Thiên tai xưa nay luôn nối tiếp nhau, chẳng phải chuyện có thể lắng xuống trong một sớm một chiều. Một đêm trôi qua, núi Sùng Đan tuy không còn phun trào dung nham nóng rực nữa, nhưng vùng xung quanh lập tức đón trận mưa lớn, ngay cả Gia Châu cách đó trăm dặm cũng không tránh khỏi.
Mưa đổ ào ào lẫn theo tro bùn, nhất thời chẳng khác gì một trận mưa bùn, nện cho nhà cửa, đường phố trở nên bẩn thỉu lầy lội, cả thế giới dường như phủ một màu xám tối tựa như đang để tang cho ngọn núi kia.
Trong một căn phòng của một khách đ**m nhỏ bình thường ở vùng ngoại ô Gia Châu, cô nương tóc trắng một mình ngồi trước một tấm gương đồng ở trong phòng, ngoài cửa sổ là mưa to tầm tã, còn bên trong lại yên tĩnh không một tiếng động.
Đôi cánh rực lửa trên lưng nàng sớm đã biến mất, chỉ còn lại những vết sẹo trên da lưng do ngọn lửa thiêu đốt, đó là nơi nàng mọc ra đôi cánh.
Phượng Hoàng Lệnh là một thuật pháp tổn hại nghiêm trọng đến thân thể, thời gian và số lần sử dụng đều có giới hạn, nếu dùng quá mức nhẹ thì tổn thương căn cơ tu vi, nặng thì ngũ tạng lục phủ cháy rụi mà chết. Thương tích hiện giờ của Diệp Mẫn Vi so với hậu quả khi dùng Phượng Hoàng Lệnh, chỉ có thể xem như vết thương nhỏ mà thôi.
Sau một đêm hỗn loạn vì núi Sùng Đan phun trào sớm, Diệp Mẫn Vi cùng Ôn Từ dựa vào thuật thổi khói hóa tro thoát thân, sau đó đến Gia Châu hội hợp với Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật, tạm thời nghỉ ngơi ở khách đ**m nhỏ hẻo lánh này. Họ kể sơ lược mọi chuyện đã xảy ra cho Tạ Ngọc Châu và Thương Thuật nghe, lúc Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp thốt lên lời an ủi vì quá kinh ngạc, Diệp Mẫn Vi đã tự mình khóa cửa phòng lại.
Bây giờ nàng còn có việc quan trọng hơn cần xác nhận.
Trong tay Diệp Mẫn Vi cầm một bình thuốc sứ màu trắng, chiếc vòng vàng nơi cổ tay lặng lẽ khép lại buông thõng bên tay nàng.
Nàng thất thần trong chốc lát, sau đó cầm bình thuốc đổ ra một viên đan dược nuốt vào, trong gương đồng, vết thương trên người nàng bắt đầu liền lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Từ vết thương lan xuống, kinh mạch khắp người phát ra ánh sáng xanh lam.
Đôi mắt xám đen của nàng chớp chớp, khẽ nói: “Quả nhiên với ta cũng có tác dụng.”
Đây là đan dược lần trước Ôn Từ từng dùng khi bị thương, Ôn Từ nói đây là loại thuốc nàng điều chế riêng cho hắn, chỉ có tác dụng với hắn. Mà nếu như lời hắn nói, nàng đã uống máu hắn suốt ba mươi năm, thể chất đã dần tương đồng với hắn, thì thuốc này với nàng cũng sẽ có hiệu quả.
Diệp Mẫn Vi uống thuốc trị thương này lại không phải để trị thương, nàng kiên nhẫn quan sát từng phần kinh mạch hiện ra trên thân thể mình, ghi nhớ từng chi tiết, rồi từ từ ghép lại trong kính đá chắp nối thành một bức họa hoàn chỉnh về kinh mạch cơ thể.
Sau đó nàng lấy ra một viên thương tinh, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa kinh mạch đồ và thương tinh, ngón tay vô thức vẽ từng đường nét lên mặt bàn.
