Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 11: Thoát mộng



Mặt trăng vẫn ẩn mình trong mây mù, nhưng dưới ánh phản chiếu của những tờ giấy trắng bao trùm khắp thế gian, mặt đất bừng sáng hơn nhiều. Phố Tây Liễu đã sớm không nhìn ra dáng vẻ ban đầu, dưới lớp giấy trắng bao trùm, rừng xác chết và mái hiên nối thành một vùng tuyết trắng, khiến chốn hung thần bỗng chốc hóa thành trắng tinh.

Mỹ nhân xiêm y rực rỡ đứng giữa đống giấy trắng như tuyết, búi tóc đung đưa theo từng bước đi, tầng tầng lớp lớp xiêm y phấp phới, tựa như một cánh bướm trên nền tuyết.

Một cuộc tỷ thí đơn giản bất ngờ thay đổi, bỗng dưng xuất hiện một người tự xưng là tiểu thư Tạ gia, rồi lại lòi ra một linh phỉ, cuối cùng lại nhảy ra một yểm sư không rõ lai lịch.

Nhậm Đường đánh giá trên dưới mỹ nhân đột nhiên xuất hiện, cau mày: “Ngươi là cô nương Ôn Từ vừa nãy, ngươi chẳng phải là vũ cơ của Trích Nguyệt Lâu sao?”

Ôn Từ hơi nghiêng đầu, đôi bông ngọc bên tai khẽ lay động. So với người thao túng những tờ giấy trắng ấy, bộ dáng này quả thực giống một vũ cơ mềm mại mà quyến rũ. 

“Sao, chẳng lẽ có ai ban luật pháp, vũ cơ không được làm yểm sư?”

Nhậm Đường mặt lộ vẻ cảnh giác: “Tại hạ kiến thức hạn hẹp, chưa từng nghe nói danh hào của Ôn cô nương. Nhưng nếu Ôn cô nương là yểm sư, vậy đáng lẽ nên trình bảng tên, quang minh chính đại tham gia đại hội yểm sư, cớ sao lại bất thình lình ra tay?”

Ôn Từ nheo mắt: “Ta thích, ngươi quản được sao?”

Nhậm Đường ánh mắt tối sầm.

Ôn Từ giơ tay chỉ thẳng vào Nhậm Đường, chiếc chuông màu sắc rực rỡ trên tay không gió mà tự ngân vang, âm sắc trong trẻo: “Bây giờ chỉ còn lại một mình ngươi, nếu ta đánh bại ngươi, vị trí minh chủ này nên để ta ngồi nhỉ?”

Nhậm Đường cười lạnh: “Tiểu nha đầu miệng còn hơi sữa, khẩu khí ngược lại rất lớn.”

Ôn Từ trước nay không bao giờ để nửa câu mắng mình rơi xuống đất, lập tức cười khinh miệt đáp trả: “Lão già gần đất xa trời, chí khí cũng không nhỏ.”

Nhậm Đường giận dữ trợn trừng mắt, thoáng chốc từ dưới lớp giấy trắng đột nhiên thò ra một cánh tay đẫm máu, siết chặt lấy chân Ôn Từ. Vô số xác chết lao lên từ dưới lớp giấy trắng, máu tươi nhuộm đỏ cả đống giấy trắng, như thủy triều mùa xuân phá băng tràn về phía Ôn Từ.

Càng là giấc mộng hung thần càng khó khống chế, Nhậm Đường lại có thể thao túng giấc mộng đại hung này thuận buồm xuôi gió, có thể thấy được bản lĩnh của hắn. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hắn đã có thể đoạt ngôi quán quân.

Nhưng hắn không gặp may, Ôn Từ chính là cái bất ngờ đó.

Ôn Từ gần như không thể phát hiện mà dịch chân về phía sau một chút. Chỉ thấy giấy trắng dưới đôi giày gấm dao động, vô số bàn tay máu vươn về đằng trước bám chặt lấy hai chân nàng, tứ chi lạnh băng vắt ngang người nàng, kéo nàng xuống.

