Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 120: Ký ức



Trước khi đến Mộng Khư, cô nương ấy đã tìm kiếm hắn suốt một thời gian dài.

Vào cái tết đầu tiên sau khi Ôn Từ mất tích, Diệp Mẫn Vi mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Nàng ngẩng đầu từ khung cửa sổ của căn nhà gỗ trên núi nhìn ra, thấy pháo hoa rực rỡ nối nhau bừng sáng trên bầu trời đêm, tiếng pháo nổ vang vọng từ xa truyền tới, lúc ấy nàng mới sực nhớ hôm nay là đêm giao thừa.

Những năm trước bất kể Ôn Từ đi đâu, dù lâu rồi chưa từng trở về núi Côn Ngô, nhưng hắn luôn luôn quay về trước đêm giao thừa. Hắn thường khoác theo gió tuyết trở về, vội vàng thay toàn bộ câu đối và chữ phúc treo trên cửa bằng cái mới, sau đó lôi hết nồi niêu xoong chảo trong nhà lâu ngày không dùng ra rửa sạch, cuối cùng nấu một bàn tiệc tất niên, kéo nàng ngồi ăn cùng hắn.

Những năm trước, mỗi khi pháo hoa rợp trời, nghe thấy pháo nổ rền vang, nàng lẽ ra đang ngồi đối diện Ôn Từ qua bàn ăn, nghe Ôn Từ kể những chuyện lạ hắn gặp khi xuống núi.

Năm ấy, Diệp Mẫn Vi ngồi giữa sách vở tranh vẽ, ngẩng đầu nhìn pháo hoa sáng rồi tắt, giữa bầu không khí vô cùng nhộn nhịp ấy, nàng lại cảm thấy căn nhà dường như yên tĩnh đến lạ thường.

Nàng hồi tưởng lại một lúc, không nghĩ ra mình đã đắc tội gì với Ôn Từ, đến mức hắn giận dai đến nỗi ngay cả đêm giao thừa cũng không chịu quay về.

Người này luôn tức giận ở những chỗ kỳ quái, mà nàng thì xưa này chưa từng hiểu nổi.

Những ngày sau đó cũng không có gì quá đặc biệt, chỉ là trong những ngày đầu năm, Diệp Mẫn Vi bỗng trở nên đặc biệt nhạy cảm với mọi biến động nhỏ, thỉnh thoảng lại buông việc trong tay xuống liếc nhìn ra ngoài cửa. Mỗi lân mở cửa nhìn thấy câu đối và chữ phúc bên khung cửa, Diệp Mẫn Vi đều cảm thấy chúng đã cũ kỹ đến khó chịu.

Xuân qua thu đến, hạ tàn đông tới, cuộc sống trên núi Côn Ngô vẫn tiếp diễn như cũ. Diệp Mẫn Vi vẫn có vô số việc phải làm, trời đất bao la, điều kỳ diệu vô tận, nàng vẫn như mọi khi đắm chìm trong đó. Cho đến khi một lần nữa nhìn thấy pháo hoa rợp trời, nghe pháo nổ suốt đêm, Diệp Mẫn Vi mới sực nhận ra, đã thêm một năm nữa trôi qua.

Ôn Từ vẫn chưa trở về.

Trước đây, mỗi năm Ôn Từ ít nhất sẽ trở lại núi Côn Ngô năm lần, tổng cộng cũng ở lại đến hai ba tháng. Cho dù có cãi nhau với nàng, mỗi dịp năm mới vẫn sẽ đen mặt mà quay về căn nhà gỗ này, tức giận thay câu đối và chữ phúc, rồi lại tức giận mà nấu bữa tất niên, ép nàng phải cùng hắn ăn cơm.

Diệp Mẫn Vi mới cảm thấy sự việc đã trở nên rắc rối.

