Cậu bé được cô nương này ôm vào lòng, mũi áp vào bờ vai nàng, mùi hương cỏ cây lấn át mùi máu, vừa xa lạ lại quen thuộc.
“Tại sao ngươi… lại quay lại?” nó thấp giọng hỏi.
Cô nương ấy nắm tay nó và rời đi, đặt lên cánh cửa gỗ bên cạnh, trong nháy mắt từ trong cửa gỗ sinh ra nhánh dây leo, quấn lấy bọn họ bay về phía trước. Bàn tay ấy chỉ vừa rời đi ngắn ngủi ấy, rất nhanh lại quay về trên lưng nó, tiếp tục ôm chặt nó.
Câu hỏi này Diệp Mẫn Vi cũng không biết đáp lại thế nào, có lẽ Tạ Ngọc Châu sẽ có câu trả lời tốt hơn.
Nàng chỉ là trong lúc chạy vội quay đầu nhìn lại, thấy cậu bé quỳ trên mặt đất hồn bay phách lạc, đột nhiên nhớ tới Tạ Ngọc Châu từng nói.
— “Ít nhất khi ngài ấy ngã xuống, người cũng nên đỡ ngài ấy một cái chứ? Ngài ấy ngã xuống đau biết bao!”
Diệp Mẫn Vi nói: “Ừm… Tuy rằng đây là mộng cảnh, tuy rằng mọi thứ ngươi nhìn thấy đều là giả, tuy rằng chúng không giết được ngươi, bị thương ngươi cũng không đau, nhưng mà…”
Nàng có thể nói ra vô số tuy rằng, lại chẳng nói ra một cái nhưng mà.
Giống như nàng cũng không thể hiểu tại sao Tạ Ngọc Châu muốn nàng đi đỡ lấy Ôn Từ, nàng cũng không tìm được lý do có thể chống đỡ cái “nhưng mà” kia. Nàng không rõ ý nghĩa của hành động này nằm ở đâu, rõ ràng không làm được chuyện gì, làm điều thừa thãi, dẫu chỉ là chuyện nhỏ chẳng tốn sức gì, cũng không đáng để làm.
Tuy rằng không hiểu, nhưng nàng rốt cuộc đã đồng ý.
Nàng đồng ý rằng khi Ôn Từ lại “ngã xuống”, nàng sẽ đi đỡ lấy hắn.
“Nhưng mà ta quyết định, phải cứu lấy ngươi một lần.” Diệp Mẫn Vi trả lời như thế.
Cậu bé dúi đầu vào lòng nàng, lại lần nữa ôm chặt cổ nàng, im lặng không nói chuyện nữa.
Biển máu gào thét tràn qua cửa lớn, dẫn đến sấm sét sức như vạn quân, thiên địa chấn động. Cánh cổng khổng lồ bị lực đạo mạnh mẽ kia đánh cho rung chuyển dữ dội, Sinh Cức Thuật mọc ra cành bám vào cửa gỗ sinh trưởng hướng về phía trước, lúc này cũng rung lắc kịch liệt theo. Diệp Mẫn Vi một bước không vững liền ngã xuống, Vạn Tượng Sâm La xoay tròn, vô số cành mới sinh ra vươn tới đón lấy bọn họ.
Diệp Mẫn Vi ôm lấy Ôn Từ va đập giữa những cành cây, chỉ nghe thấy một tiếng vang lớn, cánh cửa ở nơi xa nhất vậy mà bị máu loãng cuốn trôi đến lỏng lẻo, lắc lư rồi đổ xuống. Vẫn cao đến mức không nhìn thấy đỉnh, giống như dãy núi sụp đổ, đè lên cánh cửa tiếp theo.
Chỉ trong chớp mắt tất cả các cánh cửa nối nhau sụp đổ ầm ầm, nháy mắt liền lao tới trước mặt Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, cuốn hai người vào bên trong biển máu. Ngay khi đầu hoàn toàn chìm vào biển máu, Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói già nua và xa xăm.
“Trở về đi…. ngươi đồng ý với ta sẽ trở về…”
“Ngươi định chạy trốn đến khi nào… Ngươi lừa gạt ta… Vu Ân Từ! Ngươi phải quay về!”
“Ngươi tưởng ngươi thoát được sao? Ngươi tưởng ngươi có thể chạy thoát được sao! Ta sẽ tìm được ngươi! Chờ ta bắt ngươi trở về… Ngươi sẽ tuyệt đối không thể quay về cái thế gian đó nữa!”
Thanh âm đó vang vọng mãi trong biển máu, như thể kéo chặt người vẫn luôn chìm xuống.
