Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 22: Ác mộng



Hôm nay tuy Ôn Từ thành công “giả chết sống lại”, nhưng hắn rốt cuộc đã mất rất nhiều máu, giờ phút này sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khí sắc kém đến mức hoàn toàn phù hợp với truyền thuyết về xác chết sống lại, quả nhiên là một khối thi thể đẹp.

Hắn quay đầu nhàn nhạt nhìn thoáng qua Tạ Ngọc Châu, không nhìn ra biểu cảm gì. Trước khi Tạ Ngọc Châu kịp hoảng loạn chữa cháy, hắn đứng dậy cất bước ra cửa, ném châu tin tức cho Diệp Mẫn Vi ở cạnh cửa.

“Chợ Quỷ vừa truyền tin mới, hai ngày trước yểm thú của ngươi hiện thân ở núi Sùng Đan, núi Sùng Đan cách nơi đây bốn trăm dặm, đêm mai chúng ta khởi hành.”

Viên châu ấy rơi vào tay Diệp Mẫn Vi liền bắt đầu xoay tròn, ánh sáng màu trắng chiếu lên giữa không trung vài dòng chữ, Diệp Mẫn Vi mặt lộ vẻ tò mò. 

“Ngươi dám tháo viên châu này ra xem, ta liền ném đồ đệ ngươi đi!” Ôn Từ chỉ vào nàng uy h**p.

Tạ Ngọc Châu căm phẫn mà không dám lên tiếng, còn Diệp Mẫn Vi quả nhiên hiện lên biểu cảm tiếc nuối, như thể bị hắn đoán trúng tâm tư.

“Ta có thể lắp lại như cũ.”

“Tin tức của chợ Quỷ lưu thông rất nghiêm ngặt, ta để lại một sợi mộng tử của Tôn Thắng trên viên châu, ngụy trang thành hắn kiềm chế viên châu này. Nếu lúc ngươi tháo ra bị người của chợ Quỷ phát hiện bên này không còn là Tôn Thắng, tin tức trong nháy mắt sẽ bị cắt đứt.”

Người Vu tộc có năng lực đặc biệt là có thể giữ lại mộng cảnh lúc sinh thời của người chết. Năm đó Mộng Khư sở dĩ trở thành Mộng Khư, chính là người Vu tộc cùng cao nhân các lộ tiên môn vào khoảnh khắc sinh tử hấp hối, họ giao thoa thuật túng mộng với các thuật pháp khác, để lại vô số mộng tử hỗn loạn. Những mộng tử này được chống đỡ bằng tu vi cao thâm của người chết, quanh năm bất diệt.

Tương truyền chỉ riêng việc chải chuốt những mộng cảnh đó, chủ nhân Mộng Khư đã mất mấy năm trời.

Ôn Từ cảnh cáo Diệp Mẫn Vi: “Đừng tự chuốc rắc rối vào thân, sớm tìm được yểm thú của ngươi, thì ngươi sớm khôi phục ký ức và tu vi, làm xong chuyện của ta, ta sẽ sớm ngày giải thoát.”

Dứt lời hắn liền xoay người rời đi, từ đầu đến cuối không hề nhắc tới những gì các nàng vừa thảo luận, dường như đối với những chuyện này không để tâm chút nào. Diệp Mẫn Vi càng không hề có cảm giác, cầm viên châu tin tức ấy ngắm nghía tới lui, dốc lòng nghiên cứu.

Tạ Ngọc Châu không khỏi nghĩ, thật hiếm có, từ bao giờ Vu tiên sinh lại rộng lượng như vậy?

Ôn Từ nói tối mai mới lên đường, chính là vì ban ngày hắn tuyệt đối không làm chuyện gì tốn sức. Dù ban đêm hắn có thể đè bẹp bất kỳ ai dưới chân, nhưng đến ban ngày thì chưa cần người khác đè, chính hắn đã tự nằm bẹp rồi.

