“Bây giờ là ban ngày, ngươi không dùng được yểm thuật.” Diệp Mẫn Vi nói.
“Chẳng lẽ cứ trốn mãi tới lúc mặt trời lặn sao?”
Ôn Từ quen thuộc với linh khí của Khiên Ti, đoán chắc đối phương là tay mơ, chưa chắc có thể tổn thương hắn. Đương nhiên càng quan trọng hơn là, hôm nay hắn đặc biệt buồn ngủ, cả mắt lẫn đầu đều đau, chỉ muốn giải quyết nhanh rồi đi ngủ một giấc.
Ôn Từ đeo kính đá lên, lập tức bị hình ảnh sau kính thạch làm chóng mặt, thứ dùng để hỗ trợ đôi mắt mười thước không phân biệt được người hay vật của Diệp Mẫn Vi, quả thật không hợp với hắn.
Hắn dùng ngón trỏ tay phải gõ gõ lên kính đá theo tiết tấu, trên kính thạch liền xuất hiện vòng tròn màu lam, vòng tròn xoay chuyển khiến tầm nhìn rõ ràng và ổn định hơn. Hắn lại tháo xuống một chiếc chuông từ trên vòng tay, đặt vào tay Diệp Mẫn Vi.
“Khi chuông vang lên, ngươi phát động Bó Tiên thuật.”
Dứt lời, Ôn Từ liền bám vào những vật dụng bày biện hai bên hẻm nhỏ, vạt áo xoay nhẹ, vài bước đã nhảy lên nóc nhà. Vừa lên nóc nhà tầm nhìn lập tức rộng mở, xuyên qua kính đá liền có thể thấy phía sau đám người cắt giấy trên phố là những sợi chỉ màu lam rất dài, vẫn luôn kéo dài về phía đông nam. Đám người cắt giấy cũng phát hiện ra Ôn Từ trên nóc nhà, từng người một ra sức bò lên trên nóc nhà, lũ lượt truy đuổi Ôn Từ.
Thương Thuật, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu trốn sau bức tường cao, chỉ thấy Ôn Từ ở trên nóc nhà như đi trên đất bằng, chạy vùn vụt. Hắn cũng không ra tay, chỉ né tránh những người cắt giấy lao tới từ bốn phía, nhảy từ nóc nhà này sang nóc nhà khác, mượt mà đến nỗi như thể ngày thường hắn chính là đi đường như vậy.
Tạ Ngọc Châu nhìn lên bóng dáng Ôn Từ, thở dài: “Thân thủ của nhị sư phụ thật tốt, làm đào kép nhiều năm như vậy cũng không uổng.”
Ôn Từ một đường chạy như bay, giống như con nai bảy màu nhanh nhẹn nhảy trên nóc nhà, bá tánh dưới đường kinh hô không ngớt, nhìn cảnh truy đuổi thanh thế rầm rộ này, tiếng bàn tán ồn ào. Những người cắt giấy đó nhảy lên nóc nhà truy đuổi Ôn Từ, dây chỉ sau lưng bọn chúng không còn bị nhà che khuất, quỹ đạo liền hiện rõ mồn một.
Trong ánh nắng gay gắt, sợi chỉ màu lam trong tầm nhìn kính đá dần hội tụ, chỉ thẳng tới một tòa cao lầu bốn tầng ở hướng đông nam. Ôn Từ chạy nhanh về phía đó, tránh né người cắt giấy nhào tới, rút dao găm trong giày ra, nhảy lên cao c*m v** thanh xà dưới mái hiên, xoay người một cái nhảy lên mái hiên lầu ba tòa cao lầu kia, phóng lên bệ cửa sổ tầng bốn, lăn vài vòng rồi tiếp đất.
Ôn Từ ngẩng đầu, chỉ thấy trong phòng có một nam nhân trung niên lùn và vạm vỡ đang đứng. Nhìn cách ăn mặc thì giống một thợ thủ công bình thường, tay đầy vết chai, trong tay cầm một chiếc hộp hình vuông, ở giữa hộp đang phát sáng một viên thương tinh.
