹ.
Nhưng những gì đang xảy ra trong gian bếp nhỏ này lại khiến nhận thức của nàng vỡ nát tan tành. Nhan Hoài Hi không chỉ bị Dư cô nương dạy dỗ mà không dám cãi lại, thậm chí còn chủ động làm nũng. Cho dù nàng cố tình tránh né mình, nhưng mấy động tác nhỏ ấy vẫn bị Phương Nguyệt Đồng bắt trọn.
Một Nhan Hoài Hi vừa giữ của, chấp nhận chịu thua lại còn thích làm nũng... thật sự là người mà nàng từng biết sao?
"Khụ!" Nhan Hoài Hi cau mày nhìn sang, nàng cảm thấy tiểu nha đầu này đang nghĩ những chuyện cực kỳ không tôn trọng trưởng bối.
Phương Nguyệt Đồng lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác, giả vờ như mình chẳng phát hiện ra điều gì. Nhưng cô nương thẳng thắn này xưa nay không giỏi che giấu cảm xúc, trong lòng nghĩ gì gần như đều viết hết lên mặt.
Dư Doanh Hạ "phì" một tiếng bật cười. Thật ra như vậy cũng rất tốt, nàng tin Phương Nguyệt Đồng hẳn vẫn còn không ít hiểu lầm về Nhan Hoài Hi. Để lộ ra mặt riêng tư của nàng ấy, nói không chừng còn có lợi hơn cho việc kéo gần quan hệ với đứa bé trong nhà.
"Được rồi, đừng để ý tới nàng ấy, mau uống đi, để lát nữa là nguội mất." Dư Doanh Hạ đưa tay che đôi mắt còn lấp lóe "hung quang" của Nhan Hoài Hi, bảo Phương Nguyệt Đồng không cần câu nệ.
Khi thấy Nhan Hoài Hi vừa hung dữ với mình xong lại lộ ra dáng vẻ ủy khuất, khóe miệng Phương Nguyệt Đồng khẽ động, suýt nữa thì cong lên một chút. May mà bao năm qua nàng đã luyện được một gương mặt như khúc gỗ, lúc then chốt vẫn kịp khống chế biểu cảm, nếu không e rằng đã bị chính dì ruột quét ra khỏi nhà rồi.
Nàng từng ngụm từng ngụm nhỏ uống nước đường nóng hổi, cảm giác mệt mỏi trên người dường như cũng bị hơi ấm ấy xua tan đi không ít.
"Ngươi cũng đã lâu không tới làm khách rồi, trong viện của chúng ta có sẵn phòng khách đã dọn dẹp xong. Nếu không vội đi thì cứ ở lại đây trước, ta sẽ làm mấy món ngươi thích ăn nhất." Dư Doanh Hạ nhìn dáng vẻ nàng liền nhớ tới đứa bé bụ bẫm trong ảo cảnh từng ôm chặt lấy chân mình, trong lòng bất giác mềm đi rất nhiều.
Nàng còn hỏi ý Nhan Hoài Hi một câu. Thật ra người này khi đối diện với chuyện của người nhà luôn miệng cứng lòng mềm, Dư Doanh Hạ biết Nhan Hoài Hi tuyệt đối sẽ không từ chối đề nghị của mình.
"Không cần đâu, ta còn phải đi truy tìm tung tích của Ân Đạc." Phương Nguyệt Đồng khẽ lắc đầu, nàng siết chặt thanh kiếm trong tay. Dù nhiệt độ trong phòng đã sưởi ấm phần nào thân tâm đang lạnh lẽo của nàng, nhưng nàng chưa từng quên mối thù khắc cốt ghi tâm ấy.
Nhan Hoài Hi không nhịn được buột miệng một câu: "Ngươi ngốc à?"
Bị mắng bất ngờ, Phương Nguyệt Đồng vừa ngơ ngác vừa tủi thân nhìn nàng. Trong mắt Dư Doanh Hạ, trông nàng hệt như một chú cún con vừa bị quở trách, vừa ấm ức lại vừa lắc đuôi, không hiểu sao lại có cảm giác đáng yêu đến lạ.
Nàng khẽ kéo tay áo Nhan Hoài Hi một cái, ra hiệu cho nàng ấy nói chuyện tử tế với đứa bé trong nhà.
Nhan Hoài Hi điều chỉnh lại giọng điệu, chậm rãi nói: "Ngươi cứ điều tra kiểu không mục đích thế này, nói cho cùng cũng chỉ là trông chờ vào vận may. Lão già chết tiệt kia giỏi nhất là trốn chạy, hắn không lộ mặt thì ngươi nghĩ mình phải mất đến bao giờ mới tìm ra được hắn?"
Phương Nguyệt Đồng cúi đầu xuống. Nàng cũng biết cứ tìm kiếm như vậy thì khó khăn chồng chất, chỉ là nàng không có biện pháp nào tốt hơn.
"Nếu ngươi không chê chỗ này của ta, thì cứ tạm ở lại đây trước, điều tức lại linh lực. Sau đó ta sẽ cùng ngươi đi điều tra." Nhan Hoài Hi dùng giọng điệu có phần cứng nhắc để nói ra những lời mềm mỏng nhất. Phương Nguyệt Đồng gần như theo phản xạ gật đầu, nàng đương nhiên không chê nơi này, thậm chí còn rất thích.
Faye: Happy New Year! Chúc các bạn năm mới tràn đầy hạnh phúc, tâm tưởng sự thành, vạn sự như ý.