Không biết là vì mệt mỏi hay là kháng cự, lần này nàng tính toán rất chậm, cũng không còn sự hăng hái và chuyên chú như ngày thường. Sau mấy canh giờ trôi qua, ngón tay nàng dần dần dừng lại.
Một tiếng sấm nổ vang, ánh sáng trắng nhợt lóe lên nơi chân trời, chiếu sáng gương mặt nữ tử tóc trắng trong gương đồng, ánh sáng lam lấp lánh trên kính đá cũng phản chiếu vào đôi mắt xám đen của nàng.
Diệp Mẫn Vi chậm rãi nói: “Thì ra thật sự có thể luyện người thành thương tinh.”
Đây là lần đầu tiên khi nàng tính toán mà không mong muốn mình tìm ra kết quả.
Nhưng cuối cùng nàng vẫn tính ra được, thậm chí phương pháp luyện chế ấy ở trong mắt nàng, đơn giản hiệu quả đến mức đáng sợ.
Trong căn phòng tĩnh lặng, ngoài cửa sổ mưa to tầm tã, hình ảnh trên kính đá ấy lặng lẽ in sâu vào đôi mắt Diệp Mẫn Vi. Có lẽ vì cơn mưa quá lớn, hôm nay đặc biệt lạnh lẽo. Cái lạnh ấy còn lạnh hơn cả gió Bắc trên đỉnh núi Côn Ngô khi nàng rời đi vào mùa đông, kỳ lạ nảy sinh trong cơn mưa mùa hè, lặng yên len lỏi vào tận xương máu.
Nàng đã từng luyện người thành thương tinh rồi sao?
Mấy vạn thương tinh của nàng, có thể chất đầy một cái kho lúa kia, đều đã từng là con người sao?
Diệp Mẫn Vi cúi thấp mắt, nhìn về viên đá nhỏ phát ra ánh sáng lập lòe trong Vạn Tượng Sâm La, nó nằm ở chỗ giao thoa giữa các lớp vòng vàng, như một trái tim đang vận động linh lực.
Vậy họ là những người như thế nào?
Là những phúc đồng kéo vạt váy nàng trong tiết Kim Thần, người qua đường tặng nàng thái phúc, thiêu niên thiếu nữ trước xe hoa, nhạc công bên xe ngựa, những người vươn dài tay đón hoa phúc. Là những con người hạnh phúc như vậy sao?
Hay là nắm lấy tay nàng, khóc lóc nói mình cô đơn, người thống khổ bi thương giống như Tôn bà bà?
Hay là những người đẹp đẽ nhiệt huyết như Ôn Từ, nhảy múa trên đỉnh xe hoa?
Giờ đây bọn họ đều biến thành những viên đá vô thanh vô tức sao?
Nhưng cũng có thể còn có phương pháp luyện chế, thương tinh của nàng chưa chắc đã là dùng người luyện thành.
Cũng có thể phải.
Cũng có thể không phải.
Có thể phải.
Diệp Mẫn Vi im lặng một lúc, như không thể chịu nổi dòng suy nghĩ lặp đi lặp lại này, nàng tháo kính đá xuống mặc thêm áo ngoài, rồi đi tới bên cửa, mở cánh cửa phòng vốn đóng chặt. Khi vừa bước ra ngưỡng cửa, nàng cúi đầu thấy một vạt áo màu vàng đất.
Là Ôn Từ ngồi bệt trên đất, đang dựa vào bên cánh cửa ngủ say.
Hắn mặc bộ đồ màu vàng đất, vẫn phối những món trang sức sặc sỡ như thường lệ, đầu tựa vào cây cột sơn đỏ bên cạnh, tay buông thõng trên đầu gối, sắc mặt vô cùng mệt mỏi, nhưng trông vẫn rực rỡ và ấm áp.
Hắn lúc nào cũng rực rỡ và nhiệt thành như vậy, nằm ngủ ở hành lang đơn sơ như thế này, cũng như làm uổng phí đi vẻ đẹp ấy.
Tâm tình Diệp Mẫn Vi bỗng nhiên lặng xuống, nàng nhìn hắn một lát, rồi từ từ ngồi xổm xuống nghiêm túc ngắm nhìn hắn. Một cái đầu thò ra từ chỗ quẹo nơi hành lang, Tạ Ngọc Châu nhỏ giọng gọi: “Đại sư phụ, người ra rồi à.”
