Bỏ qua đám đệ tử tiên môn và gia nhân bên ngoài gương đồng đang kinh hãi, lúc này trong mộng cảnh, ba yểm sư đang giao chiến cũng sững sờ, khi nhìn thấy tro bụi ngập trời xoay quanh Vân Xuyên.
Người đánh trống là người đầu tiên gào lên: “Hôm nay đụng phải đại tà rồi! Tỷ thí loạn hết cả lên, Tạ gia tiểu thư đã đến, bây giờ lại còn có cả linh phỉ! Ngươi, nha đầu này rốt cuộc muốn làm gì?”
Triệu Lão Lục, kẻ điều khiển đàn châu chấu trái lại càng thêm hưng phấn, giữa vòng xoáy châu chấu, cười ha ha nói: “Hay lắm! Ta thích náo nhiệt!”
Vân Xuyên đỡ lấy Tạ Ngọc Châu cưỡi trên tro bụi mà bay lên, nàng tránh né sóng âm, cành cây và lũ châu chấu, rồi bay một vòng quanh trung tâm nơi ba ác mộng giao nhau, ngón tay nhanh chóng vẽ gì đó lên áo.
Tạ Ngọc Châu ngoan ngoãn đóng vai con tin, dùng giọng muỗi kêu rù rì hỏi: “Tỷ đang tính toán gì vậy?”
Vân Xuyên cũng hạ giọng theo: “Tính xem ta có thể đánh thắng ai.”
“Ai?”
“Không đánh lại ai cả.”
“Vậy phải làm sao!?”
“Chọn một người, giúp hắn nhanh đánh thắng người khác.”
Vân Xuyên vừa dứt lời liền vung cổ tay, tro bụi lao đi chặt đứt cành cây sắp đâm về phía Triệu Lão Lục, đồng thời chặn lại cả độc dịch.
Triệu Lão Lục quay đầu nhìn về phía Vân Xuyên, kinh ngạc nói: “Tiểu nha đầu, vậy mà ngươi lại giúp ta?”
“Ngươi thắng đến cuối cùng thì tất cả giấc mộng tan biến, ta có thể đi ra ngoài.” Vân Xuyên lơ lửng giữa không trung, thành thật đáp.
Tạ Ngọc Châu cứng đờ người, rít lên phản đối: “Sao tỷ giúp hắn mà không giúp thư sinh kia! Lấy oán báo ơn, vô đạo nghĩa quá rồi đó!”
Vân Xuyên nghiêm túc đáp lại: “Người có đạo nghĩa bây giờ phải giết ta để cứu ngươi.”
“……”
“Chỉ có kẻ vô đạo nghĩa mới đứng về phía ta.”
Tạ Ngọc Châu như cỏ đầu tường rơi theo gió: “Tỷ nói đúng.”
Triệu Lão Lục quả nhiên không thèm để ý Tạ Ngọc Châu đang bị bắt, được giúp đỡ còn rất đắc ý. Từ Thuật đen mặt quát: “Cô nương này chính là linh phỉ! Những hỗn loạn này e rằng đều do nàng gây ra! Chư vị, chúng ta hãy bắt nàng trước đã!”
Ngay khoảnh khắc những cành cây lao thẳng về phía Vân Xuyên, tiếng trống vang dội, đàn châu chấu lao vút đến, tro bụi như mưa tên, tam phương tề tựu. Ác mộng trong rừng cây bị xé nát chỉ trong chớp mắt, gương mặt tức giận của Từ Thuật cũng tan biến theo mộng cảnh.
Trên đài cao, Từ Thuật vốn đang ngủ say sắc mặt đen kịt tỉnh dậy. Các đệ tử tiên môn ngoài gương đồng nhìn thấy cảnh tượng này, tiếng oán hận xông thẳng tận trời, người có đạo nghĩa lại bị kẻ vô đạo nghĩa và một kẻ thừa cơ xâm nhập đánh bại, thật là nực cười mà!
Còn trong mộng cảnh, Vân Xuyên chỉ phủi tay, hài lòng nói: “Phá được một giấc mộng.”
Rồi sau đó yểm sư đánh trống còn muốn thuyết phục Vân Xuyên giúp mình, nhưng Vân Xuyên rất có đạo nghĩa trong việc kết đồng minh, nàng không nói nhiều — giúp Triệu Lão Lục xử lý luôn đối phương.
