Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 119: Ông lão



Chiếc quạt màu vàng vạch một đường trong màn đêm, Ôn Từ thu chiếc quạt lại, đứng dậy bước đến trước mặt Diệp Mẫn Vi: “Nơi này là địa bàn của yểm sư, ban đêm náo nhiệt gấp trăm lần ban ngày, có muốn cùng ta dạo một vòng trong trấn không?”

Hắn vẻ mặt như thường, trông nhẹ nhàng lại lười biếng.

Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu đồng ý, Ôn Từ liền vô cùng tự nhiên nắm lấy tay nàng, mười ngón tay đan vào nhau.

“Đi thôi!”

Ôn Từ vừa dứt lời, hai bóng người một lam một sắc sặc sỡ liền từ mái nhà đáp xuống, rơi vào giữa phố.

Ban đêm trên đường phố ở trấn Mộng Hoàn quả thực náo nhiệt vô cùng, các loại vật thể được triệu ra từ ác mộng qua lại không ngừng, rắn; chuột; gấu; báo; đao; thương; côn; bổng cùng phong; hỏa; lôi; điện lướt qua khắp đường phố, mà trong đó cư dân và các yểm sư đi lại nơi đây đã quen với cảnh tượng ấy, điềm nhiên làm việc của mình. 

Nơi kỳ quái này ác mộng và nhân gian đan xen, tựa như bách quỷ dạ hành, kỳ ảo tráng lệ.

Diệp Mẫn Vi như trở về thời điểm lần đầu tiên gặp được Ôn Từ, ở Trích Nguyệt Lâu tại Phụ Giang, nơi nàng từng trải qua vô số mộng cảnh kỳ dị trong đại hội yểm sư.

Nàng bước đi giữa phố, trong khung cảnh rực rỡ mộng ảo ấy, quay đầu nhìn Ôn Từ. Tóc đen của Ôn Từ buông xõa, không còn chuông đủ màu sắc sặc sỡ, không còn bím tóc đan dây màu, hiếm khi trông đơn giản như vậy. Nhưng chính vì sự đơn giản ấy, lại tăng thêm vài phần khí chất nội liễm, đẹp đến động lòng người, trước kia như yêu ma, lúc này như quỷ mị.

Ánh mắt Ôn Từ nhìn sang nàng, hắn hỏi: “Nhìn ta làm gì?”

“Chuông của huynh đâu rồi?”

Hắn đưa tay còn lại luôn qua tóc đen, nhàn nhạt đáp: “Đem tặng người rồi.”

Tay họ vẫn nắm chặt, lúc sóng vai đi giữa phố, liền giống như một cặp tình nhân bình thường.

Dưới ánh trăng đám đông nhộn nhịp, chỉ thấy cách đó không xa có một đài cao, giữa đài cắm một cây cột cao mười trượng, trên đỉnh cắm lá cờ lấp lánh ánh vàng. Đang đứng hai bên đài là hai thiếu niên, trông đều là yểm sư, chắp tay hành lễ với nhau.

Phía dưới đài, các nhạc công đánh chiêng gõ trống, hát xướng vang trời, như đang cổ vũ cho họ.

Ôn Từ cùng Diệp Mẫn Vi đứng trong đám đông vây xem dưới đài, Ôn Từ nghiêng đầu nói với Diệp Mẫn Vi: “Lũ nhóc mới ra đời này, mới học được chút yểm thuật liền kéo nhau ra tỷ thí, ai giành được cờ trước thì thắng.”

Yểm sư mới học được yểm thuật từ Mộng Khư trở về, khó tránh khỏi hưng phấn, muốn thể hiện một phen yểm thuật của mình, cảnh tượng ban đêm nơi đây phần lớn là do họ tạo ra.

“Ồ, xem ra ngài là người thạo nghề rồi.”

