Quần sơn Cô Hạc vào mùa hè, nắng gắt rực rỡ, cỏ cây xanh tốt, xanh biếc che phủ. Trong dãy núi trùng điệp kéo dài này, núi Sùng Đan được xem là cao lớn nhất, mây mù lượn lờ, trên núi đôi lúc có chướng khí, địa hình phức tạp, mười người vào núi thì có đến bảy, tám người bị lạc không ra được. Hơn nữa thần kỳ chính là những ngọn núi khác đều nhọn hoắt, đỉnh núi này từ xa nhìn lại lại bằng phẳng, vì vậy dân bản xứ tôn kính gọi đây là thần sơn, nói trong núi có Kim Thần trú ngụ, không dễ dàng để người thường lên núi.
Bây giờ dưới chân núi Sùng Đan lại khác thường náo nhiệt, bảy, tám cái trấn nhỏ quanh chân núi Sùng Đan đều đông nghẹt người, mà nhộn nhịp nhất là trấn Ninh Dụ lớn nhất. Mấy ngày nay các khách đ**m ở Ninh Dụ đều chật kín khách, chủ quán bận đến mức chân không chạm đất, tuyển mấy lượt người làm mà vẫn thiếu nhân lực.
Nếu hỏi lý do là gì, dân bản xứ cũng chẳng rõ, chỉ là những người đến đây đều là cao nhân có thể phi hành cưỡi mây, dường như là đến để bắt một con bạch lộc.
“Yểm thú bạch lộc của Diệp Mẫn Vi vậy mà lại dừng lại ở núi Sùng Đan suốt nửa tháng trời, nghe nói hôm trước còn xuất hiện ở phía tây. Hiện giờ các tiên môn đều phái người đến đây bày Thiên La Địa Võng, ta thấy lần này yểm thú chắc chắn sẽ bị bắt.”
Một thực khách râu xồm uống rượu trong tửu quán nói như vậy, hắn có tóc và râu rậm rạp, đồng bạn lại là tên đầu hói dáng cao khều, trán sáng bóng loáng dưới ánh mặt trời. Tên đồng bạn đầu hói kia tặc lưỡi cảm thán, đầy ẩn ý gật đầu ra hiệu về phía các đệ tử môn phái đang đi trên đường.
“Vậy cũng chưa chắc, tiên môn nào mà chẳng có tâm tư riêng, thật sự có thể đồng lòng hợp sức? Tới lúc đó kiểu gì cũng hỗn loạn một trận.”
“Có thể đến mức trở mặt đánh nhau luôn sao?”
“Sao lại không thể, đó chính là yểm thú của Diệp Mẫn Vi! Bí mật về linh khí và thương tinh đều nằm trong đó, càng đừng nói nó còn có tu vi đỉnh cao của Diệp Mẫn Vi. Ai là lấy được nó là có thể độc bá thiên hạ, báu vật như thế, có xé rách mặt cũng phải giành bằng được.”
Tên râu xồm có chút vui sướng khi người gặp họa: “Tam tông tiên môn quản lý chúng tiên môn lâu như thế, lần này e là thiên hạ sắp đổi chủ! Mà nói chứ, Phù Quang Tông kia, Sách Ngọc sư quân kia cũng thật sự nhẫn nhịn được, bế quan bao nhiêu năm rồi, chuyện lớn như vậy cũng chẳng buồn ra mặt.”
“Đúng vậy, trong ba đại tông môn thì Chân phó môn chủ của Tiêu Dao Môn đã đến, Bạch Vân Khuyết trước đó bị Lâm Tuyết Canh đại thương nguyên khí, lần này vẫn có thể cử được hai hộ pháp, hai chấp sự cùng hơn chục đệ tử nội môn đến. Ngươi nhìn Phù Quang Tông đi, đến giờ vẫn chưa thấy nhân vật tên tuổi nào xuất hiện, cũng chẳng biết có phải Sách Nhân đã bói ra được điều gì đó, bọn họ có tính toán khác rồi không.”
“Chẳng phải Sách Nhân nói không thể bói được gì về Diệp Mẫn Vi sao?”
“Ngươi tin hắn chắc…”
Hai người vẫn đang cao hứng bàn luận trong tửu quán, chỉ thấy trên phố một đoàn gia nhân áo nâu trật tự bước đi rầm rập, tiền hô hậu ủng, vây quanh một nam tử trẻ tuổi áo tím. Nam tử sinh đến mày kiếm mắt sáng, mộc quan rủ xuống dây cột tóc màu tím, bên hông đeo ngọc tím chạm hoa văn dây nho, mặt sau khắc bốn chữ “Tử khí đông lai”.
