Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 27: Bà lão



Lúc này trong gian phòng bên hông của sân, đang ngồi đó là Tạ Ngọc Tưởng, Trác Ý Lãng, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật.

Đến nỗi vì sao Thương Thuật lại ngồi ở chỗ này, thật ra hắn bị Tạ Ngọc Châu suýt chút nữa tức đến nghẹt thở đẩy ra khỏi phòng. Khi đó hắn cùng hai vị đệ tử tiên môn và đám người giả lố nhố trong sân đưa mắt nhìn nhau, nói: “……Vị này chính là bà nội nhà ta.”

Hắn bị đẩy ra nhiệm vụ rất rõ ràng, chính là phải trông chừng Diệp Mẫn Vi không để nàng nói năng lung tung.

Tống Tiêu rót trà lúa mạch cho vài người xong thì chân không chạm đất mà lập tức chạy biến. Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng lần lượt hành lễ, Tạ Ngọc Tưởng nói: “Tại hạ là đệ tử Phù Quang Tông – Tạ Ngọc Tưởng, vị này chính là đệ tử của Linh Tân Các – Trác Ý Lãng, hai người chúng ta hôm nay đột nhiên đến thăm thật sự thất lễ. Chỉ vì sáng nay khi đang giải đề toán Quỷ Cốc ở chợ, được ngài phá giải cực nhanh, vốn định lập tức đến bái phỏng, nhưng do lúc ấy có việc quan trọng, đành để sau khi mọi chuyện xong xuôi mới đến quấy rầy. Mong rằng tiền bối lượng thứ.”

Lão bà bà trước mặt bọn họ ngồi rất ngay ngắn, hoàn toàn không có dáng vẻ còng lưng mỏi mệt của người già tuổi này, mặt đầy nếp nhăn nhưng có một đôi mắt trong trẻo đen trắng rõ ràng. Ánh mắt nàng dừng lại trên người bọn họ, trong mắt cũng chẳng có kinh ngạc phòng bị hay nghi ngờ gì, chỉ là đang chờ bọn họ tiếp tục nói tiếp.

Tạ Ngọc Tưởng hắng giọng một cái rồi hỏi: “Xin hỏi tiền bối quý tính đại danh, là cao nhân xuất thân từ môn phái nào?”

Nàng vừa dứt lời, Thương Thuật liền ho sặc sụa, hắn vốn đã gầy đến mức giống như cây gậy trúc, cả người quấn đầy băng vải trông càng kỳ quái hơn, cơn ho sặc sụa này khiến người lòng sinh nghi ngờ rằng mắc phải bệnh lao. Trác Ý Lãng không để lộ cảm xúc gì động đậy thân thể dịch ra xa hắn.

Thương Thuật vừa vỗ ngực vừa nói: “Không sao, bị sặc thôi, các người cứ tiếp tục.”

“Các ngươi còn có câu hỏi gì nữa không?” Diệp Mẫn Vi trực tiếp bỏ qua câu hỏi của Tạ Ngọc Tưởng, bỏ qua một cách hoàn toàn đương nhiên, Thương Thuật chỉ cảm thấy cái ho của mình quả không uống phí.

Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng liếc nhìn nhau, vị lão giả trước mắt này không muốn tiết lộ đại danh cũng không có tu vi, xem ra chỉ là một người bình thường.

“Xin hỏi tiền bối học số thuật từ đâu vậy?”

“Tự học.”

“Tự học?” Tạ Ngọc Tưởng kinh ngạc hỏi lại.

Sắc mặt Trác Ý Lãng lộ vẻ nghi ngờ, hắn khẽ nói với Tạ Ngọc Tưởng: “Ít nhất cũng phải là đệ tử nội môn tu tập hơn hai mươi năm như các muội, mới được tiếp xúc với thuật toán Quỷ Cốc chứ?”