Sau khi trời sáng, bọn họ một hàng bốn người tìm được một khách đ**m nhỏ ven đường để nghỉ chân, Ôn Từ bị thương lại thức trắng cả đêm, lúc ăn sáng hắn đã phải dùng tay chống cằm mới có thể giữ nổi đầu mình khỏi gục xuống.

Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật nghỉ ngơi rất tốt, còn Diệp Mẫn Vi không cần ngủ cả đêm nghiên cứu châu tin tức và hộp Khiên Ti, lúc này càng là thần sắc rạng rỡ. Khi bọn họ đang ăn uống vui vẻ, thì nghe thấy trò chuyện của ông chủ và tiểu nhị từ chỗ quầy khách đ**m phía xa vọng tới.

Ông chủ đang cắn hạt dưa, nghi hoặc nói: “Tối qua ta mơ thấy một giấc mộng kỳ lạ, mơ thấy trời mưa vàng, những hạt vàng to bằng hạt đậu rơi lộp độp xuống, cả phố người người đổ xô nhặt vàng, ta cũng nhặt được một bao to.”

Tiểu nhị cảm thán nói: “Đây là giấc mơ đẹp đấy!”

“Nhưng mà vừa nhặt đầy một túi, đột nhiên có người xuất hiện trước mặt ta, mở miệng là mắng ta! Hắn mắng ta ngốc, nói trời thật sự mưa vàng thì nặng đến mức có thể đập chết người. Còn nói mưa vàng chẳng có ích gì, ta nhặt người khác cũng nhặt, hàng hóa chẳng nhiều lên mà chỉ có vàng nhiều lên, giá gạo dầu muối cũng sẽ tăng, ta nhặt vàng cuối cùng cũng chẳng mua được bao nhiêu thứ, nhặt cũng như không, vui cũng là vui hão, phí công vô ích. Mấy lời này ta chưa từng nghe qua, ta đang suy nghĩ chuyện này thì tỉnh dậy.”

Tiểu nhị kia kinh ngạc nói: “Chưởng quầy, trùng hợp quá! Trong mơ ta cũng bị người mắng! Ta mơ thấy ta cuối cùng cũng lấy được vợ, vợ của ta lớn lên rất xinh đẹp, vừa dịu dàng lại chu đáo, ta vừa mở khăn trùm đầu ra thì vợ đã không thấy tăm hơi. Đổi lại là một người chỉ vào mặt ta mắng xối xả, nói ta vừa lười vừa tham, suốt ngày giở mánh khóe, ba ngày đánh cá, phơi lưới hai ngày, chẳng chịu thay đổi gì mà còn mơ lấy được vợ tốt thế, bảo ta soi gương xem lại mình xem có xứng hay không.”

“Ôi ôi sao lại thế chứ, bị quỷ ám? Ngươi nhìn thấy người đó trông như thế nào không?”

“Thật không nhớ nổi.”

“Ta cũng không nhớ được…”

Chưởng quầy và tiểu nhị tặc lưỡi bảo lạ, Tạ Ngọc Châu lặng lẽ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Ôn Từ, đối phương trả lại ánh mắt vừa bực bội vừa thản nhiên. 

“Nhị sư phụ… là người sao?”

“Là ta thì sao?”

Ôn Từ mặt không đổi sắc tim không đập nhanh, nói rất hợp tình hợp lý: “Ta tâm tình không tốt thì muốn mắng người, làm sao? Ta mắng sai à? Ta mắng ngươi à?”

Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ Ôn Từ quả nhiên không hề rộng lượng như tưởng tượng. Thật không thể hình dung được vị đối diện này đã sống gần trăm năm, còn có thể sống thành cái tính tình như vậy, có lẽ đây chính là cái gọi là quay về bản chất ban đầu chăng.

Tạ Ngọc Châu đang âm thầm chửi thầm, chỉ nghe thấy Ôn Từ không hề để bụng nói: “Còn nữa, vừa rồi ngươi gọi ta là gì?”