Diệp Mẫn Vi gật đầu, Tạ Ngọc Châu lập tức rón ra rón rén chạy đến bên cạnh nàng ngồi xổm xuống, hạ thấp giọng giải thích: “Nhị sư phụ nói người có vẻ không ổn, nên từ lúc người vào phòng ngài ấy vẫn luôn canh chừng ngoài cửa, chắc là thực sự quá mệt nên mới ngủ thiếp đi.”
Diệp Mẫn Vi lại gật đầu. Giờ phút này dù bầu trời nặng trĩu mây đen, nhưng dẫu sau cũng là ban ngày, chính là thời điểm Ôn Từ buồn ngủ nhất.
“Nhị sư phụ hôm qua thật sự đã triệu gọi hơn ba mươi giấc mộng sao? Con một lòng hai việc đã khó, nhị sư phụ vậy mà có thể một lòng ba mươi việc, còn có thể tỉnh táo như thường trong hiện thực, người nói xem đầu óc của nhị sư phụ rốt cuộc là làm sao vận hành vậy?”
Tạ Ngọc Châu tự mình nhỏ giọng cảm khái, cảm khái xong liền cảm thấy không ổn, đại sư phụ nàng chắc chắn sẽ lại nói những câu đáng sợ, ví dụ như — “Nếu có thể chặt đầu hắn ra nghiên cứu một chút thì tốt rồi, tiếc là ghép lại thì người cũng chết rồi.”
May mà nhị sư phụ ngủ rất say, không nghe thấy giọng của đại sư phụ, nếu không lại giận đại sư phụ.
Tạ Ngọc Châu còn đang nghĩ ngợi, lại nghe thấy Diệp Mẫn Vi bên cạnh nhẹ nhàng nói: “Hắn thực sự rất mệt rồi.”
Tạ Ngọc Châu tròn xoe mắt, ngạc nhiên nhìn Diệp Mẫn Vi.
Đại sư phụ của nàng… làm sao trong một đêm mọc ra lương tâm rồi?
Tạ Ngọc Châu nhất thời không biết phải làm sao, nàng muốn nhìn kỹ biểu cảm của Diệp Mẫn Vi, nhưng ánh sáng tối tăm che giấu mặt mày Diệp Mẫn Vi, không nhìn rõ biểu cảm của nàng.
“Mọi người đều không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy… Đại sư phụ, người có tâm sự gì thì ngàn vạn lần đừng giấu, nói với con, hoặc nói với nhị sư phụ…” Tạ Ngọc Châu dè dặt khuyên nhủ.
Dừng một chút, nàng tiếp tục nói: “Người đừng nhìn nhị sư phụ suốt ngày bất mãn và tức giận, gặp người liền cứng đầu gây sự. Nhưng thực ra nếu thật sự xảy ra chuyện, nhị sư phụ nhất định là người đứng về phía người nhất trên đời này.”
Diệp Mẫn Vi chăm chú nhìn gương mặt ngủ say của Ôn Từ, lúc này hắn hoàn toàn thả lỏng, không còn gai nhọn như ngày thường, những đường nét sắc sảo cũng trở nên dịu dàng, đôi mắt lặng lẽ khép lại, lồng ngực nhẹ nhàng phập phồng, trông như một bức tranh an yên.
Dù cả người hắn đầy gai nhọn, nhưng cũng không thực sự dùng chúng để làm tổn thương nàng. Ngược lại, nếu ai mắng nàng một câu, hắn có thể mắng người ta cả nghìn câu.
Nàng nói: “Ta biết.”
Tạ Ngọc Châu lại bị nghẹn họng nhìn trân trân, nàng không thể tin nổi mà nhìn đại sư phụ trước nay không hiểu nhân tình thế thái của nàng, lặp lại nói: “Người biết? Người nói người biết?”
Ngừng một chút, Tạ Ngọc Châu chân thành nói: “Đại sư phụ, con có chút sợ hãi, người thật sự không ổn. Người làm sao vậy?”
