Đang cảm thán rất nhiều, Tạ Ngọc Châu nhích người về phía trước, lại gần Ôn Từ rồi nói: “Vu tiên sinh, ngày nào ta cũng gọi ngài là Vu tiên sinh, nhưng không biết tên thật của ngài gọi là gì?”
Chủ nhân Mộng Khư cúi đầu nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: “Vu Ân Từ.”
Tạ Ngọc Châu trầm mặc một lát, lộ ra biểu cảm đã hiểu, nói: “Cũng phải, thời buổi bây giờ ai hành tầu giang hồ mà còn dùng tên thật chứ, ngài không muốn nói cũng bình thường thôi, cái biệt danh Ôn Từ này cũng rất dễ nghe.”
Tạ Ngọc Châu nói đến đây, liền lòng sinh nghi hoặc. Mình thấu hiểu lòng người như thế, tại sao Ôn Từ lại dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn mình? Vừa rồi chẳng phải hắn nói mình tên là Ôn Từ sao? Thế chẳng phải là nói rõ không muốn nàng tiếp tục truy hỏi tên thật nữa sao.
Tạ Ngọc Châu hoàn toàn không suy xét đến khả năng hai chữ “Vu Ân” này đọc liền sẽ bị nàng nghe nhầm thành “Ôn”, liền đổi chủ đề, quay lại chuyện chính, nói: “Ta cứ gọi ngài là Vu tiên sinh, ngài lại là yểm sư, quá dễ bại lộ rồi. Chẳng phải còn có người đang đuổi giết ngài nữa mà? Ta cảm thấy ta phải đổi xưng hô thôi.”
“Ồ? Ngươi muốn gọi ta là gì?”
“Ta gọi ngài là nhị sư phụ nhé!”
Gió đêm ào ào thổi qua khiến Ôn Từ lảo đảo một cái, hắn chậm rãi xoay người nhìn Tạ Ngọc Châu, nhướng mày lặp lại: “Nhị sư phụ?”
“Đúng vậy! Là thế này, ngài xem ba người chúng ta đồng hành, quan hệ này nói thế nào được? Khó mà nói nha! Nhưng nếu hai người các ngài đều là sư phụ ta, hai sư phụ dẫn theo một đồ đệ ra ngoài rèn luyện, vậy rất hợp lý rồi.” Tạ Ngọc Châu đúng tình hợp lý, mặt mày hớn hở.
Ôn Từ chỉ vào Diệp Mẫn Vi: “Dựa vào đâu nàng ta là đại sư phụ, ta là nhị sư phụ?”
Diệp Mẫn Vi đang nằm rạp bên mạn thuyền, ngón tay vô thức vẽ vẽ, rõ ràng vẫn đang nghĩ đến linh mạch đồ của nàng, hoàn toàn không tham gia vào cuộc thảo luận.
“Chuyện này thì phải có thứ tự đến trước đến sau, hơn nữa nói về tuổi tác, đại sư phụ cũng lớn hơn ngài. Nghe đạo có trước có sau, mỗi người có sở trường riêng, cái đó không quan trọng!”
Tạ Ngọc Châu vội vàng trấn an.
Ôn Từ lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Ngọc Châu, ánh mắt ấy khiến người sau dần dần thu lại nụ cười, hắng giọng, ngồi nghiêm chỉnh nói: “Thật ra ta mấy ngày nay thấy ngài thi triển yểm thuật xuất thần nhập quỷ, cũng muốn học hỏi ngài một chút.”
Ôn Từ lập tức dứt khoát từ chối: “Không được.”
“Ngài đừng vội từ chối như vậy mà! Ngài chẳng phải nói ta ân cần lại quan tâm đại sư phụ sao, nếu ngài nhận ta thì cũng có đồ đệ như vậy! Ngài cứ suy nghĩ trước đã, ta không vội, ta cứ coi ngài là sư phụ mà kính trọng.”
Tạ Ngọc Châu cũng chẳng ngại ngùng gì, cha nàng thường nói thời cơ quan trọng nhất, chỉ cần mặt đủ dày, nàng chiếm được chỗ trước đã rồi tính sau.
Thế là từ sau đó, bất kể Ôn Từ phản ứng như thế nào, Tạ Ngọc Châu vẫn cứ gọi Diệp Mẫn Vi là đại sư phụ, gọi Ôn Từ là nhị sư phụ.
