Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 35: Trận đánh



Trên đời này người thực sự biết đến Diệp Mẫn Vi quả thật không nhiều, ngoài Ôn Từ đã cùng nàng ẩn cư trên núi Côn Ngô mấy chục năm, thì chính là đồng môn xưa kia ở Tiêu Dao Môn khi nàng còn chưa ẩn cư trên núi Côn Ngô. Trong bảy tám mươi năm qua, người tu hành kém cỏi phần lớn đã chết già, chỉ còn lại vài người có tu vi cao vẫn sống đến nay.

Chân Nguyên Khải chính là một trong số đó.

Hắn và Diệp Mẫn Vi đều là đệ tử thân truyền của đời môn chủ trước của Tiêu Dao Môn, hắn là đại đệ tử khai môn của lão môn chủ, còn Diệp Mẫn Vi là đệ tử được thu nhận cuối cùng của lão môn chủ, vừa vặn là đầu và cuối. Như vậy tính ra, Diệp Mẫn Vi vẫn là tiểu sư muội ruột thịt của hắn.

Dù nói là vậy, nhưng Chân Nguyên Khải và sư muội từ trên trời giáng xuống này thực ra cũng không hề thân thiết. Chỉ là khi sư phụ dẫn nàng vào môn thì gặp nhau vài lần, nghe thấy sư phụ đặt tên cho tiểu cô nương này là — “Mẫn Vi”.

Sau đó nàng liền theo sư phụ lên Tập Minh Tháp, tiếp nữa là đỉnh tháp có chín mươi chín tầng chỉ có môn chủ cùng môn chủ đời tiếp theo mới được phép bước lên được thắp lên ngọn đèn dầu, ngày đêm không ngừng. Mọi người dưới tháp nhìn lên, chỉ có thể nghe truyền thuyết về nàng, cùng các bản ghi chép đủ loại công pháp được cải tiến và mở rộng cuồn cuồn không ngừng truyền xuống từ đỉnh tháp ấy.

Về sau Chân Nguyên Khải cũng từng một lần gặp lại nàng trong tháp.

Hắn cầm theo sách cổ lên Tập Minh Tháp hỏi sư phụ một vấn đề, vừa hay gặp Diệp Mẫn Vi từ đỉnh tháp đi xuống. Sư phụ liền để Diệp Mẫn Vi giải đáp thay người, tiểu cô nương ấy thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt bởi vì lâu không thấy ánh mặt trời nên nước da tái nhợt, nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng ngời. Nàng cầm lấy quyển sách trong tay hắn, liếc mắt nhìn qua bóng dáng quyển sách trông thấy trong sương khói mờ ảo, rồi kể cho hắn nghe chuyện này chuyện kia.

Hôm đó nàng nói gì, hiện giờ hắn đã quên mất, chỉ nhớ từ sau lần ấy hắn không bao giờ lên Tập Minh Tháp để hỏi chuyện nữa. Có lẽ là xuất phát từ nỗi xấu hổ, hoặc là ghen ghét.

Cũng có thể vì không muốn cúi đầu thừa nhận.

Cả đời hắn luôn tự phụ, hiếm khi cúi đầu trước ai, thế mà từng phải cúi đầu trước một kẻ ích kỷ máu lạnh tàn nhẫn như Diệp Mẫn Vi, là nỗi nhục lớn nhất đời hắn.

Dưới ánh trăng, nữ tử này chẳng khác gì người năm xưa trong Tập Minh Tháp, chỉ là nay tóc đã bạc trắng, bao trùm một đầu trắng như tuyết dưới ánh trăng.

Các đệ tử Tiêu Dao Môn đã vây kín Diệp Mẫn Vi, Trác Ý Lãng vì là người của môn phái khác, sau câu hỏi ban đầu liền lùi ra ngoài vòng vây, lặng lẽ nhìn Diệp Mẫn Vi.

Diệp Mẫn Vi đã mất hết ký ức, ngay cả Ôn Từ cũng chẳng nhớ được huống chi là Chân Nguyên Khải. Nàng ngẩn người một chút, sau đó chỉ vào ngọn núi Sùng Đan phía sau nói với Chân Nguyên Khải: “Ta còn việc phải tính toán, có chuyện gì thì chờ một lát hẵng nói được không?”

