Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 1: QUYỂN 1: BA NGÀN MỘNG YỂM Chương 1: Sổ sách



Mùa xuân ban ân trạch, vạn vật sinh sôi. Trong thành Phụ Giang ngập tràn gió mát ấm áp dễ chịu, muôn hoa đua nở, trên đường lát đá rộng lớn trong thành mọi người qua lại đông đúc, vai chen vai, những người bán hàng rong gánh đòn gánh lớn tiếng rao bán, cả con phố chật kín như một nồi nước đang sôi sùng sục trên bếp. 

Một bà lão còng lưng bị đẩy đến mức phải vịn vào quầy hàng, kiễng chân trả tiền rồi giơ cao miếng đậu hũ lên bảo vệ. Bà ta tức giận mắng: “Đây là cơn gió tà quái gì thế này, sao gần đây thành Phụ Giang lại lòi ra nhiều người như vậy, đến chỗ đặt chân cũng chẳng có! Mua đậu hũ mà còn phải xếp hàng, mua ba miếng đậu hũ bị va đập vỡ mất hai, sống thế này thì còn ra làm sao nữa!”

Người bán đậu hũ trẻ tuổi kinh ngạc nói: “Bà bà không biết à? Ba tháng trước, người ta đồn rằng ở phía thành đông có Trích Nguyệt Lâu sẽ tổ chức đại hội Yểm Sư, bây giờ sắp đến ngày khai mạc rồi, người bốn phương tám hướng đều đổ dồn về thành Phụ Giang, mấy ngày nữa người còn đông hơn nữa đấy!”

“Đại hội muối sư gì? Bán muối* mà cũng tổ chức đại hội?” bà lão nhường chỗ, đứng bên quầy hàng cất cao giọng hỏi, người qua đường đều bị động tĩnh này thu hút mà ngoảnh lại nhìn vài cái. 

(*Từ bán muối này phát âm gần giống với từ yểm sư nên bà lão nghe nhầm)

Một người đàn ông cường tráng xếp hàng phía sau bà lão cười khẩy một tiếng, vừa hỏi người bán rong mua đậu hũ, vừa nói: “Chắc chắn không phải hội của bán muối rồi! Nghe nói yểm sư có thể điều khiển giấc mơ giống như đầu bếp của Tùng Vân Cư nhào nặn bột mì vậy, muốn biến nó thành gì thì thành cái đó, thậm chí có thể biến chuyện trong giấc mơ trở thành hiện thực, rất là thần thông.”

“Hừ, nếu họ thực sự có thể biến mộng đẹp trở thành hiện thực, vậy thì hoàng đế hiện giờ đã bị họ thay thế từ lâu rồi. Ta thấy cũng giống như mấy truyền thuyết về tâm tưởng sự thành mà thôi, toàn là trò bịp bợm cả.” người bán ô mai bên cạnh xen vào. 

Người bán đậu hũ tức khắc sắc mặt khẩn trương: “Suỵt, cũng đừng nói bậy, dạo này thế đạo loạn lắm, cẩn thận họa từ miệng mà ra. Nghe đâu lần này là đại hội lớn lắm, yểm sư cả nước đều đến, ngay cả các tông phái tu đạo cũng đều phái cao nhân đến tham dự. Các ngươi thấy mấy hôm nay cả người đi bộ lẫn những kẻ cưỡi mây đạp gió, mỗi một vị đạo trưởng tiên cô đều mang dáng vẻ phong thái bất phàm, nói không chừng đều đã sống mấy trăm năm, biết đâu lại vừa ý ai trong chúng ta rồi thu nhận vào tiên môn, đến lúc đó cũng có thể cưỡi mây lướt gió ….”

Hắn càng nói càng hưng phấn, tay múa may trong không trung, như thể đã vẽ ra trước mắt cảnh tượng điểm đậu hũ thành vàng.

Bà lão không kiên nhẫn cắt ngang hắn: “Thế bọn họ tụ tập lại đây để làm gì?”

Người bán đậu hũ bị ngắt lời có phần buồn bực, đáp: “Hình như là muốn giết một người.”

“Trận thế lớn như vậy, định giết ai?”

“Chính là cái người gần đây ai cũng nhắc tới, tên là Diệp, … Diệp gì ấy nhỉ?”

