Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ yên lặng nhìn nhau, xe ngựa lắc lư nghiêng ngả, xung quanh chỉ có tiếng bánh xe lăn đều.
Diệp Mẫn Vi nghiêng ngả theo thùng xe, trong đôi mắt xám đen tràn đầy nghi hoặc, giống như phủ một tầng sương mờ. Nàng nghiêng đầu, chỉ vào chính mình: “Ta uống máu của ngươi suốt ba mươi năm?”
Ôn Từ lười nhác gật đầu: “Ừ.”
Diệp Mẫn Vi cúi người lại gần Ôn Từ, đột nhiên vươn tay ấn mạnh lên vết thương sắp làn của Ôn Từ, dùng sức ép lên kinh mạch vẫn đang phát ra ánh sáng màu lam, lập tức máu tươi phun ra, nhuộm đổ đầu ngón tay nàng.
Ôn Từ đau đớn hất tay nàng ra, giận dữ mắng: “Xí! Diệp Mẫn Vi ngươi phát điên cái gì vậy!”
Diệp Mẫn Vi không hề để tâm mà đưa ngón tay dính máu đến bên môi mình, thè lưỡi l**m một cái.
Ôn Từ sững sờ.
Nàng nhíu mày, dường như cảm thấy chưa đủ, lại lần nữa lè lưỡi cẩn thận l**m sạch máu giữa các ngón tay. Đầu lưỡi đỏ thắm l**m qua đầu ngón tay trắng mịn, máu tươi nhuộm lên cả răng nàng, đỏ rực đến mức chói mắt.
Đồng tử Ôn Từ co chặt, siết chặt nắm tay quay đầu không nhìn nàng nữa.
“Khó uống.” Diệp Mẫn Vi chắc chắn mà đưa ra kết luận.
“……”
Nàng phân biệt rõ vị máu trong miệng, l**m sạch vết máu khóe miệng, thành thật nghi hoặc hỏi: “Khó uống như vậy, vì sao ta phải uống ba mươi năm?”
Ôn Từ vẫn không nhìn nàng, gần từng chữ một nói: “Ngươi bị bệnh.”
Diệp Mẫn Vi chỉ tưởng hắn đang nói thật, tiếp tục truy hỏi: “Máu của ngươi có thể trị bệnh cho ta?”
“Không sai.”
“Ta bị bệnh gì?”
“Đầu óc ngươi làm bằng gỗ mục, óc heo nhồi vào, bệnh nặng vô cùng!”
Diệp Mẫn Vi giữ lấy mặt Ôn Từ, quay đầu hắn lại nhìn mình: “Ngươi nhìn ta.”
Mặt Ôn Từ bị bắt ép quay lại, nhưng ánh mắt lại không chịu nhìn sang, cứ nhìn chằm chằm vào mành cửa sổ xe đung đưa một bên. Hắn cảm thấy Diệp Mẫn Vi lại cúi người sát xuống, gương mặt cách hắn rất gần, dư quang của hắn thậm chí có thể thấy được mái tóc trắng rủ xuống.
Ôn Từ giọng điệu bực dọc: “Ngươi nhìn không rõ thì đeo kính đá vào đi, đừng có dán sát ta như thế….”
“Ôn Từ, có phải chúng ta từng có thân mật x*c th*t rồi đúng không?” Diệp Mẫn Vi thốt ra một câu như sấm động giữa trời quang.
Đôi mắt Ôn Từ chợt trợn to, lập tức quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo ngây thơ của Diệp Mẫn Vi.
Lúc này Tạ Ngọc Châu đang ngồi trong chiếc xe ngựa phía sau, vén rèm xe nhìn về phía xe ngựa đằng trước.
Chiếc xe ngựa ấy lắc lư tiến về trước trên con đường rừng nhỏ dưới ánh trăng, nàng tựa vào khung cửa, quay đầu lo lắng nói với người trong xe: “Huynh nói ta để đại sư phụ đi chăm nhị sư phụ là đúng hay sai? Họ sẽ không cãi nhau chứ? Sẽ không đánh nhau đấy chứ?”
Thương Thuật ngồi trong xe tay giấu trong tay áo, điềm nhiên đáp: “Không đâu, họ đang trò chuyện rất vui vẻ đấy.”
Tạ Ngọc Châu nghe vậy, tò mò ghé lại gần: “Đây là huynh bói ra à? Thương Thuật tiên sinh, huynh có thể dạy ta bói quẻ không?”
