Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 2: Bắt cóc



Đám yểm sư vì sao phải thảo phạt Diệp Mẫn Vi? Nguyên do trong đó, ngoài người tiên đạo và đám yểm sư ra, cũng chẳng mấy ai thực sự hiểu rõ. Dân chúng chỉ xem náo nhiệt, cảm thấy rằng nếu nhiều người muốn giết nàng như vậy, tức là người này đáng chết.

Dù gì thì chuyện Diệp Mẫn Vi yểm tu thất bại cũng đã là việc của hai mươi năm trước, bách tính từng nghe danh nàng khi xưa, phần nhiều đã theo dòng chảy thời gian già yếu qua đời, chôn vùi trong bụi đất.

Tuy rằng Tạ Ngọc Châu năm nay mới mười bảy, lại không chuyên tâm học hành, nhưng cha nàng chính là đạo sĩ Hỏa Cư đời thứ bốn mươi tám của Phù Quang Tông, đại tỷ và nhị ca nàng hiện đều tu hành trong Phù Quang Tông. Tạ gia có câu: “lụa là pháp y, cửa son Tạ gia”, là gia tộc buôn bán giỏi nhất trong giới tu hành, và cũng là gia tộc tu hành tốt nhất trong giới buôn bán. 

Vì mối quan hệ này, nàng đối với những chuyện xưa của tiên môn biết rõ như lòng bàn tay. 

“Phái yểm sư có một vị tổ sư khai sơn gọi là Vu tiên sinh, nghe nói đã chết trong tay Diệp Mẫn Vi, bọn yểm sư báo thù cho tổ sư gia, danh chính ngôn thuận mà.”

Dừng một chút, Tạ Ngọc Châu cảm thán nói: “Nói đi cũng phải nói lại, chủ nhân của Mộng Khư – Vu tiên sinh, chính là tri kỷ của Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi ẩn cư lánh đời, bằng hữu cũng chỉ có một người này. Dù rằng sau này hai người họ đường ai nấy đi, nhưng rốt cuộc đã từng kết giao hơn năm mươi năm, thế mà Diệp Mẫn Vi vẫn có thể ra tay tàn nhẫn giết hắn, đúng là tâm ngoan thủ lạt* mà.”

*Tàn nhẫn độc ác

Vân Xuyên tựa hồ nghe thấy một cụm từ mới mẻ, vừa nghiền ngẫm vừa lặp lại: “Tâm ngoan thủ lạt …. Nàng ta vì sao phải giết Vu tiên sinh?”

Tạ Ngọc Châu nhích lại gần Vân Xuyên, giơ tay vẽ một đường ngang cổ: “Âm mưu bại lộ, giết người diệt khẩu chứ sao.”

“Âm mưu?”

“Chuyện đó nói ra dài lắm.” Tạ Ngọc Châu khoát tay không muốn nói thêm, dừng một chút nàng nói: “À đúng rồi, tỷ tỷ làm sổ sách, suýt quên mất. Ta không biết tóc tỷ bạc sớm, sáng nay bảo tỷ tháo mũ trùm xuống không phải cố ý đâu, rất xin lỗi nhé. Bữa ăn hôm nay xem như bồi tội, tỷ cứ ăn uống thoải mái đi.”

Tạ Ngọc Châu vừa bóc cam vừa thản nhiên nói: “Thật lòng mà nói, đây là lần đầu tiên ta thấy một người tóc bạc mà lại xinh đẹp đến thế, tỷ tỷ làm sổ sách, tỷ rất hợp với mái tóc trắng đấy.”

Vân Xuyên ngước mắt nhìn Tạ Ngọc Châu, cũng không nói lời nào. Vốn là một khoảnh khắc ấm áp, nhưng hai người mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, sự im lặng kéo dài khiến bầu không khí dần trở nên kỳ lạ và gượng gạo. 

Lúc này cuối cùng Vân Xuyên cũng lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng, nghiêm túc mà nghi hoặc hỏi: “Trong tình huống này, người ta thường nên đáp lại thế nào?”

Tạ Ngọc Châu cũng hơi ngẩn ra: “Hả? Chắc là … nói cảm ơn?”

Vì thế Vân Xuyên cầm đũa, giơ lên ngang mày rồi khẽ cúi người, lưng nàng vẫn thẳng tắp, chỉ là thân trên hơi nghiêng về phía trước, khi cúi người thì lòng bàn tay xoay lại chậm rãi hạ xuống ngang eo, trông như một đóa hoa mẫu đơn trắng bị gió thổi nghiêng cánh hoa.

“Đa tạ.”

