Trên đỉnh Ưng Hoàn Lĩnh một mảnh yên tĩnh.
Diệp Mẫn Vi nằm ngửa trên thảm cỏ ngước nhìn bâu trời đêm, Ôn Từ lặng lẽ ngồi bên cạnh nàng. Sao trời vẫn rực rỡ như cũ, lá cỏ khẽ chạm vào má nàng, xúc cảm ngưa ngứa và mềm mại.
“Vậy đợi sau khi ta chết, ngươi có nhớ ta không?” Diệp Mẫn Vi đột nhiên hỏi chẳng đầu chẳng đuôi.
Ôn Từ bên cạnh im lặng hồi lâu, khi mở miệng trở lại, tâm trạng của hắn đã khôi phục như thường.
“Cô mơ đẹp thật đấy.”
Giọng điệu vẫn trước sau như một, vừa khinh thường lại ngạo mạn.
“Nếu cô chết rồi, ta sẽ đến kinh thành mở tiệc ăn mừng, sẽ diễn hát ca vũ tạp kỹ suốt mười bốn ngày, để bá tánh toàn thành cùng chung vui với ta, ăn mừng ta cuối cùng cũng trút được họa lớn trong lòng.”
“Thật đáng tiếc, mười bốn ngày ca vũ tạp kỹ ấy, ta sẽ không được xem rồi.”
“Đáng tiếc?”
“Tay ngươi rất linh hoạt, nhảy múa cũng rất đẹp.”
“Giờ cô lại chơi trò đánh một gậy rồi cho táo ngọt à? Là Tạ Ngọc Châu dạy cô? Ngươi mà cũng biết đáng tiếc à, cái đồ không sợ chết kia.”
Diệp Mẫn Vi nghĩ, cái chết vốn chẳng có gì đáng sợ.
Nàng cũng sẽ không biến mất vì cái chết, nàng vẫn sẽ tồn tại, dùng phương thức khác sống ở một nơi khác.
Nhưng mà cái chết đồng nghĩa với khoảng cách, đồng nghĩa với bức tường cao.
Nghĩa là ở phía bên kia của thế giới, khi nàng quay đầu lại, sẽ không còn thấy được một số bóng hình nữa.
Điều đó thực sự là một điều rất đáng tiếc.
Ôn Từ búng tay một cái trước mặt nàng, nói: “Đừng nói mấy chuyện đâu đâu nữa, cô nói xem, rốt cuộc ngọn núi này là chuyện như thế nào đi.”
Ban đầu nàng rất muốn tìm ra yểm thú của mình, nhưng khi đến Ninh Dụ thì lại đột nhiên không còn hứng thú, cũng không vội tranh giành yểm thú với các tu sĩ tiên môn khác, cả đêm chỉ bảo hắn dẫn nàng đi khắp đỉnh núi, chôn thương tinh khắp nơi.
Chắc chắn là có thứ gì đó xuất hiện khiến nàng cảm thấy hứng thú, thậm chí lấn át cả yểm thú.
Diệp Mẫn Vi như chợt nhớ ra chính sự, lập tức ngồi bật dậy từ bãi cỏ, những cọng cỏ rơi lả tả xuống. Nàng phủi phủi áo rồi đi đến chỗ vừa đặt viên thương tinh, niệm chú gì đó rồi bước từng bước chéo về phía trước.
“Trường linh lực của ngọn núi này dao động không như bình thường.” nàng từ trong tính toán phân ra một tia tinh lực, giải thích đơn giản.
Diệp Mẫn Vi luôn cho rằng, linh lực tồn tại trong trời đất dưới nhiều hình thức khác nhau, không chỉ tồn tại trong huyết mạch con người, mà còn vận hành trong tất cả vạn vật thế gian, có thể bị con người sử dụng. Chính là ngay cả những thứ không có sinh mệnh như núi đá, cũng có linh trường của riêng nó.
