Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 28: Thời thơ ấu



Tối nay khi Diệp Mẫn Vi bước ra cửa phòng, thì tình cờ gặp ngay Thương Thuật. Bình thường nàng và Thương Thuật rất ít khi nói chuyện, dạo gần đây nàng đắm chìm trong các loại thuật pháp, càng không có cơ hội tiếp xúc.

Thế nhưng lần này nàng lại là người mở lời trước.

“Thương Thuật, ngươi có người thân không?” nàng đột nhiên hỏi.

Thương Thuật không nghe thấy — chính xác hơn là không nhìn thấy Diệp Mẫn Vi đang nói chuyện. Tai hắn bị điếc, thường ngày giao tiếp một nửa dựa vào đọc khẩu hình, một nửa là bói toán, lúc này trời lại tối om, hắn có thể chú ý tới thì đúng là có quỷ thật. Vì thế Diệp Mẫn Vi cố chấp nắm lấy tay áo hắn lặp lại câu hỏi lần nữa.

Thương Thuật nghe được câu hỏi ngẩn người, hắn quan sát Diệp Mẫn Vi một lúc, sau đó cười nói: “Tất nhiên là có rồi, làm gì có ai từ trong khe đá bật ra mà không có người thân?”

“Vậy tại sao ngươi không đi tìm bọn họ? Ngươi không nhớ bọn họ sao?”

“Chắc bọn họ cũng chẳng nhớ ta đâu, dù có gặp lại thì sao chứ? Cũng chỉ là tương liên tương cười, đầy mặt bụi trần mà thôi.” Thương Thuật khẽ mỉm cười, ánh nến lờ mờ từ phòng hắn phía sau hắt ra, lời nói nghe cô tịch, nhưng nụ cười của hắn lại ấm áp.

“Nhưng mà ta thực sự rất nhớ bọn họ.” hắn bổ sung thêm.

Thương Thuật cũng không hỏi vì sao Diệp Mẫn Vi đột nhiên hỏi hắn mấy câu hỏi này. Hắn là người kỳ lạ như thế, cô độc một mình không thân không thích, nhưng lại có thể đạt được sự ăn ý hiểu lòng nhau mà không cần nói ra với mọi người. Trả lời xong câu hỏi hắn chỉ mỉm cười, mở cửa quay về phòng tiếp tục giữ thói quen ngủ sớm dậy sớm để dưỡng sinh của mình.

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi lại dừng nơi căn phòng của Tôn bà bà với ánh đèn sáng lên mờ nhạt, cho đến khi Ôn Từ gọi nàng, nàng mới sực tỉnh theo hắn lên núi.

Đêm xuống núi Sùng Đan không còn náo nhiệt như ban ngày nữa, nhưng vẫn có không ít tiên môn hoạt động tại đây, bày trận canh gác, chờ yểm thú sa lưới. Cũng có vài yểm sư tùy thời hành động, tìm kiếm xung quanh. Nhưng gần đây do bị quấy rầy quá nhiều, yểm thú dần dịch chuyển về phía tây ngọn núi, nên phần lớn mọi người cũng chuyển sang phía tây để mai phục. Từ xa có thể thấy ánh sáng khi mạnh khi yếu ở bên núi phía tây, chắc là đang truy đuổi yểm thú.

So với nơi ấy, đỉnh Ưng Hoàn Lĩnh của núi Sùng Đan nơi Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ đứng chưa từng có yểm thú lui tới, vậy nên một mảnh yên tĩnh. Ôn Từ đã giúp Diệp Mẫn Vi vẽ ra một khu vực an toàn tại đây, dùng yểm thuật dựng lên tường chắn, ngăn cách tầm nhìn bên trong và ngoài. Mặc dù có đệ tử tiên môn hay yểm sư khác đi ngang qua, nhìn thấy tường chắn yểm thuật vững chắc như vậy, cũng biết người bên trong không dễ chọc, nên thường sẽ tránh gây chuyện.

Bây giờ phần lớn mọi người tự mình lập trận, mối quan hệ vô cùng vi diệu, không ai muốn chọc phiền toái vì bất cứ điều gì ngoài yểm thú. 

