Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 31: Lễ hội



Tiết Kim Thần chính là lễ hội lớn nhất quanh vùng núi Sùng Đan này, vùng này có nhiều mỏ khoáng, nhờ khoáng sản mà giàu có, dân địa phương cho rằng đây là thần linh chúc phúc, bởi vậy mùa hè hàng năm đều tổ chức lễ hội, tế bái “Kim Thần”. Trấn Ninh Dụ ngày này từ sáng sớm đã bắt đầu náo nhiệt khác thường, đến tối lại càng giăng đèn kết hoa, người người chen chúc, dưới pháo hoa đầy trời khắp nơi ca vũ biểu diễn.

Tạ Ngọc Châu và Diệp Mẫn Vi đi giữa dòng người náo nhiệt ở Ninh Dụ. Hai người các nàng đều đeo mặt nạ nửa mặt vẽ màu mua bên đường, Tạ Ngọc Châu như thường lệ mặc váy lụa màu cam họa tiết bươm bướm, Diệp Mẫn Vi cũng đã cởi chiếc áo choàng xám mặc hằng ngày, thay bằng một bộ y phục màu lam nhạt, tóc dài búi nửa.

Dù sao cũng chẳng ai có thể nhìn thấy mặt nàng, nhìn mái tóc bạc trắng này, chỉ cho rằng là một lão bà tay chân lanh lẹ là được rồi.

Tuy nhiên vấn đề cũng nằm ở đó, không ai nhìn thấy mặt của Diệp Mẫn Vi, nàng lại càng chẳng thể nhìn rõ mặt bất kỳ ai. Bởi vì Diệp Mẫn Vi mắc chứng choáng khi nhìn người, trong nơi đông đúc như dệt thế này, nàng tuyệt đối không thể đeo kính đá. Vì vậy giờ phút này trấn Ninh Dụ đang náo nhiệt, ở trong mắt nàng náo nhiệt thành một mảnh hỗn tạp của màu sắc.

Tạ Ngọc Châu cẩn thận nắm tay Diệp Mẫn Vi, nói: “Đại sư phụ người xưa nay vốn không thích chen vào chỗ náo nhiệt, trước đây ở Trích Nguyệt Lâu ngoài lúc ra mua bánh hồng thì chẳng bao giờ ra khỏi cửa, sao hôm nay lại đột nhiên muốn tham gia lễ hội lớn thế này vậy?”

Diệp Mẫn Vi một đường vừa đi vừa va phải người đi đường mà tiến về phía trước, nàng nói: “Là Ôn Từ bảo ta tới, hắn nói nếu ta đến, hắn sẽ giúp ta chế tạo linh khí.”

Diệp Mẫn Vi đã “thèm muốn” đôi tay khéo léo của Ôn Từ từ lâu, trước đây từng đưa ra nhiều ý tưởng với Ôn Từ, nhưng Ôn Từ đều không chịu giúp nàng chế tạo linh khí. Vài ngày trước vì cần chế ra “linh cân” gấp, bọn họ đã thảo luận suốt một đêm, nàng vừa vẽ xong bản vẽ thì Ôn Từ đã làm ra được rồi, còn làm liền một lúc mười lăm cái.

Đôi tay ấy linh hoạt đến kỳ lạ, khiến Diệp Mẫn Vi chỉ muốn giao hết tất cả ý tưởng cho đôi tay ấy thực hiện.

Vì thế lời dụ dỗ của Ôn Từ cực kỳ hữu hiệu, Diệp Mẫn Vi lập tức gật đầu đồng ý.

Tạ Ngọc Châu vừa nghe đã hiểu, nàng nói: “Vậy thì người phải nắm chặt tay con đấy! Nhất định đừng để bị lạc. Với đôi mắt của người, bây giờ lại là buổi tối, người đến người đi đừng để bị đụng ngã, mà nếu bị giẫm thêm vài cái nữa thì nguy to đấy.”

Vừa dứt lời, Diệp Mẫn Vi đã nghe thấy một tiếng nổ vang truyền đến từ cách đó không xa, vô số tia sáng lấp lánh bay lên không trung, nở bung thành pháo hoa rực rỡ. Tạ Ngọc Châu reo “oa” một tiếng, nàng hàng năm bị giam trong nhà nào từng thấy qua thứ vui mắt thế này, lập tức kéo tay Diệp Mẫn Vi lao tới trước, nói: “Mau mau mau, đại sư phụ, chúng ta đi xem!”