Nàng cẩn thận hồi tưởng lại từng câu Ôn Từ nói, từng biểu cảm khi gặp hắn lần cuối, đến mức lần ngược dòng ký ức về tận mấy chục năm trước. Trí nhớ của nàng tốt đến kỳ lạ, nhờ vào khả năng ấy, nàng không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.

Nàng đã mất trọn hai ngày để hồi tưởng lại mọi chuyện, nhưng vẫn không thể tìm ra được một ký ức nào đủ khiến Ôn Từ tức giận đến mức không thể tha thứ, bỏ đi không trở lại.

Câu đối và chữ phúc dán trên cửa từ hai năm trước đã phai đến mức đỏ nhạt đến không thể nhạt hơn, chỉ cần bóp nhẹ góc giấy là sẽ vỡ vụn như những cánh bướm bay ra từ thanh kiếm Điệp Minh. Nồi niêu xoong chảo trong ngăn tủ vì lâu ngày không dùng đã phủ một lớp bụi dày.

Ngày mồng hai tết, Diệp Mẫn Vi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ.

Nàng hoàn thành từng việc mà hằng năm Ôn Từ vẫn chuẩn bị cho dịp tết, đem nồi niêu xoong chảo ra rửa sạch một lượt, tự tay làm pháo hoa pháo trúc và bao lì xì, duy chỉ có câu đối và chữ phúc trên cửa là nàng không thay mới, vì chẳng biết nên viết gì.

Lần này tình hình có vẻ nghiêm trọng thật rồi.

Từ sau khi Ôn Từ xuống núi, đã rất lâu rồi hắn chưa từng giận nàng đến mức như vậy. Diệp Mẫn Vi cảm thấy nếu không tìm được Ôn Từ, không thể như trước kia thực hiện nguyện vọng của hắn để chuộc lỗi, thì lần này hắn sẽ không quay về nữa.

Dựa vào kinh nghiệm trước đây, chỉ cần nàng có thể tìm được Ôn Từ, thì cơn giận của hắn sẽ tan biến quá nửa.

Nàng đôi khi cũng không hiểu vì sao mình lại phải dỗ Ôn Từ đến nguôi giận, nhưng dường như điều đó đã thành thói quen, hơn nữa nàng cũng cam tâm tình nguyện.

Diệp Mẫn Vi đã từng xóa sạch một số ký ức không vui, tự nhủ rằng đừng để bản thân dễ dàng bước vào cuộc đời người khác, nhưng lần này nàng thấy, nàng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa.

Thế nên vào tháng giêng năm thứ hai kể từ khi Ôn Từ mất tích, Diệp Mẫn Vi đã ở trên núi Côn Ngô gần bảy mươi năm, cuối cùng cũng lần đầu tiên rời khỏi núi Côn Ngô.

Vừa xuống núi nàng liền bắt gặp lễ tế ở miếu thần dưới chân núi.

Diệp Mẫn Vi khoác áo choàng, lẫn vào dòng người, trong cơn choáng váng nhìn thấy tượng thần được mọi người khiêng lên đi qua phố, nghĩ thầm Ôn Từ quả nhiên nói không sai, tượng thần được gọi là “Vạn Vật Chi Tông” này thật sự chẳng giống nàng chút nào.

Giữa nhân gian xa lạ, nơi mà nàng và mọi người chỉ là khách qua đường trong mắt nhau, nàng lần theo dấu vết của Ôn Từ mà tìm kiếm, đã xem kịch ở Giang Nam, nghe trống ở Đông Hải, xem múa Nuo ở vùng núi Tây Nam, nghe nhã nhạc của Nhạc phủ kinh thành… rồi nhận ra nhân gian này còn thú vị hơn cả những gì Ôn Từ từng kể.

Diệp Mẫn Vi cũng từng đến Kỳ Châu, xem biểu diễn ở Phong Y Đường, rồi hỏi một tiểu đồng xin bạc nàng: “Ôn Từ có ở đây không?”