Đương nhiên bức tường chắn này cũng là để ngăn Diệp Mẫn Vi không cho nàng chạy lung tung đến trước mặt tiên môn hoặc yểm sư khác — hoặc chui vào trận pháp của họ. Nàng một khi rơi vào trong suy nghĩ của mình thì không để tâm, nghĩ gì làm nấy, chạy khắp núi cũng không chừng.

Nhưng hôm nay Diệp Mẫn Vi lại có chút khác thường. Khi nàng đang tính toán lại có chút thất thần, đứng sững sờ tại chỗ một lát, mới lấy từ trong túi ra một viên thương tinh cắm xuống đất. Sau đó nàng rắc một hạt giống cây lên đó, ánh sáng lóe lên, hạt giống liền sinh ra rễ mạnh mẽ quấn lấy thương tinh rồi cắm sâu xuống lòng đất.

“Chỉ còn một viên cuối cùng.” nàng lẩm bẩm nói.

Đêm nay ánh trăng sáng ngời, soi rõ cả đất đá và cây cối bụi cỏ, Diệp Mẫn Vi xoay người theo một góc độ nhất định, sau đó bước về phía trước theo góc độ đó.

Một bước, hai bước, ba bước,….

Tiếng trống và chuông đột ngột vang lên, Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên.

Trên bãi cỏ rộng lớn không bị cây cối che khuất, Ôn Từ đang đứng trên một chiếc trống lớn, tay cầm một chiếc chuông, không chút để ý mà lắc nhẹ hai cái, như đang hồi tưởng điều gì đó.

Diệp Mẫn Vi đang thắc mắc không biết hắn lấy đâu ra cái trống, chỉ thấy Ôn Từ khẽ vung tay, ống tay áo màu vàng nghệ lướt qua dưới ánh trăng thành một vòng tròn, trong tay liền xuất hiện một cây trượng dài bằng người. Cây trượng ấy được chạm khắc tinh xảo phức tạp, đầu và đuôi bọc vàng bạc, trên đầu trượng có một bức tượng nhỏ bằng vàng, phía dưới tòa hoa sen là một dải tua vàng rủ xuống dài cả thước.

Chuông nhạc, sáo, tỳ bà và kèn xô na lần lượt xuất hiện từ hư không, hắn ném chiếc lục lạc lên trời, chuông cổ đó cũng lơ lửng giữa không trung.

Đúng rồi, mấy thứ này chắc là hắn triệu từ trong ác mộng ra. Diệp Mẫn Vi nghĩ có thể gom được ngần ấy nhạc cụ, cũng không biết hắn đã lật tung bao nhiêu ác mộng.

Ôn Từ chẳng thèm để ý đến nàng, hắn cúi đầu dùng gót chân chầm chậm gõ hai tiếng nhẹ lên trống, sau đó vung ngang cây trượng trước người. Tua vàng và lục lạc cùng vang lên khe khẽ, các nhạc cụ ác mộng lơ lửng trên không trung bắt đầu phát động tấu vang, tiếng chuông khánh đàn sáo đan xen, thân thể hắn bắt đầu xoay tròn trên mặt trống khổng lồ. Bước chân gõ theo nhịp trống, từ chậm đến nhanh, nhịp trống theo bước chân, từ yếu đến mạnh.

Tiếng trống ngày càng dồn dập, âm luật ngày càng hùng tráng, cây trượng tinh xảo ấy xoay tròn trong tay Ôn Từ, quăng lên rồi lại vung xuống, như thể là một phần máu thịt và xương cốt vâng mệnh hắn.

Từ trong nhạc trống sinh ra nghìn quân vạn mã, hắn nhảy múa và xoay tròn giữa tiếng vó ngựa rền vang, cơ thể nghiêng ngả rồi lại bật lên, nhào lộn giữa không trung đáp xuống mặt trống. Cây trượng lượn quanh vai lưng hắn rồi trở lại tay hắn, lại từ tay hắn ném lên trời cao, đúng lúc tua vàng bung ra ở điểm cao nhất, âm thanh va chạm vang lên cùng với chuông trống, trong nháy mắt xuyên thấu màng tai và trái tim.