Nam nhân rõ ràng hoảng hốt, liên tục lùi về phía sau, trong phòng có bảy tám người cắt giấy nhào tới muốn bắt Ôn Từ, Ôn Từ vung dao găm trực tiếp xé toạc mấy người, giấy trắng lả tả rơi xuống. Ôn Từ cúi thấp người tránh thoát một cú đấm của người đối diện, quát lớn: “Chính là lúc này!”
Chuông bỗng nhiên leng keng vang lên, trong căn phòng chật hẹp cuồng phong gào thét, Diệp Mẫn Vi lập tức cưỡi gió mà đến, cánh tay nàng và Ôn Từ buộc vào nhau, tay còn lại nắm lấy Tạ Ngọc Châu.
Bó Tiên thuật trói Diệp Mẫn Vi tới, Diệp Mẫn Vi kéo theo Tạ Ngọc Châu, còn Tạ Ngọc Châu lại lôi cả Thương Thuật theo. Trong phòng đột nhiên xuất hiện một chuỗi ba người liền kề, như một cái roi dài quất tới, bàn tay đang vung loạn xạ của Thương Thuật nói trùng hợp cũng trùng hợp thật, liền vung trúng mặt tên linh phỉ kia.
Chỉ nghe một tiếng bạt tai giòn tan, linh phỉ kia bị tát mạnh đến mắt đầy sao sáng, liên tục lùi về sau, trực tiếp ngã lăn ra khỏi cửa sổ đang mở rộng.
Vạn Tượng Sâm La xoay tròn nhanh chóng, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi cởi trói, linh lực ấy xoắn thành dây thừng lao thẳng đến chỗ linh phỉ, trói chặt hắn trước khi hắn rơi xuống đất, treo lơ lửng giữa không trung.
Người nọ đôi tay trói ngược, lủng lẳng trong không trung, trông chẳng khác gì một con dã thú bị lưới treo lên giữa rừng núi.
Ôn Từ nhảy theo qua cửa sổ, trượt theo mái hiên xuống, đáp xuống đất vững vàng, giống như đang biểu diễn tạp kỹ. Hắn phủi phủi bụi trên người, ngẩng đầu nhìn nam nhân đang đung đưa dưới mái hiên giữa không trung, cau mày mắng.
“Đã làm linh phỉ mà còn nghênh ngang như vậy, giữa ban ngày ban mặt mà chơi trò cướp giật, không biết thu liễm một chút à? Không thể đợi đến buổi tối sao? Nhất định phải là ban ngày tới, buổi tối ta lôi ngươi từ trong chăn ra đuổi ngươi chạy khắp đường ngươi bằng lòng không?”
Nếu Tạ Ngọc Châu có mặt, nhất định sẽ cảm thán nhị sư phụ của nàng vì buồn ngủ mà mất cả lý trí rồi.
Linh phỉ liều mạng mà giãy giụa, giống như một con giun đất vùng vẫy vừa đào từ trong đất lên. Người cắt giấy dưới đường đã dừng lại, ngơ ngác mà đứng tại chỗ, chen chúc chật kín hẻm nhỏ dưới lầu.
Khi Diệp Mẫn Vi và những người khác chạy từ trên cầu thang xuống tới, Ôn Từ đã tháo xuống kính đá trả lại cho Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi đeo kính đá lên, bắt chước Ôn Từ dùng ngón trỏ tay phải gõ gõ kính đá, vòng tròn màu lam trước mắt xoay chuyển, tầm nhìn lại trở nên rõ ràng.
Tầm nhìn rõ nét, Ôn Từ thong thả tiến lại gần tên bị bắt kia, hắn do vừa rồi truy đuổi mà sắc mặt phiếm hồng, thực sự là mặt như hoa hải đường. Giữa ban ngày nhìn thấy Ôn Từ tỉnh táo thế này, thật sự là hiếm có.