Một ông lão đứng bên cạnh cũng đang xem đấu đài bắt chuyện, ông cảm thán: “Chỉ tiếc là hơn hai mươi năm trước chủ nhân Mộng Khư phong bề một nửa Mộng Khư, hiện tại yểm sư chỉ có thể đến được tầng hai mươi của mộng cảnh, thực lực kém xa so với trước. Hồi xưa các trận đấu đài còn đặc sắc hơn bây giờ nhiều!”

Ôn Từ không trả lời, ông lão ấy lại tự mình tiếp tục: “Nhưng nghe nói chủ nhân Mộng Khư sắp mở lại Mộng Khư, khôi phục ba mươi tầng mộng cảnh như thuở ban đầu. Các ngươi nếu lưu lại thêm vài ngày, những trận sau này chắc chắn sẽ đặc sắc hơn hôm nay.”

Ôn Từ ngẩng đầu nhìn lá cờ trên đỉnh cột, miệng dần ngân nga một giai điệu, chính là khúc nhạc đang được diễn dưới đài.

“Huynh biết hát khúc mà họ đang tấu sao?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

“Là khúc dân ca cũ của trấn Mộng Hoàn. Khi đó trấn Mộng Hoàn còn chưa gọi là Mộng Hoàn, dân phong vùng này rất hào sảng, các thôn trấn thường xuyên hỗn chiến, nơi nào thắng sẽ tấu khúc này ăn mừng, gọi là Bá Vương Lệnh.”

Trên đài, hai vị yểm sư đã bắt đầu thi triển yểm thuật, đánh nhau vô cùng náo nhiệt, dưới đài người xem khi thì reo hò, khi thì hò hét trầm trồ, âm thanh náo nhiệt ồn ào.

Ôn Từ quay đầu nhìn Diệp Mẫn Vi: “Nàng có biết không, dưới chân núi Côn Ngô có người lập miếu thờ nàng như thần tiên, tượng thần ấy đắp chẳng giống nàng chút nào, chỉ là mượn tên nàng mà thôi, hằng năm còn tổ chức tế lễ cho nàng.”

Diệp Mẫn Vi đối với chuyện này có chút ấn tượng, nàng lúc đầu xuống núi từng thấy bức tượng đó, còn nghĩ là hóa ra còn có một vị thần tiên cũng tên là Diệp Mẫn Vi, hoàn toàn không ngờ là thờ chính nàng.

“Khúc nhạc tế lễ đó nghe cũng khá hay, nàng có thể trở về nghe thử, ngày làm tế lễ cũng chính là ngày sinh của nàng.”

Ôn Từ bật cười khẽ, nhàn nhạt nói: “Hầy… nếu không vì những rắc rối của nàng trong suốt năm rưỡi vừa qua, ta đã có thể đi được bao nhiêu nơi, ngắm được bao nhiêu cảnh đẹp. Nhưng mà mấy thứ đó, có ngắm bao nhiêu cũng không đủ.”

Diệp Mẫn Vi trầm mặc một lúc, nàng chỉ lên đài nói: “Huynh không lên đài sao?”

Ôn Từ nhướng mày nói: “Ta? Ta chính là tổ sư gia của họ đó, ta mà lên thì chẳng phải bắt nạt người ta quá rồi sao?”

“Lá cờ kia nhìn cũng đẹp đấy.”

Ôn Từ chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi hồi lâu, buông tay nàng ra, lấy một sợi dây đỏ buộc gọn tóc buông xõa lại, nhíu mày nói: “Thật là.”

Bất ngờ có cuồng phong nổi lên, tiếng chuông rung loạn xạ, hai vị yểm sư đang giao đấu kịch liệt trên đài kia bỗng nhiên bị gió cuốn lảo đảo. Một con rồng lửa gào thét xuất hiện, ánh lửa nhuộm đỏ nửa bầu trời, nó há miệng to nuốt sạch những thứ do bọn họ triệu ra từ ác mộng.

