Diệp Mẫn Vi theo chân đám tiểu phúc đồng đi khắp hang cùng ngõ hẻm chơi một vòng, thế giới này phần lớn thời gian đều đắm chìm trong những màu sắc rực rỡ đầy vui tươi và âm thanh nào nhiệt. Khi người đi đường lướt qua bên nàng đột nhiên trở nên rõ nét, đều là mặt mày giãn ra ý cười dạt dào, rồi lại tan biến vào màu sắc rực rỡ.
Thế giới mơ hồ, đám đông như dòng nước, niềm vui như một lớp dầu nổi trên mặt nước, nơi nào người đông, nó liền trôi dạt đến đó, nhiệt liệt mà bốc cháy, bốc lên những đốm lửa nhỏ, hoa mắt chóng mặt. Diệp Mẫn Vi khung cảnh hoa mắt thần hồn điên đảo như vậy, dù không đeo kính đá, lại cũng cảm nhận được một tia choáng váng.
Nhưng không phải vì khó chịu, mà là vì mới lạ.
Nàng ôm một vạt áo đầy “thái phúc”, thật ra cũng chẳng có ý định ăn, chỉ là không hiểu vì sao, rất thích ánh mắt rạng rỡ của mọi người khi bỏ thái phúc vào tay nàng.
Khi lễ rước Kim Thần sắp bắt đầu, đám trẻ cuối cùng cũng cáo biệt nàng để đi chuẩn bị, chúng còn chỉ cho nàng một vị trí đẹp để đứng xem, nói đây là chỗ tốt nhất để ngắm lễ rước Kim Thần. Diệp Mẫn Vi liền mở to đôi mắt mơ màng, đứng ở hàng đầu giữa đám đông chen chúc, mặc người bên cạnh lắc lư thế nào, nàng vẫn không nhúc nhích.
Đột nhiên, một tiếng cồng chiêng vang lên, đám đông reo hò rộn rã, Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đoàn rước dài đang lắc lư tiến đến từ cuối con phố. Dần đầu là mấy chục thiếu niên thiếu nữ mặc quần áo hoa, rung chuông trong tay, kéo theo một chiếc xe hoa khổng lồ, xe hoa đó cao chừng hai tầng lầu, chạm trổ tinh xảo, hương thơm ngào ngạt, trên thân xe còn được dát vàng lá. Bao quanh xe hoa là đội ngũ tấu nhạc, đều là nhạc công trẻ tuổi, thổi kéo đàn hát phối hợp ăn ý, âm nhạc rộn ràng vang vọng đến tận trời.
Tầng dưới của xe hoa đặt một vòng trống lớn, vài hán từ m*nh tr*n đánh trống theo nhịp nhạc, tiếng trống dồn dập, trào dâng sôi động. Mà trên đài cao xe hoa chồng chất hoa lên ấy, chính là vũ giả đóng vai “Kim Thần”. Theo sau xe hoa là đoàn múa lân múa rồng, các phúc đồng chúc mừng.
Tiếng hò reo của mọi người vang lên từng đợt, Diệp Mẫn Vi không nhìn rõ được nhiều chi tiết như thế, chỉ mơ hồ thấy đoàn rước đang đến gần, những bóng người cao thấp đan xen hòa vào nhau.
Khi tiếng trống và nhạc vang lên, nàng thoáng ngẩn người.
Đám người năm màu bảy sắc theo tiếng chuông từ từ tiến gần, tiếng reo hò của mọi người cũng áp sát lại gần, tiếng trống sôi nổi, tiếng nhạc rộn rã. Trong tất cả âm thanh hỗn loạn ồn ào ấy, Diệp Mẫn Vi lờ mờ phân biệt được tiếng của những tua vàng.
Đó hẳn là những tua vàng buộc trên một cây trượng gỗ, chúng đang đong đưa va chạm vào nhau, rồi sẽ theo nhịp trống lên cao trào mà tung bay lên không trung, chớp mắt xoay tròn rơi rơi, phát ra âm thanh xào xạc.