Ôn Từ phiền đến mức không chịu nổi, nói với Diệp Mẫn Vi: “Đêm đó ở trên Phù Chu, ta nên ném đồ đệ của ngươi xuống thuyền.”
“Nàng cũng là đồ đệ của ngươi.”
“Nàng lúc nào là đồ đệ của ta?”
“Ta nghe nói rằng đồ đệ khiến sư phụ trở thành sư phụ. Nói như vậy, nàng gọi ngươi là sư phụ, ngươi chính là sư phụ của nàng.”
Diệp Mẫn Vi nói chuyện như điều hiển nhiên, Ôn Từ trừng mắt tức đến nghẹn lời.
Ba người bọn họ mỗi ngày nghỉ ngơi vào ban ngày, hành động vào ban đêm, thực sự chính là ngày ngủ đêm đi. Sau bảy ngày loanh quanh một hồi thì tới được Thanh Dương Độ ở Ký Châu phía bắc. Có một lần yểm thú của Diệp Mẫn Vi truyền ra tin tức chính là ở nơi này, nhưng chỉ ba ngày sau đã biến mất, trong thời gian đó cũng không để lại linh khí hay thương tinh. Tiên môn cùng yểm sư cũng chưa kịp bắt được nó, có lẽ nó đi ngang qua nơi đây để tới chỗ khác.
Bọn họ vừa đến đây không lâu, dừng chân tại một tửu lâu. Thanh Dương Độ vốn là một địa phương nhỏ, tửu lâu này quy mô cũng không lớn, nhưng làm ăn lại vô cùng thịnh vượng. Từ lúc bọn họ ngồi xuống khách khứa kéo đến không ngớt, lúc này đại sảnh to lớn đã chật kín khách nhân với muôn hình muôn vẻ, ai nấy đều nói chuyện ầm ĩ, tiếng người ồn ào.
Bọn họ một hàng ba người liền ngồi trong một góc nhỏ hẻo lánh của tửu lâu. Ôn Từ gục trên bàn, vùi đầu trong khuỷu tay, mặt càng áp càng thấp, như thể lập tức sắp chìm vào mộng đẹp.
Theo kế hoạch, bọn họ phải dừng chân ở đây vài ngày, tìm kiếm manh mối có liên quan đến yểm thú.
Trong làn hơi nóng bốc lên từ rượu và thức ăn, phía trên những đầu người qua lại đong đưa, ánh nắng mờ mịt lượn lờ. Từ trong ánh nắng mờ mịt ấy lướt qua một lá cờ rách nát mờ nhòe phất phơ, có giọng nói vang lên trong tiếng ồn ào.
“Xui xẻo rồi, thật là xui xẻo! Ông chủ hôm nay ông gặp xúi quẩy rồi!”
Người tới mặc một bộ đạo bào màu xanh đen, toàn thân cùng mắt trái quấn đầy vải trắng, tay múa may cây gậy trúc như đang giả thần giả quỷ.
Tạ Ngọc Châu nhìn thấy lá cờ kia viết dòng chữ “Thần cơ diệu toán”, lắp bắp kinh hãi: “Người đó… chẳng phải là Thương Thuật tiên sinh sao?”
Nghe vậy Ôn Từ ngẩng đầu lên, Diệp Mẫn Vi cũng quay đầu nhìn sang, trong hoàn cảnh đám người chen chúc như vậy, nàng không đeo kính thạch, trong tầm mắt một mảng mơ hồ.
Chỉ thấy lá cờ cao cao kia lay động, ông chủ cao giọng mắng: “Thầy bói chết tiệt kia, nói linh tinh cái gì đấy? Hôm nay lão tử làm ăn tốt như vậy, kiếm tiền còn không kịp, xui xẻo gì chứ, xúi quẩy!”
Mấy tên tiểu nhị muốn đuổi Thương Thuật ra ngoài, trong lúc xô đẩy Thương Thuật kêu lên: “Sự việc khác thường tất có điều quái lạ! Hôm nay ông làm ăn đột nhiên tốt như vậy, phúc đó biết đâu chính là tai họa, ông sắp gặp nạn rồi đó!”