Tiểu đồng ấy lớn tiếng đáp: “Ngài cũng muốn xem Ôn sư phụ biểu diễn à? Tiếc là Ôn sư phụ lâu lắm rồi không đến, chắc đã về nhà trên núi, đoàn tụ với người nhà rồi.”

Một vở kịch nối tiếp một vở kịch, từ lúc bước lên sân khấu đến khi hạ màn.

Đám đông xem kịch lần lượt tản đi, Diệp Mẫn Vi đứng giữa phố, khẽ lầm bẩm: “Hắn vẫn chưa trở về.”

Thế gian này tràn đầy bóng hình của Ôn Từ, nhưng lại chẳng thấy chính hắn đâu.

Trên đường Diệp Mẫn Vi tìm kiếm, có người biết nàng đã tìm một người đã mất tích hai năm, liền tốt bụng khuyên nàng rằng có lẽ người ấy đã không còn trên đời.

Bà lão ấy thở dài nói: “Núi cao nước xa, thiên tai nhân họa, chuyện sinh tử vốn vô thường, ai biết lần chia tay nào là vĩnh biệt chứ? Có lẽ hắn không giận cô đâu, chỉ là không kịp gặp lại cô. Cô nên quên hắn đi, sống cuộc đời của mình cho thật tốt.”

Diệp Mẫn Vi lại nhớ đến nồi niêu xoong chảo trong ngăn tủ đã phủ đầy bụi, những câu đối và chữ phúc trên cửa chưa được thay, và pháo hoa pháo trúc nàng vẫn chưa đốt. Chữ “chết” bỗng trở nên không thể chấp nhận được.

Nàng lắc đầu, nói: “Ta sẽ tìm được Ôn Từ.”

Núi Côn Ngô rộng lớn đến thế, Ôn Từ từng bỏ nhà ra đi biết bao lần, lại không cho nàng dùng thuật pháp tìm hắn. Nàng luôn phải tốn rất nhiều thời gian, nhưng cuối cùng vẫn luôn tìm được Ôn Từ, lần nào cũng vậy.

Nàng không tin vào chuyện vĩnh biệt, dù thế nào đi nữa, nàng nhất định sẽ tìm được Ôn Từ.

Diệp Mẫn Vi cũng không tốn nhiều thời gian để thực hiện được nguyện vọng của nàng.

Nàng vượt qua từng tầng mộng cảnh trong Mộng Khư, tiến vào trong Bát Phong Tháp. Giống như năm xưa phá trận pháp dưới chân núi Côn Ngô, lên núi tìm được Ôn Từ vậy, nàng một lần nữa vượt qua muôn trùng chướng ngại, đến được chốn tâm tưởng sự thành.

Giữa một mảnh đại dương bao la kỳ dị, nơi trắng xóa trống rỗng không có vật gì, như hoang đảo bị tuyết trắng bao trùm lên, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng gió bụi đầy mình, như nguyện đứng trước mặt Ôn Từ.

Mái tóc bạc của nàng tỏa sáng, tựa như hắn năm xưa phủ đầy gió tuyết trở về vào đêm giao thừa.

Thế nhưng Ôn Từ lại lẻ loi quỳ ngồi một mình dưới đất, ánh mắt lạc lõng, im lặng không nói, tựa như lưỡi dao đầy vết nứt, như tảng đá trên vách núi, sắp sửa đổ ập xuống.

Ôn Từ chậm rãi chuyển động ánh mắt, ngước mắt nhìn về phía nàng, trong mắt là sự mơ hồ và đau đớn hoàn toàn xa lạ với nàng, nhưng rất nhanh lại hiện lên chút thần sắc quen thuộc.

“Đừng tạo thêm ảo cảnh cho ta nữa, muốn bức ta phát điên thì có lợi ích gì cho ngươi?”

Ôn Từ lại với nàng như vậy. Giọng nói của hắn khàn khàn mệt mỏi, không có lời chào hỏi, cũng không có kinh ngạc hay tức giận.