Ôn Từ moi ra linh khí hình vuông từ trên tay nam nhân bị treo, lật qua lật lại trong tay, chiếc hộp ấy chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, hộp gỗ sơn mài khắc hoa văn phức tạp cơ quan tinh xảo thoáng qua một tia ánh sáng vàng dưới ánh mặt trời.
“Lâu rồi không thấy, hộp Khiên Ti đã mòn tròn một góc rồi.” Ôn Từ nhàn nhạt cảm thán.
Tạ Ngọc Châu tò mò hỏi: “Đây chính là linh khí có thể phát động Khiên Ti thuật sao?”
Ôn Từ vận chuyển hộp Khiên Ti, ánh mắt lại trầm xuống: “Chủ ti không nằm trên người tên này.”
Dưới hộp Khiên Ti có hàng ngàn sợi tơ nhỏ nối với vô số hình nhân, phía trên có một sợi chủ ti buộc lên ngón trỏ chủ nhân, dùng kinh mạch ngón trỏ kết nối với tâm niệm. Rõ ràng vừa nãy người này đang khống chế đám người giấy, chủ ti trên người hắn đã bị rút ra từ khi nào?
Lúc này tên linh phỉ bị trói chặt cố gắng quay người sang, mặt xám mày tro đen nhẻm, đột nhiệt như thấy thứ gì đó mà ánh mắt sáng lên, vội vã hô lớn: “Tôn ca! Tôn ca cứu ta với!”
Ôn Từ ngẩng đầu nhìn lên trên nóc nhà.
Chỉ trong nháy mắt, Diệp Mẫn Vi nghe thấy một âm thanh rất nhỏ của máu thịt bị xuyên thủng, trên kính đá chợt lấm tấm vài giọt máu. Nhiều máu hơn nữa văng lên cổ nàng, trên quần áo, nóng đến mức như bị lửa đốt bỏng rát.
Đồng tử của nàng khẽ giãn ra, cặp mắt phượng xếch lên của Ôn Từ cũng chợt trợn to, ánh lên hình ảnh nàng đầy máu me.
Máu không phải của nàng, máu là của Ôn Từ, đến từ tâm thất trái bị sợi tơ xuyên thủng.
Nửa khuôn mặt của Ôn Từ dính đầy máu, trên làn da trắng ngọc như nở ra vô số đóa hoa, đỏ rực mà đọng trên lông mi hắn, rơi xuống dưới mắt phượng hắn.
Ngày thường y phục và trang sức của hắn sặc sỡ đủ màu, nhưng duy chỉ không có màu đỏ. Giờ phút này máu tươi đỏ thắm nhanh chóng thấm qua áo ngoài màu vàng nhạt vào áo lót màu xanh lam, giống như một dòng sông băng dưới ánh mặt trời thiêu đốt đang tan chảy và chảy mãi không ngừng, lan rộng khắp nơi, nhuộm hắn thành một mảng rực rỡ.
Hắn như muốn bước lên phía trước một bước, nhưng vừa nhấc chân thì cả người đã ngã quỵ xuống. Tựa như một đóa hoa hải đường nhanh chóng mất đi màu sắc, héo tàn rơi xuống đất.
Diệp Mẫn Vi cũng không vươn tay đỡ hắn. Bả vai Ôn Từ sượt qua vai nàng, máu dính ướt tay áo nàng, ngã xuống nền đất bên cạnh nàng, “rầm” vang lên, bụi đất tung bay, máu tanh nồng tràn ngập, lặng im không tiếng động.
Diệp Mẫn Vi không nhúc nhích mà đứng yên tại chỗ, thậm chí không cúi đầu nhìn thân thể bên chân nàng, tựa như có chút mờ mịt.
Có lẽ là vì ngũ quan của Ôn Từ quá mức xinh đẹp, truy đuổi và bị truy đuổi, cười nhạo và đắc ý, bị thương đổ máu, ngã gục trên đất đều như một màn biểu diễn đẹp đẽ trên sân khấu.
Đến mức, ngay cả cái chết cũng đẹp đẽ đến gần như giả dối.