Ôn Từ nâng tay dùng giấy trắng trói Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên vào nhau rồi vắt lên một bên, khép hờ đôi mắt phượng, mất kiên nhẫn nói: “Suốt ngày chỉ biết làm mấy món đồ máu thịt đầm đìa, gia hỏa không có triển vọng.”

Nàng vươn tay về phía không trung, chiếc nhẫn vàng và chuông ngũ sắc lấp lánh trên ngón tay sáng lên, vang lên tiếng chuông thanh thúy. Ngay khi cơn thủy triều xác chết sắp bao phủ nàng, nàng búng tay một cái.

Giấy trắng phủ kín đất trời bỗng dưng vọt lên, thân giấy căng cứng, như lưỡi dao lơ lửng giữa không trung, sau đó phân tán khắp nơi, đám xác chết bị cắt bằng hàng ngàn con dao như cơn bão tuyết. 

Giấy trắng chém xuyên xương cốt như bùn, vô cùng vô tận, giết xong liền chôn vùi, chôn xong lại tiếp tục giết, máu đỏ vừa trào ra đã bị tuyết trắng bao trùm, phủ tầng lớp từng lớp chồng lên nhau, mặt đất ngày càng nâng cao.

Nhậm Đường kinh hãi, ánh mắt chấn động. Ôn Từ ở trong giấc mộng của hắn triệu hồi những vật trong ác mộng khác, về lý mà nói đã ở thế bất lợi, vậy mà những tờ giấy trắng này lại có uy lực như vậy. Thực lực của cô nương này vượt xa hắn!

Trên đời này lại có yểm sư như vậy, sao hắn chưa từng nghe danh?

Giấy trắng che trời lấp đất ập đến, càng giết càng cuồng loạn, thủy triều xác chết hoàn toàn không thể ngăn cản. Không trung bị giấy trắng xé rách, mặt trăng bị chém làm đôi để lộ ra một cái miệng trắng bệch, vết nứt càng lúc càng lớn, càng lúc càng sâu.

Ôn Từ rốt cuộc mở mắt, khẽ mỉm cười: “Ngươi gặp phải ta, cũng chỉ có hai chữ tất bại.”

Khoảnh khắc Vân Xuyên chớp mắt, mặt trăng máu và màn đêm tan thành mây khói, chỉ có giấy trắng vẫn liên tục rơi xuống. Nàng và Tạ Ngọc Châu, Ôn Từ đứng trên đài cao của Trích Nguyệt Lâu, bốn phía đèn đuốc sáng trưng.

Chỉ thấy bàn ghế ngổn ngang ngã trái ngã phải, một mảnh hỗn độn. Từ lầu một đến lầu năm, vô số đệ tử tông môn y phục đủ loại đang đứng bên lan can nhìn xuống, không ít đệ tử đã rút kiếm ra khỏi vỏ. Dưới đài, là đám yểm sư tỷ thí bị thua tụ tập lại, bộ dáng cũng vô cùng chật vật, trông như vừa trải qua một trận đấu sống chết với giấy trắng.

Một canh giờ vừa rồi, Trích Nguyệt Lâu thực sự đã vô cùng náo nhiệt, kịch tính không thua kém gì cuộc tỷ thí trong ác mộng.

Những yểm sư bị nhiễu loạn tỷ thí, những gia nhân của Trích Nguyệt Lâu vì Tạ Ngọc Châu mà lo lắng hãi hùng, các đệ tử tiên môn vì Vân Xuyên mà khiếp sợ bất an, ba nhóm người này không ai tránh khỏi vận rủi, ai cũng không cười nổi ai, ai cũng mất mặt theo cách riêng, ai cũng có nỗi khiếp sợ của riêng mình. Bọn họ theo biến hóa thế cục trong gương đồng mà tâm tình lên xuống, còn náo nhiệt hơn cả cuộc tỷ thí bình thường. 

Giờ phút này bụi đã lắng, những khách không mời mà xông vào phá hỏng tất cả, đứng giữa đài cao phủ đầy giấy trắng, bị toàn bộ ánh mắt người trong lâu nhìn.