“Ngươi còn muốn tính gì nữa? Tính xem sẽ cướp bao nhiêu bá tánh, tính xem sẽ khiến thế giới này tác loạn thành bộ dáng gì sao?” Chân Nguyên Khải lạnh lùng mỉa mai.

Hắn chậm rãi giơ ngón tay lên, chỉ thẳng vào Diệp Mẫn Vi: “Tiêu Dao Môn ta lập phái nghìn năm, giới luật nghiêm ngặt, luôn lấy chính trực thanh liêm làm gốc, đức trọng ân sâu danh tiếng vang xa, ngươi hạng người đại nghịch bất đạo như vậy khiến bổn môn mất hết mặt mũi, quả thực là nỗi bất hạnh của sư môn! Nếu ngươi cúi đầu chịu trói, cùng ta trở về quỳ trước linh vị của sư phụ mà hối lỗi, nể tình sư huynh muội, hôm nay ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

“Ồ, ngươi là sư huynh của ta. Chính là — hối lỗi sao?”

Nữ tử ấy bao năm vẫn không thay đổi dung nhan suy nghĩ một chút, rồi điềm đạm lại chân thành giống như xưa: “Ta đã làm gì sai sao?”

Lời nàng vừa nói ra, Chân Nguyên Khải vừa nãy đang còn trấn tĩnh lập tức sắc mặt xám xịt, cơn giận cuồn cuộn, hắn rút kiếm ra chỉ thằng vào Diệp Mẫn Vi: “Đến nước này rồi, vậy mà ngươi vẫn không có chút lòng hối cải! Tuế Thanh, Câu Niên, Lệ Bách, Trúc Yên, lập trận!”

Chân Nguyên Khải thốt ra những lời này kiếm quang của hắn cũng theo đó phóng thẳng về phía Diệp Mẫn Vi. Các đệ tử xung quanh kết thành trận pháp phối hợp với hắn, vô số luồng ánh sáng xanh như lồng sắt sinh ra từ mặt đất.

Diệp Mẫn Vi lập tức lùi về sau, tà váy màu trắng theo gió tung bay lên, từ tay nàng ném ra vô số hạt giống cây, dưới ánh trăng rơi xuống đất như bụi phấn, sau đó vô số bụi gai đột ngột mọc lên từ mặt đất, quấn lấy những ánh sáng xanh đó.

Diệp Mẫn Vi mượn thế bụi gai đang điên cuồng sinh trưởng mà lao lên cao, nhưng bị một kiếm quang của Chân Nguyên Khải ép xuống, tàn tro của thuật thổi khói hoá tro trong tay nàng cuốn lấy linh kiếm đồng xanh của Chân Nguyên Khải, miễn cưỡng đỡ được một chiêu này.

Nàng bị linh lực thâm hậu của Chân Nguyên Khải chấn động đến mức liên tục lui về sau, dừng ở trong rừng bụi gai, ngẩng đầu nhìn Chân Nguyên Khải.

“Các ngươi lại muốn giết ta?” Diệp Mẫn Vi hỏi bằng giọng rất là bất đắc dĩ.

“Ngươi hoàn toàn không biết ăn năn hối lỗi, vậy thì hôm nay ta liền thanh lý môn hộ, trừ họa cho dân!”

Linh lực của Chân Nguyên Khải theo cánh tay truyền vào trong linh kiếm, trong khoảnh khắc sau lưng hắn bốc lên tàn tro đầy trời, che trời lấp trăng, thế nhưng chẳng khác gì ảo ảnh biển lửa ngày ấy Ôn Từ triệu ra.

Các đệ tử Tiêu Dao Môn đã chém đổ rừng bụi gai, cành lá rơi rụng đầy đất đang từ bốn phía vây lấy Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi lấy từ trong lòng ra một túi hạt giống, đem hạt giống kia rắc lên không trung xung quanh, thấp giọng thở dài: “Thật tiếc, hạt giống cây kiến huyết phong hầu này đắt lắm đấy.”

Cây cối cao lớn thô tráng mọc vút lên xung quanh Diệp Mẫn Vi, những cây khổng lồ này vốn chỉ có thể sinh trưởng ở vùng nhiệt đới ẩm thấp Nam Dương, sinh cơ bừng bừng mà đứng thẳng dưới ánh trăng.