Khi Diệp Mẫn Vi còn đang sững sờ, những thiếu niên thiếu nữ mặc quần áo hoa đã đang ngang qua trước mặt nàng. Khuôn mặt rạng rỡ của họ, chiếc chuông giơ lên cao trong tay họ, tà áo xoay vòng muôn sắc, từng thứ từ mơ hồ đến rõ nét, rồi lại tan biến mơ hồ.
Trong khoảnh khắc ấy, Diệp Mẫn Vi không biết bị thứ gì đó điều khiển, lấy kính đá từ trong túi Càn Khôn ra, đeo lên sống mũi, quay đầu nhìn.
Hắn khoác trên mình một bộ trang phục tinh xảo rườm rà màu vàng đất, chiếc mặt nạ đồng màu vàng rủ tua che đi nửa dưới khuôn mặt hắn, chỉ để lộ đôi mắt phượng xếch đẹp đẽ. Cây trượng trong tay hắn được chạm trổ tinh xảo, trên đỉnh có một tượng thần nhỏ bằng vàng, bên dưới đài sen thả xuống một dải tua vàng dài một thước hình mây trôi.
Tất cả những cảnh vật đã hòa tan vào thế giới đầy màu sắc ấy trong nháy mắt trở nên rõ ràng từng đường nét, dưới pháo hoa đầy trời mọi người được chiếu sáng lên khuôn mặt, bọn họ giơ cánh tay lên cao, ánh mắt cuồng nhiệt, xe hoa rực rỡ lộng lẫy, đoàn nhạc công vui tươi, những người đánh trống m*nh tr*n.
Và cả người đang đứng trên đỉnh xe hoa ấy.
Chính là cây trượng mà nàng từng thấy hắn triệu hồi ra từ ác mộng trên núi Sùng Đan, thì ra nguyên bản của nó là tế trượng trong tiết Kim Thần.
Cây trượng ấy quả nhiên trong tay hắn xoay tròn vung múa như bay, như thể hắn có thần thông điều khiển nó, lại như thể cây trượng kia đã thành máu thịt xương cốt để mặc hắn điều khiển. Hắn ở trên đài cao kia, bước đi như giẫm trên đất bằng, dáng người uyển chuyển như rồng phóng khoáng đầy sức sống, pháo hoa chiếu rọi khiến mặt nạ và cây trượng của hắn lấp lánh rực rỡ, tựa như hắn trong khoảnh khắc ấy thật sự thần linh nhập thể.
Người xem xung quanh cao giọng hò reo, Diệp Mẫn Vi giữa cơn choáng váng ngợp trời, ngẩng đầu nhìn hắn.
— Đêm đó ngươi nhảy điệu múa gì vậy?
Không lâu trước nàng từng hỏi Ôn Từ như thế.
— Nơi này từng có một số điệu múa rước thần cổ đại rất tráng lệ, nay đã sớm mai một. Vì thế ta dựa trên ký ức về điệu múa rước thần ấy, mà cải biên thành tế vũ hiện giờ.
Hắn đã trả lời như vậy.
— Ngươi rất thích vũ nhạc tạp kỹ sao?
— Đó là tất nhiên, nơi nào có lễ hội náo nhiệt ta sẽ đến nơi đó, một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày, trong Cửu Châu các nơi không dưới ba trăm sáu mươi lăm lễ hội, ngày nào cũng có thể tìm được nơi náo nhiệt để đi. Nếu không phải vì phải đi cùng cô tìm yểm thú… À, dù không cùng cô đi tìm yểm thú, ta vốn dĩ cũng định đến đây tham gia tiết Kim Thần.
Giữa điệu múa thần linh trên đài cao, tựa như hắn cúi mắt nhìn nàng một cái. Giống như vẻ mặt của nàng khi Ôn Từ nói những lời đó với nàng.
— Ta là người thích náo nhiệt nhất, thích nghe tiếng cười nhất, thích được mọi người chú ý. Mấy chục năm nay ta đi khắp sông núi lớn nhỏ, xem những lễ hội tưng bừng nhất, thưởng những điệu nhạc múa hay nhất, phàm là thứ ta thích đều học hết. Nhân thế biến đổi, phong tục thay dời, nếu họ quên mất, thì ta sẽ dạy họ nhớ lại.