Hắn giơ tay xoa trán, cười nhạt: “Đây là… lần thứ ba trăm năm mươi bảy rồi phải không? Cái ảo cảnh này sơ sài đến mức này là vì lương tâm cắn rứt thấy lừa người ta vui mừng trong vô vọng quá đáng, hay vì ngươi nghĩ ta gần như đã tuyệt vọng và chịu khuất phục rồi?”

Ôn Từ nói rất điềm tĩnh, nhưng Diệp Mẫn Vi lại thấy ngón tay bên trán hắn đang run rẩy.

Hắn nặng nề thở dài một hơi, chậm rãi nói: “Được, ta đồng ý với ngươi.”

“Ta có thể đồng ý với ngươi. Nhưng ta muốn ra ngoài một lần, ta còn tâm nguyện chưa hoàn thành, ngươi để ta ra ngoài thực hiện tâm nguyện, ta sẽ quay lại cam tâm tình nguyện trấn giữ cái chốn tâm tưởng sự thành này thay ngươi.”

Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ tiều tụy tái nhợt, nàng hỏi: “Ngươi còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành?”

“Liên quan gì đến ngươi.”

Ôn Từ bỏ tay xuống, hắn cong khóe miệng cười khẩy, ngẩng đầu nhìn Diệp Mẫn Vi: “Ngươi muốn gì? Ta đem cả hồn phách của mình bán cho ngươi thế nào? Nếu ta không quay lại thì ngươi cứ hành hạ ta đến chết, lấy lại hồn phách của ta, bắt ta đời đời kiếp kiếp trấn giữ cái nơi chết tiệt này thay ngươi. Đề nghị này không tệ chứ?”

Diệp Mẫn Vi nhíu mày, nàng hỏi: “Ôn Từ, ngươi đang nói chuyện với ta sao?”

“Đương nhiên… không, không phải nói chuyện…”

Ánh mắt Ôn Từ sáng ngời nhưng lạc thần, hắn thu chân lại ngồi thẳng lưng, cắn môi chậm rãi cúi đầu. Hắn quỳ xuống trước nàng, từng chữ một nói: “Ta cầu xin ngươi.”

Ôn Từ xưa nay vốn xinh đẹp lại kiêu ngạo, kể cả khi buồn cũng luôn cao ngạo, chưa bao giờ hắn từng cúi đầu thấp hèn như thế.

Sao hắn có thể chịu đựng nỗi tủi nhục như vậy?

Là ai đã khiến hắn phải đau khổ đến mức này?

Diệp Mẫn Vi vừa đưa tay ra, còn chưa chạm được đến Ôn Từ thì hắn đã biến mất. Nàng đột ngột phát hiện mình đã đứng trong căn nhà gỗ ở núi Côn Ngô, ngoài cửa sổ tuyết trắng phủ kín, chỉ có một cây hồng treo lủng lẳng một quả cô độc, chính là cảnh mùa đông ở núi Côn Ngô.

Còn Ôn Từ đang ngồi xổm trước tủ lần lượt lấy ra nồi niêu xoong chảo, dùng giọng điệu quen thuộc mang theo chút không kiên nhẫn nói: “Ta đi lúc nào thì về vẫn như cũ, nếu ta không về, chắc cô cũng chẳng nhớ nổi tết đến nơi rồi nhỉ?”

Diệp Mẫn Vi đứng trong phòng, nhìn bóng lưng Ôn Từ hỏi: “Ngươi đang làm gì vậy?”

Ôn Từ quay đầu lại liếc nàng một cái, nhướng mày nói: “Chuẩn bị đón năm mới chứ còn gì nữa. Cô đang nằm mơ à? Ngồi thiền nghỉ ngơi rồi ngủ luôn tới mụ mị đầu óc rồi sao? Hôm nay là đêm giao thừa đấy.”