Diệp Mẫn Vi nghĩ, vô luận như thế nào, hắn cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành rồi.
“Nhị sư phụ!”
Một tiếng gào to tê tâm liệt phế rốt cuộc phá vỡ sự im lặng. Tạ Ngọc Châu lời còn chưa dứt, hộp Khiên Ti trong tay Ôn Từ đã bay vút lên trời, bay về phía nóc nhà.
Nơi đó một tên nam nhân thấp gầy đội nón cói che mặt đứng sừng sững, hắn bắt lấy linh khí bay về phía mình, chậm rãi nói: “Tôn ca gì mà Tôn ca, một tên làm trò cắt giấy, cũng muốn dùng linh khí của ta. Cũng không nhìn xem mình nặng được mấy cân mấy lạng, ta khinh!”
Tên nam nhân bị trói chặt kia, vốn còn đang ra sức giãy giờ không còn tiếng động, máu tươi ào ạt chảy ra, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.
Đám người cắt giấy đứng thẳng bất động trong hẻm nhỏ lại lần nữa di chuyển, từng bước áp sát, bao vây lấy bọn họ.
Diệp Mẫn Vi như bị tiếng thét của Tạ Ngọc Châu đánh thức, nàng chớp chớp mắt, sau đó xoay người ngẩng đầu lên. Bóng râm của tòa cao lầu rút khỏi khuôn mặt nàng, nàng bị ánh mặt trời chiếu vào phải nheo mắt lại, đôi mắt xám đen phản chiếu nam nhân trên mái hiên.
“Ngươi mới là chủ nhân của linh khí này sao?”
Giọng điệu nàng vô cùng bình tĩnh, giống như đang hỏi giá một món hàng của tiểu thương bình thường ven đường.
Tên nam nhân che mặt kia ngồi xổm trên mái hiên, nhìn ba người bị vây dưới hẻm nhỏ này, có hơi đắc ý, gân cổ lên nói: “Chủ nhân? Ai có bản lĩnh thì người đó làm chủ nhân của nó!”
Chiếc hộp Khiên Ti này hiện thế từ nhiều năm về trước, qua tay không ít người rồi bị Tôn Thắng – hắn cướp được. Hắn còn đến chợ Quỷ bỏ ra số tiền lớn để cải tạo lại hộp Khiên Ti, khiến những sợi tơ bên trong không chỉ có thể thao túng cắt giấy tượng đất, mà trong phạm vi ba trượng còn có thể giết người như lưỡi dao sắc bén.
Thật nực cười cho lão Lưu – thợ cắt giấy kia, ngoan ngoãn giúp hắn làm người cắt giấy thì cũng thôi, vậy mà lòng tham không đáy, còn muốn xài chung hộp Khiên Ti với hắn. Cũng không soi lại bản thân có năng lực lớn lao gì, cắt giấy lại chẳng phải tuyệt đỉnh, không tự mình hiểu lấy, xứng đáng bị hắn coi là bia ngắm và đẩy ra ngoài để mất mạng!
Tôn Thắng cầm hộp Khiên Ti, chỉ về phía Diệp Mẫn Vi đứng giữa hẻm nhỏ: “Chiếc vòng tay trên tay ngươi, chính là linh khí khắc thuật Sinh Cức và thuật thổi khói hóa tro đúng không? Gọi là gì thế? Sao nào, thương tinh cạn kiệt nên không thể dùng nữa?”
Tạ Ngọc Châu nghe vậy liếc nhìn thợ cắt giấy đã chết trên mặt đất, như bừng tỉnh ngộ: “Ngươi… ngươi lợi dụng đồng bọn của mình để thăm dò thực lực của chúng ta!? Sau khi thăm dò được thì giết hắn! Ngươi… ngươi, cái tên khốn nạn lương tâm bị chó tha mất!”