Tạ Ngọc Châu lại lần nữa phát huy tinh thần bái sư càng nhiều càng tốt, còn chưa học xong thứ trước đã lại muốn học cái mới.
Thương Thuật thản nhiên đáp lại: “Có thể, nhưng cái nghề của tại hạ, bói không chuẩn thì vô dụng, bói quá chuẩn tất nhiên vận mệnh trắc trở, tan nhà nát cửa lang bạt khắp nơi. Như vậy, cô còn muốn học không?”
“……Thôi bỏ đi, tham nhiều thì dở, hộp Khiên Ti ta còn chưa học xong nữa.”
Chiều hôm nay Tạ Ngọc Châu rất vả vả hạ quyết tâm, bày tỏ thái độ muốn học dùng hộp Khiên Ti. Đại sư phụ nàng lập tức hào sảng vẽ cho nàng một bức đồ, nàng cũng phản ứng rất nhanh — nàng nhìn không hiểu.
Trong lúc chăm sóc Ôn Từ buổi chiều, đại sư phụ nàng lại vẽ cho nàng ba bức đồ, nàng vẫn không hiểu nổi bức nào, đại sư phụ giảng nửa canh giờ, nàng cũng hoàn toàn không nghe hiểu. Tạ Ngọc Châu chán nản thất vọng, chỉ cảm thấy đầu óc mình chắc thật sự quá ngu, không khai được khiếu, không xứng làm đồ đệ của Vạn Vật Chi Tông.
Cuối cùng nàng từ bỏ việc cố hiểu bên trong hộp Khiên Ti là vận hành như thế nào, dưới sự chỉ dẫn tận tay của Diệp Mẫn Vi, miễn cưỡng buộc được chủ ti của hộp Khiên Ti, biến tượng đất thành hình người, điều khiển một cách cứng nhắc và gượng gạo.
Nhưng chỉ có thể điều khiển được hai người, hơn nữa vừa nhìn là biết chẳng phải người bình thường gì cả.
“Đầu óc đại sư phụ làm sao mà phát triển như vậy, thứ này dùng đã phức tạp như vậy, người làm sao thiết kế ra được. Những linh mạch đó hoạt động kiểu gì, linh thương linh xung gì đó, linh tắc linh biến gì đó, ta hoàn toàn không hiểu nổi.”
“Nói ra thì, đại sư phụ đọc nhiều biết rộng. Khi ấy ở Trích Nguyệt Lâu ta đã thường thấy người vừa đọc sách vừa tính toán, lúc đó ta còn thắc mắc làm sao có người có thể đồng thời vừa đọc sách vừa tính toán, mà sách thì lật xoèn xoẹt, đọc nhanh như gió. Nào là 《Kinh Dịch》, 《Cửu Chương Toán Thuật》, 《Thiên Công Khai Vật》, ồ, ta còn thấy đại sư phụ đọc cả 《Xuân Cung Đồ》nữa…”
Tạ Ngọc Châu chống cằm, tặc lưỡi cảm thán: “Ta còn tưởng rằng sống đến tuổi như đại sư phụ, thì đã nhìn thấu hồng trần, đoạn tình tuyệt ái, không ngờ còn hứng thú với mấy loại sách đó. Xem ra làm tông sư thì phải tiếp thu đủ loại tri thức mới được.”
Lúc này, trong cỗ xe ngựa phía trước, Ôn Từ nhìn vào mắt Diệp Mẫn Vi, sững người một lúc sau đó nói: “Ngươi làm sao… biết được?”
Diệp Mẫn Vi giơ tay ra làm động tác minh họa, nói: “Trước kia ta từng đọc một quyển sách, trong đó nói khi làm chuyện mây mưa da thịt, sẽ cắn nhau, l**m máu để tăng hứng thú. Ta uống máu ngươi, là vì lý do đó sao?”
Gân xanh trên trán Ôn Từ giật giật, hắn lập tức đẩy Diệp Mẫn Vi ra, ngồi dậy, giận sôi máu: “Ta khinh! Ngươi toàn đọc mấy cái thứ tào lao gì vậy hả?”
“Nhưng vừa nãy ngươi nói, chúng ta từng có thân mật x*c th*t.”
“……Phải, thì sao? Sao nào?”