Rồng lửa uốn lượn bay lên cột cao, trong ngọn lửa thiêu đốt xuất hiện thân ảnh một nam nhân, hắn đứng trên cột cao cầm lấy lá cờ vàng đó, rồi chỉ vào hai yểm sư hai bên.

“Trình độ của các ngươi kẻ tám lạng người nửa cân, đánh tiếp cũng chỉ là thế hòa, vẫn là chờ Mộng Khư mở toàn bộ rồi đi lịch luyện thêm đi. Còn lá cờ này, ta cầm đi trước đây.”

Đám yểm sư xung quanh xôn xao kinh ngạc, Ôn Từ từ trên cột cao nhảy xuống, được rồng lửa bao quanh bước xuống đài, đám đông tự động nhường đường.

Ôn Từ ném lá cờ trong tay cho Diệp Mẫn Vi, đối phương mới đáp lời ông lão vừa nãy còn đang trợn mắt há hốc mồm: “Hôm nay yểm thuật này đã đủ đặc sắc chưa?”

Trên bầu trời đêm náo nhiệt vô cùng của trấn Mộng Hoàn, lại có thêm một con rồng lửa oai phong lẫm liệt, nó bay xuyên qua các loại vật từ ác mộng, theo sau Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, khiến ai đi qua cũng phải ngoái đầu nhìn.

Diệp Mẫn Vi cầm lá cờ vàng thêu vân văn phất phơ trong gió, ánh lửa chiếu lên làm sợi tóc bạc lấp lánh.

Ôn Từ chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi một lát, dường như không ngờ nàng lại thích lá cờ bình thường này, cưỡi khẽ rồi nhìn về phía trước.

Tất cả những điều này giống như giấc mơ từng hiện lên trong tâm trí hắn.

“Diệp Mẫn Vi, thật ra ta từng nghĩ, nếu nàng từng đi qua con đường ta từng đi, thấy những phong cảnh ta từng thấy, liệu nàng có yêu những thứ ta yêu, liệu nàng… có yêu ta không.”

Diệp Mẫn Vi buông lá cờ xuống, quay đầu đối diện với ánh mắt của Ôn Từ, hắn nói nhẹ tênh: “Nhưng mấy trước chục năm trước, ta chưa từng thuyết phục được nàng xuống núi.”

“Gần đây ta hay nghĩ, năm mươi năm ở bên nhau nàng cũng chưa từng yêu ta. Giờ chúng ta gặp lại còn chưa được hai năm, ta vẫn là Ôn Từ ngày trước, nàng thật sự đã yêu ta rồi sao?”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ dao động, nhưng không nói gì.

“Nàng không biết, trước kia nàng cũng từng thấy hứng thú với ta một khoảng thời gian.”

Dừng một chút, Ôn Từ nghiêng đầu, cười khẽ một tiếng: “Hoặc nên nói là hứng thú với việc thân mật với ta.”

“Khi đó nàng cũng mãnh liệt và chăm chú, nhưng chỉ một năm thôi, nàng đã đem cả sự hứng thú lẫn ta vứt ra sau đầu. Dĩ nhiên khi đó nàng chưa từng nghiêm túc như bây giờ, cũng chưa từng hứa hẹn nhiều đến thế.”

“Chỉ là ta e rằng bản thân chẳng còn thời gian để xác nhận rằng, lần này nàng có còn giống trước kia nữa không.”

Ôn Từ dừng bước, quay người lại đối mặt với Diệp Mẫn Vi.

Hắn chắp tay sau lưng, cúi người xuống, khoảng cách chỉ còn một hơi thở, nhìn vào mắt Diệp Mẫn Vi: “Ta thật sự, nhận được tình yêu chân thành từ nơi nàng sao?”

Phía sau họ, rồng lửa cuộn quanh, nửa khuôn mặt hai người được ánh lửa chiếu sáng, trong mắt đều phản chiếu ánh sáng đang cháy, như một mảnh lửa thiêu đốt thảo nguyên.