Diệp Mẫn Vi nhìn quanh bốn phía, mọi thứ vẫn quen thuộc như xưa, chữ phúc và câu đối dán trên cửa đỏ thắm không hề phai nhạt, tựa như ba năm chia ly chỉ là một giấc mộng của nàng mà thôi. Ôn Từ bận rộn trong phòng, vừa rửa sạch chén đũa vừa nói về chuyện nhân tình thế thái dưới chân núi.

Diệp Mẫn Vi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, bình tĩnh hỏi: “Vừa rồi Ôn Từ có đang nói chuyện với ngươi không?”

“Cô đang nói gì linh tinh vậy? Lại là thí nghiệm gì trên bản thân à, đến mức làm hỏng cả đầu óc?”

“Ngươi có thể thấy được ký ức của ta.”

Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn về phía “Ôn Từ” đang đứng bên cửa, ánh mắt nàng trong trẻo và bình tĩnh, chậm rãi nói: “Ngươi cũng hành hạ Ôn Từ như thế này sao?”

Bốn phía tĩnh lặng, gió núi gào thét, chuông gió dưới mái hiên ngân vang như tiếng nước chảy, tất cả chẳng khác gì nơi nàng từng sống.

Biểu cảm của “Ôn Từ” này cuối cùng cũng dần thay đổi, hắn nhướng mày, vỗ tay cười to, để lộ vẻ mặt không thuộc về Ôn Từ.

“Đây gọi là hành hạ sao? Đây là tâm tưởng sự thành mà thế nhân các ngươi hằng mong ước, Trang Sinh mộng điệp, điệp mộng Trang Sinh, trong mộng ngoài mộng, đâu là thật đâu là ảo, ai có thể xác định được?”

“Ta phân biệt được.”

“Phân biệt được sao? Đứa trẻ đó ban đầu cũng nói như thế, nhưng vừa nãy, hắn đã không nhận ra ngươi.”

Hình dạng “Ôn Từ” này dần thu nhỏ như người tuyết tan chảy, biến thành một ông lão lưng còng, tay chống gậy gỗ, thân hình gầy gò và nhỏ bé.

Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng thấy được kẻ mà trước đó Ôn Từ định đối thoại, cũng chính là ông lão thức hải đã giam giữ Ôn Từ ở đây suốt ba năm.

Ông lão đó tự xưng đã ở nơi này cả vạn năm, cũng muốn ra ngoài ngắm nhìn nhân gian. Nhưng chốn tâm tưởng sự thành này cần có người duy trì, nếu không có Ôn Từ thay thế, ông sao có thể rời đi?

Diệp Mẫn Vi không do dự nhiều, nàng nói: “Ngươi thả Ôn Từ ra, ta thay thế cho ngươi.”

Ông lão đánh giá Diệp Mẫn Vi, hài lòng nói: “Ngươi chẳng h*m m**n điều gì, dù chỉ là thân mang nửa dòng máu, nhưng nếu ta giúp ngươi, ngươi cũng có thể vĩnh tồn ở này.”

“Nhưng ta phải quay về nhân gian trước, đem những điều ta phát hiện được để lại cho thế giới ấy, rồi sẽ quay lại thay ngươi.”

“Ha ha, các ngươi đều muốn quay về nhân gian sao? Lão hủ ở đây chờ mãi mới gặp được một người thích hợp, dễ gì buông tha, ngươi muốn ra ngoài, thì phải để lại thứ gì cho ta.”

“Ngươi muốn gì?”

“Hãy để lại thứ quý giá nhất của ngươi cho ta đi.”

“Thứ quý giá nhất của ta… là gì?”

Ông lão thức hải nói: “Thật đáng thương, ngươi nguyện suốt đời đi tìm hắn, tình nguyện ở lại đây hàng ngàn hàng vạn năm thay hắn, nhưng không biết sự cố chấp và thương xót ấy từ đâu mà ra.”