Ngoài cửa sổ vẫn là mưa to tầm tã, tiếng mưa rơi loạn xạ, cả căn phòng tối tăm. Trong tối tăm không giống bình thường ấy, Diệp Mẫn Vi quay đầu lại, bình tĩnh mà nhẹ nhàng chầm chậm hỏi: “Ngọc Châu, nếu có thể luyện người thành thương tinh, con cảm thấy ta sẽ làm vậy sao?”
Tạ Ngọc Châu ngẩn người. Mưa ngoài trời quá lớn, tiếng nước rì rào và hỗn độn, nàng gần như hoài nghi rằng chính mình nghe lầm gì đó.
“Đại sư phụ người đang nói gì vậy… Là có ai nói với người như vậy sao? Có ai nói người dùng người để luyện thương tinh sao?”
Diệp Mẫn Vi chỉ nhìn Tạ Ngọc Châu, không nói một lời.
Sự im lặng này khiến Tạ Ngọc Châu càng thêm hoảng hốt, trong lòng dâng lên một dự cảm bất an mãnh liệt, nàng lập tức duỗi tay định đánh thức Ôn Từ: “Chúng ta đánh thức nhị sư phụ hỏi cho rõ, nhị sư phụ nhất định biết chuyện này là như nào!”
Diệp Mẫn Vi lại nắm lấy cổ tay Tạ Ngọc Châu, nàng nói: “Là Chân Nguyên Khải nói.”
Dừng một chút, nàng tiếp tục nói: “Thực ra con cũng cảm thấy ta sẽ làm chuyện như vậy, đúng không?”
Đồng tử Tạ Ngọc Châu run lên, chỉ cảm thấy như nghẹn họng, lòng nóng như lửa đốt, không biết nên đáp lại như thế nào.
“Có thể Chân Nguyên Khải đang lừa người thì sao!”
“Nếu Chân Nguyên Khải có thể lừa ta, vậy Ôn Từ cũng có thể lừa ta.”
“Nhị sư phụ sẽ không đâu! Nhị sư phụ không phải người như vậy!”
Diệp Mẫn Vi im lặng chốc lát, vẫn không chịu buông cổ tay Tạ Ngọc Châu ra, nàng chậm rãi nói: “Nếu vậy, ta cũng có thể lừa Ôn Từ mà. Hắn cũng chẳng hiểu được nguyên lý của linh khí và thương tinh, trước đây ở trên núi Côn Ngô, ta cũng có thể lừa gạt hắn.”
“Sư phụ… sư phụ người không phải loại người đó…”
“Ta là loại người như vậy thì sao? Con biết ta là dạng người gì sao? Ôn Từ, hắn thật sự biết ta là dạng người gì sao?”
Điện quang nơi chân trời chiếu sáng căn phòng tối tăm, ánh sáng chợt lóe rồi vụt tắt, khoảnh khắc căn phòng sáng lên, Tạ Ngọc Châu nhìn rõ vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Mẫn Vi, đôi mắt xám đen tựa như nhưng viên châu lưu ly phủ một tầng sương mù, ánh sáng chảy qua rồi lại rơi vào bóng tối.
Rõ ràng nàng đang hỏi một câu hỏi, lại tựa như không hề mong chờ nhận được câu trả lời từ Tạ Ngọc Châu.
Như thể nàng đã nhận định rằng, không ai có thể cho nàng một câu trả lời.
Tiếng sấm nổ vang, âm thanh gầm thét như long trời lở đất, núi sập sông nghiêng. Đúng lúc này Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng buông cổ tay Tạ Ngọc Châu ra, Tạ Ngọc Châu nghe thấy giọng nàng.
“Để Ôn Từ nghỉ ngơi đi, ta cần tự mình suy nghĩ một chút.”
Tạ Ngọc Châu luống cuống đáp lời.