— Nếu người sinh sôi không ngừng, lễ hội thì cũng chẳng bao giờ dứt. Giống như cô thích tính toán và thuật pháp vậy, đây là điều ta say mê, là điều khiến ta vui vẻ không biết mệt.
Vũ giả “Kim Thần” từ trên đài cao nhảy xuống, tế trượng khẩy nhẹ vào giỏ hoa trên xe hoa, giỏ hoa nghiêng đổ vô số cánh hoa khô màu vàng kim rơi xuống bá tánh hai bên đường. Những cánh hoa khô này đều được xông hương liệu đặc biệt suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, có thể giữ được mùi hương trong một năm, là phúc lành Kim Thần ban cho.
Mọi người lần lượt vươn dài cánh tay đón lấy, hào hứng vẫy tay, Diệp Mẫn Vi cũng nhón chân vươn tay ra, trông thấy trận mưa hoa như vàng kia sắp rơi về phía mình.
Thế nhưng đúng vào lúc ấy, “Kim Thần” thoáng ngập ngừng một chút, động tác không dễ phát hiện, thế là giỏ hoa tiếp theo đổ chậm một chút.
Vừa khéo lướt qua chỗ Diệp Mẫn Vi.
Bá tánh phía trước nàng vui mừng cầm hoa nói với nhau được Kim Thần ban phúc, bá tánh phía sau nàng cũng vui mừng cầm hoa nói với nhau hòa lạc an khang, chỉ có mỗi nàng hai tay vẫn giơ lơ lửng trong không trung.
Diệp Mẫn Vi từ từ thu tay về, thấp giọng nói: “Keo kiệt, thù dai.”
Bên cạnh nàng là một đại nương vóc dáng cao lớn vạm vỡ nghe vậy liền không vui, nói: “Cô nương này, sao có thể mắng Kim Thần như thế?”
Diệp Mẫn Vi giơ tay chỉ về phía “Kim Thần” đang rời đi: “Nhưng mà hắn…”
“Ôi ôi ôi! Lại còn chỉ tay vào Kim Thần!” đại nương lập tức ấn tay nàng xuống, nghiêm túc nói: “Chẳng qua là không nhận được hoa thôi, nghĩ thử xem có phải do mình không! Có phải bình thường đối xử tệ với người không, có nói xấu sau lưng ai không, có chơi xấu người ta không, có hay nói dối hay mưu tính nhiều không, phản tỉnh cho kỹ sang năm là có hoa thôi!”
Đại nương vỗ mạnh lưng Diệp Mẫn Vi, sức lực không nhỏ, vỗ đến mức lưng Diệp Mẫn Vi “bịch bịch” vang dội.
Diệp Mẫn Vi còn chưa kịp phản bác, thì thấy sắc mặt đại nương chợt đại biến, run run chỉ lên trời hô to: “Trời ơi, kia là cái gì vậy!”
Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn, chỉ thấy cuối con phố, đỉnh núi Sùng Đan đỏ rực một mảnh, ánh lửa ngút trời chiếu sáng nửa bầu trời. Ngọn lửa ấy như tuôn ra từ đỉnh núi, cuồn cuộn đổ xuống, giống như dòng sắt nóng chảy rực rỡ, trong chớp mắt đã bao trùm toàn bộ núi Sùng Đan, hủy diệt thiên địa lao ầm về phía trấn Ninh Dụ.
Các bá tánh vừa rồi còn đắm chìm trong không khí lễ hội đại kinh thất sắc, hoảng loạn bỏ chạy, trong đám người liên tục có người ho to đây là tai tượng. Các đệ tử tiên môn sớm đã chuẩn bị sẵn trong bóng tối lập tức ra mặt giữ trật tự, sơ tán dân chúng.
Còn Diệp Mẫn Vi chỉ yên lặng ngẩng đầu nhìn mảnh đỏ rực kia đang tràn đến. Bóng người hỗn loạn, có người va vào bả vai nàng, khắp nơi chạy trốn la hét, nàng vẫn đứng yên bất động như cũ.