Diệp Mẫn Vi không trả lời hắn.

Mà vấn đề cũng không nằm ở câu trả lời của nàng. 

Ôn Từ nghiêng đầu, khẽ cười nói: “Câu hỏi này chắc đủ cho ta nghĩ ngợi mấy chục năm rồi, nhờ nàng cả đấy, sau này ở bên kia ta cũng không đến mức buồn chán.”

Hắn đứng thẳng dậy rời khỏi Diệp Mẫn Vi, nói: “Sau hai mươi tầng mộng cảnh, có gì ở phía sau chắc nàng cũng đoán được rồi.”

Diệp Mẫn Vi chậm rãi gật đầu, nàng nói: “Huynh không thích hợp ở nơi đó.”

Nàng nói rất nghiêm túc, như thể Ôn Từ còn có quyền lựa chọn, không muốn đi thì không cần đi.

“Nhưng nếu ta bắt buộc phải ở lại nơi đó, vậy nàng định sao, nàng sẽ đến cùng ta chứ?”

Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ, vẫn không trả lời.

Ôn Từ cười khẽ một tiếng, đột nhiên cúi xuống hôn nàng, rồi thì thầm bên tai nàng: “Nàng đúng là quá thành thật, lúc này cũng không chịu nói mấy lời dễ nghe một chút.”

“Nàng có đồng ý hay không, ta cũng không cần. Không cần nàng đi cùng, cũng không muốn nàng đến tìm ta, nàng cứ sống tốt ở đây, ta sẽ không chờ nàng đâu.”

Nói xong, Ôn Từ quay người bước đi, băng qua con phố đầy những vật kỳ lạ. Thành Thiên Thượng nếu là tiên cảnh nhân gian, thì trấn Mộng Hoàn chính là quỷ vực lòng người, dù là nơi nào cũng đều náo nhiệt rộn ràng.

Diệp Mẫn Vi nghĩ, hắn nên là người bước đi giữa chốn huyên náo rực rỡ ấy.

“Ngươi muốn quảng tán tri thức của mình ra khắp thiên hạ, cách thì có nhiều lắm, vì sao phải cố ý yểm tu thất bại, rồi đem mọi thứ giao cho một con yểm thú còn chẳng hiểu biết bằng ngươi?”

Lá cờ vàng bay lướt qua màn đêm, Diệp Mẫn Vi bước theo sau, nàng nói: “Có lẽ là không còn thời gian nữa rồi.”

“Ha, ngươi tu vi thâm hậu, sống thêm trăm năm nữa cũng không phải vấn đề, điều ngươi không thiếu nhất chính là thời gian.”

Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ sánh bước bên nhau, nàng ngẩng đầu nhìn về phía thung lũng ẩn trong bóng tối nơi xa, trong đầu vang vọng lời các tổ tiên từng dặn nàng.

— Ngươi chỉ để lại cho mình một câu, trên giấy ngươi viết “Đi vào Mộng Khư, trở về thức hải chúng sinh.”

Đi vào Mộng Khư, trở về thức hải chúng sinh.

Lần ở vách nói dối cùng Ôn Từ, hóa ra không phải là lần đầu tiên nàng bước vào thức hải chúng sinh.

Nàng đã hôn mê suốt hai mươi năm mới tỉnh lại, tờ giấy mục nát, chữ viết không còn rõ, vô tình lỡ hẹn, hóa ra đó là chỉ dẫn nàng đã bỏ lỡ suốt hơn hai mươi năm.

Cho đến hôm nay, nàng mới bước lên con đường do chính mình sắp đặt.

Hôn sau, con đường vào thung lũng bị phong tỏa, người không phận sự đều không được phép vào, Mộng Khư mở ra mười hai tầng mộng cảnh đã bị phong ấn.

Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi, Vệ Uyên, Lâm Tuyết Canh, Tạ Ngọc Châu cùng song kiệt yểm sư, vài vị trưởng lão tiên môn cung nhau tiến vào Mộng Khư.