Những thân cây to khỏe thẳng tắp bị các đệ tử Tiêu Dao Môn lần lượt chém đứt, lập tức phun ra chất lỏng màu trắng ngà, như suối đổ thác tràn. Các đệ tử tránh né không kịp bị nhựa cây văng trúng mặt, có người hô to: “Đây là cây kiến huyết phong hầu! Nhựa cây có kịch độc!”

Khoảnh khắc bọn họ hỗn loạn, ánh sáng lam trên kính thạch của Diệp Mẫn Vi nhấp nháy dữ dội, nháy mắt tìm được sơ hở của trận pháp. Thân ảnh bạch y của nàng như một con ưng trắng, mượn sức tàn tro phá trận thoát khỏi chỉ trong tích tắc.

Sự hoảng loạn của đệ tử Tiêu Dao Môn cũng chỉ là chuyện chớp nhoáng, bọn họ rốt cuộc được huấn luyện kỹ lưỡng, trúng độc lập tức lấy thuốc giải của môn phái ra uống, chưa trúng độc thì vòng qua cây kiến huyết phong hầu đuổi theo hướng Diệp Mẫn Vi.

Trong lúc bọn họ kết ấn niệm chú, cái bóng vậy mà lại tách khỏi đôi chân của mình, như có ý thức riêng lao về phía trước, chính là thuật Cứ Ảnh của Tiêu Dao Môn.

Ánh mắt Chân Nguyên Khải càng thêm lạnh lẽo, hắn nhìn chằm chằm về hướng Diệp Mẫn Vi bỏ chạy, gằn từng chữ một nói: “Chấp mê bất ngộ.”

Bên kia, Ôn Từ đang giao đấu kịch liệt cùng các đệ tử tiên môn trong cơn ác mộng của Nhậm Đường triệu hồi đến. Hắn nhíu chặt mày, vung tay khiến những chiếc lông chim xám đen của chim khổng lồ xuyên thủng từng quái vật trồi lên từ huyết trì, hắn chỉ vào Nhậm Đường nói: “Chẳng lẽ ngươi chỉ có chút bản lĩnh này sao? Hết lần này đến lần khác đều tạo ra mấy cái ác mộng toàn xác chết máu me, ngươi không thấy ghê tởm à? Nhậm Đường, hung thần chi mộng đúng là không phải ai cũng có thể khống chế, ngươi điều khiển tốt đấy, nhưng nếu ngươi chỉ dừng lại ở loại ác mộng này, thì mãi mãi chẳng thể tiến bộ!”

“Yểm thuật của ngươi ngược lại không kiêng nể gì, không đâu địch nổi, đáng tiếc tâm thuật bất chính, làm hại một phương thì có ích gì!”

“Ta và các ngươi đã nói mấy chục lần, người không phải ta bắt đi, các ngươi điếc hết cả rồi à!”

Yểm thuật của Ôn Từ rõ ràng mạnh hơn hẳn Nhậm Đường, nhưng khổ nỗi Nhậm Đường đã kéo cả đám đệ tử tiên môn đó vào trong ác mộng, còn mượn sức của ác mộng để trợ lực cho bọn họ.

Dưới người đông thế mạnh, dù Ôn Từ không bị thương tích gì, nhưng nhất thời cũng không thể thoát thân. Hắn thấy từng luồng ánh sáng xanh bay tới đánh úp hắn, vô cùng phiền phức mà phất tay chặn lại, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Hắn đứng trên lưng chim khổng lồ, nhìn đám người tiên môn đông nghịt trong biển máu, chậm rãi nói: “Các ngươi biết rõ không thể bắt được ta, chỉ có thể cầm chân ta ở đây một lát mà thôi, mục đích thật sự của các ngươi rốt cuộc là gì? Các ngươi lại dựa vào cái gì mà chắc chắn rằng ta bắt cóc bá tánh?”

Ánh mắt Ôn Từ thâm trầm tối sầm lại.

Lông vũ giống như gió lốc tràn về, hắn lao thẳng xuống, hướng thẳng về đám người tiên môn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Các ngươi đã biết rồi, các ngươi là vì bắt nàng.”

“Không muốn chết thì cút hết cho ta!”

Trên đường phố vốn yên tĩnh không tiếng động của trấn Ninh Dụ bỗng bộc phát ra nổ vang rung trời, nhà cửa bỏ hoang đổ sập từng dãy, bụi mù cuồn cuộn.