Đoàn lễ rước tan rã, nhạc công tay trống các thiếu niên thiếu nữ và đám phúc đồng đều hoảng loạn bỏ chạy, chỉ trong chốc lát bên xe hoa đám người thưa thớt, trên xe hoa chỉ còn lại mỗi “Kim Thần”.
Trên chiếc xe hoa đã dừng lại, hắn cầm trượng gỗ đứng yên lặng trên đài cao, gió thổi tung bay vạt áo nhiều tầng, tua vàng trên trượng và trên mặt nạ đong đưa. Ánh trăng màu bạc và ánh lửa trên núi chiếu sáng khiến hắn trông giống như một khối thép vừa mới tôi luyện lạnh lẽo rắn chắc.
Trong tiếng la hét hoảng sợ và cực kỳ bi ai, Diệp Mẫn Vi nghe thấy tiếng chuông leng keng. Thanh âm trong trẻo, du dương réo rắt, vang lên hết đợt này đến đợt khác, như một khúc ca không lời.
Đó là tiếng chuông thuộc về Ôn Từ.
Biển lửa đỏ rực trùm lên tất cả cuồn cuộn kéo đến, nhưng lại không tràn vào trấn Ninh Dụ. Chúng bay vụt qua bầu trời trên trấn Ninh Dụ, giống như một đàn đại bàng đỏ rực, tụ lại với nhau lao về phía địa phương xa xôi, bao phủ cả bầu trời thành một mảnh đỏ rực.
Dưới bầu trời đỏ rực, Diệp Mẫn Vi thấy “Kim Thần” trên đài cao cúi đầu, nhìn hướng về phía nàng. Hắn dường như khẽ cười, nhưng quá xa nên không nhìn rõ, chỉ thoáng qua một cái rồi biến mất trong màn đêm đen.
Ánh lửa trên núi biến mất cũng đột ngột giống như xuất hiện, như bị đàn “đại bàng” đỏ rực kia mang đi. Chỉ trong nháy mắt, tất cả yên tĩnh trở lại, dưới ánh trăng, núi Sùng Đan với những cánh rừng sâu và khe núi hiện ra tươi tốt và xanh um, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Diệp Mẫn Vi nhớ đến truyền thuyết của người dân, rằng đỉnh núi Sùng Đan mây mù lượn lờ ấy có gì? Phía trên đỉnh núi ngay cả chim ưng bay lên cũng không thể quay về, nơi đó có tiên nhân, có Kim Thần.
Là ảo mộng của mọi người, là mộng đẹp xen lẫn ác mộng.
Chủ nhân của ác mộng cuối cùng cũng từ trên xe hoa nhảy xuống, hắn vung cây trượng ra sau lưng, trong tiếng chuông leng keng, tháo mặt nạ xuống đeo lên bên tai Diệp Mẫn Vi, che nửa dưới khuôn mặt nàng.
Hắn nói: “Đeo kính đá rồi mà không đeo mặt nạ? Không sợ người khác nhìn thấy mặt sao?”
Diệp Mẫn Vi giữ lấy mặt nạ, cùng hắn xoay người rẽ vào con hẻm nhỏ. Mùi hương trên người Ôn Từ theo gió bay đến, nàng chợt nhớ ra từ trước đến nay trên người hắn đều có mùi hương này, giống hệt mùi hương của những cánh hoa khô ban phúc hôm nay.
— Nhân thế biến đổi, phong tục thay dời, nếu họ quên đi, ta sẽ dạy họ nhớ lại.
Nghe nói lễ hội tiết Kim Thần mới chỉ hình thành trong vòng mười mấy năm.
Diệp Mẫn Vi nghĩ, thì ra là như vậy.
Vũ khúc là do ngươi biên, hương liệu là do ngươi chế, những ngày đầu lễ hội là do ngươi giúp họ dàn dựng.
Chủ nhân của ác mộng, lại là kẻ thích dệt nên giấc mơ đẹp nhất.
Đối với cuộc đời Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi lần đầu tiên cảm thấy tò mò.