Cành cây ngoan cường phá vỡ cửa gỗ chặn bọn họ, không ngừng sinh trưởng vươn lên, kéo bọn họ ra khỏi mặt nước, Diệp Mẫn Vi vươn một tay ra bám lấy song cửa của cánh cửa gỗ đang nghiêng đổ, biển máu không những ngập đến ngực bọn họ, mà còn đang không ngừng dâng lên. Cậu bé cũng bám lấy cánh cửa gỗ, ho sặc sụa không ngớt, từ trong miệng tuôn ra máu đỏ tươi, chẳng rõ là máu của chính nó hay nó bị sặc nuốt phải máu loãng.
“Ôn Từ, ngươi tỉnh lại đi!”
Trong giờ phút nguy cấp, Diệp Mẫn Vi vẫn lập luận rõ ràng mà phân tích: “Đây chỉ là một cơn ác mộng. Ngươi nói ngươi ghét nhất là thấy máu, hôm qua lại bị thương chảy máu, có lẽ đó là lý do ngươi mơ thấy biển máu. Ngươi nói có người truy đuổi ngươi không bỏ, cho nên ngươi mới mơ thấy âm thanh gọi ngươi trở về kia. Đến nỗi những núi xác đó, những cánh cổng khổng lồ ta không rõ đến từ đâu, nhưng chúng đều là ảo tưởng của ngươi. Tóm lại chỉ cần ngươi tỉnh lại liền tốt, ngươi và ta đều có thể được cứu.”
Cậu bé ngẩn ra, nó ngừng ho sặc sụa, cúi đầu nhìn cửa gỗ bên dưới, im lặng không nói lời nào.
Từ góc độ này, Diệp Mẫn Vi thấy trên cổ nó có một vệt đỏ dài mảnh, rộng chừng một ngón tay, kéo dài từ dưới cằm đến tận xương quai xanh. Không phải miệng vết thương, trái lại như là vết bớt.
Nàng nhớ rõ trên người Ôn Từ không hề có vết bớt như vậy.
Cậu bé chậm rãi ngẩng đầu lên, như thể nhớ ra điều gì đó. Sự sợ hãi và tuyệt vọng trong mắt nó tan đi, chỉ còn lại một màu đen thuần tịnh, thanh âm bình tĩnh.
“Tỷ tỷ nhận nhầm người rồi, ta không phải hắn.”
“Ta không phải hắn, ta là cơn ác mộng của hắn.”
Đôi mắt Diệp Mẫn Vi từ từ trợn to, trong mắt phản chiếu thần sắc lạnh lùng của cậu bé, nó nói: “Ta giống với biển máu, núi xác, cánh cổng khổng lồ, còn cả tiếng gọi ầm ĩ kia. Hắn tỉnh lại, ta sẽ biến mất.”
Biển máu cuồn cuộn, giữa hai người yên tĩnh không tiếng động, sóng gió hết đợt này đến đợt khác ập tới, dần dần ngập đến cằm của Diệp Mẫn Vi và cậu bé. Mái tóc bạc trắng của Diệp Mẫn Vi nổi lềnh bềnh trong máu loãng, nhuộm đỏ một màu, trên người nàng màu sắc trước nay luôn nhạt nhòa, chưa bao giờ rực rỡ đến vậy.
Nàng chớp mắt, giọt máu đọng trên lông mi rơi xuống, lướt qua gò má nàng.
Nàng thành thật hỏi: “Vậy nếu ngươi chết đi, hắn sẽ tỉnh lại sao?”
“Nếu là vậy, tỷ hối hận vì vừa rồi đã cứu ta sao?” cậu bé hỏi ngược lại.
“Nếu ta hối hận, bây giờ ngươi có thể chết sao?”
“Vì sao là ta chết mà không phải là tỷ chết?”
“Ngươi muốn ta chết sao?”
“Vậy hắn có muốn tỷ chết không?”
“Không biết, dường như có lúc muốn, phần lớn thời gian thì không.”
“Tỷ vừa nói tỷ muốn cứu hắn, tỷ sẽ cứu hắn sao? Giống như vừa rồi quay lại cứu ta vậy.”
“Hôm qua ta đã đồng ý, nếu hắn cần, ta sẽ làm.”
Cậu bé trước khi nói chuyện vẫn luôn lạnh lùng đến lạ, nghe được câu cuối cùng của nàng lại đột nhiên bật cười thành tiếng. Nó bám lấy cửa gỗ, trong mắt hiện lên một nỗi bi thương điên cuồng không hợp với độ tuổi, vừa cười vừa rơi nước mắt, nước mắt hòa vào máu loãng, trông như một kẻ điên thực sự.