— Gỗ có thể sinh ra lửa, dầu cũng có thể nhóm lửa, rượu cũng có thể. Người như gỗ, linh lực liền như lừa. Lửa nhờ gỗ mà sinh, nhưng không phải vì gỗ mà có. Linh lực có thể sinh từ cơ thể người, nhưng không phải vì người mà tồn tại.
Ôn Từ nhớ năm xưa Diệp Mẫn Vi từng nói với hắn như thế, hắn cũng vẫn luôn nghĩ rằng đây là chân lý mà ai ai cũng công nhận.
Mãi đến khi xuống núi, hắn mới phát hiện đây lại là lời đại nghịch bất đạo. Tất cả tiên môn từ xưa đến nay đều khẳng định rằng con người là tinh hoa của trời đất, là linh của vạn vật, chỉ có huyết mạch con người mới có thể sinh ra linh lực. Thuật pháp cũng chỉ có người tu hành mới có thể khống chế.
Lúc đó hắn mới lờ mờ đoán được vì sao năm đó Diệp Mẫn Vi lại gây bất hòa với các tiên môn khác trong lần Đại Luận Đạo, cũng vì sao lại cách biệt với thế gian.
Ôn Từ chống cằm ngắm nhìn Diệp Mẫn Vi đang vạch một đường chéo thẳng tắp, hắn hỏi: “Rồi sao nữa?”
Diệp Mẫn Vi dừng lại trên một bãi cỏ bằng phẳng, cúi người đặt xuống một viên thương tinh cùng một hạt giống, rễ cây lại một lần nữa quấn lấy thương tinh cắm sâu vào lòng đất.
Đây là viên thương tinh cuối cùng mà nàng cần.
“Nhưng để tính ra được kết quả linh trường dao động của ngọn núi này quá mức phức tạp, ta tự mình tính thì quá tốn thời gian…”
Diệp Mẫn Vi đứng thẳng người, nàng giơ cánh tay lên cao về phía trước, cổ tay nàng đeo chiếc Vạn Tượng Sâm La từ từ ngừng xoay, sau mồ tiếng “đinh” khẽ vang lên, bỗng nhiên nó bắt đầu xoay tròn điên cuồng với tốc độ gấp mười lần.
Cả ngọn núi bỗng nhiên rực sáng, hàng chục viên thương tinh được chôn dưới lòng đất núi Sùng Đan rung lên, vô số tia sáng màu lam trồi lên từ dưới đất, ánh sáng khắp núi đan xen thành một mạng lưới dày đặc, ảnh hưởng và biến hóa lẫn nhau.
Gió mạnhgào thét khiến núi đá vang dội, rừng cây rào rạt, tà áo và mái tóc trắng của Diệp Mẫn Vi tung bay lên cao, trên kính đá, những ký hiệu và phép toán màu lam như có ý thức tự động biến hóa tới lui, nhảy múa điên cuồng.
Đôi mắt xám đen phản chiếu những ký hiệu và phép toán đang lướt qua như sao trời vụt sáng.
“Cho nên ta muốn để chính ngọn núi này, thay ta tính ra đáp án.”
Nàng trước sau như một, hiển nhiên mà nói ra những lời kinh thiên động địa.
Ánh sáng lam khắp núi đan xen, sáng rực như ban ngày, tà áo của Ôn Từ cũng bị gió cuốn tung bay.
Hắn che mắt giữa bụi đất mù mịt, cũng không hề kinh ngạc, chỉ khẽ thở dài: “Đúng là cô, lại bày ra trận thế lớn như vậy, là muốn gọi tất cả mọi người tới đây sao?”
Ánh sáng đuổi bắt yểm thú ở phía tây tắt dần, những đốm sáng rải rác xung quanh nhanh chóng hội tụ về phía này, hiển nhiên rất nhiều người nhìn thấy dị tượng, định tới đây dò xét đến cùng.