Giữa khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi ấy, từ trên mái nhà chợt vang lên một tiếng “cách” nhẹ nhàng, hạt châu mạ vàng – phần thưởng dành cho minh chủ cùng tờ giấy đỏ buộc theo nhẹ nhàng rơi xuống, vui vẻ lăn vào lòng bàn tay Vân Xuyên. 

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào hạt châu mạ vàng, Vân Xuyên cân nhắc hạt châu trên tay, sau đó quay sang đặt vào lòng Tạ Ngọc Châu ở bên cạnh.

Ánh mắt mọi người chuyển sang người Tạ Ngọc Châu, Tạ Ngọc Châu lập tức cung kính dùng hai tay nâng hạt châu lên, đặt vào lòng bàn tay Ôn Từ đứng bên cạnh.

Hai người động tác cực nhanh, như thể viên châu vàng này bỏng tay.

Ôn Từ ngược lại thoải mái thản nhiên cầm lấy hạt châu, xoay hạt châu trong tay không chút để ý nói: “Bản thân bất tài, đành miễn cưỡng nhận chức minh chủ này vậy.”

Lời này vừa thốt ra, sự tĩnh lặng liền bị phá vỡ, Trích Nguyệt Lâu khôi phục huyên náo, giữa tiếng người ồn ã tông phái khắp nơi đều tiến thẳng về phía mục tiêu. Đám yểm sư muốn lên đài tìm Ôn Từ hỏi cho ra lẽ, đám gia nhân của Trích Nguyệt Lâu muốn lên đài đón Tạ Ngọc Châu, các tu sĩ của Tiêu Dao Môn và sơn trang Thương Lãng thì muốn bắt giữ Vân Xuyên.

Trong khoảnh khắc đám người hỗn loạn, giấy trắng tung bay — tất cả những kẻ muốn lao lên đài đều bị Ôn Từ hất văng ra, trực tiếp quẳng xuống dưới. 

Ôn Từ quét mắt nhìn quanh, lạnh nhạt nói: “Ta còn chưa nói xong, các ngươi gấp cái gì?”

Mọi người e dè thực lực của Ôn Từ, lần lượt dừng động tác lại, khe khẽ thì thầm bàn tán, đều đang thắc mắc Ôn Từ này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Nhậm Đường cau mày, sắc mặt hắn đen thui, trông hệt như có một cục sắt chèn chặt trên mặt. Giọng hắn trầm thấp nói: “Ôn cô nương không từ thủ đoạn cũng muốn đoạt lấy ngôi vị minh chủ, rốt cuộc muốn làm gì?”

Ôn Từ cúi đầu xoay xoay hạt châu mạ vàng trong chốc lát, mỉm cười ngẩng mắt lên. Nụ cười của nàng ngược lại rất xinh đẹp, mọi người nhìn thấy đều tim lỡ một nhịp. 

“Ta trái lại muốn hỏi các ngươi, muốn thảo phạt Diệp Mẫn Vi, rốt cuộc là vì cái gì?”

Câu hỏi này đáp án rất rõ ràng, thậm chí không cần Nhậm Đường trả lời, Ôn Từ vừa dứt lời, trong đám yểm sư dưới đài liền có vài người hô lớn: “Diệp Mẫn Vi hại sư tổ ta, yểm sư nhất phái chúng ta đương nhiên phải vì sư tổ báo thù!”

Ôn Từ cười nhạo một tiếng, nàng xoay kim châu chậm rãi bước đi trên đài, gấu áo màu vàng lướt qua những tờ giấy trắng, nàng nói: “Sư tổ? Hắn bố trí ba mươi hai tầng mộng cảnh tại Mộng Khư, ai đến cũng không cự tuyệt, người vượt qua hai mươi tầng mộng cảnh liền có thể xưng là yểm sư. Sư phụ các ngươi là ba mươi hai tầng mộng cảnh đó, ai từng tận mắt thấy chủ nhân Mộng Khư? Cho dù ngươi, Nhậm Đường xông qua hai mươi chín tầng mộng cảnh, nhưng đã từng nghe được nửa câu giáo huấn của chủ nhân Mộng Khư? Chưa từng dâng trà chưa từng dập đầu, thậm chí ngay cả tên của chủ nhân Mộng Khư cũng không biết, các ngươi nhận hắn làm sư tổ, nhưng hắn chưa chắc đã nhận các ngươi đâu.”

