Hơn nửa tháng trước, trên đường đến Ninh Dụ, lúc bị Ôn Từ đuổi xuống xe ngựa, Diệp Mẫn Vi vốn đang định bàn với hắn về cấu tạo của Vạn Tượng Sâm La. Chờ đến khi Ôn Từ hết giận cuối cùng nàng cũng có thể đem suy nghĩ của mình nói với hắn.
Nó từng vì có được quá nhiều linh mạch của thuật pháp mà không chứa nổi, không thể vận hành. Giờ đã xóa bỏ hết linh mạch khác, chỉ giữ lại Sinh Cức Thuật và thuật thổi khói hóa tro, tuy rằng đảm bảo sử dung an toàn, nhưng chung quy chỉ còn hai loại thuật pháp, có phần nhàm chán.
— Ta nghĩ nếu muốn dùng thuật pháp khác, có thể lập tức khắc linh mạch đồ của thuật pháp đó lên vòng tay, khi cần đổi dùng thuật pháp khác, thì xóa đi rồi khắc lại, như vậy thì sẽ không gây ra xung đột. Ta một lần nữa thiết kế lại cấu tạo của Vạn Tượng Sâm La, hẳn là có thể làm được.
Khi đó Diệp Mẫn Vi đã nói với Ôn Từ như vậy.
— Nhưng như vậy cần phải trong thời gian cực ngắn hoàn thành xóa đi và khắc lại, hơn nữa còn phải cực kỳ chính xác, rất khó làm được.
— Ta thiết kế một cái cơ quan, nó cảm ứng được với kính thạch của ta, có thể theo mệnh lệnh của ta mà khắc lên Vạn Tượng Sâm La.
— Ồ, thật là một cái cơ quan tinh xảo, cô làm được à?
— Ngươi làm giúp ta đi.
— Cô nằm mơ!
Sau ngày lễ rước Kim Thần quanh phố, Ôn Từ đã sảng khoái giữ lời giúp nàng làm linh khí, vậy là trên vòng tay của Diệp Mẫn Vi, cuối cùng cũng thêm một chiếc móc khóa nhỏ như vậy.
Lúc cưỡi bạch hạc Diệp Mẫn Vi chỉnh lại kính đá trên sống mũi, mặt trên phản chiếu một tấm linh mạch đồ của thuật Cứ Ảnh vừa mới vẽ xong.
Trên kính đá chuyển sang linh mạch đồ của thuật Khiên Ti, chiếc khóa nhỏ kia linh hoạt di chuyển trên Vạn Tượng Sâm La, Diệp Mẫn Vi lại quay đầu ném ra mấy con búp bê vải nữa. Búp bê rơi xuống đất liền hóa thành một “Chân Nguyên Khải” — Đây đều là mấy ngày nay Ôn Từ lo trước khỏi họa, giúp nàng làm con rối. Chúng từng con giống y như thật, làm đám đệ tử Tiêu Dao Môn rối loạn không biết đâu là thật.
Còn Chân Nguyên Khải thật thì đã giận tím mặt, cự hổ gầm vang một tiếng, lao thẳng về phía Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi cưỡi bạch hạc lượn lên lượn xuống, cật lực tránh né, phía sau liền nghe thấy tiếng Chân Nguyên Khải gào lên giận dữ.
“Ngươi, tên nghiệp chướng này! Ác nhân đội lốt chính nhân quân tử! Đồ vô sỉ, ta vốn còn muốn giữ lại thể diện cho ngươi, ngươi lại không cần mặt mũi! Ngươi cứ phải cố chấp như vậy sao?”
“Ngươi nhất định phải chứng minh tất cả tam kinh của Huyền môn, căn cơ tu hành đều là sai cả sao? Ngươi nhất định phải nói rằng thảo mộc kim thạch cũng có linh trường sao? Ngươi cứ phải khăng khăng chứng minh rằng không cần tu hành cũng có thi triển thuật pháp? Ngươi cứ không từ thủ đoạn như vậy, không thể chấp nhận được mình có một chút sai sao?”
Diệp Mẫn Vi cúi mình trên lưng hạc trắng, gió đêm lạnh lẽo thổi tung mái tóc bạc. Nàng ngoái đầu nhìn Chân Nguyên Khải, thần sắc thản nhiên mà kiên định.
“Nhưng vốn dĩ ta đã đúng.”