Tạ Ngọc Châu bị miếng cam làm sặc, ho sù sụ. 

Cũng không biết có phải do từ nhỏ bị nhốt trong nhà nên tầm mắt hạn hẹp hay không, Tạ Ngọc Châu cảm thấy vị tỷ tỷ làm sổ sách này quả thực đứng đầu trong số những người kỳ quái mà nàng từng gặp, càng hiểu rõ càng thấy kỳ quái.

Thứ nhất, Vân Xuyên hiểu lễ nghi nhưng lại thường vô lễ, từ trước đến nay cũng không gọi nàng là tiểu thư, dường như trong mắt Vân Xuyên chỉ có hai cách xưng hô là “ngươi” hoặc gọi thẳng tên. 

Thứ hai, Vân Xuyên thông minh tuyệt đỉnh nhưng lại hay nghĩ ngợi viển vông, xâu chín vòng chỉ cần nhìn một cái là có thể tháo ra, ngay cả những phép tính vốn và lãi phức tạp trong tiền trang, nàng chỉ cần tính trong đầu một lượt là ra đáp án, chưa bao giờ sai sót. Thế nhưng, tư duy của nàng thì bay xa tận chín tầng mây, người khác nói chuyện với nàng, chưa được năm câu đã bắt đầu hoài nghi mình và đối phương rốt cuộc đầu óc ai có vấn đề. 

Hơn nữa Tạ Ngọc Châu cũng không phải lần đầu tiên thấy Vân Xuyên ôm một chồng sổ sách, nghiêm túc nói chuyện với một cái tủ năm ngăn mà nàng gọi là Trang thúc; hoặc đứng trước một bình hoa màu chàm to đùng hỏi xem mực ở đâu; hoặc suýt nữa thì cầm cả một củ gừng sống tưởng là khoai tây mà ăn. 

Những tình huống như vậy càng nghiêm trọng hơn vào ban đêm, có một lần Tạ Ngọc Châu nhìn thấy Vân Xuyên đang đứng nói chuyện với một lá cờ màu cam đỏ treo bên tủ, nàng lén lại gần nghe thử, phát hiện Vân Xuyên đang nhầm lá cờ thành mình!

Cho đến nay, thứ duy nhất Vân Xuyên chưa từng nhận sai, chính là con số và bánh quả hồng. 

Mắt Vân Xuyên không nhìn rõ những thứ ở xa, nhưng chứng bệnh này cũng không phải hiếm gặp. Đại ca của Tạ Ngọc Châu cả ngày vùi đầu trong sổ sách đến nỗi hoa cả mắt, bèn đi tìm sư phó chế cho một cặp kính đá, đặt ở trên mũi là có thể nhìn rõ mọi thứ như bình thường. Đối với đề nghị của Tạ Ngọc Châu, Vân Xuyên đáp rằng nàng có kính rồi, chỉ là ngày thường xung quanh có quá nhiều người, nàng không muốn đeo. 

“Ta bị choáng, nhìn thấy quá nhiều người sẽ nôn.” Vân Xuyên giải thích như vậy.

Tạ Ngọc Châu vẫn là lần đầu tiên nghe nói có chứng bệnh kỳ lạ như này.

Mấy ngày sống chung, Tạ Ngọc Châu đoán Vân Xuyên có thể là khuê tú của một dòng dõi thư hương gia đạo sa sút, thất lạc người thân. Có lẽ đã chịu kích động lớn nên một đêm tóc hóa bạc, đầu óc cũng không tốt lắm, cuối cùng lưu lạc đến đây.

Thật là đáng thương đáng tiếc, cùng là kẻ trôi dạt nơi chân trời, so với Trang thúc và những đám gia đinh cứ nhìn chằm chằm vào nàng cả ngày, Vân Xuyên thân thiết hơn nhiều. Mới ba ngày, Tạ Ngọc Châu đã nhanh chóng thân thiết với Vân Xuyên, ngày nào cũng chỉ đích danh muốn Vân Xuyên đến cùng nàng ăn cơm. Nội dung câu chuyện trên bàn ăn không có gì ngoài việc Tạ Ngọc Châu làm sao để đóng vai kẻ ăn chơi trác táng, đấu trí đấu dũng với cha mẹ nàng – hai người thông minh nhất thiên hạ, nỗ lực chạy trốn.

Tối hôm ấy, như thường lệ, Vân Xuyên đến phòng Tạ Ngọc Châu để cùng nàng ăn cơm, chân còn chưa đứng vững đã bị Tạ Ngọc Châu kéo vào, tiện đà cánh cửa rầm một tiếng đóng chặt lại. 