“Ông chủ, cho năm cái bánh hồng.” một giọng nói lạnh lùng vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của mọi người.

Trước sạp ô mai, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một nữ tử khoác áo choàng xám đội mũ trùm kín đầu, che kín mít từ đầu đến chân, thoạt nhìn chẳng khác nào một cây chổi xám. Nàng thò tay từ trong áo choàng ra, cổ tay trắng nõn mảnh khảnh đeo một chiếc vòng vàng chạm trổ hoa văn, lòng bàn tay ngửa lên, đặt một đồng tiền đồng. 

Đây nhìn như là tay của một vị thiên kim nhà giàu, ngón tay và hổ khẩu lại có những vết chai chỉ những người thợ thủ công mới có. 

Gần đây trong thành có đủ loại người cổ quái hiếm lạ, chủ quán ô mai cũng chẳng thấy làm lạ. Hắn vui vẻ nói được rồi, cầm lấy tiền đồng, gói năm cái bánh hồng lại, còn hào phóng tặng thêm một nắm quả khô. Hắn vừa gói bánh quả hồng, vừa chưa chịu từ bỏ cuộc trò chuyện: “Diệp gì ấy? Sao nói đến miệng rồi mà lại quên mất tên nhỉ?”

Ánh mắt nữ tử dường như không được tinh tường, bàn tay dò dẫm trong không khí mấy lần mới nắm được túi bánh hồng. Nàng ôm lấy túi bánh định rời khỏi nơi đây, nhưng con đường lúc nãy đã bị dòng dòng người chen chúc không còn khe hở, trước mặt, đám người đang trò chuyện vẫn đứng chiếm chỗ không có ý định tản ra, kín mít mà chặn đường nàng. 

Nàng suy nghĩ một chút, rồi vươn tay chấm sương sớm đọng trên cạnh bàn, cúi xuống gần mặt bàn, vạch lên mặt gỗ vài nét dọc ngang, sau đó duỗi ngón tay chọc vào lưng vị đại hán trước mặt.

Đại hán quay đầu lại, nhìn theo hướng ngón tay nàng chỉ, rồi đọc thành tiếng: “Diệp Mẫn Vi?”

Người bán đậu hũ vỗ vỗ đầu: “Ồ ồ đúng rồi! Người bọn họ định giết chính là Diệp Mẫn Vi, nghe nói là một đại năng lợi hại, sống trong núi sâu cả trăm năm không lộ diện, ngươi cũng biết người này?”

Đại hán chỉ vào dòng chữ ướt nhòe trên mặt quầy ô mai: “Viết trên bàn đây này.”

“Đâu đâu, để ta xem …”

Mọi người lập tức chen chúc tới xem, nữ tử nghiêng người tránh qua, sau đó được như ý nguyện mà len lỏi qua khe hở mà họ tạo ra, thuận lợi rời khỏi, hòa vào dòng người tấp nập trên phố. 

Gió xuân bất chợt nổi lên, cờ hiệu trước quán rượu phần phật tung bay, chong chóng xoay tròn, chuông gió leng keng, vạn vật bỗng trở nên náo nhiệt. Nữ tử cúi đầu kéo áo choàng lại, mái tóc theo gió tung bay vẽ lên một đường cong trên không trung, màu bạc trắng như tuyết, lấp lánh dưới ánh sáng.

Dọc theo con phố này đi thẳng về hướng đông chừng bằng thời gian uống một chén trà nhỏ, thì sẽ đến được tửu lâu Trích Nguyệt Lâu lớn nhất trong thành. Tửu lâu này cao chừng năm tầng, kiến trúc tráng lệ hùng vĩ, dù đứng ở đâu trong thành Phụ Giang nhìn lại, giữa những mái ngón đen cao thấp chập chùng, vẫn có thể trông thấy dáng vẻ sừng sững của Trích Nguyệt Lâu và viên châu dát vàng đặt trên đỉnh tượng trưng cho ánh trăng.

Hiện tại đang là giờ Thìn, người ăn sáng đã rời đi, khách dùng cơm trưa còn chưa đến, theo lý phải là thời điểm nhàn nhã thong thả cửa tửu lầu. Nhưng Trích Nguyệt Lâu lại cực kỳ náo nhiệt, lý do không gì khác, còn kim tôn ngọc quý hơn viên châu dát vàng chính là lục tiểu thư của Tạ gia, Tạ Ngọc Châu, đại giá quang lâm. 