Hắn giống như một vu chúc của bộ tộc xa xưa, dùng vũ nhạc làm ngôn ngữ để giao hòa với trời đất.

Tiếp đó, cả chiếc trống cũng bay lên không trung, Ôn Từ vững vàng đứng trên trống, lấy trời làm biển, lấy trống làm thuyền, các nhạc cụ bay lượn xung quanh. Như thể chúng cũng say mê trong đó, không thể thoát ra.

Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ lúc này, như lại quay về khoảnh khắc ôm gương đồng ngắm hắn nhảy múa trong Trích Nguyệt Lâu. Mỗi lần hắn múa là dung mạo diễm lệ ấy như ẩn như hiện, rồi lại đẹp hơn hắn thường ngày gấp nghìn lần vạn lần.

Cho đến khi cây trượng vung ngang trước mắt, Diệp Mẫn Vi mới giật mình hoàn hồn. Không biết từ lúc nào nhạc đã dừng, Ôn Từ đứng trên trống lơ lửng giữa không trung dùng cây trượng chỉ vào nàng, bức tượng vàng trên đầu trượng như cách mắt nàng không đến ba tấc, tua vàng lay động trước mắt nàng.

Qua những tua vàng lay động, nàng thấy trên trán Ôn Từ lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, như một tầng ánh trăng lạnh phủ lên người, giống như một pho tượng thần tuấn mỹ. Ngực mỹ nhân phập phồng lên xuống, hơi ngẩng cằm nhìn nàng.

“Cô đang làm gì vậy?” giọng hắn không ổn định, tiếng th* d*c rõ ràng.

“Nhìn ngươi múa.”

“Cô không phải còn chuyện cần tính toán sao?”

“À… ta quên mất rồi.”

Ôn Từ cau mày nhìn nàng hồi lâu, sau đó thu trượng lại, gõ nhẹ lên mặt trống.

Chớp mắt tất cả nhạc cụ cùng cây trượng đều biến mất không thấy nữa, hắn đáp xuống mặt đất, vỗ tay ngồi nghỉ trên một tảng đá lớn giữa bãi cỏ.

Diệp Mẫn Vi nghĩ ngợi một chút, cũng đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn.

Ôn Từ nghiêng đầu liếc nhìn nàng, hỏi: “Xảy ra chuyện gì à? Sao cô cứ thất thần thế?”

Diệp Mẫn Vi không trả lời, nàng ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm. Đêm nay sao trời rực rỡ, muôn vì tinh tú như đèn sáng treo cao, ánh sáng màu bạc rơi vào mắt nàng, soi rõ vẻ bối rối trong mắt nàng. Trên búi tóc của nàng có vật gì đó được ánh sao chiếu đến lập lòe.

Ôn Từ duỗi tay sang, lấy xuống cây trâm cài trên đầu nàng, xoay qua xoay lại ngắm nhìn.

“Tôn bà bà thật sự coi cô là con gái rồi.”

Đó là một cây trâm mảnh mai bằng ngọc khảm vàng. Xung quanh núi Sùng Đan có khoáng sản phong phú, đặc biệt có vài mỏ vàng lớn, việc làm ăn buôn lậu vùng phụ cận rất phổ biến, nên vàng ở đây khá dễ kiếm. Dù là như thế, một cây trâm như vậy cũng phải là bảo vật gia truyền của nhà thường dân.

Đây là một trong số ít báu vật mà Tôn bà bà có, bà từng đưa cây trâm này cho con gái của mình, sau đó lại quay về tay bà. Giờ đây bà coi Diệp Mẫn Vi là con gái, nên cứ nghĩ mọi cách để tặng cây trâm này đi, Diệp Mẫn Vi không nhận bà liền chờ cơ hội cài nó lên búi tóc của Diệp Mẫn Vi, cảnh tặng rồi lại trả ấy đã diễn ra nhiều lần. 

Diệp Mẫn Vi nhận lấy cây trâm từ tay Ôn Từ, cẩn thận ngắm nhìn một lúc, sau đó ngước mắt hỏi Ôn Từ: “Ôn Từ, ta từng kể với ngươi về người nhà của ta chưa?”