Chân Nguyên Khải mắt trợn to, gân xanh nổi đầy trán. Hắn như thể vừa nghe thấy lời lẽ hoang đường nhất thiên hạ, tức giận như sấm gào lên: “Đúng? Ngươi có biết thương tinh của ngươi được luyện từ thứ gì không!?”
“Gì cơ?”
“Người! Ngươi đem người sống sờ sờ, luyện thành cục đá!!”
Chân Nguyên Khải gằn từng chữ một, cảm xúc phẫn nộ lên án cùng tiếng gầm rú của núi Sùng Đan đồng thời vang lên, rung chuyển trời đất.
Theo nổ vang của ngọn núi, mặt đất rung chuyển dữ dội rồi sụp đổ ầm ầm, nhà cửa đổ nát, bụi đất bay lên che lấp ánh trăng sáng ngời.
“Hạc trắng” bằng tàn tro của Diệp Mẫn Vi đột nhiên khựng lại. Trong bóng tối của bụi đất và tro tàn, nàng xoay người nhìn lại, thân hình và thần sắc đều mơ hồ không rõ. Chỉ có đôi mắt sau kính đá là phản chiếu ánh sáng lam.
“Ngươi nói gì cơ?”
Tro bụi tràn qua kính đá sạch sẽ trong suốt lập lòe ánh sáng lam, giọng nàng xuyên qua bụi đất vang lên: “Ngươi nói thương tinh, được luyện từ người?”
“Là người, chính là người! Ta tận mắt nhìn thấy tại Bạch Vân Khuyết, ta thấy rõ mồn một, đồ đệ tốt của ngươi, Lâm Tuyết Canh ở Bạch Vân Khuyết giết liên tiếp bốn mươi bảy người, luyện hết bọn họ thành thương tinh!”
“Ngươi lừa chúng ta sơ tán bá tánh, rồi bắt cóc họ, Diệp Mẫn Vi, ngươi lại định luyện họ thành thương tinh nữa sao!”
Chân Nguyên Khải cưỡi cự hổ nhanh chóng tiến gần, thân hình phá tan nhà đổ bụi mù mà đến. Đôi mắt của Diệp Mẫn Vi bị thấm máu phản chiếu hắn, lại như thể chẳng nhìn thấy hắn, không né không tránh.
“Ngươi…… Diệp Mẫn Vi, sao ngươi lại biến thành bộ dạng như bây giờ! Vì sao chứ!!”
Linh kiếm của Chân Nguyên Khải phá bụi mà ra, đâm thẳng vào giữa mày Diệp Mẫn Vi. Giữa trời đất một mảnh tối tăm, bỗng có cuồng phong gào tới, cuốn sạch tất cả bụi đất xoay tròn dữ dội, cát bay đá chạy dựng thành bức tường chắn giữa Chân Nguyên Khải và Diệp Mẫn Vi.
Chân Nguyên Khải và Diệp Mẫn Vi chỉ cách nhau gang tấc, một người đôi mắt đỏ ngầu đầy phẫn hận, một người cũng đôi mắt đầy máu, nhưng ánh nhìn lại mơ hồ, trống rỗng.
Tiếng chuông đan xen hỗn loạn vang lên, cuồng phong bất chợt tan biến, luồng khí mạnh mẽ đẩy cả Chân Nguyên Khải và cự hổ lùi lại hai bước. Trong trời đất sáng tỏ, trăng sáng treo cao, nhà đổ phố lở đều rực rỡ hẳn lên, tất cả bụi đất đều bị quét sạch hoàn toàn.
Trong trời đất sáng tỏ đó, một mỹ nhân áo gấm lơ lửng giữa không trung, khoác một tầng ánh trắng lạnh lùng, như thiên thần hạ phàm. Hắn nghiêng đầu, cười nhạo nói: “Thật không ngờ, danh môn chính phái, mà cũng chơi cái trò bẩn thỉu đánh lén này.”
“Tô Triệu Thanh?”
Chân Nguyên Khải cau mày, hắn nhìn về Thanh Liên Đường nơi xa đang yên ắng không một tiếng động. Ôn Từ búng tay một cái hờ hững nói: “Đừng nhìn nữa, bọn họ đang đấu với ta trong một cơn ác mộng khác, rất náo nhiệt, nhất thời không qua đây được đâu.”
Chân Nguyên Khải trầm giọng: “Bọn họ đang giao chiến với ngươi? Vậy sao ngươi lại có thể ở đây?”