Ôn Từ hợp tình hợp lý đáp, dừng một chút, hắn khẽ cười một tiếng: “Khi đó bộ dáng của ta cũng chỉ như thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi của Trung Nguyên các ngươi. Ngươi cũng ra tay được, đúng là không phải thứ tốt lành.”
Diệp Mẫn Vi có chút ngạc nhiên, nàng đoán thử: “Vậy nên là ta chủ động sao? Ta dụ dỗ ngươi, lừa gạt ngươi, cưỡng ép ngươi sao?”
Nàng vừa nói vừa tiến lại gần, còn Ôn Từ không ngừng lui về phía sau, cho đến khi lưng hắn chạm vào vách xe. Ánh mắt Ôn Từ không tự nhiên mà dời mắt đi.
“Đúng vậy.” hắn đáp.
Tay nàng chống vào hai bên người hắn, ngước mắt nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt ngây thơ đầy nghi hoặc, nàng hỏi: “Vậy vì sao ngươi không phản kháng?”
Câu hỏi này như đâm thẳng vào tim, Ôn Từ muốn nói gì đó lại không nói nên lời, cuối cùng chỉ có thể cắn răng nói: “Diệp Mẫn Vi!”
Diệp Mẫn Vi không đợi được câu trả lời của hắn, liền dứt khoát đưa tay ôm lấy cổ hắn. Nàng ôm hắn giống như cậu bé trong mộng cảnh từng ôm lấy nàng, dần dần siết chặt vòng tay, cùng cơ thể hắn khít sát không một kẽ hở, dưới cánh tay chính là mạch đập mạnh mẽ bên cổ hắn.
Ôn Từ lập tức mở to mắt, nhất thời quên cả phản kháng. Diệp Mẫn Vi tựa má của mình vào má hắn vẫn còn nóng bừng, tóc khẽ chạm vào tai hắn, yên lặng một lúc rồi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ngươi rất ấm áp, cảm giác cũng không tệ lắm, hay là thử lại một lần nữa?”
Sắc mặt Ôn Từ lập tức tái nhợt, đỏ ở tai cũng biến mất hoàn toàn.
Hắn bất ngờ lật người đè Diệp Mẫn Vi xuống giường, vết thương theo động tác của hắn lại lần nữa nứt ra, máu của hắn từng giọt nhỏ xuống tà áo trắng tuyết của nàng, lan thành một mảng đỏ thẫm.
Ôn Từ cúi xuống nhìn Diệp Mẫn Vi, giận quá mà bật cười, gương mặt tái nhợt nổi lên màu đỏ, rực rỡ diễm lệ đến kinh người.
“Ha ha, thử? Lại là thử một lần nữa, Diệp Mẫn Vi, ngươi coi ta là cái gì? Muốn thử thì thử, không muốn thử thì dừng lại à? Ta không phải là mấy cái linh khí của ngươi, ngươi không thể muốn nghịch sao thì nghịch, muốn thí nghiệm thế nào thì thí nghiệm, ta mẹ nó là người đấy!”
Diệp Mẫn Vi nằm trên giường, trong tầm mắt ngoại trừ đôi mắt đỏ bừng của Ôn Từ thì là một mảnh mơ hồ. Cặp mắt ấy run rẩy, oán hận sâu đậm cuồn cuộn trong đó, còn hơn bất kỳ lần nào hắn nổi giận. Tuy rằng hắn đối với ai cũng không có sắc mặt tốt, động một cái phát cáu, nhưng những lần đó không phải thực sự tức giận.
Từ khi nàng gặp hắn đến nay, hắn thực sự tức giận chỉ có hai lần, một lần là lần đầu gặp mặt nàng hỏi hắn “Ngươi là ai”.
Và chính là bây giờ.
“Vậy thì sao?” Diệp Mẫn Vi khó hiểu từ tận đáy lòng.
Đôi mắt đỏ bừng ấy sững lại, sau đó từ từ khép lại. Ôn Từ đột nhiên bật cười khẽ, hắn ngồi dậy tựa vào vách xe, như thể đang cười nhạo người khác, lại như chẳng rõ mình đang cười nhạo ai.
Có lẽ là thế nhân đáng cười cả.
“Suýt chút nữa quên mất, ngươi khi nào từng coi ta là người đâu?”
“Vậy nên, Diệp Mẫn Vi, cút đi cho ta.”