Tầng tầng lớp lớp mộng cảnh nơi đây được chống đỡ bởi các thành viên Vu tộc từng chết tại đây cùng nhóm đại năng tiên môn, linh lực mênh mông cuồn cuộn không dứt. Trong khoảnh khắc ngày đổi thành đêm, từng bước hóa biển rộng, từng bước hóa biển cát, một đóa hoa một thế giới, một nhành cỏ một càn khôn, ánh sáng kỳ ảo biến ảo khôn lường.

Tay Tô Triệu Thanh và Nhậm Đường cầm chuông điều khiển Mộng Khư, mở ra một con đường không bị quấy nhiễu cho mọi người tiến vào.

Ôn Từ đi thẳng tới tầng mộng cảnh thứ hai mươi, khi giải phong ấn mộng cảnh, mọi người lần đầu thấy được thức hải, nghe được dòng suy nghĩ của thế nhân bên trong, không khỏi kinh ngạc.

Sóng lớn của thức hải nuốt trọn mộng cảnh ấy cũng không tràn ra, mà theo việc giải phong ấn dần rút lui, như đang mời gọi mọi người tiến lên phía trước.

Cả một đường tiếng chuông vang dội hỗn loạn và dồn dập, Ôn Từ cùng mọi người tiếp tục băng qua mộng cảnh, cho tới tầng mộng cảnh thứ ba mươi mốt.

Tầng thứ ba mươi mốt là mộng cảnh của Ôn Từ, đó là cơn ác mộng của Ôn Từ.

Vậy nên mọi người cùng nhau bước vào một trận mưa như trút nước, bước trên con phố như mê cung, xác chết chất thành núi, mộng cảnh này lại không còn một người sống, chỉ có máu loang lổ chảy khắp mặt đất, nhuộm đỏ vạt áo và giày ủng của tất cả mọi người.

Vệ Uyên chậm rãi siết chặt nắm đấm, ánh mắt u tối nhìn Ôn Từ qua vài người, lặng lẽ đối diện ánh mắt nhau.

Nhưng cuối cùng chẳng ai nói gì cả.

Khi đẩy cánh cửa ngũ sắc to lớn kia ra, sau mộng cảnh đó chính là tầng mộng cảnh cuối cùng. Sau ác mộng là mộng đẹp của Ôn Từ, đây là giấc mộng đẹp duy nhất trong toàn bộ Mộng Khư.

Vừa bước vào giấc mộng liền mưa tạnh trời quang, tiếng người nói lớn làm đường phố ồn ào náo nhiệt, đèn cá treo ngang đường, pháo nổ vang trời, là một cảnh tượng ngày hội phồn hoa thịnh thế, trông không khác gì thành trấn phồn hoa bình thường nơi nhân gian. 

Cứ như mộng đẹp của Ôn Từ, cũng chỉ là một thiên hạ thái bình chốn tục khí.

Ôn Từ bình thản đi qua khung cảnh đó, Tô Triệu Thanh lại kéo tay áo của Diệp Mẫn Vi, chỉ về phía một lầu gác cao ở đằng xa, nói: “Tôn thượng, người nhìn nơi đó.”

Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn, trên gác cao năm tầng treo lụa đỏ ấy cửa sổ mở rộng, một nữ tử tóc bạc đeo kính thạch thủy tinh, đang ôm một cuốn sách ngồi bên cửa sổ.

Trên đầu gối nàng là một nam tử đang gối lên, như đang ngủ, không thấy rõ dung mạo, giữa bím tóc thấp thoáng có vật năm màu, rũ xuống trên mu bàn tay phát ra ánh vàng.

Có lẽ đó chính là Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ trong giấc mộng này.

“Hồi nhỏ ta từng vào Mộng Khư, một đường vượt qua đến tầng mộng cảnh cuối cùng này, nói với Vu tiên sinh rằng ta muốn tới chốn tâm tưởng sự thành.”