Tạ Ngọc Châu rùng mình, ngẩng đầu nhìn Ôn Từ. Tuy nàng đã gọi hắn là nhị sư phụ, nhưng giờ đây đã không còn ở ngôi miếu đổ nát, cũng không có địa đạo, Ôn Từ chẳng lẽ sẽ bắt nàng lăn trở về Thanh Dương Độ?

Ôn Từ mở to đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm, chỉ khẽ cười, không nói thêm gì nữa. Hắn đưa tay sang Diệp Mẫn Vi, nhàn nhạt nói: “Hộp Khiên Ti nghiên cứu xong rồi chứ?”

“Nghiên cứu xong rồi.” Diệp Mẫn Vi trả lại hộp Khiên Ti cho Ôn Từ.

Chiếc hộp dẹt kia lại giống như bất cứ món đồ nào rơi vào tay Ôn Từ, linh hoạt xoay chuyển giữa các ngón tay hắn, múa lượn một lúc trong tay hắn, rồi bắt ngờ bị hắn ném về phía Tạ Ngọc Châu.

“Nếu ngươi đã gọi ta là sư phụ, thì cái này liền tặng cho ngươi làm lễ vật.”

Ôn Từ nói nhẹ hẫng, còn Tạ Ngọc Châu thì ôm chặt chiếc hộp chạm khắc bốn mặt, chỉ cảm thấy vừa kinh ngạc vừa vui mừng. Nàng được nhận làm đồ đệ đã bất ngờ lại còn được tặng linh khí lợi hại như vậy, đúng là bánh từ trên trời rơi xuống, rơi trúng nàng đến mức trở tay không kịp.

Ôn Từ chống cằm, ngón tay gõ theo nhịp trên mặt bàn: “Con người ta không thích nhiều chuyện, có vài chuyện ta chỉ nói một lần. Ta không quan tâm vì sao ngươi muốn đi theo chúng ta, là cảm thấy làm việc cả thiên hạ không tán thành thì đủ mạo hiểm k*ch th*ch, hay là muốn học thêm chút bản lĩnh để một bước thành danh, tùy ngươi nghĩ sao cũng được. Nhưng ngươi phải hiểu rằng, từ lúc ngươi sử dụng hộp Khiên Ti này, ngươi chính là linh phỉ.”

“Linh phỉ thường là hạng người thế nào, ngươi nhìn tên Tôn Thắng hôm qua là biết. Từ giây phút đó, ngươi nhìn Tôn Thắng thế nào, người khác cũng sẽ nhìn ngươi như thế, Tôn Thắng chết như thế nào, ngươi cũng có thể chết y như thế. Ngươi muốn nói ngươi không giống hắn, ngươi sẽ không ỷ mạnh h**p yếu, sẽ không lạm sát kẻ vô tội, nhưng thì sao? Ngươi là Tạ Ngọc Châu thì thế nào? Ai thèm nghe ngươi giải thích? Con đường này một khi ngươi đã bước lên, thì sẽ chẳng còn đường lui.”

Ôn Từ chỉ vào hộp Khiên Ti trên tay Tạ Ngọc Châu, chậm rãi nói với tiểu cô nương mới vào đời này: “Ta đưa nó cho ngươi, lựa chọn là ở ngươi. Ngươi nghĩ cho kỹ, nếu không muốn thì cũng không cần trả lại cho ta, chuyện sư phụ đồ đệ gì đó ta coi như chưa từng nghe. Ngươi muốn rời đi, Diệp Mẫn Vi cũng sẽ không cản ngươi.”

“Tiểu thư Tạ gia, vốn không cần phải nhúng tay vào vũng nước đục này, lời ta nói đến đây là hết.”