Giọng của Diệp Mẫn Vi vang lên giữa tiếng gió cuốn cát bay, có phần mơ hồ, nàng hỏi: “Ngươi vừa nói gì?”
Ôn Từ hơi mở miệng rồi lại ngậm lại, dường như đã rõ như lòng bàn tay với phong cách của đối phương thế nên hiểu rõ nói nhiều cũng vô ích, hắn cười nhạo một tiếng rồi buông tay xuống, chiếc chuông trên mu bàn tay vang lên leng keng.
“Ta nói, lần sau muốn bày trận thế lớn thế này, nhớ nói trước với ta một tiếng.”
Hắn vừa dứt lời, giữa núi sáng ngời như sao trời, bỗng nhiên tràn ngập sương mù, sương mù này dày đặc như mãnh thú đột phá gió mạnh, xuyên qua rừng cây thật mạnh, lấy họ làm trung tâm nhanh chóng lan tràn ra ngoài, chỉ trong chớp mắt đã bao phủ núi rừng, nuốt chửng tất cả những kẻ đang lao về phía này.
Giữa núi rộ lên âm thanh hết đợt này đến đời khác.
“Yểm thuật! Là yểm sư!”
“Cả ngọn núi đều bị bao phủ, sao có thể có yểm thuật lớn đến thế!”
“Rốt cuộc là ai…”
Người lao đến bị sương mù liên tiếp đẩy lùi, kẻ không kịp né tránh bị nuốt hết vào trong ác mộng, lập tức bị ném xuống dưới chân núi, nhất thời không ai có thể tiếp cận được đỉnh núi.
Động tĩnh này nháo đến thực sự quá lớn, khiến các bá tánh dưới chân núi cũng bị kinh động. Họ kinh hoảng ngước nhìn ánh sáng lam bốc lên tận trời trên đỉnh núi, rồi lại tràn ngập sương mù, dưới ánh sáng lam chiếu rọi núi non như bị một biển mây xanh bao phủ. Mọi người bàn tán xôn xao, có người nói đây là tiên nhân đang đấu pháp, lại có người nói đó là tai tượng.
Giữa đám người trong lòng đang run sợ, một nam tử thân hình cao lớn dừng bước.
Hắn mặc một bộ trường bào tơ gấm màu đen, trên cổ tay áo và cổ áo thêu đầy hoa văn như ý bằng chỉ vàng, nhìn cách ăn mặc là biết thân phận tôn quý. Người này đội mũ màn, chỉ thấy hắn vén tấm lụa đen dài chạm vai, thản nhiên mà ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi.
“Thiên mã hành không, bất kể hậu quả, sư tỷ quả nhiên vẫn y như xưa.”
Nam nhân mỉm cười cảm khái.
Gió thổi tung lớp màn của hắn, lộ ra một đoạn cổ của hắn, trên làn da kia có một vết sẹo dài đỏ nhạt, như một dải lụa đỏ kéo dài từ cằm đến xương quai xanh, trông giống như vết bớt. Nam tử nói xong liền xoay người chậm rãi rời đi, một tia sáng vàng lóe lên nơi thắt lưng, lại là kim bài ngự ban.
Dị tượng này chỉ kéo dài chưa đến một tuần trà, ánh sáng lam tan biến, thế giới trở lại với bóng tối và tĩnh lặng.
Trên đỉnh núi mọi âm thanh đều tĩnh lặng, giữa sương mù dày đặc tràn ngập, Ôn Từ vỗ tay hỏi: “Tính xong chưa?”
Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu, những ký hiệu phép toán màu lam trên kính đá đã lắng xuống, phản chiếu đôi mắt xám tro của nàng.
“Ngọn núi lửa này sẽ phun trào sau mười ngày nữa.”
Nửa canh giờ sau, trong đêm tối, nhà nhỏ Tống gia dưới chân núi vang lên một tiếng hét lớn.