Bá tánh bình thường chẳng ai cần dùng đến loại số thuật phức tạp thế này, chính là giống như tiên môn, người không chuyên về xây dựng hay suy đoán cũng không tiếp xúc với số thuật. Hiện giờ số thuật cao thâm nhất, đều do hai tông Phù Quang và Tiêu Dao nắm giữ, chẳng khác gì thuật pháp cơ mật.

Lão bà bà tuy rằng mắt không còn tốt, nhưng tai lại rất thính, nghe rõ mồn một cuộc thì thầm giữa hai người bọn họ. Câu nói của Trác Ý Lãng chạy một vòng trong đầu lão bà bà, liền đưa ra một kết luận nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Nàng nhìn về phía Trác Ý Lãng, hỏi: “Vậy nên sáng nay đề toán đó, hóa ra là ngươi không giải được sao?”

Trác Ý Lãng ngẩn người, do dự đáp: “A… Ta không phải người của Phù Quang Tông, đương nhiên không biết.”

“Điều đó thì liên quan gì đến tông môn? Giữa trời đất đầy rẫy đạo lý số học, ngẩng đầu có thể thấy được, chỉ cần tính là ra, sao ngươi lại không biết được?”

“……”

Trác Ý Lãng trăm triệu không ngờ lời chất vấn này lại quay ngược về phía mình.

“Tiên môn ai cũng có sở trường riêng, Phù Quang có một mạch chuyên về suy diễn, tất nhiên tinh thông số thuật. Linh Tân Các của ta không lấy đó làm chí hướng, cho nên cũng không nghiên cứu sâu mạch này. Hơn nữa năng lực số thuật của tiền bối cũng đâu phải người thường có thể….”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, như đã hiểu: “Chả trách thuật Khiên Ti của ngươi hệ thống sợi tơ lộn xộn, tin tức lui tới rối rắm, chỉ cần có thay đổi là lại tốn công phí sức dựng lại, thật là kém cỏi.”

Trác Ý Lãng không nói nên lời.

Hắn chính là tuổi trẻ tài tuấn của Linh Tân Các, ai chẳng khen hắn một câu thiên tư trác tuyệt, nói hắn vận dụng thuật Khiên Ti đến mức xuất thần nhập hóa, vậy mà lại có người vừa gặp mặt đã chê thẳng tay xem hắn chẳng đáng một xu?

Mà trớ trêu thay, vị tiền bối đối diện này vẻ mặt chân thành, còn nhiệt tình nói: “Ta giúp ngươi sửa lại nhé.”

Tạ Ngọc Châu đang trốn trong nhà chính, len lén mở một khe cửa sổ nhỏ, thấp thỏm nhìn về phía gian phòng hoàn toàn yên ắng. Bây giờ đang là ban ngày, nhị sư phụ đang ngủ bù, với công phu mèo cào của nàng thì chắc chắn không đánh lại đạo trưởng Linh Tân Các kia. Đại sư phụ có thuật Sinh Cức và thuật thổi khói hóa tro tạm gọi là hữu dụng, nhưng một khi bên này đánh nhau thì chắc chắn sẽ thu hút cả đám người trong thành tới, bọn họ còn chạy trốn đi đâu được!

Trong đầu nàng giờ đây đã hiện lên cả trăm loại kết cục bi thảm, nghĩ tới mức mồ hôi nàng túa như mưa, mắt mong mỏi lòng chết lặng, mỗi một khắc đều dài như một năm.

Cánh cửa gian phòng từ từ mở ra, tim Tạ Ngọc Châu lập tức thắt lại, tay bấu chặt khung cửa đến nỗi để lại dấu móng.

Chỉ thấy đại sư phụ nàng thản nhiên cất bước ra cửa, tiếp theo là đại tỷ của nàng và tên đạo trưởng Linh Tân Các kia theo sau bước ra. Trên mặt bọn họ không hề có vẻ thù địch hay tức giận như nàng tưởng tượng, ngược lại tràn đầy tôn kính và khách khí, liên tục nói lời cảm tạ.