“Vì sao à? Làm gì có vì sao? Vì ta không như đám ngu ngốc các ngươi chỉ biết làm một việc một lúc. Ta có thể lúc ở hiện thực lúc lại trong mộng cảnh, chỉ cần chuyển đổi tốc độ đủ nhanh, thì cứ như đang cùng lúc xuất hiện ở nhiều nơi, không được chắc?”
“Nhưng hành động đồng thời ở nhiều nơi, thần trí của ngươi…”
“Ngươi quản thần trí ta có chịu nổi hay không, có phải lo hơi nhiều rồi không?”
Ôn Từ giơ tay lên, cuồng phong lại nổi, thổi bay tà áo hắn và Diệp Mẫn Vi cuộn trào như điên loạn.
Hắn trên cao nhìn xuống, nhàn nhạt nói: “Chân phó môn chủ còn không lui sao? Ban đêm là thiên hạ của yểm sư, thuật pháp của các ngươi theo lý lẽ, yểm thuật thì là không cần lý lẽ.”
Chân Nguyên Khải siết chặt kiếm, các đệ tử Tiêu Dao Môn cũng lần lượt đuổi tới, đồng loạt đứng giữa đống phế tích của nhà đổ nát. Một đệ tử trẻ tuổi tên Tuế Thanh chất vấn: “Tô tiền bối, người có bản lĩnh như vậy, cớ sao lại giúp kẻ ác làm điều tàn nhẫn?”
“Giúp kẻ ác làm điều tàn nhẫn?” Ôn Từ cười lạnh một tiếng nhưng không đáp, như chẳng buồn tranh luận với đệ tử trẻ tuổi kia. Hắn quay đầu lại nhìn thoáng qua Diệp Mẫn Vi, chỉ thấy nửa khuôn mặt nàng đầy máu, chảy dọc theo cổ xuống, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.
Gió mạnh đột ngột thổi ra ra một cái hố sâu giữa mặt đất, đám người Tiêu Dao Môn vội vàng tránh né. Chỉ thấy Ôn Từ quay đầu gằn từng chữ một: “Gì mà ác, gì mà tàn nhẫn? Ông đây muốn giúp ai thì giúp, cần gì ngươi ở đây lên mặt dạy đời? Ta lặp lại một lần nữa, nếu chuyện nạn dân mất tích là thật, thì các ngươi mau đi điều tra, lão tử cũng giúp các ngươi tra! Nhưng ta nói cho ngươi biết, chuyện đó chẳng liên quan đến ta, cũng chẳng liên quan gì đến Diệp Mẫn Vi, các ngươi đừng hòng ngậm máu phun người!”
Chân Nguyên Khải trầm giọng nói: “Tô Triệu Thanh, ta thấy ngươi thật sự lo cho bá tánh, không giống giả vờ, nhưng ngươi có thật sự biết người ngươi đang bảo vệ phía sau, nàng đã làm những chuyện gì không!”
“Nàng đã làm gì ư? Nàng đương nhiên là làm những chuyện mà các ngươi ghét, nàng khiến các ngươi lung lay căn cơ, nàng thay đổi thế giới này, nàng chia sẻ sức mạnh của các ngươi cho người thường. Các ngươi thì vừa muốn sức mạnh của nàng, vừa muốn diệt trừ cho sảng khoái!” Ôn Từ phản bác lại đầy giễu cợt.
“Đừng nói xằng!” Chân Nguyên Khải chỉ vào Ôn Từ, trong cơn giận dữ, thần sắc do dự: “Ngươi rốt cuộc là ai?”
Ôn Từ khẽ cười một tiếng, hắn nheo mắt: “Ta là ai chẳng liên quan gì đến ngươi. Điều ngươi cần biết là, các ngươi không đủ bản lĩnh giết ta, cũng đừng mơ chạm đến Diệp Mẫn Vi!”
Trăng sáng vằng vặc, bóng núi thâm trầm. Giữa lúc hai bên đang giằng co, bóng đen núi Sùng Đan cao lớn kia đột nhiên rung chuyển dữ dội, phát ra tiếng nổ vang dội hơn bất kỳ lần nào trước đó, mạnh mẽ võ uy mà đánh vỡ cục diện giằng co.
Vô số ánh sáng đỏ chói mắt bùng lên từ đỉnh núi, như thể dưới chân núi chôn giấu một trái tim đang bốc cháy, lúc này bơm ra dòng máu lửa hết đợt này đến đợt khác. Bầu trời rực một màu đỏ cam, cả thế giới sáng như ban ngày, như thể địa ngục đã giáng xuống nhân gian.