Diệp Mẫn Vi lảo đảo hai bước về phía trước, rồi mơ hồ giơ hai tay lên, hai tay trống rỗng, rõ ràng không hề được Tạ Ngọc Châu nắm lấy.

Nàng nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy được chỗ này đều là bóng người mơ hồ lướt qua lướt lại, thật sự không thể phân biệt được đầu đen nào là của Tạ Ngọc Châu. Diệp Mẫn Vi đứng yên tại chỗ một lát, bình tĩnh buông tay xuống, điềm nhiên nói: “A, nhanh vậy mà đã lạc nhau rồi.”

Lúc này nàng cô lập vô trợ, thế giới trong mắt kỳ quái, đổi lại là người khác thì sớm đã sợ đến nỗi kinh hoảng thất thố, kêu cứu khắp nơi. Nhưng Diệp Mẫn Vi lại chẳng hề hoảng loạn, chắp tay sau lưng chậm rãi lượn lờ giữa dòng người, giẫm trúng người thì nói xin lỗi, bị người giẫm thì tránh ra, đi trong chật vật mà vẫn rất khí định thần nhàn.

Cho đến khi trong thế giới kỳ quái này bất chợt xuất hiện mấy tiểu “yêu quái”, chỉ tay vào nàng nói: “Đây chẳng phải tiên nhân bà bà hôm trước trồng cây sao?”

Diệp Mẫn Vi bị mấy “tiểu yêu quái” kia giữ chặt tay áo, kéo đến mức phải cúi người xuống. Cuối cùng gương mặt của tụi nhỏ cũng hiện rõ vì đến gần, chính là đám trẻ chơi đùa dưới gốc cây hôm nọ. Nhưng không biết là vì không khí lễ hội hay vì lý do nào khác, mặt mũi chúng đều được thoa phấn trắng, chính giữa trán điểm một chấm đỏ, hai má cũng đánh hai chấm hồng, trông y như những đứa trẻ phúc thần trong tranh tết.

“Bà bà, sao bà lại ở đây một mình thế? Bên kia có biểu diễn thổi lửa kìa, không đi xem sao ạ?” trong tiếng pháo nổ và đám người ồn ào, đứa bé trai cao nhất hỏi.

“Ta đi lạc bằng hữu rồi.”

Diệp Mẫn Vi chỉ vào đôi mắt của mình, bổ sung thêm: “Mắt của ta kém, nhìn không rõ lắm.”

Cảnh ngộ đáng thương của nàng lập tức khiến tụi nhỏ đồng tình, khi con người đang vui vẻ phấn chấn thì sẽ sinh ra một loại trách nhiệm với người xung quanh, lấy việc khiến tất cả mọi người cùng vui làm mục tiêu của mình, không đạt được thì không cam lòng. Thế là đám “tiểu yêu quái” này liền vỗ ngực, nói phải dẫn vị lão bà này cùng chơi mới được.

Bọn trẻ thực ra không phải “tiểu yêu quái”, mà là “phúc đồng” – những đứa trẻ đi theo sau đoàn rước trong tiết Kim Thần để ban phúc, lúc này đoàn rước vẫn chưa bắt đầu nên chúng chạy ra chơi trước. Mọi người ra đường dạo chơi tiết Kim Thần đều mang theo một chiếc túi đựng đầy kẹo và hạt dưa, kẹo và hạt dưa được gọi là “thái phúc”, nếu gặp được người quen thì cùng nhau chúc an khang và lấy “thái phúc” đổi lẫn nhau, cầu một điềm lành may mắn.

Nếu gặp được “phúc đồng”, thì nhất định phải cho thái phúc.

Chỉ thấy bọn tiểu phúc đồng này xếp thành một hàng, chạy nhảy tới lui trên phố, một người tiếp một người hô: “Hòa lạc an khang, phú quý vĩnh niên!”