“Núi lửa? Núi Sùng Đan là núi lửa? Nó sắp phun trào?” Tạ Ngọc Châu nằm bò trên vai Diệp Mẫn Vi, nhìn đống huyện chí trải đầy bàn.
Nàng hét lên một tiếng sau đó thanh âm tạm dừng một khắc, chân thành hỏi: “Núi lửa phun trào là có ý gì? Có giống như Cộng Công đụng gãy Bất Chu Sơn không? Cột chống trời sập xuống, rồi có lũ lụt?”
Hiển nhiên cụm từ này “núi lửa phun trào”, là Tạ Ngọc Châu mười bảy tuổi chưa từng đọc qua trong thoại bản. Nhưng còn Ôn Từ đã sống trăm năm và Diệp Mẫn Vi đã đọc hết huyện chí suốt hai trăm năm, cả hai đều hiểu rõ.
“Trời không sập, nhưng núi sẽ sụp. Không có lũ, nhưng sẽ có đá nóng chảy và tro bụi phun trào, nếu so về mức độ phá hoại, e là mạnh gấp trăm lần hồng thủy.” Diệp Mẫn Vi đáp.
“Vậy có linh khí thuật pháp nào có thể ngăn nó phun trào không?”
“Sức mạnh tạo hóa đủ để hủy thiên diệt địa, không phải sức người có thể dễ dàng ngăn cản.”
Ôn Từ lật huyện chí, thần sắc hiếm khi nghiêm túc ngưng trọng đến vậy: “Bá tánh quanh vùng không hề phòng bị, lần gần nhất trong Cửu Châu có núi lửa phun trào, là trăm năm trước ở Túc Châu cách đây ngàn dặm. Theo tính toán của cô, trong vòng một trăm hai mươi dặm quanh núi Sùng Đan sẽ bị hủy diệt bởi ngọn núi lửa này, bá tánh cần phải di tản hết. Chỉ còn mười ngày, chỉ riêng việc thuyết phục họ rời đi đã mất vài ngày, họ hoàn toàn không kịp rời khỏi vùng thiên tai.”
Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn Ôn Từ, nàng suy nghĩ một chút rồi vừa định mở miệng, Ôn Từ lập tức chỉ tay vào nàng, uy h**p: “Cô đừng hỏi vì sao phải cứu người, bởi vì mẹ nó lão tử muốn cứu, nếu cô không cứu thì lão tử với cô chia tay ngay tại đây, cô tự đi tìm yểm thú của mình đi! Vậy nên nuốt cái câu hỏi vô lương tâm kia xuống bụng cho ta, bây giờ lập tức nghĩ cách với ta!”
Tạ Ngọc Châu hòa giải: “Nhị sư phụ, người đừng nói như vậy, đại sư phụ chắc chắn vì muốn cứu người nên mới tính ra được khi nào núi lửa phun trào mà…”
“Nàng ta không phải.” “Ta không phải.”
Hai tiếng phủ nhận đồng thời vang lên từ Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi, đáp án vô cùng nhất trí, Tạ Ngọc Châu ngượng ngùng rút lui.
Dừng một chút, Diệp Mẫn Vi nói: “Vùng gần núi Sùng Đan chịu ảnh hưởng ước chừng có một vạn người, nếu muốn cứu họ có thể nhờ đến tiên môn và còn cả yểm sư, bọn họ dùng thuật pháp đưa bá tánh xung quanh rời đi chắc vẫn kịp.”
“Những tiên môn và yểm sư đó phần lớn đến vì yểm thú, có được yểm thú hoặc là linh khí, thương tinh là sẽ rời đi. Dù bọn họ có lòng cứu người thì làm sao khiến bọn họ tin là thiên tai sắp đến? Di tản mọi người quy mô lớn như vậy, vừa tốn công vừa tốn sức, nhỡ thiên tai không xảy ra thì sẽ nhận lại chửi rủa, chuyện không có lợi chẳng ai làm.”
“Nếu ta ra mặt, bọn họ có tin không?”