Cỗ xe ngựa phía sau, Thương Thuật đột nhiên bắt đầu thu dọn hành lý, Tạ Ngọc Châu kỳ quái mà nhìn hành động của hắn, thắc mắc hỏi: “Thương Thuật tiên sinh, huynh đang làm gì vậy?”
Thương Thuật nói: “Lát nữa phải dọn đồ.”
Hắn vừa nói vừa cẩn thận nhét ấm nước vào trong bọc, lẩm bẩm: “Thang thuốc này phải mang theo, là thuốc bổ đấy.”
Tạ Ngọc Châu không nói gì mà nhìn Thương Thuật. Buổi chiều họ đi mời đại phu khám bệnh cho Ôn Từ, Thương Thuật còn tranh thủ nhờ đại phu kê thêm một thang thuốc bổ, nhân sâm; cẩu kỷ; địa hoàng; cúc hoa đủ cả bộ, chuyên để bổ khí sáng mắt. Hắn với một bộ xương gần đất xa trời này, lại cực kỳ chú trọng dưỡng sinh, không những ngủ sớm dậy sớm, mà còn uống thuốc bổ nữa.
Thương Thuật bảo, chính vì thân thể ốm yếu nên càng phải cẩn thận, đặc biệt là phải cẩn thận chăm sóc con mắt quý giá duy nhất còn lại của hắn.
Tạ Ngọc Châu đành phải im lặng trả tiền.
Đúng lúc Thương Thuật thu dọn xong hành lý, Tạ Ngọc Châu đột nhiên cảm thấy ván xe dưới mông biến mất, nàng ngay lập tức rơi xuống một đám cỏ dại, ngẩng đầu nhìn lên, một bầy sói hoang mắt xanh rực sáng chảy dãi đang vây quanh nàng chực chờ vồ lấy.
Nàng sợ tới mức rùng mình, chỉ thấy từ trong bầy sói bước ra một nam nhân tuấn mỹ tái nhợt, lạnh lùng nói: “Đổi đại sư phụ ngươi trở về cho ta, đổi Thương Thuật đến đây.”
Ôn Từ nói xong liền xoay người bỏ đi, như nhớ ra điều gì đó, lại quay đầu từ trên cao nhìn xuống Tạ Ngọc Châu.
“Ngươi quyết định sẽ ở lại, đi theo ta và Diệp Mẫn Vi?”
Tạ Ngọc Châu khuôn mặt nhỏ trắng bệch gật đầu.
Ôn Từ dường như cũng cảm thấy bầu không khí nói chuyện này thật kỳ quặc, hắn phất tay một cái, bầy sói hoang đó liền tan thành mây khói chỉ còn lại một mảnh đen nhánh.
“Vậy ngươi cũng quyết định bái ta làm sư phụ rồi?”
Tạ Ngọc Châu gật đầu, rồi do dự nói: “Nhưng… con người của con… hình như con rất ngốc. Hầy, trước đây người trong nhà nói đọc sách vất vả không cần con phải lao tâm làm, con nghi ngờ bọn họ đang khinh thường con, cảm thấy con học không nổi. Cho nên con lại càng muốn học… Nhưng mà họ nói cũng không sai, con thật sự không thông minh…”
Tạ Ngọc Châu ủ rũ lẩm bẩm, Ôn Từ nhướng mày, ngồi xổm xuống nhìn nàng: “Ngốc? Không thông minh? Dạng ngu ngốc nào có thể đi theo chúng ta mới hơn mười ngày, mà chỉ bằng quan sát và suy đoán đã đoán ra chuyện quá khứ giữa ta và Diệp Mẫn Vi?”
“Nhưng hôm nay đại sư phụ dạy con cấu tạo hộp Khiên Ti, giảng mười mấy lần con đều nghe không hiểu. Ngay cả dùng con cũng không thành thạo!” Tạ Ngọc Châu vẻ mặt đau khổ nói.
Ôn Từ hừ lạnh một tiếng, không cho là đúng mà vỗ tay: “Ta còn tưởng chuyện gì lớn, cái đó thì có gì ghê gớm đâu, ta cũng nghe không hiểu.”
“Người cũng nghe không hiểu?”
“Nàng trước kia nói với ta đâu chỉ mười lần, đến cả trăm lần cũng có. Nghe không hiểu chính là nghe không hiểu, trong đầu nàng nghĩ cái gì, ai có thể hiểu nổi, cứ làm theo lời nàng là được.”