Không khí có chút khác với ngày thường, biểu cảm của Tạ Ngọc Châu nghiêm túc mà ấn Vân Xuyên ngồi xuống chiếc ghế trước mặt mình, nói: “Vân Xuyên tỷ tỷ, ở chỗ này ta tin tưởng nhất chính là tỷ, chúng ta là châu chấu buộc chung một sợi dây thừng, ta có một kế hoạch muốn nói với tỷ.”

Vân Xuyên nghiêng đầu, thần sắc nghiêm túc không kém Tạ Ngọc Châu: “Tại sao chúng ta lại là châu chấu?”

…Người này tại sao không quan tâm đến kế hoạch mà lại để ý đến châu chấu?

“Chuyện đó không quan trọng.”

Tạ Ngọc Châu liếc nhìn bóng hai tên gia nhân đang canh giữ ngoài cửa sổ, nhỏ giọng nói với Vân Xuyên: “Mấy ngày nay ta đã quan sát bố phòng của Trích Nguyệt Lâu, nhân thủ của Trang thúc căng thẳng, phần lớn hộ viện và gia đinh đều canh giữ tuần tra bên ngoài tường viện của lầu chính Trích Nguyệt Lâu, các cổng lớn và lối vào mỗi tầng. Dựa vào ta mà muốn thoát khỏi Trích Nguyệt Lâu, khó như lên trời! Nhưng thủ vệ ngoài cửa phòng ta không nghiêm ngặt lắm, ta có thể lén rời khỏi phòng này, đi lại trong lâu, tìm cơ hội. Thật sự không thể chạy thoát, thì vào giữa những tên yểm sư trong lâu để mở mang tầm mắt cũng tốt.”

“Cho nên ngươi muốn biến thành châu chấu mà ra ngoài?” Vân Xuyên hỏi.

“…… Không không, ta chưa từng nhập môn tu hành! Nếu ta biết thuật biến hình, chẳng lẽ còn bị nhốt ở chỗ này?”

Tạ Ngọc Châu chỉ vao Vân Xuyên: “Ý ta là, vóc dáng chúng ta tương đương nhau, ta sẽ mặc áo choàng của tỷ đi ra ngoài, tỷ đóng giả thành bộ dáng của ta rồi ngồi ở đây. Bọn họ sẽ nghĩ rằng ta ở trong phòng, ta sẽ dễ hành động hơn.”

Nàng nói rồi lấy từ trong áo ra một tờ ngân phiếu và một phong thư, đưa cho Vân Xuyên: “Nếu ta có thể trốn thoát, tỷ cứ nói với bọn họ rằng ta ép tỷ đóng giả thành ta, sau đó cầm tờ ngân phiếu và thư tiến cử này rời khỏi đây, đến Kim Lăng tìm đại ca ta. Nếu ta không trốn thoát được, nhất định sẽ quay lại trước giờ Tý, không được để người khác phát hiện.”

Vân Xuyên cầm lấy tờ giấy mỏng từ tay Tạ Ngọc Châu, lật qua lật lại xem xét. Tạ Ngọc Châu cho rằng nàng đã đồng ý, vỗ vai nàng một cái, nói: “Ta biết ngay Vân Xuyên tỷ tỷ là người nghĩa khí nhất!”

Nói xong, nàng liền bắt đầu nhanh nhẹn tháo búi tóc của Vân Xuyên. Tạ Ngọc Châu đã có chủ mưu từ lâu, nên chuẩn bị vô cùng chu đáo. Nàng không chỉ đổi y phục với Vân Xuyên, mà còn chải lại tóc Vân Xuyên sao cho giống hệt mình, rồi gỡ từng cây trâm trên đầu mình xuống, cài hết lên tóc Vân Xuyên.

Ánh nến vẫn đang bốc cháy, bóng in trên cửa sổ hiện lên chính là “Tạ Ngọc Châu”.

Tạ Ngọc Châu hài lòng mà vỗ tay, nói: “Vân Xuyên tỷ tỷ, tỷ ăn cơm đi nhé! Đừng cứ ôm khư khư mấy cái bánh hồng của tỷ nữa!”

Dứt lời, nàng liền khoác áo choàng lén lút chuồn ra ngoài, kế hoạch khởi đầu rất thuận lợi, hai tên gia đinh ngoài cửa không nhận ra người trong áo choàng đã đổi thành người khác. Bóng người khoác áo choàng kia nhanh chóng hòa vào trong dòng người bên ngoài.