Ánh sáng xung quanh biến đổi, căn nhà gỗ và gió tuyết tan biến, trở lại thành nơi trắng xóa. Ông lão đưa tay điểm lên trán Diệp Mẫn Vi, cuối cùng nhàn nhạt mở miệng.

“Hãy để lại ký ức của ngươi về đứa trẻ ấy cho ta.”

Dưới đầu ngón tay của ông lão. ánh mắt Diệp Mẫn Vi trợn to.

“Ngươi, kẻ lóc thịt gọt xương, mặt mũi chẳng còn ra hình, cả đời chỉ mang danh thiên tài mà ngoài thiên phú chẳng còn gì khác. Đứa trẻ ấy là phần máu thịt cuối cùng còn sót lại trên người ngươi.”

“Hãy nhớ, thứ quý giá nhất của ngươi ở chỗ ta, sớm ngày quay lại lấy nó. thay ta giữ chốn tâm tưởng sự thành này.”

Năm tháng trôi qua, nhân quả bị che giấu cuối cùng cũng hiện rõ. Ông lão thứ hải không chỉ giao dịch với Diệp Mẫn Vi, mà cũng giao dịch với Ôn Từ, hai người một người thế chấp ký ức, một người bán đi hồn phách, mới có thể trở về nhân gian.

Kể từ đó, chỉ cần một trong hai người quay lại thức hải, ông lão thức hải cũng không tính là thất bại.

Nhưng cũng vì thế mà bao nhiêu ân oán bị đảo lộn, thế sự đại biến, hai người đồng thời lỡ hẹn hơn hai mươi năm, mãi đến giây phút này dưới Bát Phong Tháp, mới biết được chân tướng.

Sóng lớn từ thức hải tràn ra từ Bát Phong Tháp chảy đến dưới chân Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, ngập đến đầu gối hai người. Những kẻ không mang huyết mạch Vu tộc đều rút lui tránh né, chỉ còn hai người họ đứng thẳng giữa đại dương cuộn trào.

Ôn Từ chậm rãi quay đầu nhìn về phía Diệp Mẫn Vi, nàng vẫn có đôi mắt xám đen bình thản, ánh sáng của kính thạch đã lụi dần.

Giữa biển suy nghĩ cuộn trào, giữa tiếng nước, vang vọng là tiếng người hỗn loạn, đều là tiếng cười; tiếng mắng; tiếng giận; tiếng than thở; tiếng khóc, tất cả trộn lẫn không thành câu, nghe không rõ ràng, như số phận của mọi người bị cắt vụn, trộn lẫn, ngổn ngang, kỳ quặc.

Diệp Mẫn Vi lại bật cười, mái tóc đen tung bay, ánh mắt sáng ngời, như vừa mới giác ngộ một điều lớn lao.

“Tốt quá rồi, ta chưa từng nghĩ mình sẽ quên huynh.”

“Hình như ta vẫn luôn thích huynh, nhưng ta đã không làm cho huynh cảm nhận được. Xin lỗi, khiến huynh bất an và đau khổ đến vậy.”

“Nhưng huynh từng hứa, khi ta nhớ ra huynh, huynh sẽ tha thứ cho ta. Giờ ta nhớ ra rồi, huynh nên tha thứ cho ta rồi chứ?”

Ánh mắt Ôn Từ rung động, hắn như thể chẳng biết nên nói gì, chỉ khẽ gọi: “Diệp Mẫn Vi…”

Từ giữa đám suy nghĩ ồn ào ấy, vang lên một giọng nói già nua, ông lão thức hải chậm rãi cất lời: “Hai vị cuối cùng cũng quay lại đây. Vậy giờ đến lượt ta lựa chọn rồi.”

Ôn Từ sắc mặt tái nhợt, ánh mắt dao động bất an, nhưng trong sự bất an ấy vẫn cố giữ một tia tỉnh táo.

“Ngươi đừng hòng!”