Tạ Ngọc Châu sững sờ, cố gắng ló đầu ra quan sát tình hình, vừa ló đầu ra thì thấy đại tỷ nàng ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, Tạ Ngọc Châu sợ tới mức lập tức rụt vào đóng cửa sổ lại. 

“Hôm nay đa tạ tiền bối chỉ điểm. Tiền bối đến đây, không biết cũng là vì yểm thú chăng?” Tạ Ngọc Tưởng đứng ngoài cửa, quay đầu lại hỏi Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi gật gật đầu: “Đúng vậy.”

“Ngài muốn yểm thú để làm gì ạ?”

“Cũng không hẳn là muốn có nó. Nếu các ngươi bắt được nó, có thể để ta xem thử được không? Ta muốn nghiên cứu nó, vẫn còn rất nhiều bí ẩn, hy vọng nó có thể giúp ta giải đáp.”

Yêu cầu như vậy, có môn phái nào đồng ý nổi chứ? Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng khó xử, nhưng Diệp Mẫn Vi lại chẳng hề để tâm, chỉ hành lễ với bọn họ: “Hôm nay rất vui vẻ, ta rất thích giải đề.”

Hai người Tạ và Trác lập tức đáp lễ, không ngớt lời cảm tạ. Cánh cổng nhà chậm rãi đóng lại, Diệp Mẫn Vi đứng ở sau cánh cửa thong dong tự nhiên nói: “Nếu lần sau có vấn đề gì, các ngươi cứ đến tìm ta.”

Đôi mắt xám đen mờ mịt của nàng biến mất sau cánh cửa, Tạ Ngọc Tưởng và Trác Ý Lãng nhìn cánh cửa bình thường kia, trầm mặc một lúc lâu mãi đến khi Trác Ý Lãng lên tiếng.

“Trên người tiền bối có rất nhiều chỗ cổ quái, lại có thể từ trong kính thạch thấy rõ cấu tạo thuật pháp của ta. Nhưng tiền bối cũng thật sự… thông tuệ hơn người, là vàng chưa tôi luyện, thuần khiết vô tà.”

Phương pháp cải tiến thuần Khiên Ti kia có thể tăng gấp đôi số lượng rối điều khiển, ngay cả sư phụ hắn cũng chưa từng nghĩ đến, vậy mà tiền bối lại có thể nghĩ ra được, còn dễ dàng dạy cho hắn như vậy.

Trác Ý Lãng nói xong câu đó mới nhận ra Tạ Ngọc Tưởng hình như đang xuất thần, nàng nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, không biết đang trầm ngâm suy nghĩ gì.

Trác Ý Lãng vẫy vẫy tay trước mặt Tạ Ngọc Tưởng: “Ngọc Tưởng, muội đang nghĩ gì thế?”

Tạ Ngọc Tưởng lúc này mới phục hồi tinh thần lại, nàng khẽ mỉm cười, xoay người rời đi: “Không có gì, chỉ là có chút tiếc nuối. Chuyến đi Ninh Dụ bận bịu nhiều chuyện, lần này chỉ tranh thủ được nửa ngày rảnh rỗi, sau này cũng khó mà ghé thăm vị tiền bối kia được nữa.”

Trác Ý Lãng sóng vai cùng nàng về hướng trấn Ninh Dụ.

“Đúng rồi, tiểu muội nhà muội dạo này sao rồi? Đã tìm được muội ấy chưa?” hắn hỏi vu vơ.

Tạ Ngọc Tưởng khẽ nhếch khóe môi lên, trong đầu chợt lướt qua cánh cửa sổ hoảng loạn đóng sầm ở trong nhà ban nãy.

Nàng cười lắc đầu: “Ta nhờ sư huynh Tuần Sương bói qua rồi, hiện giờ muội ấy còn sống, ăn no mặc ấm tung tăng nhảy nhót, hình như còn rất là vui vẻ. Vậy thì cứ để mặc muội ấy đi.”

