Phương Nguyệt Đồng bỗng nhìn sang Nhan Hoài Hi. Ngay từ đầu, Ân Đạc đã nhiều lần nhấn mạnh rằng cái chết của Tư Kính Lan có liên quan đến Nhan Hoài Hi, thậm chí còn nói Tư Kính Lan vốn là người của nàng ấy.
Khi đó Phương Nguyệt Đồng không nghĩ sâu xa, chỉ cho rằng đối phương lại muốn hắt nước bẩn lên người khác. Cơn phẫn nộ muốn xé xác kẻ kia suýt nữa khiến nàng không thể suy nghĩ được gì.
Nhưng khi nãy, lúc Nhan Hoài Hi vừa gọi ra cái tên ấy, trong giọng nói rõ ràng mang theo sự quen thuộc, khiến Phương Nguyệt Đồng không thể không nghi ngờ rằng trước đây Nhan Hoài Hi thật sự từng quen biết Kính Lan.
Chỉ là khi chưa có chứng cứ xác thực, Phương Nguyệt Đồng sẽ không tùy tiện nghĩ xấu về một người, càng không ác ý suy đoán một vị trưởng bối từng bị chính mình hiểu lầm.
Thế nhưng ánh mắt của Phương Nguyệt Đồng lại trông đáng thương quá mức, Dư Doanh Hạ là người đầu tiên truyền âm cho Nhan Hoài Hi: 【Nếu ta nhớ không nhầm thì cái tên Tư Kính Lan này là của vị cô nương kia?】
【Có phải trong chuyện này có hiểu lầm gì không?】
Nhan Hoài Hi nhìn Dư Doanh Hạ, lộ ra một nụ cười vừa bất đắc dĩ vừa khẳng định.
"Chuyện này nói ra cũng thật kỳ quái. Phương đạo hữu nói với ta rằng người đó đã chết rồi, thế nhưng kết quả do Mệnh Thư chỉ dẫn lại cho thấy người đó vẫn còn sống, hơn nữa sống rất tốt. Kỳ lạ thật, cũng không biết rốt cuộc là bên nào xảy ra vấn đề." Dương Tầm Chu đầy mặt nghi hoặc.
"Còn sống?" Sau khi nghe đáp án này, biểu cảm trên mặt Phương Nguyệt Đồng lập tức trở nên mờ mịt. Lẽ ra câu trả lời ấy phải khiến nàng vui mừng, nhưng nàng đã tận mắt chứng kiến Tư Kính Lan bị Ân Đạc g**t ch*t, thật sự không nghĩ ra nổi có cách nào để Kính Lan còn có thể sống sót.
Nàng sợ rằng tất cả chỉ là niềm vui hão huyền, cảm xúc mâu thuẫn ấy khiến đầu óc nàng nhất thời trống rỗng.
Dư Doanh Hạ bóp nhẹ lòng bàn tay Nhan Hoài Hi, rồi truyền âm: 【Nhìn đứa bé nhà mình buồn kìa, nàng làm a di mà còn không mau làm gì đó đi.】
Nhan Hoài Hi sâu sắc cảm nhận được rằng từ sau khi thân phận của đứa nhỏ kia được công bố, tiểu nha đầu này lại càng được Doanh Hạ thiên vị hơn. Nàng hơi nheo mắt, trong lòng lập tức nảy ra một chủ ý.
"Tư Kính Lan đúng không, ngươi chờ một lát." Nhan Hoài Hi dặn Phương Nguyệt Đồng một câu, rồi biến mất ngay tại chỗ.
Vài nhịp thở sau nàng đã quay lại, trong tay còn xách theo một người sắc mặt tái nhợt, trông có vẻ bệnh tật yếu ớt.
Nhan Hoài Hi dùng ánh mắt đầy thâm ý liếc nhìn Tư Kính Lan một cái. Con nhóc này vừa rồi còn ở trong phòng loay hoay chỉnh sửa gương mặt mình, lúc nàng đi bắt về thì đã biến thành bộ dạng như bây giờ.
Nếu nàng nhớ không lầm, trước đó mình đã cho nàng ấy không ít linh dược quý hiếm, Đằng Nguyệt Lam cũng đã sớm báo lại rằng thương thế của Tư Kính Lan gần như đã dưỡng khỏi hẳn. Quả nhiên xảo quyệt chẳng khác gì một con hồ ly.
Phương Nguyệt Đồng gần như loạng choạng bước lên hai bước, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi cùng kích động.
Ngược lại là Tư Kính Lan thì đứng yên bất động tại chỗ, trông ngoan ngoãn như một con thỏ nhỏ.