Ông lão đó cười ha hả, nói: “Xem ra ngươi đã đoán được rồi!”

Ông giơ tay chỉ về phía Diệp Mẫn Vi: “Hiện tại ta càng vừa ý nàng hơn.”

“Nếu không, lúc ở vách nói dối ta đã chờ ngươi nhảy xuống là xong, đâu cần đưa các ngươi ra ngoài? Quả nhiên các ngươi lại lần nữa quay về, thật tốt quá!”

“Đồ khốn kiếp!”

Ôn Từ lội nước đi tới, nhưng lại xuyên qua ảo ảnh của ông lão, nước trong thức hải ngày càng cuộn trào dữ dội, Ôn Từ ngã xuống trong dòng nước, toàn thân ướt đẫm và nặng nề, như thể sa vào bùn lầy không thể nhúc nhích.

“Lão quái vật không chết được kia! Ngươi đáng lẽ nên bị giam ở cái nơi chết tiệt đó hàng triệu năm mới phải!”

“Ngươi không phải muốn ta sao? Ta mới là huyết mạch Vu tộc! Ngươi dám đưa nàng đi, ta sẽ ở lại nhân gian này đợi giết ngươi!”

Bỗng nhiên có người ôm lấy vai hắn.

Diệp Mẫn Vu ôm chặt lấy Ôn Từ từ phía sau, lần đầu tiên không hỏi hắn có đồng ý hay không, nàng gọi hắn: ” Ôn Từ.”

Ôn Từ nắm chặt lấy cánh tay Diệp Mẫn Vi, tựa như ngọn lửa sắc bén khi nãy bỗng quay sang thiêu đốt chính bản thân mình, hắn lặp đi lặp lại: “Không được, Diệp Mẫn Vi.”

“Ta sẽ quay về, Ôn Từ. Huynh chẳng phải từng nói chỉ cần ta nói được, huynh sẽ dốc hết sức sao?”

“Diệp Mẫn Vi, nàng biết việc đó khó đến mức nào không…”

“Ta có thể quay về.”

Ngoài làn sóng, Tô Triệu Thanh và Nhậm Đường đang cố gắng giữ cho Mộng Khư ổn định, nơi này vô cùng nguy hiểm đối với những ai không mang huyết mạch Vu tộc, nhưng bọn họ vẫn không chịu rút lui.”

Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn lại.

Lâm Tuyết Canh, Tạ Ngọc Châu, Vệ Uyên và cả vị sư huynh Chân Nguyên Khải của nàng đều đang nhìn họ với vẻ mặt đầy lo lắng. Họ dường như đang hô to điều gì đó, nhưng qua sự huyên náo của thức hải chúng sinh, nàng hoàn toàn không nghe rõ.

“Giúp ta nói với Ngọc Châu và Tuyết Canh, cảm ơn các nàng đã bằng lòng chọn ta làm sư phụ của họ. Còn cả Vệ Uyên, cũng cảm ơn hắn đã chấp nhận giao dịch với ta.”

“Huynh biết ta ở đâu cũng chẳng bao giờ nhàm chán, đợi ta học được sự ảo diệu của chốn tâm tưởng sự thành, ta sẽ quay lại dạy cho các huynh.”

“Ôn Từ, đợi ta quay về.”

Sóng lớn ấy đột ngột như thủy triều rút, cuốn về phía Bát Phong Tháp, mang theo Diệp Mẫn Vi rời đi. Diệp Mẫn Vi chỉ cảm thấy Ôn Từ siết chặt lấy tay nàng, mạnh đến mức run rẩy, cho đến tận lúc nàng bị cuốn vào cơn lũ vẫn không chịu buông tay.

Tất cả ký ức về Ôn Từ trong nháy mắt dội vào đầu nàng, từng hình ảnh rõ ràng như mới xảy ra ngày hôm qua.