Sau đó nó tiến lại gần nàng, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào nàng, gằn từng chữ một nói: “Vậy tỷ phải cứu hắn.”
Nói xong, nó hung hăng đẩy nàng ra sau, Diệp Mẫn Vi bị nó đẩy vào trong biển máu, theo dòng xoáy chìm xuống. Giọng gọi già nua vừa vang lên đã yếu đi ngay lập tức, mùi máu tanh và cảm giác hít thở không thông đột ngột dâng trào đến cực điểm.
Sau đó tất cả bất chợt biến mất.
Diệp Mẫn Vi chớp chớp mắt, lùi một bước về phía sau. Ánh mặt trời ấm áp cuối xuân đầu hạ chiếu lên người nàng, trước mắt nàng là một cánh cửa gỗ bình thường và hành lang không một bóng người. Tiếng chim hót vang ngoài cửa sổ, bóng nàng in lên cánh cửa.
Xem từ góc độ đổ bóng, dường như thời gian trôi qua chưa bao lâu, như thể mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Nàng suy nghĩ một chút, rồi đưa tay đẩy cánh cửa kia ra. Sau cánh cửa là một căn phòng cho khách nhỏ hẹp đơn sơ bình thường, trên chiếc giường bên cửa sổ có một thân ảnh nằm nghiêng, hắn đắp chăn nhắm chặt hai mắt cuộn tròn thành một quả bóng, ánh nắng đổ lên lưng hắn, chiếu ra sự run rẩy rất nhỏ ở sống lưng hắn.
Diệp Mẫn Vi đi tới ngồi xổm xuống bên giường hắn, đưa tay đẩy bờ vai hắn: “Ôn Từ, Ôn Từ!”
Hắn cau mày vùi mặt vào đệm chăn, không đáp lại nàng. Diệp Mẫn Vi muốn xoay mặt hắn lại, nhưng khi tay chạm vào má hắn thì phát hiện, nơi đó nóng đến kinh người.
Bàn tay nàng bỗng bị nắm lấy, Ôn Từ chậm rãi quay đầu nhìn nàng. Đôi mắt của hắn chỉ mờ nhạt hơi hé mở, mơ màng và u mê, như thể vẫn chưa thanh tỉnh, cực kỳ ngoan ngoãn.
Gương mặt dưới tay nàng nóng hầm hập như sắp tan chảy, trong khi tay hắn đè lên tay nàng thì lại lạnh lẽo, chiếc nhẫn và vòng tay cũng lạnh băng.
Diệp Mẫn Vi lập tức đứng dậy chạy ra ngoài cửa, vừa đi vừa gọi: “Ngọc Châu, Thương Thuật! Ôn Từ hình như bị bệnh rồi!”
Ôn Từ nhìn nàng khuất dần sau cánh cửa, hình bóng ấy trùng khớp với hình bóng đã ôm cậu bé trong biển máu vượt qua những cánh cửa khổng lồ. Hắn mê mang một lúc lâu, mới lần nữa vùi mặt vào đệm chăn.
“Diệp Mẫn Vi…” hắn chỉ khẽ gọi một cái tên.
Bình thản như một tiếng thở dài, giọng điệu lại an tâm.
Lần này chìm vào giấc ngủ nhưng không có ác mộng.
Khi Ôn Từ tỉnh giữa những tiếng hỗn loạn, trong tầm mắt một mảnh tối tăm, chiếc giường dưới người hắn đang lắc lư. Hắn đầu óc trống rỗng nhìn lên nóc nhà thấp kia một lát, mới phát hiện mình đang nằm trong một cỗ xe ngựa rộng rãi, trên trán đang đắp một miếng khăn vải ướt.
Phía bên cổ trái bị vén lên, để lộ ra hết thương dài chừng một ngón tay trước ngực, miệng vết thương hình như đã được xử lý lại lần nữa.
Con đường này không được bằng phẳng, xe ngựa cứ lắc lư qua lại khiến người ta choáng váng buồn nôn, nghĩ đến Diệp Mẫn Vi hay choáng váng chắc cũng chỉ như này, Ôn Từ vừa định ngồi dậy thì bị một bàn tay ấn xuống.
Khuôn mặt Diệp Mẫn Vi hiện ra trong tầm mắt hắn, nàng không mặc áo choàng màu xám ấy, mà mặc một bộ váy lụa đen xen xanh trắng, mái tóc bạc rủ xuống người hắn, cúi người cẩn thân chăm chú nhìn hắn.
“Ngươi tỉnh rồi? Đúng lúc thật, vừa mới chạng vạng tối.”