Tâm trạng Tạ Ngọc Châu lập tức phấn chấn lên, như có ánh sáng vạn trượng xua tan mây đen u ám.
Ôn Từ khoanh tay nhìn nàng, nhàn nhạt nói: “Lựa chọn này của ngươi cũng không sáng suốt lắm, nhưng từ giờ, ta cũng sẽ quản ngươi.”
— Lại nhìn con mà xem, Vu tiên sinh hoàn toàn mặc kệ con!
Trong đầu Tạ Ngọc Châu nhớ lại câu oán trách nói hôm qua, xấu hổ cười gượng hai tiếng.
Ôn Từ nói xong câu đó liền cùng bầy sói hoang biến mất trong bóng đêm. Tạ Ngọc Châu chớp chớp mắt, phát hiện mình đã quay lại xe ngựa, đối diện là Thương Thuật đang ôm bọc hành lý bình thản nhìn nàng.
Tạ Ngọc Châu thở dài nhẹ nhõm một hơi, thầm nghĩ lần sau phải nói chuyện tử tế với nhị sư phụ của nàng mới được, chỉ một câu nói thôi mà cũng kéo nàng vào mộng cảnh, dọa người chết khiếp ấy!
Trong rừng cây tĩnh lặng, người đánh xe ngựa phía trước theo thao tác của Tạ Ngọc Châu mà ghì cương dừng lại, Diệp Mẫn Vi liền từ trên xe ngựa nhảy xuống, Thương Thuật vô cùng tự giác mà nhảy xuống xe ngựa đổi chỗ cho nàng. Tạ Ngọc Châu đỡ Diệp Mẫn Vi lên xe ngựa của mình, ánh mắt tràn đầy mong chờ: “Thế nào, quan hệ hai người có dịu đi chút nào không?”
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ một chút, đáp: “Hình như còn tệ hơn.”
Tạ Ngọc Châu xoa huyện thái dương tựa vào cửa xe, không khỏi thở dài.
Bên kia, Thương Thuật thản nhiên bước vào xe ngựa của Ôn Từ, người đánh xe “người tượng đất” liền vung roi, xe lại lần nữa bắt đầu lắc lư lăn bánh.
Ôn Từ nằm ở bên phải khoang xe, quay mặt vào vách xe nhắm mắt dưỡng thần, cũng không chào hỏi với Thương Thuật. Thương Thuật liền đi đến ngồi ở phía bên trái khoang xe, cả khoang xe im lặng ngột ngạt.
Đại khái sau nửa canh giờ yên lặng, Thương Thuật như thể đang cố kiếm chuyện để nói: “Chủ nhân Mộng Khư gặp ác mộng à?”
Ôn Từ vẫn không trả lời.
“Vị lão nhân trong nơi tâm tưởng sự thành kia, giờ vẫn đang tìm ngài đấy.”
Sau một thoáng lặng thinh, Ôn Từ chậm rãi xoay người lại, lạnh lùng nói: “Thương Thuật tiên sinh, ngươi đúng là cái gì cũng biết nhỉ.”
Thương Thuật ung dung nói: “Ngài đang trốn ông ta… Không, ngài đang trốn mệnh. Nhưng thứ gọi là vận mệnh này, có thể trốn nổi sao?”
“Chẳng phải ngươi cũng đang trốn mệnh sao?”
“Biết đâu trốn tránh chính là vận mệnh của ta thì sao?”
“Vậy thì ta cũng thế.”
Thương Thuật mỉm cười lắc đầu, đồng xu trong tay hắn xoay tròn, hắn nói: “Ngài mai danh ẩn tích đã hơn hai mươi năm, nhưng ngài rốt cuộc là chủ nhân Mộng Khư, liên quan đến thiên hạ đại thế, sao có thể mãi trốn tránh được. Ngài muốn trốn, nhưng thiên hạ sẽ không để ngài trốn, ở bên cạnh Vạn Vật Chi Tông, ngài càng khó mà ẩn mình.”
Ôn Từ nhìn hắn một lát, nhàn nhạt nói: “Ngươi thần cơ diệu toán như thế, sao lại toàn nói lời vô nghĩa.”
“Ngài đã sớm biết kết cục, nhưng vẫn bước lên con đường này sao?”
Ôn Từ xoay người sang chỗ khác, bực bội nói: “Ngủ của ngươi đi, dưỡng sinh của ngươi đi.”