Mà thật ra, Tạ Ngọc Châu cũng chẳng muốn đại giá quang lâm nơi này. 

Tạ Ngọc Châu chính là hòn ngọc quý trong tay Tạ Chiêu, thương nhân giàu nhất vùng Giang Đông, cha mẹ nàng sinh con gái khi tuổi đã cao, nâng niu đến mức chẳng biết phải cưng chiều thế nào cho đủ, cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Thế nên đến tận năm mười bảy tuổi, gia đình vẫn không cho nàng bước chân ra khỏi cửa, nói rằng thế đạo ngoài kia rối ren sợ nàng gặp phải bất trắc, dù chỉ là một vết trầy xước nhỏ cũng khiến cả nhà kinh hãi. 

Nhưng Tạ Ngọc Châu lại đang ở độ tuổi nổi loạn, quá mức chán ngán sự bảo bọc trong nhà. Nàng khó khăn lắm mới tìm được cơ hội lẻn ra ngoài, định chạy đến Nam Dương chơi một chuyến, ai ngờ chưa đi được một tháng, nàng đã bị bắt lại ở Ninh Châu, rồi bị một đám người hầu đám gia nhân hộ tống về nhà.

Nàng sở dĩ đại giá quang lâm Trích Nguyệt Lâu, chỉ vì trên đường bị áp giải về nhà có đi ngang qua nơi này, nghe nói ở đây sắp có đại hội Yểm Sư, thế nào cũng muốn ở lại xem cho trọn rồi mới trở về. Quản sự của Ninh Châu là Trang thúc không lay chuyển được nàng, vừa hay lại đang thiếu hộ vệ hộ tống tiểu thư, đành phải để nàng tạm thời ở Trích Nguyệt Lâu, đợi mười ngày sau khi đại hội Yểm Sư kết thúc, sẽ lập tức đưa vị tiểu tổ tông này về nhà. 

Bởi vì kế hoạch bỏ nhà đi bụi thất bại giữa chừng, tâm trạng của Tạ Ngọc Châu buồn bực, sắc mặt chẳng dễ coi chút nào. Trích Nguyệt Lâu là sản nghiệp của Tạ gia, Tạ Ngọc Châu được một đám người vây quanh đi khắp nơi trong tửu lâu vừa quan sát vừa chê bai, lúc thì nói bình hoa đặt ở đây không hợp, lúc lại bảo hoa văn trên rèm quá lỗi thời, rượu không ngon, men sứ không trắng, tóm lại mọi thứ đều phải đổi. 

Nàng chỉ thiếu nước viết hẳn lên mặt câu “Ngươi không để ta tự do, ta cũng không để ngươi sống yên”. Trang thúc năm nay đã ngoài bốn mươi, mấy ngày nay tóc bạc lại mọc thêm mấy sợi, giờ phút này nhíu chặt mày, nhưng vẫn phải nặn ra một nụ cười để hầu hạ nàng.

“Rồi rồi … còn chỗ kia nữa, cái tên làm sổ sách kia, ban ngày ban mặt mà mặc áo choàng đội mũ che kín mít là có chuyện gì? Che che giấu giấu, bộ sổ sách Tạ gia ta có gì đáng xấu hổ sao?”

Cuối cùng, ánh mắt bắt bẻ của Tạ Ngọc Châu cũng rơi xuống một người bộ dáng khả nghi phía sau quầy. 

Người làm sổ sách kia khoác áo choàng xám, ngồi phía sau quầy, tựa như hòa làm một với quầy gỗ sơn màu tro, mơ hồ khó thấy mặt mũi. Bên tay trái nàng ta chất đầy sổ sách cao như núi nhỏ, bên tay phải đặt một túi bánh quả hồng, tấm lưng cúi gập đến nỗi đôi mắt gần như dán vào mặt giấy, tay trái cầm bút, nét bút chạy như bay. 

Cô nương này hình như không nghe thấy lời của tiểu thư Tạ gia, khiến cho tiểu nhị đứng bên cạnh giật mình vội vàng chọc chọc nàng: “Tiểu thư đang nói cô đấy!”