“Muội làm trưởng tỷ Tạ gia mà lòng cũng rộng thật đấy.”

“Chúng ta là người tu hành tất nhiên phải lòng rộng rồi.”

Vừa khi cánh cổng đóng lại, Tạ Ngọc Châu liền vồ về ngực chạy nhanh như chớp từ phòng ra, nàng kéo Thương Thuật hỏi: “Sao rồi sao rồi, không bị lộ chứ?”

Thương Thuật cười híp mắt đáp: “Nói chắc thì không chắc lắm.”

“Không chắc là sao.”

“Đại sư phụ cô không tiết lộ thân phận của mình, nhưng nàng giúp vị Trác đạo trưởng Linh Tân Các kia cải tiến cách dùng thuật Khiên Ti, còn giúp đại tỷ cô giải tất cả các đề toán mà sư huynh cô ấy giao phải hoàn thành trong nửa năm.”

“……”

Việc này phát triển hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Tạ Ngọc Châu, nàng cứ tưởng rằng đại tỷ nàng tới để bắt người, không ngờ bọn họ tới để cầu học.

Thương Thuật phất tay áo đi vào trong phòng, vừa đi vừa nói chuyện: “Đừng lo, ta thấy bọn họ chắc không quay lại nữa đâu. Đại sư phụ cô thật là lợi hại, cô cũng nên học hỏi đi.”

Tạ Ngọc Châu không rõ nội tình mà nhìn Thương Thuật, rồi lại ghé cửa nhìn Diệp Mẫn Vi đang ngồi trên mặt đất trong phòng vẽ đủ các loại ký hiệu.

“Còn đánh mạt chược không?”

Giọng của Thương Thuật từ trong nhà chính vọng ra, Tạ Ngọc Châu mặt mặt mày ủ rũ nói không đánh nữa không đánh nữa, sinh ra trong lo âu, chết vì an nhàn, nàng phải đi luyện điều khiển hộp Khiên Ti đây.

Trong gian phòng chật hẹp, Diệp Mẫn Vi trải hết huyện chí ra đầy sàn, nàng cúi mình trên những trang giấy ngả màu vàng úa, ánh mắt quét nhanh qua từng dòng trên trang giấy, trong miệng lẩm bẩm đọc cái gì đó. Sau kính đá của nàng, toàn bộ thế giới đã bị nàng vẽ đầy những ký hiệu màu lam, các con số và biểu thức số học nhảy múa biến hóa rất nhanh trên mỗi một bức tường, bàn ghế và tủ kệ.

Ánh mặt trời từ bậu cửa sổ dần dần dịch đến sau lưng nàng, tay lật sách của Diệp Mẫn Vi bị một bàn tay đè lại. Nàng không hề dao dộng mà gạt cái tay kia ra, liền thấy một đĩa gì đó màu cam vàng được đưa đến trước mặt nàng.

Đôi mắt Diệp Mẫn Vi động đậy, nàng nâng đôi mắt lên nhìn. Chỉ thấy Tôn bà bà đang đứng trước mặt nàng, khom lưng bưng đĩa, cười hớn hở như đang khoe thành quả: “Tiểu Vân Nhi, có muốn ăn chút bánh hồng chín không.”

Sáu chiếc bánh hồng tròn trịa được xếp gọn gàng trong đĩa, cam vàng mượt mà, phủ một lớp đường phấn trăng tinh.

Diệp Mẫn Vi có chút kinh ngạc, nàng sửng sốt một lát rồi mới nhận lấy bánh hồng, ngồi trên trang giấy phủ đầy đất, vừa cắn một miếng liền mở to mắt ngạc nhiên.

Ngọt mà không chát, mềm dẻo lại dai nhẹ, trong tất cả các loại bánh hồng nàng từng ăn trong thời gian này thì đây là ngon nhất.

“Bà ơi, bánh hồng là bà tự làm à?”