Câu hỏi này đối với người khác thì rất đỗi bình thường, nhưng từ miệng Diệp Mẫn Vi nói ra thì mười phần khác thường, không nói là ngàn năm một thuở thì cũng là trăm năm khó gặp.

Ôn Từ ngạc nhiên quan sát Diệp Mẫn Vi, một lúc lâu sau mới đáp: “Chưa từng.”

Diệp Mẫn Vi cụp mắt, nhìn cây trâm xuất thần, không biết đang nghĩ gì.

Nàng vậy mà như có chút thất vọng.

Ôn Từ lòng nghi ngờ rằng mình nhìn lầm rồi, hắn im lặng thật lâu, rồi nhặt lấy một cọng cỏ bên cạnh, vừa vò trong tay vừa nói.

“Nhưng sau khi ta xuống núi, đã từng dò hỏi về gia thế của cô.” hắn cuối cùng vẫn nói ra chuyện mình biết được. 

“Cô xuất thân từ nhà tinh quan của tiền triều, từ nhỏ đã giỏi số thuật, năm mười hai tuổi cô tiên đoán chính xác ra hiện tượng sao Thái Bạch băng ngang trời, gây ra nhiều lời bàn tán. Người nhà của cô liền đưa cô đến Tiêu Dao Môn tu hành để tránh tai họa. Không lâu sau, vương triều thật sự sụp đổ, người nhà của cô cũng lần lượt chết trong loạn thế.”

Hoàng gia cho rằng thiên tượng phản ánh tai họa nhân gian. Sao Thái Bạch băng ngang trời có nghĩa là thiên hạ đại loạn, vương triều đổi triều đại, nhân dân lưu vong. Đây là đại hung chi tượng.

Còn Diệp Mẫn Vi mới chỉ mười hai tuổi, lại có thể tiên đoán điềm báo trước khi nó xuất hiện, như thể đi trước ý trời một bước, lại như thể nàng đã mang đến một điềm xấu không lành. Nếu không phải được người nhà đưa đến Tiêu Dao Môn, nàng sớm đã bị xử tử từ trước khi vương triều sụp đổ.

“Còn gì nữa không?” Diệp Mẫn Vi truy hỏi.

Cọng cỏ trong tay Ôn Từ đã bị xoắn thành sợi nhỏ, rồi theo từng ngón tay uyển chuyển mà kết thành từng nút thắt phức tạp, như câu chuyện hắn đang kể ngày càng chồng chất.

“Về sau cô ở trên núi Côn Ngô chế tạo rất nhiều kính thiên văn, tính toán đủ loại thiên tượng, lập ra bản đồ sao cho năm mươi năm sau. Ta thấy cô cũng chẳng hề quan tâm đến điềm báo gì, ứng nghiệm gì cả, cô từng nói nhật nguyệt sao trời vận hành đều có quy luật riêng, có lẽ chỉ là cảm thấy hứng thú với quy luật ấy mà thôi.”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi khẽ lay động, nàng nhìn biển sao lập lòe đầy trời kia, lắc đầu nói: “Ta không còn nhớ nữa.”

Vạn Tượng Sâm La vẫn lặng lẽ xoay chuyển, Diệp Mẫn Vi trầm ngâm một lúc rồi nói: “Nhưng trước đây ta từng thấy trong sách có nói về một loại công cụ quan sát hiện tượng thiên văn, tên là Hỗn Nghi, hình dáng rất giống với Vạn Tượng Sâm La.”

Lần đầu tiên nhìn thấy hình vẽ của Hỗn Nghi trong sách, nàng liền có suy đoán, Vạn Tượng Sâm La có lẽ được chế tạo dựa theo hình dáng nó.

Thì ra đó là thời thơ ấu của nàng, là xuất thân, là một phần tạo nên con người nàng, nhưng nàng đã hoàn toàn quên mất.

Những điều đó có quan trọng không? Nàng cũng không rõ.