Người làm sổ sách lúc này mới ngừng tay, nàng như thể vừa bừng tỉnh từ trong mộng, ngước đôi mắt lên nhìn về phía Tạ Ngọc Châu được đám người vây quanh, đôi mắt hơi nheo lại, tròng mắt trong suốt nhưng mơ hồ. 

Tiểu nhị ghé sát tai nàng nói nhỏ điều gì đó, nàng liền đứng dậy khỏi quầy, như thể từ trong quầy “mọc ra” một cái cây xám xịt. Ánh sáng từ ô cửa sổ phía sau nàng rọi vào, khiến toàn bộ đường viền quanh người nàng sáng rực. Nàng ngoan ngoãn tháo mũ trùm đầu xuống, mái tóc dài trắng như tuyết từ dưới áo choàng rũ xuống dần dần lộ ra dưới ánh nắng, lấp lánh như bạc thật, chói mắt đến mức khiến người ta phải nheo mắt lại. 

Sự tức giận của Tạ Ngọc Châu lập tức chuyển thành kinh ngạc, đôi mắt hạnh nhìn người làm sổ sách từ trên xuống dưới, nói: “Cô … cô rõ ràng còn trẻ như vậy, sao tóc lại bạc hết rồi …”

Trang thúc bước lên trước, nhỏ giọng giải thích nói: “Vân Xuyên bẩm sinh thân thể yếu ớt, tóc bạc sớm, mắt cũng không tốt lắm, mong tiểu thư đừng trách.”

Tạ Ngọc Châu trầm mặc một lát, nhìn Trang thúc: “Trang thúc, từ bao giờ ông có lòng tốt làm ăn lỗ vốn vậy? Nàng ta bẩm sinh thân thể yếu ớt, sao ông còn mướn nàng ta về làm sổ sách?”

Trang thúc sợ hãi lo vị tiểu tổ tông này lại nổi hứng đòi thay luôn cả người làm sổ sách, vội nói: “Tiểu thư không biết đó thôi, tên quản sự trước của Ninh Châu tham ô bỏ túi riêng để lại một đống sổ sách rối tinh rối mù, nhất là sổ sách của Trích Nguyệt Lâu, làm ai nấy đều đau đầu nhức óc. Nay ta tiếp quản Trích Nguyệt Lâu, phải gấp rút rà soát lại sổ sách để chuẩn bị cho đại hội Yểm Sư, đã tìm mấy người làm sổ sách mà không ai xử lý nổi. Chỉ có mỗi Vân Xuyên, mới ba ngày đã làm rõ mười năm sổ sách rối loạn của Trích Nguyệt Lâu, từng con số đều rành rọt không hề sai sót, thực sự không ai có thể thay thế được.”

Tạ Ngọc Châu nghe vậy sắc mặt khó đoán, không tỏ ý kiến. Nàng chắp tay sau lưng nhàn nhã đi đến trước quầy, cúi đầu nhìn quyển sổ sách đang mở trên bàn, ánh mắt lại đảo qua chồng sách cao như núi bên cạnh, cuối cùng dừng ở trên người cô nương làm sổ sách. 

“Ba ngày, đã làm rõ mười năm sổ sách lộn xộn?”

Cô nương được gọi là Vân Xuyên có vẻ ngoài thanh tú, nàng hơi nâng mắt lên, bình thản đáp: “Ừm.”

“Sao không thấy ngươi dùng bàn tính?”

“Sao phải dùng bàn tính?”

“Không dùng bàn tính thì tính kiểu gì?”

“Nhìn một cái là biết thôi.”

Giọng điệu của Vân Xuyên đầy vẻ đương nhiên, cuối cùng còn bổ sung thêm một câu: “Ngài không nhìn ra sao?”

Giọng điệu của nàng là hỏi một cách nghi hoặc vô cùng chân thành, nhưng toàn bộ tiểu nhị đầy tớ ngay cả Trang thúc đều không khỏi hít vào một hơi lạnh, khoan nói đến chuyện người bình thường có thể hay không thể nhìn một cái liền hiểu rõ sổ sách, mà quan trọng là Tạ Ngọc Châu đâu phải người bình thường! Nàng chính là Tạ lục tiểu thư nổi danh thiên hạ vì không biết học hành là gì!