Tôn bà bà ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, khuôn mặt nở nụ cười như đóa hoa nở, đầy tự hào: “Đúng vậy… con gầy quá, thứ gì cũng không muốn ăn, chỉ muốn ăn bánh hồng, mà bây giờ lại không phải mùa hồng… Ta thấy con trồng cây hồng ở sân sau, vậy mà kết quả hồng! Thế là ta làm ít bánh hồng cho con ăn đó.”

Ngừng một chút, Tôn bà bà nhìn đống huyện chí nàng trải đầy trên đất, lại bắt đầu lải nhải.

“Tiểu Vân Nhi à, con đang làm gì thế? Ngồi lâu như vậy vẫn không đứng dậy, cơ thể sẽ yếu đấy.”

“Ta đang tính toán ngọn núi kia.” Diệp Mẫn Vi chỉ ra ngoài cửa sổ về phía núi Sùng Đan cao lớn xanh mướt tươi tốt.

Tôn bà bà nheo mắt đầy nghi hoặc, vì thế Diệp Mẫn Vi lại phải giải thích rất nhiều, về linh mạch trong cơ thể người, linh mạch trên đồ vật và linh mạch giữa trời đất khác nhau ra sao, thế nào thì coi như bình thường, thế nào lại là khác thường, cách tính toán thiết kế và thao tác như thế nào.

Diệp Mẫn Vi nói theo mạch suy nghĩ của mình đầy nhảy vọt và chuyên môn, Tôn bà bà càng nghe càng mơ hồ, đến cuối cùng thì hiển nhiên đã từ bỏ việc lý giải, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng ngời nóng rực của Diệp Mẫn Vi, nhìn đến xuất thần.

Đôi mắt của Tôn bà bà đã đục ngầu và ngả vàng, ánh nắng xuyên qua mái tóc bạc của bà, rọi lên gương mặt đầy nếp nhăn chằng chịt của bà. Những nếp nhăn ấy không giống trên gương mặt Diệp Mẫn Vi, đó là dấu vết chân thực của năm tháng, bà đã dần dần già đi, gần đất xa trời.

Nhưng bà lại cười rộ lên, như khúc gỗ khô bốc cháy lên ngọn lửa.

“Tiểu Vân Nhi, con trông rất vui vẻ, con rất thích mấy thứ này sao?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu.

“Thích thì tốt, thích thì tốt. Khi con còn nhỏ cũng thích ra ngoài ruộng bắt thỏ, bắt chim nhỏ để chơi, lần nào ta cũng phải kéo con về làm việc. Bắt con giúp ta nhóm lửa, vá áo… Con muốn làm gì, ta cũng không cho. Nương chẳng có bản lĩnh, xin lỗi con, bây giờ con muốn làm gì thì cứ làm đi, con vui vẻ là được. Con vui, nương cũng vui.” Tôn bà bà ánh mắt đầy mỉm cười, cõi lòng đầy tiếc nuối.

Diệp Mẫn Vi đặt bánh hồng xuống, trong khắp thế giới đầy những ký hiệu màu lam, nàng nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Tôn bà bà.

Nàng hỏi: “Ta với bà có quan hệ gì, vì sao ta vui, thì bà cũng vui?”

“Bởi vì con là con gái của ta, nương thương con, yêu con chứ sao.”

“Nhưng ta không phải Tiểu Vân Nhi, ta không phải con gái của bà.”

“Sao có thể chứ, con không phải Tiểu Vân Nhi của ta, thì còn là ai?”

“Con gái của bà đã chết rồi.”

Diệp Mẫn Vi nói trôi chảy, giống như mọi khi nói trắng ra, đơn giản, ngây thơ đến đả thương người.

Đôi mắt Tôn bà bà run rẩy, bà ngẩn người nhìn Diệp Mẫn Vi, như thể hoang mang từ đáy lòng, lại như thể đau đớn từ đáy lòng. Bà mấp máy môi, còn chưa kịp nói thì nước mắt đã trào ra từ đôi mắt đục ngầu ấy.