Ánh sáng đỏ chiếu rọi từng khuôn mặt, chiếu sáng vẻ kinh hoàng trong mắt tất cả mọi người, Ôn Từ khẽ lẩm bẩm: “Đây là…”
Bên dưới một đệ tử hét lớn: “Không xong rồi! Núi Sùng Đan phun trào rồi! Không phải… không phải còn hai ngày nữa sao?”
Chân Nguyên Khải ánh mắt tối xuống, hắn quay đầu lại nhìn đệ tử kia: “Còn bao nhiêu bá tánh chưa được sơ tán?”
“Khoảng hơn hai ngàn người, phân tán ở quanh đây, không kịp rồi…”
“Mau đi cứu người!”
Dòng dung nham nóng chảy cuồn cuộn chảy xuống chân núi với tốc độ có thể thấy bắng mắt thường, thiêu rụi tất cả dễ như trở bàn tay, khói đen bốc lên mù trời, che phủ cả bầu trời và mặt đất, che khuất cả mây và trăng.
Biến cố đến quá đột ngột, khiến mọi tranh cãi đều tan biến, hai bên cũng không còn lòng dạ nào mà đấu đá, Chân Nguyên Khải nhanh chóng dẫn theo các đệ tử đi cứu bá tánh. Trước khi đi hắn liếc nhìn Diệp Mẫn Vi đứng trên tàn tro bạch hạc một cái, thần sắc nặng nề nhưng cuối cùng cũng không nói gì nữa.
Bên kia ác mộng, Ôn Từ cũng buộc Nhậm Đường và chúng đệ tử đang đánh nhau phải dừng lại, nói rằng núi lửa đã phun trào sớm. Những đệ tử tiên môn đó nhận được tín hiệu, tạm thời rút lui, ác mộng tự nhiên tan biến.
Gần như cùng lúc, Ôn Từ đứng trong đống đổ nát xoay người nhìn Diệp Mẫn Vi. Hắn giơ tay lau vết máu trên mặt nàng, cau mày hỏi: “Bây giờ cô sao rồi? Còn di chuyển được không?”
Diệp Mẫn Vi như vừa lấy lại thần trí, chậm rãi gật đầu nói: “Ta không sao.”
“Trước hết chúng ta nghĩ cách cứu người.”
Ôn Từ xoay người tiến về trước, Diệp Mẫn Vi theo sau hắn đi được vài bước, đột nhiên nhẹ giọng hỏi: “Ôn Từ, ngươi có biết những viên thương tinh của ta, được luyện từ gì không?”
Giọng nàng điềm đạm trước sau như một, Ôn Từ đến thật đúng lúc, hắn không nghe được cuộc đối thoại giữa nàng và Chân Nguyên Khải, nên cũng chẳng nhận ra điều gì khác thường.
“Thương tinh? Ai mà biết được luyện như thế nào. Hiện tại không phải lúc để nói những chuyện đó!”
Diệp Mẫn Vi chớp mắt, đôi đồng tử xám đen lặng lẽ phản chiếu bóng dáng Ôn Từ, nàng không nói gì thêm.
Lúc nói chuyện, dòng dung nham đã tràn xuống chân núi, khí nóng ngút trời, mặt đất rung chuyển. Giữa trời đất tràn ngập mùi khét nghẹt khiến người hít thở không thông, khói đen và bụi đất cuộn lên dữ dội.
Nhưng đúng lúc đó, ở lưng chừng ngọn núi bên cạnh đột nhiên lóe lên một luồng ánh sáng lam, vô số luồng sáng xanh từ nơi đó b*n r*, tựa như đàn cá lội giữa bầu trời đêm đen đặc, hướng về dòng dung nham và khói đen bụi đất mà xông tới. Những tro lửa của dung nham kia vậy mà bị “đàn cá” màu xanh nuốt chửng, dừng lại ở lưng chừng núi, không thể tiếp tục tràn xuống dưới.
Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi nhìn lên ánh sáng xanh đang chuyển động nơi đỉnh núi, Ôn Từ ngạc nhiên nói: “Thôn Ngư… Là đệ tử của Phù Quang Tông đang dùng thuật Thôn Ngư? Thuật Thôn Ngư sao có thể dùng nó để nuốt hết dung nham núi lửa phun trào? Hắn đang làm gì vậy?”
Ánh sáng lam trên kính thạch Diệp Mẫn Vi lập lòe, nàng lắc đầu nói: “Không phải, không phải thuật pháp của tu sĩ.”
“Là có người đang dùng linh khí.”