Lúc Ôn Từ tỉnh lại trong khách đ**m thì đã là ban đêm, ngoài cửa tiếng mưa rào rào không dứt. Hắn nhớ mình đã ngủ thiếp đi ngoài hàng lang, lúc này lại không rõ vì sao đang nằm trên giường. Bởi vì đêm qua thật sự xảy ra quá nhiều chuyện, Ôn Từ hao tổn quá nhiều tinh lực, giấc ngủ này tỉnh dậy chỉ cảm thấy mệt mỏi, hoàn toàn không có chút nhẹ nhõm nào.
Hắn mơ màng xoa thái dương rồi lật người xuống giường, trong đầu lướt qua hình ảnh núi lửa, Tống Tiêu, chiếc vòng Thôn Ngư, Phượng Hoàng Lệnh và thuật thổi khói hóa tro, còn có cả dáng vẻ ngơ ngẩn xuất thần của Diệp Mẫn Vi sau khi trở về.
Trong một đêm, cục diện đã thay đổi lớn, hắn và Diệp Mẫn Vi đều bị bại lộ trước mắt mọi người.
Diệp Mẫn Vi tối qua vô cùng kỳ lạ, đột nhiên nổi lên ý định cứu người, vì thế tâm tình dâng trào, sau vui mừng là rơi xuống vực sâu. Bộ dạng của nàng quá bất thường, nhất định là có chuyện gì đó chưa nói cho hắn.
Ôn Từ đang suy nghĩ, đột nhiên có một âm thanh bén nhọn không tầm thường xuyên qua đầu hắn, lập tức cắt ngang mọi suy nghĩ của hắn, như lưỡi dao bén nhọn xuyên thẳng vào óc, thế tới rạt rào, đau không thể chịu nổi.
Ôn Từ tức khắc đổ mồ hôi lạnh, lảo đảo bám lấy bàn.
—— Vu Ân Từ, cuối cùng ngươi cũng lộ diện rồi.
Giọng nói già nua ấy vang lên trong đầu Ôn Từ, âm thanh mà hắn đời này không muốn nghe nhất, đã cách đây hơn hai mươi năm rồi.
Ôn Từ ôm đầu, thấp giọng chửi: “Đồ lão già đòi nợ chết tiệt.”
Lão già tìm đến quả là nhanh, chuyện hắn giả chết vừa mới bị vạch trần, lão già liền tìm tới hắn. Nhưng từ khi hắn dính vào chuyện của Diệp Mẫn Vi, thì đã biết bị lão già tìm được chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Dưới ánh nhìn của thiên hạ, chẳng có bóng tối nào có thể che giấu.
Giọng lão già lại vang vọng trong đầu Ôn Từ.
—— Tại sao ngươi vẫn chưa trở về? Đây là giao ước của chúng ta, bây giờ ngươi định bội ước sao?
—— Nơi tâm tưởng sự thành này, luôn cần có người trông giữ.
Ôn Từ nghiến răng ken két.
“Muốn trông thì tự ông mà trông, cái quái gì mà vùng tâm tưởng sự thành, ai khao khát mong ước thì cứ việc! Người khác thấy hiếm lạ chứ ta thì không! Ta không đi, lão già chết tiệt, có giỏi thì làm ta phát điên đi, ta chết cũng không quay về!”
Tiếng chuông trên tay Ôn Từ cũng theo tiếng gào thét của hắn mà hỗn loạn vang lên. Đúng lúc đó cửa phòng hắn bị đẩy ra, chỉ thấy Tạ Ngọc Châu kinh hoảng thất sắc chạy vào, hô lớn không hay rồi.
Họa vô đơn chí, Diệp Mẫn Vi đã mất tích.
Tạ Ngọc Châu buổi chiều đi gõ cửa phòng Diệp Mẫn Vi, gõ thế nào cũng không ai trả lời, nàng đẩy cửa vào thì phát hiện bên trong trống trơn, hoàn toàn không thấy bóng dáng đại sư phụ nàng đâu cả. Còn túi Càn Khôn kia, Vạn Tượng Sâm La và kính đá vẫn còn đặt yên trên bàn.
Tin tốt là, đại sư phụ nàng để lại một mảnh giấy cho bọn họ, có vẻ là tự mình quyết định rời đi, chứ không phải bị ai bắt cóc.