Tên đầu hói có chút châm chọc nói: “Tên tiểu bối của Linh Tân Các này thật là thích phô trương, nghe nói là tu sĩ trẻ tuổi nhất trong những yểm tu thành công hiện nay, tu vi sánh ngang với đại năng trăm tuổi, lại còn dùng thuật Khiên Ti để điều khiển người giả rêu rao khắp nơi, sợ người ta không biết hắn vậy.”
“Ta nghe nói nửa tháng trước, ở Thanh Dương Độ có linh phỉ dùng linh khí thuật Khiên Ti, gây ra động tĩnh rất lớn. Linh Tân Các không phải đang truy tra sao?”
“Sớm đã không để tâm rồi, yểm thú của Diệp Mẫn Vi vừa xuất hiện, ai còn để ý đến chuyện đó nữa, bên nặng bên nhẹ ai chẳng rõ? Trước đó cái đại hội yểm sư gì đó rùm beng lắm, tiểu thư Tạ gia mất tích, linh phỉ và Tô Triệu Thanh cũng trốn mất, ngươi xem giờ còn bao nhiêu người nhắc tới nữa đâu?”
“Thế đạo này loạn lắm rồi, ai nấy cũng quay cuồng theo cả. Không biết thành Thiên Thượng có phái người tới hay không, bên kia Diệp Mẫn Vi cũng xuống núi, chỉ e sau này sẽ càng loạn hơn.”
“Giờ Diệp Mẫn Vi có quan trọng gì đâu, nàng không có ký ức lại không có tu vi, một người bình thường, ngay cả ta cũng không đánh lại. Xuống núi cũng chỉ có nước bị người ta thao túng thôi, có thể dấy lên sóng gió lớn gì?”
Hai người lải nhải trò chuyện, tửu quán muôn hình muôn vẻ người nơi khác đến, mấy ngày nay ai ai cũng chỉ bàn mấy chuyện này.
Nói ra cũng kỳ quái, rõ ràng yểm thú kia là của Diệp Mẫn Vi, thậm chí còn được đắp nặn từ ký ức và tinh phách của nàng, nhưng hiện giờ trong miệng mọi người, nàng lại dường như trở thành người không đủ tư cách sở hữu nó nhất thiên hạ.
Đệ tử Linh Tân Các bị bọn họ bàn luận – Trác Ý Lãng mắt nhìn thẳng, cũng không để tâm đến ánh mắt của người đi đường trên phố, cằm khẽ ngẩng lên, thản nhiên bước đi giữa đoàn gia nhân người giả.
“Trác Ý Lãng!” một giọng nói vang dội truyền đến, người giả cuối nhất đội ngũ xoay đầu lại, liền thấy bên đường có một nữ tử mặc áo kim y thêu mặt trời dung mạo kiều diễm.
Trong đám người, Trác Ý Lãng lúc này mới quay đầu lại, đáp lời: “Tạ Ngọc Tưởng?”
Tạ Ngọc Tưởng nhanh chân bước tới đi song hành với hắn, trêu đùa nói: “Ta nghe người ta bàn tán có một thiếu gia nhà giàu dẫn theo một đám người hầu rầm rộ đi khắp hang cùng ngõ hẻm, đoán ngay chính là huynh. Ngày thường ra ngoài còn phải điều khiển nhiều người như vậy, không sợ sư thúc huynh mắng huynh rêu rao à?”
Trác Ý Lãng khẽ nhíu mày, dường như cực kỳ phiền muộn: “Thuật pháp Khiên Ti tinh vi, cần thường xuyên điều khiển để duy trì cảm giác, chỉ hơi lơ là liền sẽ lui bước. Sư thúc thì quá mức cẩn trọng, miệng mọc trên người người khác, người khác muốn nói thế nào thì cứ để họ nói thôi.”
Tạ Ngọc Tưởng bật cười thành tiếng, dường như câu trả lời của hắn nằm trong dự đoán của nàng, nàng hỏi: “Vậy tên linh phỉ trộm thuật Khiên Ti thì sao, ta nghe nói hắn gây sóng gió ở Ký Châu, thuật Khiên Ti của hắn dùng thế nào?”