Khi đó Ôn Từ cười khẩy, bảo với Tô Triệu Thanh rằng chốn tâm tưởng sự thành thì có gì hay ho, bản thân hắn chính là ví dụ tốt nhất. Hắn có thể xây giấc mộng cho chính mình ở Mộng Khư, chắc khác gì chốn tâm tưởng sự thành ấy.

Nhưng hắn lại không thể nào tưởng tượng nổi dáng vẻ người mình thích sẽ thích mình ra sao.

Đến nỗi trong giấc mộng đẹp này, Diệp Mẫn Vi vẫn ôm cuốn sách, dáng vẻ nàng vì sách mà sinh vui rất dễ vẽ lại, nhưng dáng vẻ nàng thích hắn lại khó mà nắm bắt.

Ôn Từ từng nói với nàng: Thật đáng buồn biết bao, từ nay về sau cuộc đời ngươi sẽ bị nhốt trong quá khứ chật hẹp của mình, ngươi vẫn là một đứa trẻ. Đừng tâm tưởng sự thành, cho dù là thân thể không toàn vẹn, ngươi cũng phải đi nhìn thế giới kỳ diệu này.

Diệp Mẫn Vi cứ thế nhìn hai người dựa vào nhau trên lầu các, cho đến khi tầng mộng cảnh này đi đến cuối, toàn bộ mộng cảnh tan biến, để lộ ra Bát Tháp Phong cao vút.

Tòa tháp ấy dù đã bị bỏ hoang nhiều năm, vẫn còn thấy được vết tích của cột kèo chạm trổ lộng lẫy, có thể thấy được năm xưa lúc xây dựng đã dụng tâm biết bao. Dưới mái hiên treo đầy chuông gió sáu cánh, gió thổi leng keng vang vọng, nơi đây từng là giấc mộng của biết bao người trong ngàn năm qua.

Dưới tòa tháp bỏ hoang lại có sóng nước dạt dào, giữa sóng nước cuộn trào có một ông lão chống gậy đứng sừng sững, bên cạnh còn có một con bạch lộc thon dài mờ ảo, tựa như đã chờ ở nơi này từ lâu.

Đó là chính ông lão thức hải mà Ôn Từ luôn trốn tránh, cùng với yểm thú của Diệp Mẫn Vi mà mọi người đã tìm kiếm lâu.

Diệp Mẫn Vi đưa tay ra, Vạn Tượng Sâm La trên cổ tay lóe lên ánh sáng, bạch lộc tựa như có cảm ứng ngẩng đầu ngâm dài, sau đó từ bên ông lão bước tới trước mặt bọn họ.

Ông lão cũng không hề ngăn cản.

Ông trông như một lão già bình thường, chỉ có cây gậy gỗ cầm trên tay là đặc biệt, trên đó khảm ba con mắt một vàng, một bạc, một bằng ngọc, sống động như thật, khiến người ta ớn lạnh.

Ông đảo mắt nhìn qua đám đông, ánh mắt ông sáng rực, dường như cùng lúc với ba con mắt trên gậy đồng loạt nhìn tới, ai bị nhìn trúng cũng đều rùng mình ớn lạnh.

Chỉ có Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi là không biến sắc, không cau mày.

Ông lão hài lòng mỉm cười, rồi chậm rãi mở miệng, âm thanh khàn khàn tang thương.

“Cuối cùng hai người kế thừa của ta cũng đã đến.”

Hơn hai mươi năm trước, ông lão thức hải đã thực hiện hai cuộc giao dịch, chọn ra hai người.

Một người là hậu nhân cuối cùng mang dòng máu Vu tộc từ thời tổ tiên đã được ban cho năng lực túng mộng.

Còn người kia là cô nương năm xưa vì muốn tìm kiếm dòng máu ấy, đã dùng cơ thể nửa dòng máu Vu tộc một đường tìm đến chốn tâm tưởng sự thành.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...