Người sau quả nhiên bị nghẹn đến không nói nên lời, mày liễu dựng ngược, trừng mắt giận dữ. Trang thúc toát mồ hôi hột cuống quýt nói: “Tiểu thư! Vân Xuyên tính tình kỳ quái, lời nói không kiêng nể ai …”

Tạ Ngọc Châu đột nhiên giơ tay chỉ vào Vân Xuyên, lớn giọng nói: “Trang thúc! Người này ta muốn.”

Trang thúc sửng sốt: “Hả?”

Tạ Ngọc Châu quay sang Trang thúc, giọng kiên quyết như đinh đóng cột: “Ta muốn mang người này về Tạ gia, làm tiên sinh dạy số thuật cho ta.”

“Nhưng …. nhưng tiểu thư … còn sổ sách …”

“Sao? Không cho ta ra ngoài, giờ ta mang người về nhà cũng không được à? Ta là chủ tử hay ông là chủ tử? Hay là Trang thúc đừng quản Ninh Châu nữa, quay về theo tam ca ta đến sòng bạc tính toán sổ sách đi!” Tạ Ngọc Châu lập tức nổi trận lôi đình, một trận loạn gào như pháo nổ, làm cho Trang thúc chỉ biết cúi đầu vâng dạ liên tục. 

Trong tầm mắt mờ ảo của Vân Xuyên, nàng chỉ nhìn thấy một bóng dáng thiếu nữ áo cam rực rỡ cùng một lão già lưng còng áo xanh như những vệt bóng mờ trước mắt, còn bọn tiểu nhị nha hoàn người hầu xung quanh càng là một đám người xám xịt. 

Có người ở phía sau nhỏ giọng nói: “Xong rồi! Vân Xuyên đắc tội lục tiểu thư, lục tiểu thư lại ngang ngược tùy hứng, còn muốn mang nàng về nhà hành hạ, chắc mạng nhỏ của Vân Xuyên khó mà giữ nổi rồi.”

“Ngươi còn lo cho nàng ta sao? Người kỳ quái như nàng ta, tuổi còn trẻ đã bạc hết tóc, ngày thường chẳng bao giờ chào hỏi ai. Dù hôm nay không đắc tội lục tiểu thư, sau này ai biết sẽ thế nào …”

Trong tiếng xì xào bàn tán Vân Xuyên thản nhiên ngồi xuống, dường như mọi chuyện nơi đây chẳng liên quan gì đến mình. Nàng nhàn nhã mà khép sổ sách lại xếp ngay ngắn, chiếc vòng vàng trên cổ tay khẽ chạm mặt bàn, phát ra âm thanh trong trẻo.

Tạ Ngọc Châu cảm thấy cô nương làm sổ sách mà mình vừa chỉ đích danh muốn mang về, xác thật như lời Trang thúc và đám tiểu nhị khác nói, đúng là một kẻ kỳ quặc.

Tạ Ngọc Châu ngồi trong nhã tọa ở lầu hai, nhìn xuống dưới lầu người người tất bật bố trí đài cao, treo lụa đỏ, dựng bảng hiệu. Sau một hồi lâu ngẩn ngơ, khi nàng quay đầu lại, trên bàn gỗ giữa nàng và Vân Xuyên, hơn mười món ăn nhưng vẫn chưa có ai động đũa.

Vân Xuyên một tay chấm nước viết viết vẽ vẽ trên bàn, lưu lại một hàng ký hiệu cổ quái hiếm thấy, tay còn lại cầm một miếng bánh quả hồng, đang nằm trong miệng thong thả ung dung nhai. 

Tạ Ngọc Châu chống cằm, nói: “Sao không ăn đi? Đừng nói là ngươi sợ ta giở trò đấy nhé? Vốn dĩ chính là gọi ngươi lên đây ăn cùng ta thật mà, không có ý hành hạ ngươi đâu.”

Vân Xuyên ngước mắt lên, giơ miếng bánh hồng trong tay không chút hoang mang nói: “Ta đang ăn đây.”

“Bánh hồng có gì ngon?”

“Bánh hồng là ngon nhất.”