Đôi mắt nàng đỏ hoe, giọng nói run rẩy phẫn nộ, vừa bước lên phía trước một bước thì mặt liền bị rạch một vết máu, Tôn Thắng cười nham hiểm nói: “Không độc không phải trượng phu. Hiện giờ yểm sư của các ngươi đã chết, Tạ tiểu thư cũng đừng manh động, kẻo lại rơi vào kết cục phơi thây nơi đầu đường.”
Tạ Ngọc Châu nghiền răng đến ken két, hận không thể xé xác Tôn Thắng.
“Thương tinh trong vòng tay cũng chưa hao hết, là bản thân chiếc vòng bị hỏng.” Diệp Mẫn Vi lại chẳng hề tức giận, nàng điềm nhiên trả lời câu hỏi của Tôn Thắng, tháo vòng tay giơ lên: “Ngươi có thể kiểm tra.”
Hành động của nàng khiến Tôn Thắng hơi sững lại, hắn vẫn là lần đầu gặp một linh phỉ ngoan ngoãn giao linh khí đến vậy, không chỉ không phản kháng, trông cũng chẳng có chút sợ hãi nào. Ban đầu hắn định trực tiếp g**t ch*t tên linh phỉ này, đoạt vòng tay bắt Tạ Ngọc Châu mang đi, sau đó tìm Tạ gia đòi tiền chuộc, nhưng giờ lại có chút do dự.
Hắn dùng sợi tơ kéo chiếc vòng tay lên, thay viên thương tinh ở trong tay rồi thao tác một phen, lão Lưu đã chết bên dưới được gỡ trói, bịch một tiếng rơi xuống đất, nhưng ngoài thứ này ra thì chẳng có thuật pháp nào xuất hiện.
Tôn Thắng không khỏi nửa tin nửa ngờ, nếu nói vòng tay này là thương tinh cạn kiệt, thì rõ ràng vừa nãy còn phát động thuật pháp trói buộc. Nhưng nếu thương tinh chưa cạn kiệt, tại sao bọn họ không dùng thuật thổi khói hóa tro và thuật Sinh Cức để đối phó với thuật Khiên Ti ?
Chẳng lẽ thật sự là vòng tay xảy ra vấn đề?
Chiếc vòng này vốn là linh khí được hét giá cao nhất ở chợ Quỷ, không có thuật thổi khói hóa tro và thuật Sinh Cức, giá trị sẽ tụt dốc nghiêm trọng. Tôn Thắng phất tay, mấy người cắt giấy tiến lên bắt lấy Diệp Mẫn Vi ấn vào tường, hắn phẫn nộ hỏi: “Ngươi đang giở trò gì đấy? Mau làm cho ta hai cái thuật đó trở lại ngay!”
Diệp Mẫn Vi hai chân không chạm đất, sắc mặt lại bình tĩnh. Nàng duỗi tay ấn lấy bàn tay đang túm cổ áo mình, ngẩng đầu nhìn về phía Tôn Thắng, tay kia thì giơ cao lên, như thể đang đòi lại chiếc vòng tay từ hắn.
“Không chắc lắm, ta có thể thử một lần.”
Tôn Thắng quan sát Diệp Mẫn Vi đầy dò xét. Một lúc sau, hắn khoát tay, liền có người cắt giấy trói Diệp Mẫn Vi, Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật lại với nhau, hắn cười âm hiểm: “Được, vậy chúng ta đổi chỗ nói chuyện.”
Chuyện lần này gây ra động tĩnh lớn như vậy, dù Tôn Thắng có kiêu ngạo, cũng sợ kinh động tiên môn chạy đến bắt hắn, đoạt được thứ mình muốn liền nhanh chóng bỏ trốn.
Tôn Thắng áp giải bọn họ nhanh chóng ra khỏi thành, ra khỏi thành hắn liền thu hồi dây tơ Khiên Ti, tất cả người cắt giấy lần lượt từ người hóa thành giấy, rơi lả tả đầy đất. Hắn dùng sợi tơ làm dao uy h**p ba người tay trói gà không chặt kia, rẽ trái rẽ phải đi đến vùng ngoại thành Thanh Dương Độ, đi theo một cái mật đạo dẫn đến một ngôi miếu đổ nát không rõ ở đâu.