Giọng điệu Diệp Mẫn Vi nghiêm túc, Ôn Từ lập tức trừng mắt, hắn quả quyết đáp: “Không được! Cô mơ cũng đừng có mơ, ban ngày ta không bảo vệ được cô, bọn họ có thể giết cô một vạn lần!”
“Bọn họ chưa chắc giết ta.”
“Bọn họ sẽ giết cô để không khiến cô rơi vào tay kẻ khác, hoặc bắt lấy cô để lợi dụng cô. Với tính cách của cô, sao có thể chu toàn thoát khỏi bọn họ?”
“Nhưng ngươi muốn cứu người, không phải sao?”
“Ta không muốn cứu người xong rồi lại phải đi cứu cô! Diệp Mẫn Vi, cô không sợ chết thì cũng đừng đi tìm chết!”
Giữa lúc hai người tranh cãi không ngừng, Tạ Ngọc Châu chen vào cuộc đối thoại của họ.
“Nhưng mà đại sư phụ không phải có thương tinh sao?”
Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ quay sang nhìn nàng, Tạ Ngọc Châu giơ tay khoa chân múa tay nói: “Một kho lương thực đầy thương tinh như vậy, đây là lợi ích to lớn trời ban đó!”
Xuất thân từ nhà thương nhân, Tạ Ngọc Châu hiển nhiên rất giỏi trong việc dùng lợi ích để thuyết phục, nàng nói: “Bây giờ ở chợ Quỷ giá của thương tinh cực kỳ cao, có tiền chưa chắc đã mua được. Mấy năm gần đây các tiên môn đều đã thu hồi một phần linh khí của mình, uy lực linh khí lớn như vậy thì chắc chắn không thể không dùng, có lẽ thương tinh sớm đã cạn rồi. Chợ Quỷ lại cực kỳ bài xích người trong tiên môn, có thể đoán là bọn họ đang rất thiếu thương tinh.”
Ôn Từ nheo mắt lại, mày hắn dần dần giãn ra.
“Đúng là một miếng mồi ngon.”
Thầy trò ba người thắp đèn thức suốt đêm, bàn bạc kế hoạch rõ ràng. Sáng hôm sau, chúng tiên môn và yểm sư đóng quân tại huyện Ninh Dụ liền nghênh đón một vị khách không mời mà đến.
Tuy rằng các tiên môn này vốn chia rẽ trong việc truy bắt yểm thú, nhưng ngày thường quan hệ cũng không đến nỗi tệ. Hiện tại Thái Thanh Đàn Hội do tam tông tiên môn chủ trì, chính là lãnh sự của Tiêu Dao Môn, Chân phó môn chủ đang ở Ninh Dụ, thỉnh thoảng chủ trì các tiên môn họp mặt bàn bạc tình hình.
Lúc này tại Thanh Liên Đường nơi bọn họ họp mặt thường ngày, đang có một vị mỹ nhân ngồi đó. Người đến mặc váy dài pha giữa vàng nhạt và tím dâm bụt, tóc búi cao cài đầy chuông nhỏ sặc sỡ, trên ngón giữa tay trái đeo một chiếc nhẫn vàng chạm khắc hoa văn phức tạp, bên trên nối dây xích treo chuông nhỏ kết thành một chuỗi vòng tay màu hổ phách.
Giữa trán nàng là một nốt chu sa, đuôi mắt phơn phớt đỏ son, như hoa hải đường hóa thành hình người. Người đến không ai khác, chính là “Tô Triệu Thanh” đã gây náo loạn tại đại hội yểm sư trước đó.
Chỉ thấy nàng vắt chân ngồi trên chủ vị, ung dung nhấp trà rồi lên tiếng: “Đông đủ cả chưa?”
Mỹ nhân từ trong tay áo lấy ra vài chiếc cân bạc nhỏ, nói: “Hôm nay ta mang đến cho các ngươi một tin cực kỳ tốt.”