“Âm thanh ồn quá.”
“Âm thanh gì?”
Ôn Từ nói nhỏ: “Mộng cảnh của tất cả mọi người.”
Người đời phần lớn làm việc lúc mặt trời mọc, nghỉ ngơi khi mặt trời lặn, vậy nên mỗi khi về đềm, trong phạm vi trăm dặm muôn ngàn mộng cảnh của chúng sinh liền nhao nhao vang vọng trong đầu hắn như một nồi cháo. Hắn ngày thường còn có thể chung sống hòa thuận với chúng, nhưng nay bị bệnh liền lực bất tòng tâm, suy nghĩ lưu chuyển như đang vùng vẫy trong bùn lầy, ướt át bẩn thỉu, tốn nhiều sức.
Cho nên lúc này thái độ của Ôn Từ hiếm khi hòa nhã, nói chuyện cũng yếu ớt mệt mỏi.
Nếu là ngày thường, Diệp Mẫn Vi chắc chắn sẽ lập tức hỏi về cơn ác mộng kỳ quái vừa rồi. Nàng hơi há miệng, nhớ tới việc trước khi nàng lên xa Tạ Ngọc Châu đã căn dặn trăm ngàn lần, lời nói thấm thía tận tình khuyên bảo, bảo nàng quan tâm tình trạng thân thể Ôn Từ nhiều hơn.
Vì vậy Diệp Mẫn Vi nuốt câu hỏi đã tới bên miệng xuống, bắt đầu quan tâm tới thân thể của Ôn Từ: “Vết thương của ngươi sau khi khép lại thì lại thối rữa nhiễm trùng. Đại phu nói cơ thể của ngươi vô cùng quái dị, vết thương vốn là vết thương chí mạng, không nên khép lại nhanh như vậy. Nếu đã khép lại, thì cũng không nên thối rữa nghiêm trọng đến vậy.”
Cho đến lúc kê thuốc xong rời đi, đại phu vẫn còn tặc lưỡi than thở, gọi là việc lạ khó tin.
Ôn Từ nhíu mày, hỏi: “…… Các ngươi mời đại phu đến?”
“Ừ. Ngọc Châu và Thương Thuật đi thị trấn gần nhất mời về. Nàng còn mua hai chiếc xe ngựa, nói mấy ngày tới để ngươi nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta sẽ ngồi xe ngựa đến núi Sùng Đan.”
Ánh mắt Ôn Từ chuyển tới rèm cửa xe ngựa, nơi đó lờ mờ có bóng người.
“Người đánh xe ngoài cửa?”
“Ồ, đó là người đất do Ngọc Châu thao túng.”
“……Nàng dùng cũng quen tay phết.”
Ôn Từ hơi bất ngờ, sau đó cười một tiếng, nói: “Tiểu thư Tạ gia cuối cùng cũng thành linh phỉ, thẳng tiến không lùi, không biết trời cao đất dày, không hổ là đồ đệ của ngươi, Diệp Mẫn Vi.”
Dừng một chút, hắn đưa tay móc lấy túi Càn Khôn bên hông Diệp Mẫn Vi: “Đưa túi cho ta.”
Diệp Mẫn Vi cởi túi bên hông xuống đưa cho hắn. Ôn Từ lấy từ bên trong ra một bình thuốc màu trắng, đổ đan dược bên trong vào miệng.
Chỉ thấy miệng vết thương thối rữa của hắn đang lành lại với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, vùng da xung quanh vết thương thậm chí xuất hiện những hoa văn màu lam, chạy dọc theo kinh mạch hắn một đường lan ra khắp người.
Diệp Mẫn Vi kinh ngạc nâng cánh tay hắn lên, tò mò lật qua lật lại, quan sát hoa văn trên da hắn: “Đây là thuốc gì vậy?”
“Thuốc trị thương năm đó ngươi từng nghiên cứu cho ta, chỉ có tác dụng riêng với ta.”
“Trong đó trộn lẫn thương tinh, đang vận hành trong máu của ngươi?”
“Ừm. Ngươi vì không để ta chết đã bỏ ra không ít công sức.” Ôn Từ giọng điệu bình thản.
Nàng đã từng tái tạo lại toàn bộ kinh mạch và tạng phủ của hắn, thế nên bây giờ lục phủ ngũ tạng của hắn không còn ở đúng vị trí ban đầu nữa, trọng thương không dễ chết, bệnh nhỏ lại dễ thành bệnh nặng. Cho nên ngoại thương chí mạng không đáng ngại, nhưng viêm nhiễm lúc thương thế hồi phục thì lại vô cùng nguy hiểm.