Chỉ là khi lực đạo Tôn bà bà nắm lấy tay của nàng dường như vẫn còn vương trên tay nàng, khi nàng xòe năm ngón tay ra như thể đang trói buộc xương cốt của nàng, khi nàng muốn dồn hết tâm trí vào tính toán thì tinh thần của nàng lại bị kéo về.

Đỉnh núi phút chốc yên tĩnh, chỉ còn tiếng ve mùa hè râm ran, gió nhẹ thoảng qua rừng cây, cành lá lay động xào xạc.

“Vậy thời thơ ấu của ngươi thì sao, Ôn Từ, thời thơ ấu của ngươi như thế nào?” Diệp Mẫn Vi phá tan sự im lặng.

Ôn Từ bỗng nhiên cứng đờ, sao trời trong đáy mắt hắn trải thành một lớp ánh sáng lạnh, như thể sâu hơn nữa là bức tường đen tối không thể xuyên thấu. Sự rực rỡ nhiệt thành lúc hắn nhảy múa vừa nãy bây giờ đã hoàn toàn dập tắt, hắn như hóa thành một pho tượng đá, lạnh lẽo đến rợn người.

Sau một hồi trầm mặc hắn thu lại tay đặt lên đầu gối, phủi nhẹ bụi đất.

“Khi chúng ta mới quen nhau, ta đã từng kể với cô rồi.”

“Nhưng ta đã quên mất rồi.”

“Cô quên thì có liên quan gì đến ta? Ta đã nói một lần, sẽ không nhắc lại lần thứ hai.”

Diệp Mẫn Vi thẳng thắn vạch trần: “Ngươi không muốn nói.”

Ôn Từ cũng không phủ nhận: “Đúng vậy, ta không muốn nói.”

“Tại sao không muốn?”

“Diệp Mẫn Vi, lễ phép cơ bản nhất của làm người, chính là khi người khác không muốn nói, thì đừng cố ép hỏi.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, nàng biết nghe lời phải: “Xem ra ta là một người không có lễ phép, vậy nên tại sao ngươi không muốn nói?”

“……”

“Ta từng vào ác mộng của ngươi, nơi đó có một đứa trẻ giống ngươi, trông khoảng bảy tám tuổi, chắc là trước khi ngươi theo Thiên Cơ lão nhân lên núi Côn Ngô. Trong ác mộng, thi thể chất đầy đường, ngươi đang chạy trốn khỏi biển máu, núi xác và cánh cổng khổng lồ…”

Diệp Mẫn Vi vẫn cứ tiếp tục nói, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Ôn Từ bên cạnh đã trắng nhợt. Ngay giây tiếp theo, nàng liền bị đẩy ngã xuống đất, Ôn Từ đưa tay bóp cổ nàng, như thể không cho phép nàng nói thêm dù chỉ một từ.

“Diệp Mẫn Vi!”

Hắn gọi tên nàng, nắm tay siết chặt đến phát ra tiếng răng rắc, tức giận nói: “Đủ rồi! Diệp, Mẫn, Vi, câm miệng cho ta!”

Diệp Mẫn Vi hiếm khi thức thời, lập tức im lặng.

Ôn Từ phẫn hận đến cực điểm, mắng: “Cô là đồ chết tiệt không bao giờ chịu thay đổi! Dù mất trí nhớ rồi cũng không thay đổi gì cả!”

“Ta làm sao chứ?”

“Không tim không phổi, vô tình bạc nghĩa, làm theo ý mình, có mắt không tròng, tùy tiện lấn lướt, nói ra là tổn thương người khác, còn cố tình ra vẻ ngây thơ vô tội!”

Hắn trút ra một hơi dài đầy oán giận, như thể những lời này đã bị dồn nén từ rất lâu, căn bản không cần suy nghĩ cũng bật ra. Bàn tay đặt trên cổ Diệp Mẫn Vi kia nặng nề đè nặng lên xương quai xanh của nàng, tuy nặng nhưng không siết chặt.

Diệp Mẫn Vi nhìn thẳng vào mắt phượng xinh đẹp của Ôn Từ, dù tràn đầy phẫn nộ, diễm lệ vẫn không hề giảm sút. Nàng thở dài một tiếng: “Tại sao mỗi lần chúng ta nói chuyện đều phải giương cung bạt kiếm thế này. Tại sao chúng ta không thể nói chuyện một cách bình tĩnh?”