Người đi đường đi ngang qua đều cười rộ lên, đáp lại: “Hòa lạc an khang, phú quý vĩnh niên”, rồi lấy “thái phúc” trong túi ra tặng chúng. Ở cuối hàng ngũ thấp bé đáng yêu này, bỗng xuất hiện một bà lão tóc bạc đeo một chiếc mặt nạ, nàng bị hai phúc đồng phía trước một trái một phải nắm váy kéo đi, cũng chân thành và tự nhiên vươn tay nói: “Hòa lạc an khang, phú quý vĩnh niên!”

“……”

Người dân trấn Ninh Dụ lấy làm kỳ lạ, năm nay tiết Kim Thần không chỉ có tiểu phúc đồng, mà còn có cả lão phúc đồng nữa?

Thế là “lão phúc đồng” này liền cáo mượn oai hùm, gặp ai cũng nói lời cát tường, cùng đám “tiểu phúc đồng” đi một vòng cả vạt áo cũng bị nhét đầy “thái phúc”. Đám tiểu phúc đồng dựa vào sự dễ thương của mình, đi khắp các sân khấu biểu diễn, chúng vóc dáng thấp không nhìn thấy biểu diễn, nên liền kéo Diệp Mẫn Vi chen lên phía trước. Diệp Mẫn Vi đi theo chúng nhờ vậy mà chỉ trong chốc lát đã đứng ngay hàng đầu tiên của đám đông.

“Bà ơi, bà nhìn rõ không đó?” đám trẻ còn cao giọng nhắc nàng, sợ chúng đứng chưa đủ gần, Diệp Mẫn Vi nhìn không rõ.

Nhờ phúc của chúng, Diệp Mẫn Vi xem được cả đi cà kheo, múa lân, múa đao lớn, đánh trống eo, nếu không phải màn múa hoa sắt quá nguy hiểm không thể đến gần, nàng cũng muốn áp sát để xem. 

Bên này Diệp Mẫn Vi cùng đám “tiểu phúc đồng” đang vui vẻ chơi đùa, thì bên kia Tạ Ngọc Châu đã vì một phút hưng phấn của mình mà để mất sư phụ, hối hận vô cùng, chạy khắp phố tìm người. Nhưng dòng người chen chúc xô đẩy chen vai thích cánh, chạy còn khó cứ đứng nói đến việc tìm người.

Tạ Ngọc Châu thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng đúng là có mệnh lạc mất sư phụ, trước ở Lương Sam thì một cơn gió cuốn mất sư phụ đi, giờ nàng mới buông tay một cái thì sư phụ lại chẳng thấy đâu, mai phải bảo Thương Thuật xem giúp nàng một quẻ. Có điều Thương Thuật tiên sinh nói ngày xem quẻ cũng phải có chú trọng, cứ xuân phân, thu phân, hạ chí, đông chí thì phải nghỉ xem quẻ mười lăm ngày, mới là đạo dưỡng sinh.

Bây giờ đúng lúc hắn đang nghỉ xem quẻ, không biết hắn dưỡng sinh kiểu gì mà sinh ra nhiều quy củ như thế, ngày nào cũng ngủ sớm dậy sớm, dưỡng tới dưỡng lui cũng chỉ thấy một bộ dạng gầy trơ xương.

Tạ Ngọc Châu đang âm thầm chửi thầm, không để ý liền đâm sầm vào một người. Người kia cao hơn nàng một cái đầu, ngực rắn chắc, nàng đâm vào mà đối phương chẳng hề lay động, nàng ngược lại thì hoa mắt loạng choạng lui lại phía sau, được người ta tốt bụng đưa tay đỡ lấy.

Nàng vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu nhìn lên.

Chỉ thấy đối phương là một nam tử trẻ tuổi. Hắn cũng đeo một mặt nạ sư tử vẽ màu sặc sỡ, dáng người cao lớn khí chất bất phàm, mặc áo gấm đen chất liệu thượng hạng, cổ áo hé lộ một vết bớt đỏ kéo dài đến tận cằm. Tạ Ngọc Châu nhìn thấy áo gấm của hắn liền nghĩ thầm đây chính là đoạn cống, mỗi năm đều do nhà nàng đưa vào hoàng cung, ngay cả nhà nàng cũng chẳng có được mấy tấm.

“Cô nương vì sao vội vã như thế?” hắn thong thả hỏi.