Trận tuyết lớn trên núi Côn Ngô, đứa bé ôm đầy một túi trái cây, ngẩng cằm lộ ra vết bớt đỏ, hốt hoảng ngăn nàng đến gần.

Dưới ánh mắt trời rực rỡ, đứa bé nhận lấy nhẫn và chuỗi vòng chuông nhỏ từ tay nàng, có chút thẹn thùng nhưng lại cười rạng rỡ.

Chiều ngày xuân hòa thuận vui vẻ, thiếu niên cúi đầu hôn nàng.

Bên vách đá cao trăm trượng, thiếu niên nói nếu nàng quên hắn, hắn thà chết còn hơn.

Rồi mỗi một dịp tết đến, pháo hoa rộn ràng, trống và vũ điệu trong tuyết, âm nhạc và hí kịch của hắn.

Trong nơi trắng xóa chẳng còn gì, thanh niên quỳ xuống đất cầu xin nàng cho hắn ra ngoài, vì còn tâm nguyện chưa thành.

Năm mươi năm ấy, người ấy từ đứa trẻ trở thành thiếu niên, ánh mắt từ sợ hãi, mong chờ rồi đến yêu thương và oán hận, tất cả dồn dập như núi lở biển gào, cuối cùng lấp đầy khoảng trống dài đằng đẵng, cuối cùng kết nói đến đêm trăng tròn sáng vằng vặc tại đại hội yểm sư tại thành Phụ Giang.

Dưới gốc cam, mỹ nhân dung mạo tuyệt mỹ khó phân nam nữ.

Hắn hỏi nàng đang làm gì.

Nàng hỏi hắn là ai.

Sâu trong ánh mắt trêu chọc của mỹ nhân ấy, rõ ràng kìm nén vui mừng và nhung nhớ.

Lúc nàng nàng bỗng hiểu ra thế nào là trùng phùng sau chia ly lâu dài.

Bàn tay bị nắm chặt bỗng nhiên buông lỏng, nàng nghe thấy giọng của Ôn Từ.

“Diệp Mẫn Vi, nàng quay lại đi! Nàng mau quay lại cho ta! Ai cần nàng thay ta chứ! Được rồi… ta tha thứ cho nàng, ta tin nàng, từ nay về sau nàng nói gì ta cũng tin! Nàng quay về đi!”

“Cầu xin nàng, cầu xin nàng! Đừng đi… trả nàng lại cho ta… trả nàng lại đi! Trả nàng lại cho ta…”

Nàng nghe thấy tiếng khóc nức nở của Ôn Từ, dường như trong khoảnh khắc buông tay ấy, hắn đã hoàn toàn sụp đổ, tiếng khóc ấy trong bóng tối càng lúc càng xa, càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chỉ còn là tiếng nức nở yếu ớt chẳng thể nghe rõ.

Bóng tối dài dằng dặc dần tan biến, Diệp Mẫn Vi bị sóng lớn đẩy dạt vào bờ, một lần nữa quay lại nơi trắng xóa nàng từng thấy, như một hòn đảo phẳng lặng phủ đầy tuyết trắng.

Bốn bề quanh đảo sóng vỗ dồn dập, dòng suy nghĩ đã tan nát đến mức không thể nhận ra, ông lão thức hải chống gậy khắc phù văn hình mắt hài lòng nhìn nàng.

“Cuối cùng vẫn là ngươi đến.”

“Nhìn các ngươi đi, giống như hai bánh răng không khớp nhau, cứ nghiến nhau mà quay, chẳng ai chịu nhường ai…”

Ông lão thức hải nói đến đây, dường như hơi bất ngờ, nói: “Ngươi khóc rồi à.”

Diệp Mẫn Vi lúc này mới nhận ra tiếng nức nở yếu ớt nàng nghe được không phải của Ôn Từ, mà là của chính nàng.

Nàng lặng đi một lúc, cuối cùng che mặt lại, ngồi quỳ xuống đất.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...