Bọn tiểu nhị lôi kéo Thương Thuật, Thương Thuật gầy yếu nhưng lại không bị kéo ra ngoài, bám lấy quầy không chịu buông tay. Chẳng mấy chốc quầy hàng đã bị vây kín người, kẻ kéo người đẩy náo nhiệt thành một tụm.
Khi Tạ Ngọc Châu còn đang ngạc nhiên với sự xuất hiện của Thương Thuật, Ôn Từ lại chậm rãi ngồi thẳng người từ trên bàn, nói: “Người của tửu lâu có vấn đề.”
Tạ Ngọc Châu nhìn quanh bốn phía, thắc mắc hỏi: “Chỗ nào có vấn đề?”
“Bọn họ đang nhìn chúng ta.”
Diệp Mẫn Vi tuy không nhìn rõ, nhưng lại thành thật trả lời: “Chắc là do ngươi đẹp.”
“Bên quầy kia đang náo nhiệt như vậy, sao bọn họ chẳng có chút hứng thú nào? Ta đâu có hấp dẫn bằng nào nhiệt.” Ôn Từ đã tỉnh táo lại, lạnh giọng nói.
Hắn bắt lấy cổ tay Diệp Mẫn Vi, chẳng vội chẳng vàng mà đứng dậy: “Chúng ta đi thôi.”
Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu cũng đứng dậy theo. Tạ Ngọc Châu chưa nhận ra điều gì bất thường, nàng tiếc nuối nói: “Nhị sư phụ, món ăn con vừa gọi còn chưa được mang ra nữa mà…”
Nàng còn chưa nói dứt lời, vừa mới đứng dậy thì thấy toàn bộ thực khách trong đại sảnh đồng loạt đứng bật dậy. Đại sảnh vừa nãy còn náo nhiệt lập tức yên tĩnh, chỉ có tiếng đũa rơi xuống đất vang lên rõ ràng đến kinh người, đủ mọi dáng vẻ cao thấp béo gầy ăn mặc khác nhau, ánh mắt đều dán chặt lên ba người bọn họ.
Tạ Ngọc Châu bị những ánh mắt này nhìn chằm chằm vào, lập tức nhớ đến ác mộng về các cô nương che ô trong hẻm mưa, cả người lông tơ dựng đứng.
Trong ánh nắng lọt qua cửa sổ, bụi bay mờ mịt, hơi nước bốc lên, bóng người cao thấp trong cả căn phòng đổ lên người ba người bọn họ. Ôn Từ nắm chặt cổ tay Diệp Mẫn Vi, trong ánh mắt phủ kín tơ máu thoáng lên một chút ánh sáng.
Diệp Mẫn Vi vẫn trước sau như một, bình thản mà nhìn một đám bóng mờ trước mắt này, như thể những người này không phải người, mà chỉ là một đống bột nhào lộn xộn.
“Các vị khách quan… đây là làm sao thế? Hòa khí sinh tài! Hòa khí sinh tài mà!” ông chủ sau quầy run rẩy lên tiếng, rõ ràng là hoảng sợ.
Thương Thuật thản nhiên cầm lại lá cờ thần cơ diệu toán của mình, nói: “Đã nói rồi mà, ông chủ, hôm nay ông xui tận mạng.”
Ôn Từ đột nhiên nhích người, kéo Diệp Mẫn Vi chạy về phía cửa hông, Tạ Ngọc Châu chạy nhanh theo sau. Người của cả đại sảnh như nhận được tín hiệu lập tức hành động, không ai nói một lời với nhau nhưng lại cùng nhịp, từ bốn phương tám hướng xông lên vây lấy bọn họ. May mà những thực khách này không có vũ khí trong tay, từng người nhào vào định đánh gần bằng tay không.
Người quá đông ở trong tửu lâu chật hẹp không thể xoay sở dễ dàng, Ôn Từ lợi dụng điểm này, nắm tay Diệp Mẫn Vi linh hoạt lách qua giữa đám người đang từ bốn phương tám hướng nhào tới, khéo léo tránh né nhờ bàn ghế cột kèo. Tạ Ngọc Châu theo sát phía sau, tay chân phối hợp hết sức, dùng đĩa ném dùng răng cắn, đánh nhau loạn xạ với đám người đó.