Ôn Từ thấp giọng bật cười, trào phúng mà nói: “Trách ta sao?”

“Là ta không tim không phổi, vô tình bạc nghĩa, làm theo ý mình, có mắt không tròng, tùy tiện lấn lướt, nói ra là tổn thương người khác.” Diệp Mẫn Vi trả lời rất trôi chảy, lại không chút hối lỗi, vẫn là dáng vẻ ngây thơ vô tội.

Ôn Từ nhìn nàng một lúc, hắn quay đầu đi, giọng mỉa mai nói: “Muốn nói chuyện với ta? Cô lừa ai vậy, Diệp Mẫn Vi, ta là người như thế nào, cuộc đời ta ra sao, suy nghĩ của ta, những điều này cô thật sự cảm thấy hứng thú sao? Cô cứ hết lần này đến lần khác tìm ta, nhờ ta giúp cô tìm yểm thú, căn bản không phải cảm thấy hứng thú với ta, cô chỉ xem ta như một cái gương — Cô chỉ cảm thấy hứng thú với chính bản thân cô.”

“Cô hỏi về thời thơ ấu của ta, chẳng qua là muốn soi chiếu mà đoán lại thời thơ ấu của mình mà thôi. Đồ đã mất rồi, giờ lại muốn tìm lại sao? Dựa vào đâu mà ta phải tự xé vết thương ra chỉ để làm cái gương cho cô soi? Cô là ai chứ? Cô tính là cái gì? Năm đó cô vì huyết mạch Vu tộc trong người ta mà tìm tới, lăn lộn đến mức ta chết đi sống lại, nghiên cứu thiên phú của ta, thân thể của ta, tinh phách của ta, tạo ra yểm thuật yểm tu, vẫn chưa đủ sao? Ta làm linh khí sống cho cô suốt ba mươi năm, vẫn, chưa, đủ, sao!!”

Diệp Mẫn Vi yên lặng nhìn vào mắt hắn, Ôn Từ đôi mắt đỏ rực, bên trong chứa đầy không biết là phẫn nộ, hay còn gì khác nữa.

Hắn không thực sự dùng sức đè lên người nàng, nhưng nàng lại cảm nhận được nặng nề đến khó hiểu. Sức nặng xa lạ từ lòng bàn tay hắn đang đặt trên xương quai xanh của nàng, từng chút một thâm nhập, giống hệt như khi Tôn bà bà giữ chặt nàng vậy.

Thế giới sau kính đá sao trời xán lạn, mặt mày Ôn Từ rõ ràng, từng hàng mi đều thấy rõ, nàng lại chưa bao giờ cảm thấy Ôn Từ mơ hồ khó hiểu như giờ phút này.

Cẩn thận ngẫm lại, thực ra Ôn Từ vẫn luôn khó hiểu, chỉ là trước đây, nàng chưa từng thật sự muốn hiểu hắn.

“Vậy nên chúng ta xưa nay vẫn luôn là kẻ thù sao?” nàng hỏi.

“Kẻ thù? Xưa nay?” Ôn Từ lặp lại, cười nhạt một tiếng rồi rơi vào im lặng.

“Cô tất nhiên là kẻ thù của ta. Nhưng nếu chỉ vì chuyện đó, thì ta đã sớm cùng cô đồng quy vu tận ngay tại núi Côn Ngô rồi, cần gì phải kéo dài đến năm mươi năm.”

Dừng một chút, Ôn Từ nói: “Đó là chuyện ta đã đồng ý, ta cho phép cô làm bất cứ điều gì với ta, chỉ cần cô có thể chữa khỏi bệnh cho ta. Khi ta khỏi bệnh xuống núi, giao dịch ấy đã hoàn tất, không ai nợ ai nữa.”

“Nhưng chúng ta cũng chẳng tính là bằng hữu, đúng không?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

Ôn Từ nhìn Diệp Mẫn Vi hồi lâu, rồi đứng dậy bước ra xa nàng, giọng nói mơ hồ.

“Có lẽ vậy.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...