“Lại nói tiếp …” giọng Ôn Từ ngừng lại, dường như lời này rốt cuộc cũng nói vào trọng điểm.

Chỉ thấy mỹ nhân mặt đầy ghét bỏ, gằn từng chữ một nói: “Ân oán giữa chủ nhân Mộng Khư và Vạn Vật Chi Tông liên quan quái gì đến các ngươi? Người ta có cần một đám vô danh tiểu tốt như các ngươi đứng ra thay hắn ra mặt không?”

Tiếng oán giận dưới đài lập tức dậy sóng, vô số yểm sư phẫn nộ quát mắng Ôn Từ không coi ai ra gì, xuất khẩu cuồng ngôn.

Ôn Từ tránh thoát những ám tiễn và công kích không biết ai đã bắn lên, đưa tay ấn xuống, nhàn nhạt nói: “Các vị không bằng cứ thẳng thắn thành thật một chút đi. Các ngươi không phải chỉ đang muốn tìm cái cớ, nhân linh khí hỗn loạn mà chiếm lấy chút lợi thôi sao? Các ngươi muốn yểm thú của Diệp Mẫn Vi thì cứ quang minh chính đại mà bắt; muốn những tu vi, ký ức, phổ thuật, linh khí và thương tinh ấy, thì các ngươi cứ quang minh chính đại mà đoạt lấy; còn các ngươi muốn giết Diệp Mẫn Vi …”

Ánh mắt Ôn Từ lướt qua mặt của Vân Xuyên, vừa vặn chạm thẳng ánh mắt nàng, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó khó hiểu, lướt qua chứ không dừng lại lâu.

Nàng dời mắt đi, tiếp tục nói: “…… Vậy thì cứ quang minh chính đại mà giết nàng ta, đừng lấy danh nghĩa chủ nhân Mộng Khư ra làm cái cớ, miễn cho người ta phải buồn nôn.”

Nói xong lời này, nàng xoa trán, hoàn toàn làm lơ sự phẫn nộ dưới đài, nói: “Còn gì nữa nhỉ? Các ngươi tổ chức đại hội này còn phải thảo luận chuyện gì nữa?”

Nhậm Đường ngăn cản những yểm sư đang muốn xông lên đài quyết sống mái với Ôn Từ. Trong lòng hắn biết rõ trong số họ không ai đánh lại Ôn Từ, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ lạnh lùng nói: “Mở lại Mộng Khư, tìm kiếm vùng đất tâm tưởng sự thành.”

Kể từ khi chủ nhân Mộng Khư mất tích tới nay, mộng cảnh từ tầng thứ hai mươi trở lên của Mộng Khư đều bị phong bế, yểm sư chỉ có thể chạy vào sơ môn của yểm thuật chứ không thể đi sâu vào hơn, vì vậy suốt hai mươi năm qua, sức mạnh của yểm sư dần dần suy yếu.

Nghe vậy, ánh mắt Ôn Từ lạnh xuống, nàng cầm kim châu trầm giọng nói: “Chủ nhân Mộng Khư phong bế Mộng Khư ắt có đạo lý của hắn, các ngươi tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

“Ta biết ngươi là ai.” Triệu Lão Lục nhảy ra, chỉ vào Ôn Từ lớn tiếng nói: “Ngươi tuổi còn trẻ mà yểm thuật lại cao siêu đến vậy, chỉ trong chớp mắt đã đánh bại Nhậm Đường. Trước đây lại chưa từng nghe qua danh hào của ngươi, nghĩ kỹ lại, ngươi chỉ có thể là …”

Vốn luôn ung dung thong dong, Ôn Từ hiếm khi để lộ vẻ căng thẳng, chỉ vào Triệu Lão Lục nói: “Ngươi chớ nói bậy …”

“Ngươi nhất định là Tô Triệu Thanh!”