Tạ Ngọc Châu phục hồi tinh thần lại, tạm thời đè xuống nỗi kinh ngạc trong lòng, hỏi: “Vị công tử này, ngài có nhìn thấy một bà bà tóc trắng cao hơn ta một chút, cũng đeo mặt nạ giống ta, mắt lại không được tốt lắm không?”

Nam nhân im lặng chốc lát, lặp lại: “Mặt nạ của cô nương?”

“Đúng vậy, của ta… của ta… mặt nạ của ta đâu rồi?”

Tạ Ngọc Châu vừa định sờ mặt nạ của mình, thì một đầu ngón tay đã chạm vào da mặt của mình, lúc này mới nhận ra mặt nạ của nàng đã sớm bị chen chúc trong đám đông mà rơi mất từ lúc nào.

Nàng lập tức lấy tay che mặt lại, chỉ để lộ đôi mắt đảo qua đảo lại, nhìn xung quanh, cảnh giác như một con mèo hoảng sợ.

Nam nhân theo ánh mắt nàng nhìn quanh bốn phía, tỏ vẻ đã hiểu nói: “Cô nương đang trốn tránh ai đó sao?”

Thấy quanh đây không có đại tỷ của nàng, Tạ Ngọc Châu yên tâm đôi chút, nhưng vẫn che mặt không chịu buông tay, chỉ xấu hổ gật đầu thừa nhận. Nam nhân thấu hiểu lòng người mà đưa tay tháo mặt nạ của mình xuống, đưa cho Tạ Ngọc Châu: “Vậy cô nương dùng tạm mặt nạ của ta đi.”

Tạ Ngọc Châu mừng rỡ ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy dưới mặt nạ, lộ ra một khuôn mặt anh tuấn.

Nam nhân này bộ dáng trông gần ba mươi tuổi, khung xương cao lớn, lông mày mắt sâu. Khác hẳn vẻ đẹp sắc sảo của Ôn Từ, vẻ đẹp của hắn như một loại vũ khí cùn, dày dạn vững chãi, khiến người ta sinh lòng sợ hãi. Dù nở nụ cười, nhưng ý cười đó lại sâu thẳm, sâu không thấy đáy.

Diện mạo, vóc dáng, khí chất của nam nhân này, quả thực là quá hợp ý của Tạ Ngọc Châu. 

Tạ Ngọc Châu lập tức buông tay che mặt xuống, vuốt lại tóc bên tai, nhận lấy mặt nạ mỉm cười nói: “Đa tạ công tử tương trợ, gặp nhau trong ngày hội cũng là duyên, dám hỏi công tử quý danh là gì?”

Nam nhân khẽ mỉm cười, gật đầu nói: “Tại hạ họ Vệ, tên một chữ là chữ Uyên.”

Tạ Ngọc Châu ngẩn người: “Vệ Uyên? Công tử lại tên là Vệ Uyên? Thật trùng hợp, vậy mà ngài lại trùng tên trùng họ với vị phản đồ Tiêu Dao Môn, thành chủ thành Thiên Thượng ấy, thật là trùng hợp ha ha ha… ha ha… ha ha…”

Tạ Ngọc Châu vừa cười vừa cứng họng, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.

Nàng thầm nghĩ: Không thể nào? Ban đầu nàng còn nghĩ trấn Ninh Dụ nhộn nhịp như vậy, có vương công quý tộc tới cũng không kỳ lạ, chẳng lẽ hắn thực sự là thành chủ thành Thiên Thượng? Đó chính là đầu lĩnh của linh phỉ, vậy mà dám đích thân tới trấn Ninh Dụ, chẳng phải như chuột chui vào ổ mèo sao? Hơn nữa… thời nay đầu lĩnh linh phỉ đều mặc đoạn cống sao?

Nam nhân chỉ tiếp tục mỉm cười, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, thuận theo lời nàng nói: “Đúng vậy, thật là trùng hợp.”

Hắn vừa nói vừa định tiếp tục bước về phía trước, lại thấy Tạ Ngọc Châu vươn tay ra, đưa trả mặt nạ lại cho hắn. Cô nương áo đỏ cam nghiêm túc nói: “Công tử… ngài cầm lấy đi, ngài càng cần nó hơn ta.”

Cô nương này không hỏi thêm gì nữa, chỉ hành lễ với hắn, lại nói cảm tạ lần nữa, rồi tiếp tục che mặt rời đi tìm sư phụ nàng.