“Ta vừa theo được manh mối thì nhận được mệnh lệnh từ sư thúc ta, phải lập tức đến đây. Nhưng nhìn dấu vết hắn để lại, linh khí thuật Khiên Ti kia thật quá thô sơ, nếu để người ta tưởng đó là thuật Khiên Ti của Linh Tân Các, thì đúng là mất mặt Linh Tân Các chúng ta. Nghĩ đến linh mạch vốn nên vận hành trong cơ thể con người, Diệp Mẫn Vi nghịch lại thiên đạo, khắc linh mạch lên cỏ cây ngọc thạch, cuối cùng cũng chỉ là vẽ hổ hóa chó, không chỉ vụng về mà còn chuốc lấy tai họa.”
Họ vừa trò chuyện vừa đi dọc theo con phố, ánh mặt trời rực rỡ, người qua đường náo nhiệt, có một nhóm trẻ con xướng đồng dao chạy lướt qua người giả Khiên Ti.
“Ba người cùng đi ít bảy chục.
Năm cỗi mai hoa hăm mốt cành.
Bảy gã sum vầy vừa giữa tháng.
Trừ trăm linh năm biết số thành.”* — BẢN DỊCH CỦA GS. HOÀNG XUÂN HÃN
*Bài toán Hàn Tín điểm binh là một định lý nói về nghiệm của hệ phương trình đồng dư bậc nhất. Lấy số dư (khi chia) cho 3 nhân với 70, cộng số dư cho 5 nhân với 21, cộng số dư cho 7 nhân với 15, rồi cộng hoặc trừ một bội số của 105: “Tam nhân đồng hành thất thập suy
Ngũ thụ mai hoa chấp nhất chi
Thất nhân đồng hành thu bán nguyệt
Trừ bách trừ ngũ định vi kỳ” — Hàn Tín, Điểm binh pháp.
Giọng bọn nhỏ trong trẻo, trong tay cầm kẹo hồ lô, còn ôm theo mấy đóa hoa cúc vạn thọ vừa hái, vừa hát vừa đùa giỡn rượt đuổi giữa đám người, vui cười chơi đùa.
Một bé gái sơ ý đâm thẳng vào người Tạ Ngọc Tưởng, khiến cúc vạn thọ trong lòng rơi xuống đầy đất, kẹo hồ lô cũng rơi xuống đất dính bụi không ăn được nữa.
Nàng lập tức ngồi bệt xuống đất khóc òa lên, mấy đứa trẻ kia liền xúm lại vây quanh Tạ Ngọc Tưởng, mồm năm miệng mười mà đòi Tạ Ngọc Tưởng đền kẹo hồ lô, tuổi nhỏ như rất đoàn kết.
Tạ Ngọc Tưởng ngồi xổm xuống móc mấy đồng tiền từ trong túi ra, quơ quơ trước mặt bọn trẻ: “Ta đền cũng được thôi, nhưng các các ngươi vừa hát bài đồng dao kia, các ngươi có biết đó là gì không?”
Tiểu cô nương cũng chỉ chừng bảy, tám tuổi, ngơ ngác nhìn nàng, một cậu bé lớn hơn bên cạnh nàng đáp: “Là bài toán.”
“Không sai.” Tạ Ngọc Tưởng đặt mấy đồng tiền vào tay cậu bé, tiếp tục hỏi: “Vậy ta sẽ đổi các số trong bài đồng dao này, có một vật không biết số, chia bảy dư hai, chia tám dư bốn, chia chín dư ba. Hỏi vật đó là bao nhiêu? Các ngươi ai trả lời đúng, ta sẽ mua cả một cây kẹo hồ lô cho người đó.”
Mấy đứa trẻ bên cạnh tiểu cô nương ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, bất ngờ ùa chạy đi mất, cũng chẳng biết chạy đi đâu.
Trác Ý Lãng thở dài, dường như có chút bất đắc dĩ: “Ngọc Tưởng, muội lúc nào cũng thích làm khó người ta, ngay cả với trẻ con như vậy cũng không tha? Muội lấy bài toán Quỷ Cốc ra hỏi chúng, chúng sao mà giải được?”
“Chi bằng Ý Lãng giải thay chúng đi? Cũng là tính toán đấy.”
“Ta không tính nổi, nếu luận số thuật thì ai có thể bì được với Phù Quang Tông các người…”
“Một trăm năm mươi sáu.” một giọng nói non nớt nhưng hơi do dự vang lên ngắt lời Trác Ý Lãng.
Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng cùng quay đầu lại, chỉ thấy mấy đứa trẻ vừa rồi không biết đã quay lại từ khi nào, đứa bé đi đầu ấy lớn tiếng trả lời.
Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng đều vô cùng bất ngờ, nhìn chằm chằm vào đứa trẻ ấy, nhất thời không nói nên lời, đứa trẻ ấy thần sắc dần dần trở nên lo lắng, nó rụt rè hỏi: “Đúng… đúng không ạ?”
“Đúng rồi.” Tạ Ngọc Tưởng đặt thỏi bạc vụn vào tay đứa trẻ, kinh ngạc hỏi: “Là ai dạy ngươi?”
Cậu bé vui mừng ra mặt, hô lớn: “Không nói cho tỷ!”
Không ngờ đứa trẻ này lại có cá tính như vậy, nói không nói liền không nói, cầm lấy bạc liền cùng lũ bạn nhanh như chớp chạy biến, hí ha hí hửng chạy đi mua kẹo hồ lô. Tạ Ngọc Tưởng đứng dậy, cùng Trác Ý Lãng nhìn theo bóng những đứa trẻ đó hoàn toàn khuất dần trong đám đông, Trác Ý Lãng nghi hoặc hỏi: “Tiền bối Tuần Sương tới đây rồi sao?”
Tạ Ngọc Tưởng khó hiểu: “Không có mà.”
“Ngoài ngài ấy và Sách Nhân đạo trưởng, trên đời lại có người có thể nhanh chóng giải được bài toán Quỷ Cốc sao?”
Tạ Ngọc Tưởng lắc đầu: “Ít nhất ta chưa từng gặp qua.”
“Trấn Ninh Dụ này lại có cao nhân tới rồi…”
Lúc này, cách đó mấy khúc quanh, trong một sân viện yên tĩnh, có người đang cúi đầu chuyên tâm bôi bôi vẽ vẽ dưới đất.
Hai bên đường nở rộ những khóm hoa cúc vạn thọ cao thấp đan xen, bên cạnh nàng có một cây liễu rủ, dưới tán lá xanh thẫm tảng lớn bóng râm mát mẻ. Nàng lại ngồi xổm trong ánh mắt trời ngoài bóng râm, một đầu tóc bạc rực rỡ chói mắt, nàng ôm đầu gối chính mình, tay kia cầm một cành cây, trên mảnh đất vàng rộng lớn xung quanh nàng, đã vẽ đầy các ký hiệu và con số kỳ dị.
Tựa như nàng đang sống một mình trong thế giới của riêng mình.
Nơi này vốn là nơi lũ trẻ hay chơi đùa, chẳng mấy chốc ồn ào náo động lại về đến nơi này, bọn trẻ thắng lợi trở về cười vui ríu rít, một que kẹo hồ lô được đưa đến trước mặt nàng.
“Bà bà, bà tính đúng rồi! Đây là phần của bà!”
Nàng vẫn không ngẩng đầu, vẫn vạch tới vạch lui trên mặt đất.
Đứa trẻ cho rằng nàng chưa nghe thấy, nói thêm: “Chính là bài toán đó ạ, chia bảy dư hai, chia tám dư bốn, chia chín dư ba…”
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt màu xám đen nhìn cậu bé, rồi lại nhìn sang kẹo hồ lô trong tay cậu, dường như lúc này mới hiểu được cậu nói.
“Có bánh quả hồng không?”
Giọng nàng không hề già nua, vô cùng trẻ tuổi dễ nghe.
“Không có, chỉ có kẹo hồ lô.” đứa trẻ thành thật trả lời.
Nàng hình như có chút thất vọng, đặt cành cây xuống rồi nhận lấy kẹo hồ lô trong tay cậu, thong thả ung dung ăn. Một viên sơn tra bọc đường vỡ giòn trong miệng nàng, giữa răng phát ra tiếng lách cách thanh thúy, dù tóc bạc trắng, nhưng răng nàng vẫn rất tốt.
Đứa trẻ nhìn nàng một lúc, tò mò hỏi: “Bà bà, bà đang làm gì ở đây vậy?”
Nàng giơ tay lên, chỉ vào người kia đang nằm trên thềm đá dưới liễu rủ, nam tử nằm trong bóng râm, gối lên cánh tay ngủ rất say, làn da trắng nõn, khuôn mặt tuấn tú, chuông trên tóc bị cánh hoa phủ lên.
Trên người hắn phủ kín cúc vạn thọ bị lũ trẻ vui đùa rải lên, giống như một con sông vàng óng ánh.
“Chờ hắn tỉnh ngủ.” nàng bình thản trả lời.