“Thôi đi, ngươi không tin ta chứ gì, sợ ta hạ độc sao?” Tạ Ngọc Châu nhìn Vân Xuyên hồi lâu, khó chịu hừ một tiếng.

Trong nhã tọa chỉ có hai người các nàng, đám đầy tớ đều đứng cách khá xa, Tạ Ngọc Châu ngả người ra sau ghế, toàn thân mềm nhũn như một dải lụa cam không xương mắc trên ghế. Dải “lụa cam” này lúc trước còn hống hách ngang ngược, giờ lại trưng ra vẻ mặt khổ tâm như đang tận tình khuyên bảo. 

“Ngươi có phải nghĩ rằng Trang thúc hoàn toàn không để tâm gì đến bề ngoài quái dị của ngươi, để ngươi đến Trích Nguyệt Lâu làm việc, là một người tốt, còn ta là một kẻ xấu xa không?”

Không đợi Vân Xuyên trả lời, Tạ Ngọc Châu đã tiếp tục nói: “Thôi đi, Trang thúc là người thương nhân, đã làm ăn thì có ai tốt đẹp gì chứ? Đều là đám người không có lời thì chẳng bao giờ ra mặt. Ngươi một mình mất ba ngày làm rõ mười năm sổ sách, một người làm sổ sách bình thường phải mất ít nhất nửa năm, Trang thúc trả cho ngươi bao nhiêu tiền công?”

Tạ Ngọc Châu giơ ba ngón tay lên: “Ba ngày lương, ta đoán không sai chứ? Ta nhìn qua sổ sách trên quầy, toàn bộ sổ sách của tất cả cửa tiệm của Tạ gia ở thành Phụ Giang, e rằng đều bị ông ta mang đến đây rồi. Ông ta vừa mới tiếp quản Ninh Châu, đống lộn xộn để lại không nhỏ, qua vài ngày nữa nói không chừng ông ta sẽ đưa ngươi đi khắp nơi, kêu ngươi kiểm tra toàn bộ sổ sách của Ninh Châu. Một mình ngươi làm việc bằng cả trăm người, ông ta chẳng lẽ sẽ trả cho ngươi tiền công một trăm người? Tiết kiệm được chín mươi chín phần tiền công, Trang thúc cười thầm trong bụng ấy chứ.”

“Làm sổ sách từ trước đến nay đều là người đáng tin cậy, giờ ông ta chỉ đang dùng tạm ngươi. Đến khi vắt kiệt sức ngươi rồi, ông ta chắc chắn sẽ đá ngươi đi, thay bằng người của mình, ngươi cũng chỉ nhận được mấy tháng tiền công ít ỏi của người làm sổ sách bình thường. Ngươi không nơi nương tựa, nếu muốn đòi tăng tiền với ông ta, ông ta tất nhiên sẽ niềm nở đồng ý với ngươi, sau đó tìm cách gây khó dễ, ngươi dám đắc tội ông ta, cả Ninh Châu này còn ai dám nhận ngươi nữa.”

“Ta hiểu rõ phẩm hạnh của Trang thúc nhất, ông ta biết ta ở đâu từ lâu, nhưng cứ phải đợi ta bước vào địa giới Ninh Châu rồi mới bắt giữ ta về để tranh công. Trong năm vị quản sự nhà ta, ta ghét nhất chính là ông ta.”

Tạ Ngọc Châu thao thao bất tuyệt than phiền một hồi, tốc độ nói nhanh như đánh đàn tấu khúc, lời của nàng lại quay về Vân Xuyên ở trước mặt: “Ta thấy ngươi lớn hơn ta một chút thì gọi ngươi một tiếng tỷ tỷ. Tỷ tỷ làm sổ sách, tỷ có bản lĩnh thực sự, đừng làm việc dưới tay ông ta nữa, đợi trở về Tạ trạch thì đến chỗ đại ca ta đi. Nhưng mà đều là thương nhân, tỷ cũng đừng tin ai quá.”

Vân Xuyên không hề tỏ vẻ ngạc nhiên hay cảm kích, nàng lặng lẽ nhìn hình bóng màu cam mơ hồ trước mặt, một lúc lâu sau, đột nhiên cầm quả cam trong hộp trái cây bên cạnh, bắt đầu sắp xếp trên bàn. 