Giữa bụi mù ấy một tàn tro lớn hơn nữa đè ép xuống, hình bóng tàn tro như một con hổ khổng lồ cao hơn cả mái nhà, giẫm đổ nhà cửa dưới chân. Một làn tàn tro khác bay lên không trung, hình dáng như bạch hạc đối chọi với cự hổ, hai bên quấn lấy nhau, tan ra rồi tụ lại, như một trận bão.

Cách đó không xa bên rừng cây kiến huyết phong hầu vừa mọc lại, các đệ tử tiên môn điều khiển bóng của mình nhảy vọt lên, lao về phía bóng cây.

Chỉ thấy những cái bóng đó vung kiếm chém vào bóng cây, bóng cây bị bóng người chém đứt, những cây kiến huyết phong hầu vốn đang sinh trưởng mạnh mẽ được tạo khắc như bóng cây bị chém đứt gãy đổ. Các đệ tử tiên môn ở ngoài phạm vi chất lỏng phun tung tóe niệm chú điều khiển từ xa, nên không bị thương tổn.

Cự hổ vung vuốt khiến bạch hạc cuối cùng bị tan rã hoàn toàn, móng vuốt cự hổ sắc bén mang theo gió, một vuốt đập thẳng vào cao lầu. Giữa bụi mù tỏa khắp, chỉ thấy tường bị lõm sâu vào hai thước, tàn tro biến thành móng vuốt kia, nắm chặt lấy cô nương tóc trắng áo trắng.

Trên người Diệp Mẫn Vi đã lấm lem bùn đất, tóc trắng cũng chuyển thành xám tro. Nàng cúi đầu phun ra một ngụm máu tươi, máu lan ra nơi vạt áo bị xé rách.

Chân Nguyên Khải chậm rãi đáp xuống trước mặt nàng, hai tay chắp sau lưng nhìn xuống nàng từ trên cao. Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu lên, trán nàng bị ngói vỡ cắt rách, máu theo khóe mắt chảy xuống, nhuộm đỏ một bên mắt, con mắt ấy đỏ rực nhưng không hề chớp mắt, trừng lớn.

Đôi mắt nàng vẫn sáng ngời như cũ, tấm kính đá phát ra ánh sáng lam kia lại sạch sẽ không vướng bụi trần.

“Thuật pháp điều khiển bóng ấy thật thú vị, gọi là thuật Cứ Ảnh phải không? Thuật thổi khói hóa tro của ngươi cũng rất lợi hại.” Diệp Mẫn Vi nhìn cự hổ kia, giọng điệu thậm chí còn tán thưởng.

Chân Nguyên Khải hừ lạnh một tiếng, căm phẫn trong mắt càng thêm mãnh liệt: “Ngươi biết ngươi thua ở đâu không? Diệp Mẫn Vi, thuật thổi khói hóa tro tinh túy nhất không nằm ở tu vi của tu sĩ, mà là ở chính tàn tro này. Thứ hóa thành tro càng được ngươi trân quý, ở trong tay ngươi liền càng mạnh mẽ vô địch, tốt nhất là thứ mà ngươi hận không thể từ bỏ sức mạnh cũng muốn khiến nó quay về biến thành tro, đó mới là tro đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.”

“Tàn tro của ta, là khi Tập Minh Tháp của chúng ta sụp đổ hóa thành tro tàn, là tro cốt đồng môn sư huynh đệ ta nhặt được ngoài Mộng Khư. Còn ngươi thì sao? Diệp Mẫn Vi, ngươi thì sao! Ngươi thì có thứ gì là trân quý! Ngươi có trái tim không!”

Cự hổ lập tức siết chặt Diệp Mẫn Vi, ép cho nàng lại ho ra một ngụm máu.

Chân Nguyên Khải cuối cùng cũng không thể kiềm chế tức giận, như thể những lời này tồn tại trong lòng hắn từ lúc Diệp Mẫn Vi rời khỏi sư môn, mấy chục năm nay không nơi trút bỏ, nay rốt cuộc có thể đối mặt với đương sự mà nói ra.