"Chủ thượng." Một tiếng xưng hô cung kính của Tư Kính Lan đã phá tan một tầng ảo tưởng nào đó trong lòng Phương Nguyệt Đồng. Ân Đạc nói không sai, Tư Kính Lan quả thực là người của Nhan Hoài Hi.
"Ngươi..." Phương Nguyệt Đồng ít nhiều có chút buồn bã. Dù mừng vui vì Tư Kính Lan vẫn còn sống, nhưng cảm giác bị lừa gạt thật sự không dễ chịu, nhất là khi đó lại là người nàng tin tưởng đến vậy.
"Giải thích cho rõ ràng đi, bây giờ không cần giấu nữa." Nhan Hoài Hi dùng ánh mắt ra hiệu cho Tư Kính Lan biết điều mà dừng lại, đừng tiếp tục xoay Phương Nguyệt Đồng vòng vòng.
"Vâng." Tư Kính Lan đáp một tiếng, rồi mới nghiêm chỉnh nói với Phương Nguyệt Đồng: "Ta là người do chủ thượng phái đến Thiên Khâu Tông để bảo vệ ngươi. Chủ thượng đã sớm biết âm mưu của Ân Đạc, sợ ngươi trúng kế của hắn."
Phương Nguyệt Đồng liếc nhìn Nhan Hoài Hi. Trong ánh mắt của a di ruột thịt nhà mình mang theo mấy phần vừa hận sắt không thành thép vừa bất lực. Nàng đại khái cũng hiểu, nếu không phải bản thân mình quá không nên thân, người ta cũng chẳng cần phải tốn công tốn sức phái người tới bảo vệ mình.
Vì những trải nghiệm từng bị lừa trước đó, Phương Nguyệt Đồng lại có chút không nỡ trách Tư Kính Lan. Dù sao ngay từ đầu, nàng đối với Ân Đạc vẫn luôn dao động giữa tín nhiệm và hoài nghi, đối phương vì bảo vệ nàng e rằng cũng đã hao không ít tâm lực.
"Hôm đó... trên vách núi, ngươi trốn thoát được sao?" Phương Nguyệt Đồng có chút căng thẳng vuốt nhẹ vỏ kiếm. Tạm không nói đến chuyện mình bị lừa, giờ phút này gặp lại, thái độ của Tư Kính Lan đối với nàng rõ ràng xa cách hơn trước rất nhiều.
Chẳng lẽ tất cả trước kia đều chỉ vì nhiệm vụ? Nay nhiệm vụ kết thúc rồi thì chẳng còn lại gì nữa sao?
"Là chủ thượng cứu ta. Chỉ dựa vào bản thân ta thì làm sao trốn thoát được. Sau khi Ân Đạc phát hiện thân phận của ta, chắc chắn hắn muốn ta chết. Tu vi của ta có hạn, chủ thượng đã sớm cho ta vật bảo mệnh. Sau khi được chủ thượng cứu đi, ta vẫn luôn ở đây dưỡng thương." Tư Kính Lan khéo léo dùng một vài thủ pháp ngôn từ, làm nhạt đi phần mình từng lợi dụng nàng trong kế hoạch, ngược lại nhấn mạnh sự đáng thương của bản thân vì thụ thương.
Nàng biết Phương Nguyệt Đồng dễ mềm lòng nhất trước kiểu này.
"Dưỡng thương..." Phương Nguyệt Đồng chú ý tới sắc mặt tái nhợt của nàng, thần sắc lập tức trở nên căng thẳng, "Vết thương vẫn chưa khỏi hẳn sao? Ta có vài loại đan dược trị thương rất tốt, ngươi cứ cầm lấy dùng trước."
Phương Nguyệt Đồng là nhân vật chính của thế giới này, được thiên mệnh ưu ái, những thứ nàng có trong tay không món nào tầm thường. Đã nói là thuốc tốt thì đều là bảo vật gần với thần phẩm! Chỉ cần tùy tiện lấy ra một viên thôi cũng đủ khiến cả tu tiên giới phát cuồng tranh đoạt.
Nhan Hoài Hi đưa tay khẽ đỡ trán, chỉ cảm thấy đứa nhỏ nhà mình đúng là có ngày bị người ta lừa đem bán còn giúp người ta đếm tiền.
Rõ ràng vừa nãy còn cứng rắn được một chút, định trách móc kẻ đã lừa gạt mình, vậy mà chớp mắt đã lại vẫy đuôi chạy tới gần.