“Ngươi có phải đang nói về việc chồng cam?” nàng hỏi.

“Chồng cam?” Tạ Ngọc Châu kinh ngạc. 

Vân Xuyên cầm quả cam, lấy từng quả xếp thành một hình vuông trên bàn, vừa xếp vừa nói: “Nếu bàn đủ lớn, thì có thể bày hết cam ra một lượt. Nhưng bàn quá nhỏ, nếu muốn đặt hết số cam này thì phải chồng lên.”

Nàng nhặt một quả cam đặt lên khoảng trống giữa các quả cam ở tầng đầu tiên, từng lớp từng lớp chồng lên: “Một khi bắt đầu chồng cam, sẽ luôn có những quả cam bị đè bên dưới, mỗi một tầng cam đều đè nặng xuống tầng dưới, đồng thời phải gánh lấy cam tầng trên.”

Nàng chỉ vào một quả cam ở dưới cùng: “Đây là ta.”

Ngón tay nàng di chuyển lên quả cam tầng thứ hai từ dưới lên, rồi lần lượt chỉ đến tầng trên cùng: “Đây là Trang thúc, trên đó là ngươi, trên đỉnh là huynh trưởng của ngươi. Vì để giảm bớt gánh nặng, Trang thúc phải ngăn cam ở tầng dưới của mình bị lấy đi, đồng thời đổi cam ở tầng trên xuống dưới chân mình. Vì ta và Trang thúc đều ở dưới ngươi, cho nên vị trí của chúng ta thay đổi cũng không ảnh hưởng đến trọng lượng mà ngươi phải chịu, ngươi có thể tùy ý lấy ta ra, đặt ta lên trên Trang thúc.”

Tạ Ngọc Châu sâu kín nhìn chồng cam năm tầng trước mặt: “Nghe tỷ nói xong, ta cũng cảm thấy mình chẳng phải quả cam tốt đẹp gì.” 

“Không không, chẳng liên quan gì đến bản thân quả cam cả, chỉ là vì bàn quá nhỏ nên mới phải chồng lên nhau thôi.”

Vân Xuyên xua xua tay, nghiêm túc giải thích với Tạ Ngọc Châu cách chồng cam sao cho có thể chứa được nhiều nhất. 

Tạ Ngọc Châu ngước mắt nhìn về phía vị cô nương làm sổ sách vẻ mặt thản nhiên trước mắt, khẽ nhếch môi định nói gì đó nhưng lại thôi, đợi nàng giải thích xong cuối cùng nghẹn ra một câu: “Tỷ tỷ làm sổ sách, có ai từng nói tỷ rất kỳ quái chưa? Ta không phải nói đến tóc của tỷ đâu.”

Tạ Ngọc Châu giơ ngón tay chạm vào huyệt thái dương chính mình, tiếp tục nói: “Ta nói là đầu óc ấy.”

Vân Xuyên sờ đầu mình, nói: “Hộp sọ, hình dạng và kích thước đầu ta đều bình thường mà.”

Tạ Ngọc Châu cảm thấy nàng tốt nhất nên dừng chủ đề này tại đây.

Đúng lúc này dưới lầu vang lên tiếng huyên náo của đám tiểu nhị, tấm biển “Minh Hội Yểm Sư” được từ từ treo lên bức tường cao sau đài cao. Tạ Ngọc Châu liếc nhìn tấm biển, chuyển chủ đề, cảm thán nói: “Nói là Minh Hội Yểm Sư, còn không phải là vì Diệp Mẫn Vi? Ai ai cũng nhắc đến Diệp Mẫn Vi, nhưng ai từng thấy Diệp Mẫn Vi? Cho dù nàng ta có đứng ở đây, cũng chẳng có ai có thể nhận ra đâu.”

Vân Xuyên lặng lẽ nhấp một ngụm trà. 

Tạ Ngọc Châu tiếp tục cảm khái: “Diệp Mẫn Vi yểm tu thất bại, mất sạch tu vi và ký ức. Đến khi nàng ta gặp đám người này xông lên núi Côn Ngô giết mình, e rằng cũng sẽ không hiểu được, cũng hoàn toàn không biết vì sao bọn họ muốn giết nàng.”

Vân Xuyên rất đồng tình mà gật đầu: “Đúng là như vậy.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...