“Nhưng ngươi có từng để tâm tới sư phụ? Ngươi có từng để tâm tới sư môn? Ngươi mười lăm tuổi liền l*n đ*nh Tập Minh Tháp tu hành, chín mươi chín tầng đèn dầu không ngớt suốt ngày đêm, sư phụ tự mình thắp đèn cho ngươi. Ai mà không biết ngươi là thiên tài của Tiêu Dao Môn, ngươi là tương lai của Tiêu Dao Môn, ngươi là môn chủ đời kế tiếp của Tiêu Dao Môn, nhưng ngươi thì sao? Cứ nhất quyết phải tranh cường háo thắng trong Đại Luận Đạo, thua một lần liền bỏ đi không từ biệt! Năm đó Đại Kiếp Mộng Khư thương vong vô số, sau đó Vệ Uyên phản giáo phá hủy Tập Minh Tháp, lúc Tiêu Dao Môn ta cần ngươi nhất, ngươi ở đâu? Ngươi có xứng với sư phụ không? Ngươi xứng với ai!”

Diệp Mẫn Vi ho khan ngẩng đầu lên, một bên mặt bị máu tươi nhuộm đỏ. Nàng nhìn Chân Nguyên Khải, đôi mắt dù đã thấm máu, nhưng ánh mắt vẫn luôn trong trẻo, không có áy náy cũng chẳng chút dao động.

“Vậy rốt cuộc vì sao ta lại rời khỏi các ngươi? Ngươi nói ta tranh cường háo thắng trong Đại Luận Đạo, vậy ta đã tranh cái gì?”

Người trong cuộc đã quên hết tất cả, cơn tức giận của Chân Nguyên Khải bốc lên, lại không biết chút vào đâu.

Chân Nguyên Khải như muốn trả lời điều gì, đột nhiên lại ngậm miệng. Hắn siết chặt nắm tay thành quyền, ra hiệu cho các đệ tử xung quanh: “Bắt lấy nàng.”

Diệp Mẫn Vi cúi đầu thở dài một tiếng, nói: “Thật đáng tiếc, sư huynh, ta thật sự muốn biết.”

Một tiếng “sư huynh” của nàng khiến Chân Nguyên Khải ngẩn người, mà chính giây phút ngẩn người ấy quanh người Chân Nguyên Khải đột nhiên có những sợi tóc bạc tung bay. Giữa lúc hắn cảnh giác thì một “Diệp Mẫn Vi” khác đã xuất hiện ở phía sau hắn, tóc dài tung bay không chút thương tích, giơ đao đâm thẳng vào yết hầu hắn.

Các đệ tử đại kinh thất sắc, vội vàng chạy tới. Chỉ thấy Chân Nguyên Khải rút kiếm thật nhanh vung đi, “Diệp Mẫn Vi” kia liền bị chém làm đôi, hóa thành một con búp bê vải rơi xuống mặt đất.

“Thuật Khiên Ti… chút tài mọn…” Chân Nguyên Khải vừa định nổi giận, liền nghe các đệ tử kinh hô: “Sư phụ, nhìn cái bóng! Bóng kìa!”

Chân Nguyên Khải cúi đầu nhìn, tuy con búp bê vải đã rơi xuống, nhưng cái bóng của nó lại không rơi, vẫn giữ nguyên tư thế vung đao lao về phía hắn. Hắn kinh ngạc thất sắc lập tức né tránh, nhưng đã không kịp, trên cổ hắn tức khắc xuất hiện một vết thương mảnh, chỉ cần sâu hơn một chút là đâm thẳng vào yết hầu.

Ngay khoảnh khắc Chân Nguyên Khải bị đâm, cự hổ tàn tro thu vuốt lại để cứu chủ, Diệp Mẫn Vi nhân cơ hội thoát thân. Bạch hạc bị đánh tan một lần nữa ngưng tụ lại, Diệp Mẫn Vi cưỡi bạch hạc bay lên, ngoái đầu nhìn Chân Nguyên Khải đang phẫn nộ đến cực điểm.

Trên người nàng đầy bụi đất và máu, sắc mặt lại bình thản, Vạn Tượng Sâm La trên cổ tay xoay tròn không ngừng, ánh sáng lam mạnh mẽ.

Nàng gõ vào kính đá của mình, mặt trên có thứ gì đó đang lướt qua rất nhanh.

“Thuật Cứ Ảnh à? Rất thú vị, ta học được rồi.” 

Nhiều năm sau, nàng quên hết tất cả, thân bại danh liệt, nhưng vẫn như thể là thiên tài năm nào trên Tập Minh Tháp, người khiến ai nấy đều ngưỡng vọng và khát khao.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...