Nửa canh giờ sau, hẻm nhỏ không người vang lên tiếng nôn khan khe khẽ. Diệp Mẫn Vi chống tay lên tường, cúi gập người sâu xuống, vì không ăn gì nên cũng không nôn ra được gì, chỉ là dạ dày quặn thắt đầy đau đớn. Nước mắt theo hốc mắt nàng rơi tí tách xuống, từng giọt rơi trên mặt đất, như thể đang khóc nức nở.
Ôn Từ đứng phía sau nàng, hắn đưa tay ra như muốn vỗ lưng nàng, nhưng khi sắp chạm vào nàng thì lại dừng lại.
Hắn gần như là ngay lúc Diệp Mẫn Vi vừa đứng dậy liền rụt tay lại, giấu ra sau lưng.
Diệp Mẫn Vi ôm ngực, lưng vẫn còn cong xuống. Khi xem lễ rước Kim Thần nàng đã rất choáng váng đầu óc, nhưng khi đó tâm trí của nàng bị cuốn vào chuyện khác, mãi đến khi vừa nãy nàng lấy lại tinh thần, ngay lập tức bị cơn chóng mặt dồn nén này ập đến khiến nàng gục xuống.
Giờ phút này nàng nhắm mắt lại là thấy từng chi tiết rõ ràng của đám đông trên phố, rõ đến mức thấy được cả hoa dán trên móng tay mọi người, hoa tai ngọc nơi vành tai, ánh sáng phản chiếu trong ánh mắt.
“Cô… cô không sao chứ?” Ôn Từ không được tự nhiên hỏi, hắn tuy biết nàng có chứng bệnh này, nhưng chưa từng thấy nàng phát bệnh.
Dẫu sao thì mấy chục năm ấy, nàng cũng không có cơ hội nhìn thấy ai khác ngoài hắn.
Diệp Mẫn Vi im lặng mà ngẩng đầu nhìn hắn, một đôi mắt đỏ hoe vì từng ch** n**c mắt. Hốc mắt ấy đỏ bừng như kim châm đâm vào Ôn Từ khiến cả người không được tự nhiên, tay chân luống cuống khó hiểu.
“Cô… đang nghĩ gì thế? Sao lại không nói lời nào?”
“Ta đang nghĩ, vì cớ gì ngươi không tặng ta hoa phúc.”
Câu trả lời của Diệp Mẫn Vi nằm ngoài dự đoán của người, nàng thấy đôi mắt của Ôn Từ kinh ngạc mà mở to, sau đó nàng tiếp tục nói: “Có lẽ là bởi vì ta không tim không phổi, bạc tình vô nghĩa, làm theo ý mình, có mắt không tròng, vô pháp vô thiên, mở miệng đả thương người.”
Dưới sự chỉ điểm nhiệt tình của đại nương nọ, nàng rất nhanh đã nhớ lại nguyên do Ôn Từ ghi thù, thuộc như lòng bàn tay mà nói lại.
Biểu cảm trên gương mặt Ôn Từ biến đổi liên tục, một lúc lâu sau hắn quay đầu đi, đột nhiên bật cười một tiếng, mi mắt cong cong, đẹp đến người nhìn cũng phải say mê.
“Diệp Mẫn Vi, cô vậy mà lại muốn hoa phúc à.” giọng điệu hắn nhẹ nhàng.
Tựa như không muốn để Diệp Mẫn Vi nhìn thấy mình cười vui vẻ đến như vậy, Ôn Từ xoay người cất bước đi về phía trước. Bước chân ấy thong dong, trông như có chút đắc ý.
Diệp Mẫn Vi không rõ nguyên do mà đi theo hắn.
Ánh trăng chiếu xuống con hẻm nhỏ hẹp kéo dài, hai người một trước một sau bước đi, bóng tường rọi lên người bọn họ, như một bức họa đang lay động. Từ con đường lớn xa xa truyền lại tiếng kinh hoảng thảo luận của mọi người, nhưng giữa hai người bọn họ lại yên lặng không nói gì.
Mấy chục năm trước ở trên núi Côn Ngô, hai người họ cũng thường xuyên như vậy. Nhưng khi đó là Diệp Mẫn Vi đi trước, đi đằng sau chính là thiếu niên Vu Ân Từ, khi ấy ánh mặt trời xán lạn, rừng cây âm u.