Nói xong, hắn liền đặt đũa xuống, định đứng dậy rời đi, nhưng khi đứng lên thì thân thể lảo đảo, suýt không đứng vững. Diệp Mẫn Vi kịp thời đỡ lấy cánh tay hắn.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay Diệp Mẫn Vi đang nắm lấy mình, ánh mắt chậm rãi chuyển lên khuôn mặt Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi chỉ ngẩng đầu, đôi mắt xám đen yên ả mà nhìn Ôn Từ.

Ôn Từ khẽ nhếch môi, như thể cảm thấy buồn cười: “Giờ thì nhớ ra phải đỡ ta rồi?”

Hắn dứt khoát hất tay Diệp Mẫn Vi ra, xoay người sải bước đi ngang qua ông chủ và tiểu nhị vẫn đang tám chuyện, cất bước đi lên lầu, bóng dáng cao thẳng ấy bước chân vững vàng, không còn lảo đảo nữa.

Thương Thuật trong lúc ăn cơm vẫn luôn yên lặng không nói gì đặt bát cơm xuống, điềm đạm nói: “Ôn tiên sinh đúng là người hay thù dai.”

Tạ Ngọc Châu cầm hộp Khiên Ti, mờ mịt lại do dự nhìn về phía Diệp Mẫn Vi, nhỏ giọng gọi: “Đại sư phụ…”

“Sao vậy?” Diệp Mẫn Vi mở to đôi mắt trong trẻo.

Tạ Ngọc Châu suy nghĩ một chút, thở dài một tiếng: “Không có gì.”

Mấy loại chuyện thế này hỏi đại sư phụ của nàng, còn chẳng bằng nàng tự mình xoay sở.

Đây vẫn là lần đầu tiên Ôn Từ nói rõ ràng rành mạch tình hình với nàng. Tuy lời nói không dễ nghe, nhưng Ôn Từ nói chuyện vốn chưa bao giờ dễ nghe, có thể nói những lời này đã là đang lo cho nàng rồi.

Tạ Ngọc Châu vừa phiền muộn, vừa thầm nghĩ chẳng lẽ đêm qua nàng nói sư phụ nàng không có lương tâm bị Ôn Từ nghe thấy, Ôn Từ vô cùng tán đồng nên đặc biệt đối với nàng thêm vài phần lương tâm chăng?

Nàng đến là hòa hoãn quan hệ chứ không phải để chọn phe, thật không đúng với ý định ban đầu của nàng!

Bữa sáng này ai nấy đều mang tâm sự riêng, ăn xong liền giải tán về phòng nghỉ ngơi. Thời tiết cuối xuân đầu hạ, hương hoa trong không khí đã phai, bắt đầu có chút oi nóng. Diệp Mẫn Vi mở cửa sổ ra, để tán cây xanh ngoài cửa sổ tràn vào tầm mắt, rồi hài lòng mà ngồi xuống bàn, tháo chiếc Vạn Tượng Sâm La từ trên cổ tay ra đặt lên mặt bàn.

“May mà hôm qua Ôn Từ đến kịp lúc.” Diệp Mẫn Vi vừa lấy dao khắc ra vừa khẽ giọng nói.

Hôm qua Tôn Thắng thật ra là thua ở không đủ kiên nhẫn, nếu hắn chờ thêm một khắc, nàng đã có thể sửa xong Vạn Tượng Sâm La rồi. Cách sửa này vốn là mạo hiểm, nếu không phải tình thế bắt buộc thì nàng cũng sẽ không chọn dùng, không ngờ hiệu quả lại rất tốt.

Nếu Ôn Từ không đến, nàng chẳng những không thể tiếp tục sửa mà còn phải hủy nó đi, thật là đáng tiếc.

Diệp Mẫn Vi đeo kính đá lên, trong tầm mắt nàng hiện ra vô số đồ hình linh mạch, bao phủ toàn bộ thế giới. Nàng ung dung lựa chọn và tính toán trong những đồ hình phức tạp mà không ai có thể lý giải, con dao nhỏ chậm rãi khắc tỉ mỉ trên Vạn Tượng Sâm La.