Vệ Uyên đứng xa nhìn bóng dáng cô nương biến mất trong biển người, cúi đầu lật xem mặt nạ trong tay, mỉm cười nói: “Thật không ngờ, Phù Quang Tông lại còn giấu bí mật lớn đến vậy.”

Dọc theo con phố người qua lại như dệt, vô cùng náo nhiệt này đi thẳng về phía tây, dòng người ít dần, không khí dần dần nghiêm túc trở lại, đi đến cuối đường chính là nơi đặt nha môn. Huyện lệnh đại nhân đang đi tới đi lui trong nha môn, lông mày nhíu chặt, sắc mặt đầy lo âu, hiển nhiên chẳng còn tâm trạng nào tận hưởng lễ hội. Ông đang đau đầu vì việc các tiên môn đưa ra yêu cầu sơ tán bá tánh, tấu chương gửi lên châu mục Gia Châu mới gửi đi đêm qua, không biết bao giờ mới có hồi âm.

Nếu ông tự ý sơ tán bá tánh, núi lửa không phun trào hoặc sắp xếp không ổn thỏa, thì đầu ông sẽ rơi xuống đất, bá tánh khốn đốn không nhà. Nhưng thời gian cấp bách, nếu núi lửa thực sự phun trào, ông và bá tánh quanh vùng không kịp chạy, tất nhiên cũng là chết không có chỗ chôn.

Tiến cũng khó, lui cũng khó.

“Lâu ngày không gặp, Trương đại nhân gầy đi rồi.” một giọng nói đột ngột vang lên trong đại sảnh, khiến Trương huyện lệnh kinh ngạc giật mình. Ông ngẩng đầu nhìn, một nam nhân áo đen đang ngồi giữa sảnh, vung tay một cái, ấm trà bên cạnh liền tự động bay lên, rót đầy trà vào chén trà.

Trương huyện lệnh thu lại nét mặt lo lắng, không biểu lộ cảm xúc gì mà hành lễ nói: “Hạ quan bái kiến Vệ đại nhân, Vệ đại nhân vẫn như xưa, xuất quỷ nhập thần, lại chưa từng thấy già đi.”

Vệ Uyên cầm chén trà lên, khẽ thổi một hơi: “Không mời mà đến, mong Trương đại nhân đừng trách.”

“Hạ quan nào dám.”

“Sao lại không dám, năm xưa ngài đứng giữa triều hạch tội ta lời lẽ chính trực, rung động lòng người, từng câu từng chữ vẫn còn văng vẳng bên tai. Ta vô cớ rời kinh đến nơi này, nếu ngài lại tấu thêm một bản nữa, e là Vệ mỗ chịu không nổi.”

“Với sự tín nhiệm của Thánh Thượng dành cho ngài, dù ngài có ba năm không hồi kinh thì đã sao. Nếu hạ quan lại dâng sớ hạch tội, chỉ e không phải là bị giáng chức đến đây, mà là chết không toàn thây rồi.”

Vệ Uyên nhìn Trương đại nhân, khẽ mỉm cười: “Trương đại nhân nói vậy là không đúng rồi, lần này ta đến là để mang tin tốt cho ngài đây. Núi lửa Sùng Đan sắp phun trào, thiên tai sắp đến, ta vừa từ Gia Châu đến, thay mặt châu mục Gia Châu xin được ba vạn lượng bạc để an trí bá tánh.”

Ánh mắt Trương đại nhân lập tức sáng ngời, ông hỏi: “Vậy tức là, có thể bắt đầu sơ tánh bá tánh rồi sao?”

“Ta nói được, thì còn ai dám nói không.”

“Có điều bình thường tiên môn và quan phủ nước giếng không phạm nước sông, nay chỉ dựa vào một câu tiên đoán của bọn họ mà tin tưởng hoàn toàn, lỡ sau này núi lửa không phun thì…”

Vệ Uyên cười khẽ một tiếng, hắn v**t v* chén trà nói: “Đây là do Vạn Vật Chi Tông tính ra. Trương đại nhân nghĩ xem Vạn Vật Chi Tông, vì sao được xưng là Vạn Vật Chi Tông?”

“Vạn Vật Chi Tông chính là nói, sư tỷ của ta đã tính, thì tuyệt đối không thể sai.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...