Ôn Từ đột nhiên dừng bước chân lại, hắn quay đầu nhìn Diệp Mẫn Vi, trong mắt ẩn giấu ý cười, khóe môi cũng mím lại cố nhịn. Hắn đưa tay ra nói: “Cô lại đây.”
Mấy chục năm trước ở trên núi Côn Ngô, Diệp Mẫn Vi cũng dừng bước chân lại, mái tóc bạc dưới ánh mặt trời rực rỡ sáng lên, nàng quay đầu lại nhìn thiếu niên phía sau, đưa tay ra nói: “Vu Ân Từ, ngươi lại đây.”
Diệp Mẫn Vi đi về phía Ôn Từ.
Vu Ân Từ cũng bước theo Diệp Mẫn Vi.
Trên tay Ôn Từ cầm một chiếc khăn tay được gấp gọn, đặt vào lòng bàn tay Diệp Mẫn Vi, góc khăn tay hé mở lộ ra hoa khô màu vàng được gói bên trong. Đôi tay hắn nắm lấy tay nàng, cầm tay nàng khép lại bao lấy những cánh hoa khô, sau đó khẽ cúi đầu trán tựa lên tay nàng.
Giữa hương thơm bốn bề, Ôn Từ nhắm mắt lại, thấp giọng nói: “Nguyện quân trường lạc, như nguyệt chi hằng, như nhật chi thăng, hòa loan ung ung, vạn phúc cùng đến.”
Hắn đã sớm chuẩn bị phúc lành cho nàng, không lấy danh nghĩa Kim Thần, mà lấy danh nghĩa Ôn Từ.
Nhiều năm trước trên núi Côn Ngô, Diệp Mẫn Vi lấy ra từ trong tay áo một chiếc nhẫn vàng ngũ sắc có chuông màu vàng và vòng tay màu hổ phách, đặt vào tay Vu Ân Từ, đó là lễ vật sinh thần nàng tặng hắn.
Diệp Mẫn Vi cúi người nói với thiếu niên Vu Ân Từ: “Ngươi nói muốn chiếc chuông đủ màu sắc sặc sỡ, khi đi trong mộng cảnh sẽ phát ra tiếng kêu, ta đã làm ra rồi. Còn có tâm nguyện nào, không cần đợi đến sinh thần, lúc nào cũng có thể nói với ta. Ta sẽ vì ngươi mà thực hiện.”
Ngươi có tâm nguyện gì, dù có kỳ lạ đến đâu, ta đều sẽ vì ngươi mà thực hiện.
Lời hứa hẹn này tựa như vượt qua thời gian trăm năm mà đến, ngân vang trong tâm trí Ôn Từ. Giờ phút này hắn nắm tay Diệp Mẫn Vi nhẹ giọng bật cười, hơi thở phả lên mu bàn tay nàng, hắn ngước mắt nhìn Diệp Mẫn Vi hãy còn hoang mang trước mặt.
“Không ngờ tâm nguyện đó cũng có thể thực hiện, Diệp Mẫn Vi à Diệp Mẫn Vi, cô quả là chốn tâm tưởng sự thành của ta.”
Cô cũng từng đối với ta có cầu tất ứng, đem vạn vật thần kỳ của thiên địa đều đặt vào tay ta. Từ thuở đó ta đã nghĩ, ta phải hồi đáp cô thứ như thế nào, mới không thua kém thứ cô đã cho ta.
Phải đem thứ ta yêu thích nhất, như cô từng yêu trời đất, mà hiến dâng cho cô.
Một ngày nào đó ta phải khiến cô xuống núi, giữa muôn người mà dõi theo ta.
Ta muốn đặt trong tay cô niềm hoan hỉ của thế nhân cùng những mộng đẹp.
Mộng niên thiếu, trải qua bao chuyện cũ cùng yêu hận đan xen, hắn còn tưởng rằng giấc mộng này vĩnh viễn không thể thực hiện.
Nhưng nay gió sương lắng xuống, cuối cùng cũng được toại nguyện.