Ôn Từ trầm mặc trong giây lát, thu lại ngón tay thở phào nhẹ nhõm, mặt không đổi sắc nói: “Thật là, ngươi đoán đúng rồi đấy.”

Mọi người lập tức xôn xao, nàng vậy mà chính là người duy nhất đã vượt qua toàn bộ ba mươi hai tầng mộng cảnh của Mộng Khư, từ đó về sau lại chưa từng hiện thân, yểm sư Tô Triệu Thanh. Không ngờ Tô Triệu Thanh mà còn có dung mạo như thế này, tính khí như thế kia.

Tạ Ngọc Châu há hốc mồm nhìn tình thế một lúc lâu mới hoàn hồn lại. Thật không ngờ vị Ôn Từ cô nương, một trong song sát của Trích Nguyệt Lâu, lại chính là một trong yểm sư song kiệt – Tô Triệu Thanh, phong cách hành sự này thật sự quá mức phóng túng không kềm chế, mức độ cổ quái chẳng kém gì tỷ tỷ làm sổ sách của nàng.

Nhưng ngẫm lại thì cũng chẳng liên quan gì đến nàng cả.

Lúc này giấy trắng trên đài chồng chất như núi, vẫn luôn chôn ngang đầu gối Tạ Ngọc Châu, nàng không thể động đậy. Tạ Ngọc Châu khẽ giọng hỏi Vân Xuyên cũng đang bị giấy trắng chôn vùi một nửa: “Chờ lát nữa bọn họ nói xong, chắc chắn sẽ bắt Ôn Từ thu giấy trắng lại, xông lên bắt tỷ. Bây giờ tỷ có kế hoạch gì chưa?”

Các nàng tạm thời vẫn còn có thể làm khán giả, thời gian cấp bách, nếu không nghĩ cách thoát thân thì sẽ không thể đi nữa. 

Nhưng ngay trong lúc nguy cấp này, Vân Xuyên vẫn giữ nguyên bản sắc, lời thốt ra dọa người chết ngất.

“Ta muốn nôn.” nàng thành thật đáp.

“…… Hả?”

Vân Xuyên cau mày, muốn tháo kính đá xuống: “Nhiều người quá, ta muốn nôn.”

Tạ Ngọc Châu đã quên mất Vân Xuyên còn có cái tật xấu này, nàng cuống quýt ấn kính đá trở lại: “Đừng, đừng, đừng! Tỷ tháo xuống thì sẽ thành có mắt như mù, còn chạy kiểu gì nữa!”

Bên này các nàng còn chưa nghĩ ra cách đối phó, bên kia Ôn Từ đã dàn xếp xong xuôi. Ôn Từ đứng trên cao nhìn xuống, cao giọng nói với đám yểm sư: “Được rồi, mệnh lệnh của minh chủ đời thứ nhất đến đây là hết.”

Dứt lời, nàng ném hạt châu mạ vàng trong tay về phía trước, hạt châu vẽ ra một đường vòng cung hoàn mỹ, rơi gọn vào trong tay Nhậm Đường dưới đài. Nhậm Đường kinh ngạc nhìn Ôn Từ, ngờ vực hỏi: “Tô cô nương có ý gì?”

“Nhường vị. Chúc mừng ngươi trở thành minh chủ đời thứ hai, ta thoái vị.”

Ôn Từ chỉ vào Nhậm Đường, cười như không cười nói: “Cẩn thận cái ghế của ngươi đấy, nếu ngươi dám vi phạm ý chỉ của minh chủ đời đầu tiên là ta đây, ta sẽ đoạt lại vị trí này.”

Lối hành sự không theo lẽ thường của Ôn Từ khiến đám yểm sư không biết nên phản ứng thế nào, phía dưới mọi người ồn áo nhốn nháo, đám tiên môn cuối cùng cũng lên tiếng.