Một khắc trôi qua, Diệp Mẫn Vi giơ vòng tay lên, ngửa đầu nhìn nó cười nói: “Xong rồi, lần này có thể dùng lâu dài rồi.”

Mấy ngày nay nàng cuối cùng cũng tách riêng được các linh mạch cần thiết cho thuật thổi khói hóa tro và thuật Sinh Cức, từ giữa các linh mạch phức tạp rắc rối trong Vạn Tượng Sâm La tách ra.

Sau đó nàng đã xóa sạch tất cả linh mạch còn lại.

Linh mạch trong Vạn Tượng Sâm La quá phức tạp, vốn dĩ linh lực thương tinh trong các linh mạch phức tạp rắc rối khi kích động, dễ gây nhiễu lẫn nhau, nên đã làm hỏng các mạch đã định sẵn ban đầu. Vì thế thuật pháp trong đó có thể phát động rất hạn chế, hơn nữa sau vài lần phát động thuật pháp thì linh mạch sẽ mất đi hiệu lực.

Dù sao những đồ hình linh mạch kia đã không thể phát động còn gây ảnh hưởng lẫn nhau, giữ lại cũng chẳng ích gì? Nàng đã nhớ kỹ toàn bộ, giữ ở trong đầu để tiếp tục nghiên cứu là đủ rồi.

Có điều làm vậy thì tính linh hoạt của thuật pháp trong vòng tay giảm đi nhiều, Diệp Mẫn Vi nghĩ nên đi bàn với Ôn Từ một chút.

Thế là nàng đứng dậy khỏi bàn, vui vẻ chuẩn bị ra ngoài tìm Ôn Từ. Nàng bước ra khỏi phòng của mình, băng qua bóng cây và ánh mặt trời chiếu xuống cửa sổ gỗ, rẽ qua một khúc cong ở hàng lang, đến trước cửa phòng Ôn Từ.

Giờ này Ôn Từ thường đang ngủ bù, cửa phòng hắn đóng chặt. Khách đ**m này không lớn, chỉ là một cánh cửa gỗ hẹp bình thường, Diệp Mẫn Vi cũng rất bình thường giơ tay lên gõ cửa.

Ngay khi ngón trỏ gõ lên cánh cửa kia, tiếng gõ cửa bỗng trở nên nặng nề và mơ hồ, Diệp Mẫn Vi chỉ cảm thấy như bị chìm vào trong nước, cảm giác ngột ngạt và choáng váng cuộn đến như thủy triều. Nàng nhắm mắt lại rồi mở mắt ra – chỉ trong khoảnh khắc ấy, nàng đã đứng trước một cánh cổng khổng lồ rực rỡ sắc màu, ánh nắng và bóng cây nơi hành lang biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại trắng nhợt vô biên vô tận.

Diệp Mẫn Vi sững sờ đứng tại chỗ một lúc, sau đó lui về sau vài bước ngẩng đầu nhìn lên phía trước, chỉ thấy cánh cửa gỗ vẽ đầy hoa văn kỳ dị rực rỡ ấy rộng chừng mười trượng, cao vút tận mấy, không thể thấy đỉnh ở đâu. So với nó, nàng chẳng khác nào một con kiến.

Một cánh cổng khổng lồ như vậy, trong thế giới trắng nhợt trống rỗng này, áp xuống trước mặt nàng nhỏ bé.

Diệp Mẫn Vi thu lại ánh mắt, lẩm bẩm nói: “Là ác mộng.”

Hiện tại là ban ngày, theo lý mà nói, không ai có thể triệu nàng tiến vào giấc mộng, mà vừa rồi nàng cũng không chạm vào bất kỳ linh mạch nào liên quan đến yểm thuật.

Đây là ác mộng của ai?

Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu suy nghĩ trong chốc lát, liền duỗi tay đẩy cánh cổng lớn đang đóng chặt kia.