"Thương thế của nàng ta đã gần khỏi hẳn rồi. Nhưng Tư Kính Lan, chuyện trước kia ngươi cam đoan với ta đã không làm được. Nhìn xem đi, đạo tâm của con bé sắp xảy ra vấn đề đến nơi rồi." Giọng Nhan Hoài Hi không hề có chút dao động nào, trái tim nhỏ bé của Tư Kính Lan lập tức trầm xuống.
"Là lỗi của thuộc hạ, thuộc hạ cam nguyện chịu phạt." Trong lòng Tư Kính Lan khẽ thở dài. Ở tu tiên giới, sinh tử vốn là chuyện thường tình, Phương Nguyệt Đồng cũng không ít lần chứng kiến đồng môn qua đời. Nàng cứ nghĩ Phương Nguyệt Đồng đối với mình cũng sẽ giống như đối với những người khác. Ai ngờ cái chết của mình lại k*ch th*ch nàng đến mức này, quả thực là nàng đã tính sai.
Trước đó chủ thượng đã dặn đi dặn lại không được làm Phương Nguyệt Đồng xảy ra vấn đề, bản thân nàng còn vỗ ngực cam đoan nữa, ai ngờ lại xảy ra ngoài ý muốn, haizz......
Dù là giọng điệu của Nhan Hoài Hi hay của Tư Kính Lan thì cũng đều xem như bình tĩnh, Dư Doanh Hạ lại càng không có phản ứng gì khác, bởi nàng chỉ cần nhìn ánh mắt của đạo lữ nhà mình là biết, Nhan Hoài Hi vốn không có ý định trừng phạt cô nương kia, nhiều lắm cũng chỉ nói miệng cho có lệ mà thôi.
Ai ngờ đúng ngay lúc này Samoyed đứng bên cạnh lại đột nhiên xù lông, nàng dùng tốc độ nhanh đến mức không ai kịp nhìn rõ chắn ngay trước mặt Tư Kính Lan, rồi dùng giọng điệu khẩn cầu nói: "A di, xin người đừng phạt nàng ấy."
Nàng che chắn Tư Kính Lan kín mít, nhưng tất cả mọi người có mặt đều bị tiếng xưng hô ấy thu hút sự chú ý.
Nhan Hoài Hi sững người trong chốc lát, Dư Doanh Hạ thì lộ ra vẻ mặt đầy an ủi, còn biểu cảm của Dương Tầm Chu và Tư Kính Lan thì giống hệt như hộp màu bị lật úp, đủ loại sắc thái đan xen, vô cùng đặc sắc.
Lúc này, ngay cả những người vốn không biết chuyện cũng nhìn ra được vài phần tương đồng giữa đường nét mặt mày của hai người. Khóe mắt Tư Kính Lan khẽ giật một cái, nàng biết chủ thượng khá coi trọng Phương Nguyệt Đồng, nhưng chưa từng nghĩ tới hai người từng đánh nhau sống chết ngày trước lại là người thân!
Như vậy thì địa vị của Phương Nguyệt Đồng trong lòng chủ thượng còn cao hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng. Thất sách, thất sách rồi... Trước kia lẽ ra nàng nên cẩn trọng hơn mới phải. Tư Kính Lan thở dài trong lòng, càng nghĩ lại càng hối hận.
Có lẽ tiếng "a di" kia đã chạm tới n** m*m m** hiếm hoi trong lòng Nhan Hoài Hi, sắc mặt nàng dịu đi vài phần, cuối cùng cũng thuận theo Phương Nguyệt Đồng.
"Thôi vậy, ngươi nói không phạt thì không phạt. Tư Kính Lan, trong khoảng thời gian tới Phương Nguyệt Đồng sẽ ở lại trong cốc, ngươi phụ trách chăm sóc cho nàng." Nhan Hoài Hi nói với Tư Kính Lan.
"Vâng." Tư Kính Lan thở phào nhẹ nhõm.
"Ta, ta không cần người khác chăm sóc..." Phương Nguyệt Đồng từ nhỏ đã quen tự lập, nhất là đối phương lại là Tư Kính Lan, cách nói của Nhan Hoài Hi khiến nàng nghe thế nào cũng thấy là lạ.
Thế nhưng Tư Kính Lan lại nhanh hơn một bước cắt ngang lời nàng. Khó khăn lắm mới thoát được trừng phạt, làm sao nàng có thể cho Phương Nguyệt Đồng cơ hội từ chối. Nàng cười với Phương Nguyệt Đồng, nụ cười hệt như một con hồ ly xảo quyệt: "Đại tiểu thư, tiếp theo đây xin để thuộc hạ chăm sóc người."