Trên nhã tọa lầu ba, đệ tử Tiêu Dao Môn nói: “Vừa nãy chúng ta đều thấy rõ trong gương đồng, vị cô nương tóc trắng kia là linh phỉ, thi triển thuật thổi khói hóa tro của Tiêu Dao Môn. Tô cô nương, phiền ngài giao vị cô nương này và linh khí kia ra, chúng ta phải mang về Tiêu Dao Môn.” 

Phía bên kia, Huệ Nam Y của sơn trang Thương Lãng lại giơ tay: “Đạo trưởng khoan đã, nàng cũng dùng Sinh Cức Thuật của sơn trang Thương Lãng, linh khí này không thể chỉ do Tiêu Dao Môn mang đi?”

“Trước đây lục soát thu được linh khí đều là một khí một pháp, chưa từng xuất hiện linh khí có thể thi triển cùng lúc hai loại thuật pháp. Ta thấy chuyện này nên báo lên Thái Thanh Đàn Hội, mời tam đại tiên môn cùng định đoạt.”

“Tiêu Dao Môn chính là một trong tam đại tiên môn, Tưởng môn chủ hiện tại đang giữ chức hội trưởng Thái Thanh, sẽ định đoạt chuyện này có thỏa đáng hay không …”

Thấy hai môn phái bên kia đã bắt đầu tranh luận Vân Xuyên thuộc về ngươi hay ta, chính xác hơn là — tranh giành quyền sở hữu vòng tay thuộc về ai. Tạ Ngọc Châu nhanh chóng nhận ra cơ hội kéo dài thời gian, động não nhanh như bay. Nàng chưa từ bỏ ý định, hỏi Vân Xuyên: “Vòng tay của tỷ còn dùng được không? Có thể nâng ta lên lần nữa để đe dọa bọn họ chút không?”

“Hoàn toàn không được.” Vân Xuyên thành thật đáp.

Tạ Ngọc Châu im lặng trong giây lát, rồi dứt khoát buông xuôi: “Ở đây toàn là người của tiên môn tông phái, còn có yểm sư, nếu tỷ chỉ dùng dao nhỏ để bắt ta làm con tin, sẽ bị coi là bất lịch sự không?”

Tạ Ngọc Châu còn chưa dứt lời, Ôn Từ ở bên cạnh bật cười, nàng cách họ một khoảng không gần, nhưng rõ ràng đã nghe hết cuộc trò chuyện của bọn họ. Chỉ thấy Ôn mỹ nhân giơ tay chỉ thẳng vào Vân Xuyên, ngẩng đầu tuyên bố với đệ tử của sơn trang Thương Lãng và Tiêu Dao Môn ở lầu ba: “Ta muốn linh phỉ này.”

Giọng điệu nàng nói câu này, chẳng khác nào đang chọn mua một quả dưa ngoài chợ.

Nhưng lời này thốt ra, như một hòn đá làm cả hồ dậy sóng, một đệ tử Tiêu Dao Môn giận dữ quát: “Tô cô nương muốn cướp người sao? Ngài đâu phải người trong tiên môn, nàng ta chưa từng trộm thuật pháp của ngài, dựa vào đâu lại thuộc về ngài?”

“Dựa vào đâu à? Trên đời này ai mà không muốn có linh khí, ta cũng muốn lấy một cái chơi thử không được sao? Có bản lĩnh thì cứ đến cướp đi, dĩ nhiên, nếu các ngươi muốn …”

Giấy trắng nhanh chóng cuốn Tạ Ngọc Châu và Vân Xuyên bay đến bên cạnh Ôn Từ, Ôn Từ đặt tay lên vai Tạ Ngọc Châu đang bối rối, cười nói: “Ai muốn lấy mạng lục tiểu thư Tạ gia, thì đến cướp với ta đi.”

Tạ Ngọc Châu nhìn giấy trắng đang lơ lửng ngay trên cổ mình, cạnh giấy sắc bén như dao, tình cảnh này, nàng nhất thời không biết nên có cảm xúc gì. 

Nghĩ kỹ lại, cái vở kịch này vốn dĩ là do nàng dựng lên, sau bao nhiêu trắc trở rốt cuộc cũng có thể tiếp tục diễn.

Nhưng sao vai chính lại đổi người rồi!?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...