Thương Thuật bị đám người chen chúc xô đẩy, nghiêng ngả lao tới phía trước, lảo đảo một cái ngã vào giá để rượu. Trong nháy mắt vò rượu lập tức vỡ nát, rượu tràn đầy ra sàn, ông chủ trốn ở đằng sau tủ đau lòng mà hét lên: “Trời ơi, nữ nhi hồng ủ ba mươi năm của ta!”
Giá rượu ngã xuống đúng trước mặt ba người Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ lập tức lấy ra dụng cụ tạo lửa, thổi lửa rồi ném vào đống rượu. Ngay tức thì, lửa bốc cháy dữ dội, bốc cao đến tận lầu hai, khói đen cuồn cuộn, tạo thành bức tường ngăn cách giữa bọn họ và đám thực khách. Có kẻ truy đuổi đạp phải lửa, liền bị cháy ngay.
Giữa tiếng kêu sợ hãi của ông chủ, người bị lửa thiêu đốt lập tức biến thành một hình cắt giấy người, lay động mà bị đốt thành tro.
“Đây là… Khiên Ti thuật?” Tạ Ngọc Châu kinh ngạc nói.
Khiên Ti thuật của Linh Tân Các, có thể buộc sợi chỉ lên hình cắt giấy người, tượng đất hoặc búp bê vải, dùng linh lực khiến chúng tạm thời hóa thành hình người, điều khiển hành động của chúng.
Ôn Từ mượn bức tường lửa này để ngăn cách, xoay người bay nhanh về phía cửa hông thông ra hậu viện của tửu lâu: “Mau đi thôi!”
“Vâng!” Tạ Ngọc Châu quay người chạy theo.
Ba người họ chạy ra từ trong cửa hông, chạy băng qua hậu viện tửu lâu, từ cửa sau chạy đến phố. Mà đám “cắt giấy người” kia cũng đuổi theo sát phía sau, thế tới rào rạt chỉ trong chớp mắt đã chiếm cả con phố, các bá tánh thật sự hét lên bỏ chạy tán loạn.
“Linh Tân Các… đến bắt… sư phụ à?” Tạ Ngọc Châu liều mạng chạy trốn, chạy đến thở hổn hển.
“Linh Tân Các có rất nhiều thủ đoạn, không cần dùng Khiên Ti thuật để mai phục chúng ta.” Ôn Từ nói.
“Vậy là nói…”
“Là linh khí.” Diệp Mẫn Vi không biết từ khi nào đã đeo kính thạch lên, ánh sáng xanh trên kính thạch lập lòe, nàng chỉ vào đám người sau lưng: “Linh lực trên người bọn họ phát ra từ thương tinh, sợi chỉ sau lưng đều thu về hướng đông nam, bị người nào đó thao túng.”
Ôn Từ lạnh lùng nói: “Trên đời này nơi tin tức về linh khí linh thông nhất là chợ Quỷ, linh phỉ thì thường hay hoạt động ở chợ Quỷ. Xem ra chợ Quỷ đã thả ra tin tức Vạn Tượng Sâm La hiện thế, có linh phỉ muốn cướp linh khí mà cắn ngược lại, bọn chúng chắc còn chưa biết thân phận của ngươi.”
“Nói rất đúng, chư vị có thể quẹo sang hướng phải.”
Đột nhiên một giọng nói chen vào, Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Tạ Ngọc Châu đồng loạt quay sang phải nhìn, Thương Thuật “thần cơ diệu toán” kia không biết từ khi nào đã xuất hiện bên cạnh bọn họ, đang cùng bọn họ cùng chạy trối chết. Đừng nhìn hắn gầy đến mức như đẩy một cái là có thể ngã, lúc này bước chân như bay, chạy trốn vô cùng linh hoạt, mảnh vải buộc toàn thân bị gió thổi bay phấp phới phía sau.
Ba người bên này đều tròn mắt ngạc nhiên, Ôn Từ nhíu mày hỏi: “Ngươi rốt cuộc là …”
“Rẽ!” Thương Thuật xoay người một cái, kéo Tạ Ngọc Châu rẽ sang bên phải, Tạ Ngọc Châu bị kéo đến oa oa kêu to, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đành phải chạy theo đi vào con hẻm nhỏ bên phải.