“Tiểu Vân Nhi sao có thể chết được chứ, nó trẻ hơn nương nhiều như thế, mẫu thân nó còn sống đây, sao nó có thể chết….”

“Cái chết cũng không phải là biến mất, chỉ là dùng một hình thái khác để tồn tại, giống như trước khi chúng ta sinh ra. Vì sao lại phải buồn như vậy?”

Tôn bà bà chẳng nghe lọt tai lời giải thích của Diệp Mẫn Vi, bà chỉ run rẩy hỏi: “Vậy chờ ta chết rồi, ta còn có thể gặp lại Tiểu Vân Nhi không?”

“Chưa chắc.”

“Vậy sau này nó còn nhớ ta không? Ta… ta còn có thể nhớ rõ ràng không? Nó sẽ nhớ đến nó… khi nó chỉ bé tí như thế này, ta cõng nó đi họp chợ ở trong trấn, nó đi lạc rồi khóc lóc tự trở về nhà, còn hái một bó sen cho ta không? Nó còn có thể nhớ được món bánh đường ta làm nó thích ăn nhất không? Nó còn có thể nhớ ta từng chải tóc cho nó… rồi sau này nó cũng chải tóc cho ta, làm bánh đường đỏ cho ta ăn không?”

“Ta đi đâu cũng mang theo nó, nó đi đâu cũng mang theo ta, xuất giá cũng mang theo ta, hai mẹ con chúng ta suốt cả đời này… Sau này chúng ta còn có thể làm mẹ con không? Ta còn có thể gặp lại nó không?”

Tôn bà bà khóc như một đứa trẻ, không ngừng dùng đôi tay khô gầy lau nước mắt, nói năng lộn xộn, nhắc lại những quá khứ bà không muốn quên đi.

Diệp Mẫn Vi ngơ ngác nhìn bà, tầm nhìn đầy con số, ký hiệu và biểu thức số học màu lam, nỗi bi thương của bà lại hiện lên khác biệt đến mức không thể phân tích được.

Nàng thử đưa tay ra an ủi Tôn bà bà, nhưng tay vừa vươn ra đã bị Tôn bà bà nắm chặt, bàn tay khô gầy ấy nắm lấy tay nàng rất chặt, mạnh đến mức đáng kinh ngạc.

Tôn bà bà đang cố gắng nắm lấy nàng, nhưng thực ra chẳng nắm được nàng, bà lão ấy không biết mình đang nắm lấy thứ gì, chỉ đang cố hết sức nắm lấy. Sự nỗ lực và đau thương như thế, cơ thể tràn đầy một thứ sức mạnh xa lạ và thiếu hụt khiến Diệp Mẫn Vi không quen thuộc.

Tôn bà bà khóc nức nở, rồi lại dần dần không khóc nữa, thần sắc dần trở nên mơ hồ. Ánh mặt trời chiếu vào mắt bà, như thể có ai rắc một nắm vàng vào dòng nước đục ngầu.

Một lát sau, bà ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Diệp Mẫn Vi, dường như những hạt vàng ấy nổi lên khỏi mặt nước đục ngầu, bà mỉm cười rạng rỡ: “Tiểu Vân Nhi, Tiểu Vân Nhi con về rồi à, nương nhớ con lắm đó.”

Bà quên hết mọi cuộc đối thoại, tiếc nuối và đau khổ khi nãy, như thể sống lại một lần nữa. Trên gương mặt đẫm nước mắt lại nhếch môi để lộ ra vài chiếc răng còn sót lại, nở nụ cười cực kỳ vui mừng.

Diệp Mẫn Vi mấp máy môi, rồi lại im lặng. Cuối cùng nàng cũng nắm lấy tay Tôn bà bà, không trả lời, nhưng cũng không phủ nhận nữa.

Nàng nói: “Ừm, bánh hồng ăn rất ngon, cảm ơn bà.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...