Mặt Phương Nguyệt Đồng không hiểu sao lại đỏ bừng lên, những lời định nói cũng nghẹn lại nơi cổ họng. Trước kia ở trong tông môn, hai người xưng hô sư tỷ sư muội thì chẳng thấy gì, giờ đổi thành "đại tiểu thư" và "thuộc hạ" lại nảy sinh một cảm giác kỳ quái khó tả. Trực giác của nàng khẽ run rẩy, ánh mắt cầu cứu theo bản năng liền hướng về phía Nhan Hoài Hi và Dư Doanh Hạ.
Ai ngờ Nhan Hoài Hi, người tự cho là đã sắp xếp xong xuôi cuộc sống sau này cho nàng đã sớm ôm đạo lữ của mình rời đi, hoàn toàn không nhận được ánh mắt ấy. Còn Dương Tầm Chu thì nhìn trời, nhìn đất một lúc, rồi bỗng vỗ mạnh trán mình: "Có linh cảm rồi!"
Nói xong nàng hớn hở biến mất tại chỗ, trông như đang vội vã quay về làm chuyện gì đó.
"Hoài Hi, chúng ta cứ để nàng ấy lại cho Tư cô nương sao? Nhưng Tư cô nương trông vẫn còn hơi yếu ớt bệnh tật." Dư Doanh Hạ vẫn có chút lo lắng.
"Bệnh tật yếu ớt cái gì, toàn là giả vờ cả thôi. Trong cái cốc này, chẳng có ai giảo hoạt lanh lợi hơn nha đầu đấy đâu." Nhan Hoài Hi nói thẳng ra những toan tính đại khái trong lòng Tư Kính Lan.
"Nàng cứ yên tâm đi, để hai người đấy ở chung với nhau là được." Đỡ phải tới làm phiền mình. Trở về thực tại rồi, Doanh Hạ còn chưa kịp ở bên mình cho đàng hoàng đã liên tục bị chuyện của đứa nhỏ kia thu hút sự chú ý. Tìm người bầu bạn đi chơi với Phương Nguyệt Đồng, sau này sẽ không còn ai tranh đạo lữ với mình nữa.
"Vậy cũng được." Dư Doanh Hạ quay đầu liếc nhìn một cái, thấy hai cô nương kia ở chung với nhau khá hòa hợp, hẳn là không cần lo lắng.
Nhan Hoài Hi giơ tay vuốt nhẹ gò má Dư Doanh Hạ, khiến ánh mắt nàng chuyển sang nhìn mình.
Dư Doanh Hạ lúc này mới chợt nhận ra bộ dạng uất ức vì bị bỏ quên của Nhan Hoài Hi. Dù biết biểu cảm đó rất có khả năng là giả vờ, nhưng Dư Doanh Hạ vẫn nhân lúc xung quanh không có ai, khẽ hôn lên môi nàng một cái, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Dù là chỉ chạm vào rồi rời đi ngay, cũng đủ khiến Nhan Hoài Hi không thể tiếp tục giả bộ ủy khuất được nữa.
"Nàng đó." Dư Doanh Hạ cảm thấy buồn cười, làm bộ khẽ thở dài một tiếng, "Chẳng lẽ nàng cho rằng ta lạnh nhạt với nàng sao?"
Nhan Hoài Hi tuy không trả lời, nhưng dáng vẻ lầm bầm lẩm bẩm đã nói lên tất cả.
"Ta làm vậy chẳng phải cũng vì nàng hay sao?" Dư Doanh Hạ véo nhẹ má nàng, rồi dưới ánh mắt có chút nghi hoặc của Nhan Hoài Hi, nàng giải thích: "Có đứa bé kia ở bên, nàng sẽ không còn bị những chuyện buồn trước kia trói buộc nữa."
Dư Doanh Hạ không biết phải bao lâu Nhan Hoài Hi mới có thể hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối quá khứ, cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ ở bên nàng thật lâu để cùng vượt qua quãng thời gian cảm xúc ấy. Còn Phương Nguyệt Đồng lại là một bất ngờ khiến nàng vui mừng.
Tâm trạng bực bội vì khi nãy bị bỏ lại trên giường của Nhan Hoài Hi lập tức tan biến sạch sẽ. Nàng kéo người vào một góc khuất để đòi hôn, nơi này tuy hẻo lánh, nhưng vẫn có khả năng sẽ có người đi ngang qua.
Sau khi nhắc nhở không có tác dụng, Dư Doanh Hạ cũng chỉ đành dựng lên một tầng kết giới che chắn, mặc cho nàng tùy ý quậy phá.