Chỉ thấy hai bên hẻm nhỏ chất đầy giỏ tre, chiếu cỏ, còn có mấy cối đá đặt đứng, đường đi cực kỳ chật hẹp. Bốn người bọn họ nối đuôi nhau vừa đúng có thể đi lọt, Ôn Từ đi sau cùng quét đổ mấy thứ chất hai bên xuống đất, còn đá mạnh cối xay đá ra giữa đường. Chỉ thấy đám người cắt giấy đuổi theo phía sau tràn vào hẻm nhỏ, liền bị mắc kẹt trong hẻm nhỏ hẹp, người phía trước không tiến được, người đằng sau vẫn cứ chạy tới, người nọ nặng nề đè lên người kia.
Bốn người bọn họ tiếp tục chạy trốn về phía trước, Diệp Mẫn Vi nói: “Người này thao tác cũng chưa thuần thục.”
Ôn Từ gật đầu: “Là tay mơ.”
Con hẻm này nhỏ dài, đan xen chằng chịt, như mê cung mạng nhện. Bọn họ rẽ qua vài khúc quanh, Thương Thuật đột nhiên dừng bước chân lại, nói: “Khoan đã.”
Ba người phía sau lảo đảo một cái suýt nữa bổ nháo vào người hắn. Vừa đứng vững liền thấy cuối hẻm nhỏ trên đường lớn, một đám người cắt giấy ánh mắt đờ đẫn ùn ùn chạy ngang qua, không ai ngoái đầu nhìn về phía bọn họ trong hẻm nhỏ.
Ngón tay Thương Thuật nhanh chóng bấm đốt ngón tay, đến khi người cuối cùng chạy qua, ngón tay hắn ngừng lại, chắc nịch nói: “Chúng ta ra ngoài quẹo trái, đến đầu phố thứ hai quẹo phải.”
Dứt lời, hắn liền dẫn đầu chạy ra, Tạ Ngọc Châu, Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ bán tín bán nghi mà chạy theo hắn, lại vừa đúng lúc tránh được một đợt truy đuổi của đám người cắt giấy. Bọn họ băng qua phố hẻm, đi theo chỉ dẫn của Thương Thuật, luôn có thể chuyển hướng trước khi đụng phải đám người cắt giấy, hoặc thoát khỏi chúng chỉ trong gang tấc, có đôi lúc còn có thể ở dưới chân tường nghỉ ngơi th* d*c trong chốc lát.
Ngón tay Thương Thuật động đến hoa cả mắt, mọi tuyến đường và nút thời gian đều chính xác không sai sót, như thể hắn có con mắt thứ ba có thể thấy được đường đi của đám người cắt giấy đó vậy.
Tạ Ngọc Châu ngạc nhiên nói: “Thương Thuật tiên sinh, ngài đúng là thần cơ diệu toán mà!”
Thương Thuật vừa bấm đốt ngón tay vừa chỉ dẫn vừa chạy trốn, trong trăm bận vẫn có thể tranh thủ một tia thời gian, mỉm cười đáp: “Ta nhận tiền của các vị, nhận tiền người ta phải thay người ta giải họa, việc nên làm thôi.”
Ôn Từ rõ ràng bụng đầy hoài nghi, nhưng giờ phút này không có thời gian để chất vấn. Cuối cùng bọn họ dừng lại ở dưới một bức tường cao, có thể nghỉ tạm bước chân điều chỉnh một lát, Tạ Ngọc Châu thở hồng hộc nói: “Đã làm linh phỉ, linh phỉ tội gì làm khó linh phỉ chứ!”
“Đã làm linh phỉ, đánh không lại tiên môn lại không dám lên thành Thiên Thượng, không có chí khí thì đi kiếm chuyện với bá tánh, có chí khí đương nhiên đi kiếm chuyện với đồng loại.”
Ôn Từ nói như chuyện đương nhiên, dừng một chút, hắn mắng: “Sao không đợi lúc nào khác mà kiếm chuyện, cứ phải ban ngày tới kiếm chuyện không cho lão tử ngủ, cái lũ rùa đẻ mất dạy này!”
“……” Tạ Ngọc Châu không ngờ thứ khiến Ôn Từ tức giận lại là việc này.
Ôn Từ đảo mắt nhìn quanh, sau đó vươn tay về phía Diệp Mẫn Vi: “Đưa kính thạch cho ta.”
Diệp Mẫn Vi hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”
“Cứ trốn thế này cũng không phải cách, ta đi giải quyết tên đó.”