Vậy là tên linh phỉ đại nghịch bất đạo đột nhiên xuất hiện, cùng với Triệu Lão Lục điên điên khùng khùng kết thành đồng minh mà trong hiểu rõ nhưng không nói ra. Thực lực của Triệu Lão Lục vốn đã mạnh, vòng tay của Vân Xuyên cũng rất lợi hại, chỉ thấy trên tấm bảng gỗ chạm khắc tên của Triệu Lão Lục, hễ ai chạm vào là hất văng người đó xuống, cứ thế mà rung lắc tiến lên trên, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, thế không đỡ nổi.
Vốn dĩ việc phân nhóm đã loạn thành một đống, giờ lại thêm Vân Xuyên gia nhập, tốc độ tỷ thí tăng lên đáng kể. Chưa đầy nửa canh giờ, bảng tên của Triệu Lão Lục liền như diều gặp gió, sắp lao thẳng đến ngôi vị minh chủ ở trên đỉnh, đà tiến công mạnh mẽ bỗng chốc khựng lại — bảng tên của hắn bị một tấm bảng tên khác nhanh chóng lao tới hất văng xuống đất.
Trong mộng, Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu vẫn chưa ý thức được chuyện là thế nào, thậm chí chưa thấy được yểm sư đánh rơi tấm bảng tên “Triệu Lão Lục”, thì đã rơi vào một giấc mộng khác, rơi thẳng xuống nền đất.
Tạ Ngọc Châu mơ màng bò dậy khỏi mặt đất, phát hiện xung quanh vậy mà đã biến thành dáng vẻ thành Phụ Giang. Quảng trường rộng lớn nối với các con phố, hai bên là những tiệm vải, hiệu thuộc, hàng thịt, tất cả đều đóng chặt cửa lớn, mái hiên cao thấp chênh vênh trên đó đậu đầy kền kền, xa xa mà còn có thể nhìn thấy hạt châu vàng trên nóc Trích Nguyệt Lâu. Nàng cố gắng hồi tưởng trong chốc lát, kinh hãi kêu: “Đây là … phố Tây Liễu của thành Phụ Giang?”
Tạ Ngọc Châu cúi đầu nhìn xuống mặt đất, mọi kẽ hở trên gạch lát đường đều tràn ngập máu tươi, máu tươi từ từ lan rộng phủ kín mặt đất, phản chiếu mặt trăng đỏ như máu trên trời.
Phố Tây Liễu, vào mùa thu thì chính là pháp trường.
Tim nàng thắt lại, còn chưa kịp hiểu rõ tình huống, thì đã nghe thấy tiếng bước chân dày đặc như mưa trút xuống. Từ các phố hẻm tràn ra một đám xác chết đen kịt, những xác chết này đều không có đầu, quần áo tả tơi, cao thấp giương nanh múa vuốt, trên cổ có một vết sẹo to bằng miệng bát bề ngoài vẫn còn phun máu xối xả, một đường chạy nhanh là một đường máu rơi, thực sự chính là máu chảy thành sông.
Tạ Ngọc Châu lại một lần nữa bị dọa đến phát khiếp, trong lúc Tạ Ngọc Châu hét lên thì Vân Xuyên lập tức kéo nàng lại, vẫn giữ nguyên tư thế bắt cóc, sau đó ngắt lấy một quả táo từ cây bên cạnh ném mạnh xuống đất. Ngay khoảnh khắc quả táo chạm đất thì nó nhanh chóng nảy mầm mọc lá, mọc lên cành cây rậm rạp, chặn đứng đám xác chết đang lao đến.
Cây táo tức khắc nở hoa kết quả, từng quả táo mới rụng xuống, rồi cây táo mới lại đột ngột phá vỡ nền gạch mọc lên từ dưới đất, cuộn chặt lấy xác chết, hút sạch dòng sông máu, rồi tiếp tục sinh trưởng xanh tốt sum xuê. Những cành cây mọc đâm ngang vươn ra quấn lấy Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu rồi nâng cả hai lên cao về đằng trước.
Vân Xuyên một bên dựa vào sức kéo của cành cây để né tránh đám xác chết, một bên hái quả táo ném xuống đám xác chết, mỗi lần ném liền có một xác chết ngã xuống, rồi lại mọc lên cây táo mới. Chiếc vòng tay của Vân Xuyên, ba lớp vòng tròn ngoài cùng quay cuồng cực nhanh, gần như muốn tóe ra tia lửa.