Cánh cửa cao lớn như thế đáng ra phải rất nặng, nhưng dưới tay nàng lại bất ngờ nhẹ nhàng, nàng chỉ thử đẩy một cái, cửa liền chầm chậm mở sang hai bên.

Thế giới cũng theo đó mà mở ra một khe hở, và phía sau cánh cổng ấy, cách chừng hơn hai mươi trượng, lại có thêm một cánh cổng khổng lồ giống y hệt đứng sừng sững. Bóng dài của cánh cửa lớn đầu tiên đổ lên cánh cửa thứ hai, bao phủ lên những hoa văn rực rỡ trên cửa. Diệp Mẫn Vi thấy bóng mình xuất hiện trên mặt đất, một mảnh nhỏ bé, kéo dài thật xa về phía cánh cổng thứ hai.

Xung quanh một mảnh tĩnh lặng, ngay cả cửa mở cũng không phát ra chút âm thanh nào, như thể đây là một cơn ác mộng khước từ mọi tiếng động.

Từ trên kính đá nhìn được, trung tâm của mộng cảnh nằm ở phía sau cánh cổng.

Diệp Mẫn Vi không nhanh không chậm mà bước đến trước cánh cổng thứ hai, duỗi tay đẩy cánh cổng. Quả nhiên không ngoài dự đoán, phía sau cánh cửa lại là một cánh cửa nữa, phía sau cánh cổng vẫn là cánh cổng. Vô số cánh cổng màu sắc và hình dáng hoàn toàn giống hệt, khiến người mờ mịt không biết rốt cuộc đã đi qua bao nhiêu cánh cổng, phía trước còn bao nhiêu cửa nữa, lòng sinh ra sợ hãi và tuyệt vọng.

Diệp Mẫn Vi lại không hoảng loạn, bước chân không ngừng vẫn luôn tiến về phía trước, từng cánh cổng một được nàng đẩy ra, nhìn thấy “trúc cốt” trong mộng cảnh trên kính đá ngày càng dày đặc.

Sau khi đẩy qua hàng chục cánh cổng, sự yên tĩnh cuối cùng cũng bị phá vỡ, nơi xa mơ hồ truyền đến âm thanh, như là có người đẩy cửa chạy vội tới gần, tiếng bước chân hoảng loạn.

Khi Diệp Mẫn Vi lại đẩy cửa ra, liền thấy cánh cửa kế tiếp đã ầm ầm mở rộng ra, dưới cánh cổng khổng lồ, một đứa trẻ gầy gò mặc áo vải thô đang loạng choạng chạy như bay tới, giống như sau lưng có thứ gì kh*ng b* đang đuổi theo nó. Nó ngã nhào xuống đất rồi lại cố hết sức bò dậy, lao mạnh về phía nàng rồi đẩy nàng ngã ngửa xuống đất.

Diệp Mẫn Vi ngửa mặt ngã xuống, đôi tay chống đất để đỡ lấy thân mình. Đứa trẻ ấy thân hình còn chưa cao tới thắt lưng nàng th* d*c dồn dập, mồ hôi nhễ nhại, cúi đầu ôm chặt lấy cổ nàng, như bám được vào cọng rơm cứu mạng không chịu buông tay.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nó lên, cuối cùng cũng thấy rõ khuôn mặt nó, một gương mặt xinh đẹp lại quen thuộc. Có lẽ vì còn nhỏ tuổi, đôi mắt nó càng đen láy hơn, phủ một tầng hơi nước mờ mịt, nước mắt tràn mi mà ra, theo gương mặt nó không ngừng rơi xuống, nhỏ xuống mu bàn tay Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi kinh ngạc nói: “Ôn Từ?”

Ôn Từ trông chỉ khoảng bảy, tám tuổi này hoảng loạn thất thần, cùng Ôn Từ ngày thường kiêu ngạo ngông cuồng đúng là khác xa một trời một vực.