Không biết năm đó nàng làm vậy là thật lòng chữa bệnh cho hắn, hay là sợ những loại nghiên cứu kỳ quái của mình sẽ khiến hắn chết, nên mới tạo ra một thân thể đủ sức chịu đựng sự giày vò.
Diệp Mẫn Vi chỉ chăm chăm tò mò về thứ thuốc kia, cúi đầu cẩn thận quan sát vết thương đang lành lại của Ôn Từ.
Ôn Từ rũ mắt yên lặng nhìn nàng, cảm xúc ẩn sâu trong ánh mắt, hắn đột nhiên hỏi: “Ngươi quay lại cứu ta, là vì đồng ý với Tạ Ngọc Châu sẽ quan tâm ta sao?”
Hắn cũng không nói rõ, nhưng Diệp Mẫn Vi hiểu hắn là đang nói đến chuyện xảy ra trong mộng cảnh.
Nàng ngẩng đầu nhìn Ôn Từ, thành thật mà trả lời: “Ừ, đúng vậy.”
Nếu Tạ Ngọc Châu mà ở đây, chắc sẽ đập ngực dậm chân, tức đến độ muốn bịt miệng đại sư phụ nàng lại.
Nhưng Ôn Từ lại không thất vọng, thậm chí còn chẳng ngạc nhiên. Hắn cười nhạt một tiếng, lười nhác đưa tay gác lên trán, mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Quả nhiên là như vậy, ngươi thậm chí chẳng có chút tâm ý nào, quan tâm cái quái gì chứ. Diệp Mẫn Vi, lần sau đừng cứu nữa.”
“Nhưng mà…”
“Ngươi căn bản không hiểu, cũng chẳng thể chịu trách nhiệm với những gì ngươi làm, cứu cái gì mà cứu, lo chuyện bao đồng.”
Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ, tay áo hắn che đi đôi mắt của hắn, biểu cảm bi che đậy không nhìn rõ. Thái độ của hắn hiện tại nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay, như thể nỗi sợ trong cơn ác mộng ấy chỉ là biểu hiện giả dối.
Diệp Mẫn Vi hỏi: “Nhưng sở dĩ ta có thể tiến vào mộng cảnh đó, là bởi vì ngươi tưởng tượng đến ta đúng không?”
Mặc dù đó là ác mộng, nhưng theo những gì nàng nhìn thấy qua kính đá thì mạch lạc của mộng cảnh không giống như yểm thuật. Khi nàng bước đi trong mộng cảnh, còn thấy được “cốt lõi” của mộng cảnh trên người mình, thứ vốn chỉ nên tồn tại ở những vật được sinh ra từ mộng cảnh.
Nàng đã hòa vào mộng cảnh của hắn, như thể nàng không phải kẻ từ bên ngoài bước vào mộng cảnh, mà là ảo ảnh được sinh ra từ chính mộng cảnh ấy.
“Ngươi ở trong ác mộng muốn cầu cứu, cho nên tưởng tượng ra một ta đến cứu ngươi, và chính sự tưởng tượng này đã triệu hồi ta từ thực tại, ta trở thành một phần trong mộng cảnh của ngươi…”
“Diệp Mẫn Vi!”
Giọng điệu Ôn Từ bất thiện gọi nàng một tiếng.
Diệp Mẫn Vi dừng lại câu chuyện đợi hắn tiếp tục nói tiếp, giữa hai người nhất thời yên tĩnh không tiếng động.
Sau một lát, Ôn Từ chậm rãi mở miệng: “Ngươi và ta liên hệ thân thiết, cảm ứng lẫn nhau, chúng ta bây giờ ngày ngày ở bên nhau, cảm ứng lại càng mạnh hơn. Người Vu tộc vốn thường xuyên đi lại giữa hiện thực và ảo cảnh, nên ngươi thỉnh thoảng sẽ theo ta tiến vào giấc mộng, cũng không phải ta cố ý dẫn ngươi theo.”
“Vậy vì sao giữa chúng ta lại có loại cảm ứng đó? Ta vì sao có thể dung hợp vào mộng cảnh của ngươi?”
“Đã nói rồi, giữa chúng ta có liên hệ sâu sắc.”
“Cho nên là liên hệ gì?”
Ôn Từ hé một bên mắt ra khỏi tay áo, như thể bị sự truy hỏi đến cùng của nàng làm cho vừa bực vừa mệt, một lúc sau mới thốt ra một câu: “Ngươi đã uống máu ta suốt ba mươi năm, sắp trở thành nửa người Vu tộc có huyết mạch tương liên với ta rồi, thế được chưa?”