Trong phòng lập tức trở nên tĩnh lặng, Vân Xuyên im lặng nhìn bàn đầy mỹ vị món ngon. Dù Tạ Ngọc Châu vừa dặn dò nàng, nàng cũng không có ý định động đũa, mà chỉ dùng ngón tay lướt qua lửa lúc ẩn lúc hiện, ánh sáng liền chập chờn đan xen sáng và tối theo động tác của nàng.

“…… Một giấc ngủ kéo dài hai mươi năm.” nàng lẩm bẩm nói, sau đó vén tà áo lên, để lộ một chiếc túi vải màu vàng nghệ đơn giản bên hông. Nàng dùng ngón tay búng nhẹ lên túi, chiếc túi liền như vật sống, tự động mở ra một khe hở.

Vân Xuyên thò tay vào túi mò mẫm, một lúc rồi rút ra một khối thủy tinh lớn hơn cả túi vải.

Hình dáng khối thủy tinh này vô cùng kỳ quái, trông giống như một dải lụa băng trong suốt cứng cáp, uốn thành hình vòng cung, phần giữa rộng còn hai đầu thuôn nhỏ, bên dưới vòng cung có một góc khuyết nhỏ.

Hình dáng này nếu phải so sánh với thứ gì đó thì có lẽ nó trông giống như một quả chuối bị đè bẹt.

Đây chính là kính đá của Vân Xuyên.

Vân Xuyên đặt khối thủy tinh lên sống mũi, vừa vặn để góc khuyết nhỏ khớp vào sống mũi, phần vòng cung rộng lớn che vùng trước mắt, hai mép thuôn nhỏ vắt qua tai, như thể dính chặt vào mà không hề lung lay.

Trong tầm mắt của nàng, những thứ vốn chỉ sở hữu màu sắc và đường nét mơ hồ bỗng trở nên rõ ràng, như thể cả thế giới đột nhiên tiến sát thêm nàng một bước, áp chặt vào đôi mắt nàng. Vô số ký tự kỳ dị màu lam hiện lên trên thị kính, chúng xuất hiện cực nhanh rồi lại biến mất nhanh chóng, ngươi truy ta đuổi không biết chạy về đâu.

Ký tự màu lam lập tức ngừng nhảy múa, trong tầm mắt nàng xuất hiện rất nhiều văn tự, từng hàng chữ xếp ngay ngắn.

Những ký tự này cứ lặp lại không ngừng, bây giờ nàng đã quá quen thuộc với chúng. Vì vậy Vân Xuyên giơ ngón tay thẳng lên, chụm ngón trỏ và ngón cái lại rồi vê một cái, sau đó dùng đốt ngón giữa gõ hai lần lên mặt bàn.

“Lão già râu trắng”, “Thần thông quảng đại”, “Ẩn cư lánh đời”, “Vô sở bất ứng”, “Đắc đạo thành tiên”, “Tiên môn tông sư”, “Thiên tài thuật pháp”, “Vạn vật chi tông”, “Kẻ trộm pháp thuật”, “Tâm thuật bất chính”, “Âm mưu”, …

Nàng giơ ngón tay vẽ vài đường trong không trung, cuối danh sách dài đằng đẵng liền xuất hiện thêm hai hàng chữ — “Sát hại bằng hữu”, Tàn nhẫn độc ác”. Nàng khẽ nâng ngón tay, danh sách ấy chậm rãi di chuyển lên trên, từng dòng chữ phát ra ánh sáng màu lam nhàn nhạt lướt qua trước mắt nàng, có khen có chê, mâu thuẫn đủ đường.

Nàng đã từng nghe nói lòng người phức tạp, một người cũng có thể mang cả ngàn mặt.

Không ngờ nàng lại có thể phức tạp đến mức này.

Vân Xuyên xem hết danh sách từ đầu đến cuối, sau đó thu khối thủy tinh vào trong túi, lấy ra một chiếc bánh quả hồng cuối cùng còn sót lại trong ngày hôm nay, chậm rãi nhấm nháp. Đêm ở Trích Nguyệt Lâu quả thật náo nhiệt, ngoài cửa liên tục vọng vào tiếng chén đũa chạm nhau, tiếng cười nói ồn ào, Vân Xuyên đối với mỹ vị món ngon trước mặt thản nhiên không thấy, chỉ chăm chú ăn bánh quả hồng.

Đột nhiên ngọn đèn dầu vụt tắt, cửa sổ bị bật mở vang lên một tiếng phịch. Ánh nến lại bùng sáng lên, một thanh kiếm đã kề sát cổ nàng.

Hai tên hắc y nhân xuất hiện trong phòng, người cầm kiếm giọng nói trầm thấp, nói: “Tạ lục tiểu thư, làm phiền cô đi theo bọn ta một chuyến.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...