Vừa đến miếu đổ nát, Tôn Thắng liền ném Diệp Mẫn Vi xuống đất, sắc mặt u ám mà nhìn nàng, nói: “Ta cho ngươi một nén nhang thời gian, sửa cho xong cái vòng tay đó!”
Diệp Mẫn Vi không nhanh không chậm đứng dậy, nói: “Ta chỉ nói có thể thử một lần, nhưng thử một lần cũng phải ba canh giờ.”
“Ba canh giờ? Ngươi nằm mơ à!”
“Ý tưởng của ta vẫn chưa hoàn thiện, linh mạch trong Vạn Tượng Sâm La phức tạp, ta chỉ cần sơ suất là sẽ sửa sai, vốn dĩ cũng có thể nhanh hơn.”
Tôn Thắng nổi giận: “Vậy thì dùng cách nhanh hơn đi!”
“Nhưng người có thể sửa linh mạch nhanh chóng, đã bị ngươi g**t ch*t rồi.”
Diệp Mẫn Vi thở dài nói: “Tay của Ôn Từ thật sự rất khéo léo.”
Trong giọng nói của nàng chứa đầy tiếc nuối, như thể đôi tay đó chết đi còn đáng tiếc hơn cả người đó chết đi.
Tôn Thắng trừng mắt nhìn kẻ cổ quái này hồi lâu, thầm nghĩ: người này đồng bọn đã chết, bản thân thì rơi vào hiểm cảnh, sao vẫn có thể bình tĩnh giống như người chẳng có chuyện gì xảy ra?
Hắn nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc vẫn không cam tâm lấy về linh khí là đồ hỏng. Hắn ngồi phịch xuống đống rơm trong miếu, gỡ viên thương tinh trong Vạn Tượng Sâm La ra rồi ném lại cho Diệp Mẫn Vi, lạnh lùng nói: “Hai canh giờ, ta cho ngươi hai canh giờ. Mạng của nha đầu Tạ gia và tên thầy bói nghèo này đều nằm trong tay ta, nếu ngươi dám giở trò, ta sẽ giết sạch các ngươi.”
Diệp Mẫn Vi bình thản vén áo choàng lên, ngồi xếp bằng trên đất. Không có thương tinh, vòng tay lập tức tách ra thành vòng tròn lớn nhỏ lồng nhau, không thể hợp lại được, trông chẳng có bất cứ uy lực gì.
Diệp Mẫn Vi chẳng mảy may bận tâm, cúi đầu nghiêm túc khắc sửa vòng tay ấy, dáng ngồi vô cùng ngay ngắn, vòng tay theo đao khắc dao động thỉnh thoảng phát ra ánh sáng xanh, động tác vững vàng lại thành thạo.
Mặt trời dần dần xê dịch, Tôn Thắng quan sát Diệp Mẫn Vi nửa ngày, sắc mặt dần có chần chừ. Hắn thử hỏi: “Ngươi chẳng lẽ là… đến từ chợ Quỷ? Ngươi quen Lâm Tuyết Canh không?”
Diệp Mẫn Vi tất nhiên không rảnh trả lời hắn, Tôn Thắng gọi nàng mấy tiếng, cho đến khi mất kiên nhẫn mà dùng sợi tơ cứa lên cổ nàng khiến rỉ máu ra, Diệp Mẫn Vi mới bừng tỉnh ngẩng đầu.
“Lâm Tuyết Canh?” nàng ngơ ngác hỏi.
“Đồ đệ của Vạn Vật Chi Tông – Diệp Mẫn Vi đấy!” Tôn Thắng nói.
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi chuyển sang nhìn Tạ Ngọc Châu.
Đôi tay Tạ Ngọc Châu bị trói ra sau, bên cổ vẫn treo sợi tơ không thể nhúc nhích, nàng cứng đờ nói: “Đó đều là người khác nói bậy, sao nàng có thể coi là đồ đệ của Vạn Vật Chi Tông được!”