Tin xấu là, trong giấy đại sư phụ chỉ viết rằng đợi nàng suy nghĩ thông suốt thì sẽ quay lại tìm bọn họ. Đến nỗi muốn thông suốt điều gì, nghĩ thông suốt thế nào, và khi nào thì suy nghĩ thông suốt, nàng không nói một lời.
Ôn Từ cau mày đặt mảnh giấy xuống, xác nhận lại: “Nàng không mang theo gì sao?”
“Đại sư phụ… người mang theo một tờ ngân phiếu một nghìn lượng.” Tạ Ngọc Châu mếu máo nói.
Nàng chợt nhớ ra chuyện gì, chỉ vào căn phòng bên cạnh nói: “Và cả Thương Thuật! Thương Thuật cũng không thấy đâu!”
Ôn Từ một quyền đấm mạnh xuống bàn, sau đó chậm rãi cúi gập người xuống. Tạ Ngọc Châu lúc này mới chú ý thấy sắc mặt Ôn Từ trắng bệch dọa người, vội vàng chạy lại hỏi hắn bị làm sao.
Ôn Từ chỉ nắm chặt lấy mép bàn, khớp tay trắng bệch vì dùng sức.
“Đồ khốn! Diệp Mẫn Vi! Cầu người nhập cuộc, lôi người xuống nước, rồi tự mình bỏ đi! Đồ khốn sống tùy hứng!”
Bên kia, các tiên môn không thể bắt lấy yểm thú cũng không bắt được Diệp Mẫn Vi đành ngậm ngùi rút về. Sau khi từ Ninh Dụ trở lại, Trác Ý Lãng cùng các môn phái nghỉ ngơi ở Gia Châu.
Tạ Ngọc Tưởng dường như thấy hắn buồn bã không vui, liền lén lút hẹn hắn ra ngoài, hỏi han hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Phù Quang Tông lần này dính líu không nhiều, đối với chuyện vây bắt Diệp Mẫn Vi và chủ nhân Mộng Khư, Tạ Ngọc Tưởng đều không tham dự, nên cũng không rõ đầu đuôi.
Bên bàn trà ở quán rượu trên bên phố, Trác Ý Lãng ngồi đối diện với bằng hữu, uống hết chén rượu này đến chén khác.
“Huynh nói vị tiền bối tóc trắng mà chúng ta gặp hôm đó chính là Diệp Mẫn Vi? Thật là…” Tạ Ngọc Tưởng vừa cầm bánh vừa cảm thán ngàn vạn.
“Nếu ta biết nàng là Diệp Mẫn Vi, thì đã không kể chuyện đêm tiết Kim Thần cho sư thúc nghe. Khi Chân phó môn chủ bảo ta vẽ chân dung, ta cũng sẽ không vẽ nàng.”
“Huynh không muốn bắt Diệp Mẫn Vi sao?”
“…… Ta khômg biết.”
Trác Ý Lãng nhớ lại cảnh hắn gặp Diệp Mẫn Vi lần nữa trên con phố ở Ninh Dụ, Diệp Mẫn Vi đứng giữa mặt đất đầy ký hiệu kỳ dị, dưới ánh trăng tóc trắng xóa. Cũng giống như mỗi lần trước hắn gặp nàng, ánh mắt nàng bình thản lại quang minh, lặng lẽ đợi hắn đặt câu hỏi.
Khoảnh khắc ấy hắn đột nhiên cảm thấy áy náy.
Hắn cũng không rõ áy náy này đến từ đâu, Diệp Mẫn Vi rõ ràng là kẻ xấu, nàng trộm cắp thuật pháp, tự tạo pháp khí, yểm thú của nàng đảo loạn cả thế giới này, nàng tội ác chồng chất.
Nhưng nàng thật sự là người xấu sao? Nàng thật sự đáng chết sao? Những thiết kế vô song, thiên mã hành không của nàng, thật sự đều là sai lầm sao?
Hắn cố thuyết phục bản thân, nhưng bằng cách nào cũng không thể thành công.