Tạ Ngọc Châu bịt chặt miệng nhìn đám xác chết không màng sống chết dẫm lên nhau mà bò lên trên. Rõ ràng đã không còn đầu, vậy mà tiếng bọn chúng kêu oan lại vang lên hết đợt này đến đợt khác như thủy triều, cũng không rõ là từ nơi nào kêu lên. Lúc còn sống chết oan đã đủ oán hận, sau khi chết còn bị những kẻ chết oan khác dẫm đạp lên người làm bậc thang, đúng là oan oan tương báo, biết bao giờ mới dứt!
Giấc mộng này chẳng lẽ là của một tên đao phủ? So với những ác mộng nước; cây cối; côn trùng trước đó, chẳng khác gì tiên cảnh mà!
Nhìn thấy động tác của xác chết càng lúc càng nhanh, tốc độ ném táo đã không thể đuổi kịp bọn chúng, Vân Xuyên bèn tung tro bụi lên không trung, ngẩng đầu thổi một hơi. Tro bụi tràn lan, dưới ánh trăng đỏ như máu hóa thành mấy chục con sói hoang, đáp xuống cắn xé xác chết, kéo đám xác chết rơi khỏi cây táo.
Nhưng Vân Xuyên vẫn chưa thu hồi ánh mắt, nàng vẫn giữ nguyên tư thế ngẩng đầu, nhìn về phía một mái hiên nào đó cách đó không xa. Tạ Ngọc Châu cũng nhìn theo hướng của Vân Xuyên, liền thấy dưới ánh trăng đỏ, trên mái hiên có một nam nhân trung niên ngoài bốn mươi đang đứng, mặc một bộ áo thụng màu xanh đậm, thân hình cao lớn vừa gầy gò vừa rắn chắc, râu quai nón như mũi kích, đôi mắt sáng như đuốc.
Tạ Ngọc Châu nhận ra người này, lúc nàng lén trốn ra ngoài đã từng gặp qua, chính là yểm sư Nhậm Đường đại danh lẫy lừng.
Đầu óc Tạ Ngọc Châu nhanh chóng suy tính, rồi bừng tỉnh ngộ, hóa ra đây là túng mộng của Nhận Đường! Yểm sư có thể đánh bại Triệu Lão Lục trong nháy mắt, ngoài Nhậm Đường thì không còn người khác. Bây giờ không có đối tượng kết minh – Triệu Lão Lục, Vân Xuyên một mình không thể đấu lại bất kỳ yểm sư nào, chứ đừng nói đến Nhậm Đường!
Nhậm Đường đưa ánh mắt từ vòng tay trên cổ tay Vân Xuyên chuyển lên khuôn mặt nàng, trầm giọng nói: “Ngươi chính là tên linh phỉ ở Phó gia trang?”
Vừa nghe thấy lời này, Tạ Ngọc Châu lập tức phản ứng, vung tay vung chân, hét lớn: “Nhậm tiên sinh! Nhậm tiên sinh mau dừng tay, ta là lục tiểu thư Tạ gia! Nàng ta vẫn còn bóp cổ ta đấy! Cứu ta với!”
Vân Xuyên phối hợp mà dùng cành cây nhọn hoắt chọc vào cổ Tạ Ngọc Châu, nói: “Thả ta ra ngoài, nếu không ta sẽ giết nàng ta.”
Nhậm Đường lạnh lùng cười, cành cây trong tay Vân Xuyên bỗng nhiên ứa ra máu tươi, tan chảy thấp xuống dưới. Vân Xuyên lập tức ném cành cây đi, chỉ nghe thấy giọng nói của Nhậm Đường vọng đến từ xa: “Vị cô nương linh phỉ này, e rằng ngươi vẫn chưa hiểu, ngươi đang dẫm chân trên giấc mộng do ta thao túng, đối đầu với ta chỉ có hai chữ tất bại.”
Mọi người đều biết, ban đêm là thiên hạ của yểm sư, yểm sư là thần của yểm mộng, nếu đã là thần, thì tất nhiên là — không gì không làm được.
Nhậm Đường nâng tay lên, mặt đất bắt đầu rung chuyển rạn nứt dữ dội, giữa Vân Xuyên và Tạ Ngọc Châu đột nhiên xuất hiện một vết nứt sâu, cũng nhanh chóng mở rộng ra. Trên nóc nhà, đám xác chết đen nghìn nghịt bò tràn qua như bọ cánh cứng, mùi hôi thối bốc lên tận trời, bọn chúng ngã trái ngã phải mà bò lên những tán cây, vây chặt lấy Vân Xuyên, lá cây lập tức bị nhuộm thành màu đỏ tươi.