“Cứu cứu ta… xin ngươi…. xin ngươi cứu ta với….”

Nó dường như không biết nàng là ai, cũng không nghe thấy nàng nói, chỉ run rẩy khẽ khàng cầu xin, vô cùng khẩn thiết, như thể bị sợ hãi bao phủ, hoang mang lo sợ.

Diệp Mẫn Vi nhìn ra phía sau lưng nó, nơi đó có rất nhiều cánh cửa đã bị mở tung ra, nó dường như đã một đường đẩy cửa chạy tới. Mà ở cuối những cánh cửa ấy là một tòa thành đứng sừng sững, dưới u ám có thể thấy được những con đường ngoằn ngoèo cùng các dãy nhà lầu các tầng lớp chồng chất — và trong đó là thi thể chất đống như núi.

Diệp Mẫn Vi nhíu mày.

Thi thể nam nữ già trẻ phủ kín thành trì, lớp này đè nặng lên lớp kia, một đường chất đầy kéo dài đến tận cánh cửa xa nhất, như thể chỉ cần một cái chạm nhẹ là sẽ sụp đổ. Đột nhiên từ trong thi thể trào ra một lượng lớn máu tươi, nhanh chóng tụ lại như hồng thủy mãnh liệt, mở toang những cánh cửa khép hờ, màu đỏ đặc sệt nhấn chìm mọi thứ mà đến. Diệp Mẫn Vi lập tức kéo tay đứa trẻ kia.

“Ôn Từ, ngươi buông ta ra.”

Đứa trẻ ấy mắt điếc tai ngơ, lại càng ôm nàng chặt hơn.

Diệp Mẫn Vi nói: “Ngươi sẽ không bị ác mộng của mình g**t ch*t, nhưng ngươi không buông tay, ta sẽ bị ngươi hại chết.”

Đứa trẻ sững sờ chớp chớp mắt, nó dường như đột nhiên rơi vào nỗi thống khổ, lệ rơi đầy mặt, không một tiếng động.

Lần này khi Diệp Mẫn Vi kéo tay nó, nó không còn chống cự nữa, thậm chí không sử dụng chút sức lực nào. Cánh tay nó thuận lợi mà bị kéo xuống, cánh tay lạnh lẽo vì mồ hôi làm lạnh tuột xuống khỏi cổ Diệp Mẫn Vi, rũ xuống đất.

Cô nương trước mặt hắn thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng nhanh chóng đứng dậy, góc áo màu xám xoay tròn rồi đi xa, khuất bóng trong tầm mắt nó.

Còn nó cúi đầu ngồi quỳ trên mặt đất, không đi xem nàng, không cầu xin nữa, cũng không đứng lên tiếp tục chạy trốn. Dường như khoảnh khắc nàng bỏ rơi nó, nó cũng buông bỏ luôn cả chính mình.

Âm thanh máu loãng cuồn cuộn vang vọng khắp thế giới trắng nhợt này, ngập tràn cả ác mộng, từng cánh cửa một bị mở tung, tiếng nước che trời rợp đất ngày một tới gần. Đứa trẻ chỉ trầm mặc cúi đầu, sắc mặt vô cảm.

Khi gió mang theo mùi máu tươi bỗng ập đến, nó đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ở trong tiếng nước mơ hồ, từ xa đến gần, từ mơ hồ dần trở nên rõ ràng.

Khoảnh khắc nó ngẩng đầu, bỗng nhiên bị người ôm chầm lấy.

Người đó đỡ lấy lưng nó, xoay người chạy như bay rời xa biển máu chói mắt, mũ choàng màu xám rơi xuống theo bước chân chạy vội của nàng, để lộ mái tóc dài bạc trắng.

Mái tóc bạc trắng ấy lướt qua hàng lông mi mờ mịt của nó, trong thoáng chốc như phủ lên sắc máu ngập trời.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...