“Tạ tiểu thư đừng sợ, ta nhất định bảo vệ cô bình an.” Nhậm Đường nói chắc như đinh đóng cột.
Tạ Ngọc Châu đứng đờ ra tại chỗ, qua khe nứt vừa mới xuất hiện, nhìn Vân Xuyên ở bên kia. Nàng khô khốc nói: “Thực ra cũng …”
Lời còn chưa dứt, nàng đã nhìn thấy ánh sáng xanh trên vòng tay của Vân Xuyên lóe lên rồi vụt tắt. Trong nháy mắt cây cối ngừng sinh trưởng, bầy sói hoang biến mất, tro bụi bay lả tả trong đêm tối, che khuất mặt trăng máu kia, Tạ Ngọc Châu cũng nghẹn lời ngay tại cổ họng.
Không thể nào?! Vòng tay thần kỳ này không hỏng sớm cũng chẳng hỏng muộn, lại chọn ngay lúc này để hỏng? Làm người sao có thể xui xẻo đến mức này được chứ!
Tạ Ngọc Châu kêu thảm trong lòng, bên kia Nhậm Đường quát: “Một linh phỉ nhỏ bé, dám xâm nhập mộng cảnh, nhiễu loạn trật tự, phá hoại đại hội yểm sư! Dám không coi yểm sư ra gì, ai cho ngươi lá gan đó?”
Nhậm Đường chỉ thẳng vào Vân Xuyên, lạnh lùng nói: “Chỗ này chính là nơi chôn thây của ngươi!”
Tạ Ngọc Châu sốt ruột đến toát mồ hôi đầy đầu, đầu óc xoay nhanh đến mức tóe lửa. Vậy mà Vân Xuyên vẫn là vẻ mặt nghi hoặc: “Ngươi nói …”
Lời Vân Xuyên còn chưa dứt, đám xác chết không đầu ấy đã xông lên, lao thẳng vào nàng, bàn tay máu thịt mơ hồ suýt tóm lấy gương mặt Vân Xuyên.
Cùng với tiếng hét của Tạ Ngọc Châu, khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, bất ngờ biến hóa.
Bầu trời đột nhiên rách ra mộ khe nứt dài ngoằng, như một cái miệng lớn nở một nụ cười quái dị, vô số giấy trắng từ trong cái miệng ấy trút xuống, rầm rầm rung chuyển như mưa đá rơi xuống đất.
Giấy trắng che trời lấp đất nặng nề vô cùng, một khi rơi xuống đất liền bất động, từng lớp từng lớp phủ kín đường phố, sông máu và cây cối, cho đến khi đè bẹp xác chết xuống đất, chôn vùi sạch sẽ. Chớp mắt một cái, những tờ giấy trắng đã xếp chồng lên nhau dày cộp, cả thế giới đều biến thành một vùng trắng xóa mênh mông.
Ba người Vân Xuyên, Nhậm Đường, Tạ Ngọc Châu bị giấy trắng chôn đến tận đầu gối, đưa mắt nhìn nhau.
Một tờ giấy trắng bay lơ lửng giữa không trung đột nhiên dừng lại, sau đó điên cuồng sinh sôi thêm giấy trắng mới, rơi xuống như một thác nước giấy, dần dần lộ ra hình người. Trang giấy bỗng nhiên quay cuồng tản ra bốn phía, trung tâm xuất hiện một vị mỹ nhân xiêm y rực rỡ, quay mặt về phía Vân Xuyên, đưa lưng về phía Nhậm Đường, chính là Ôn Từ.
Ôn Từ đánh giá Vân Xuyên từ trên xuống dưới, ánh mắt lướt qua vết máu trên người nàng, rồi tạm dừng trên chiếc vòng tay bốc khói của nàng. Rồi sau đó cắn răng châm chọc nói: “Ngươi đúng là lợi hại đến khó chịu.”
Dứt lời, Ôn Từ liền xoay người đối diện Nhậm Đường, hơi ngẩng cằm: “Xâm nhập mộng cảnh, nhiễu loạn trật tự, phá hoại đại hội yểm sư, người mà ngươi vừa mới nói đến ….”
Ôn Từ giơ ngón tay, chỉ vào chính mình: “Là ta.”