Trác Ý Lãng thất thần một lát, thở dài nói: “Ngọc Tưởng, muội biết đấy sư thúc và sư phụ ta, bọn họ luôn muốn tranh một hơi thở. Các muội là đại tông môn, là một trong ba vị chủ tọa trong Thái Thanh Đàn Hội, còn chúng ta là tiểu tông.”
“Huynh đừng tự coi nhẹ mình! Mấy năm nay Linh Tân Các phát triển mạnh mẽ và nhanh như vậy, lại còn có anh tài như huynh. Ta nghe các sư huynh nói, có khi vài năm nữa, Linh Tân Các sẽ lọt vào hàng ngũ ba vị chủ tọa Thái Thanh ấy chứ.” Tạ Ngọc Tưởng an ủi hắn.
Trác Ý Lãng khẽ cười khổ, ngẩng đầu nhìn Tạ Ngọc Tưởng: “Đúng vậy, chính nhưng lời này, đó là ma chú trong lòng sư phụ và sư thúc ta.”
Bạch Vân Khuyết sau khi bị Lâm Tuyết Canh đánh trọng thương, thì thực lực đã không còn như trước, nếu không nhờ Phù Quang Tông và Tiêu Dao Môn nể tình cũ mà giúp đỡ, đã sớm rớt khỏi hàng tam đại tông môn. Giờ đây chính là cơ hội tốt nhất để Linh Tân Các quật khởi, thay thế, có lẽ về sau tam đại tông tiên môn, ba vị chủ tọa Thái Thanh Đàn Hội, sẽ là Phù Quang Tông, Tiêu Dao Môn và Linh Tân Các.
Vì vậy sư phụ và sư thúc dốc hết tâm sức, mưu tính khắp nơi, thậm chí không tiếc để hắn – người có thiên phú nhất trong đám tiểu bối tu luyện yểm tu sớm, tranh lấy cái thanh danh “tu sĩ đại thành yểm tu trẻ nhất”, và lập tức có được đệ tử linh lực cao cường.
Hắn há lại không biết, đó là đang tiêu hao tương lai của chính mình.
Chỉ là tương lai của hắn quá xa xôi, còn thời cơ của sư môn hắn thì không thể chờ đợi.
“Sư phụ ta có ân sâu như núi với ta, vì vinh quang của sư môn, muốn ta làm gì cũng xứng đáng. Chỉ là bây giờ ta đột nhiên cảm thấy, chúng ta giống như đang tranh giành chút cơm thừa canh cặn trong bãi hoang tường đổ, ánh tà dương sắp lặn, lại còn tranh đến mức dốc hết sức lực, như đi trên băng mỏng.”
Trác Ý Lãng khẽ cười: “Thật là buồn cười. Thế giới này sau này, có khi sẽ chẳng còn tiên môn, càng không có tam đại tông tiên môn nữa.”
Dưới mái hiên, bên chiếc bàn gỗ chỉ còn Trác Ý Lãng và Tạ Ngọc Tưởng. Quán rượu đã đóng cửa, mưa to như trút nước, rơi theo mái hiên thành rèm mưa lưa thưa, con đường vắng lặng không có một bóng người qua đường.
Lúc này bỗng vang lên một giọng nói của nam nhân: “Nói rất hay.”
Trác Ý Lãng ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, từ bóng tối nơi góc phố bước ẻa một nam nhân thân hình cao lớn, hắn đội mũ lụa đen trên đỉnh đầu, tay chắp sau lưng bước đi thong thả. Mưa rơi đến cạnh hắn lại chuyển hướng trượt đi, hắn bước giữa cơn mưa, nhưng trên người không dính một giọt nước.
Qua khe hở của rèm mũ, lờ mờ thấy được trên cổ hắn có một vết sẹo đỏ dài.
Trác Ý Lãng cảnh giác đứng dậy, hắn ấn chuôi kiếm bên hông, hỏi: “Các hạ là ai?”
Nam nhân đó từ từ dừng lại. Hắn vươn tay gỡ mũ lụa xuống, để lộ một gương mặt anh tuấn, mỉm cười nói: “Tại hạ là thành chủ thành Thiên Thượng, Vệ Uyên.”
Trác Ý Lãng sững sờ một lúc, rồi chợt nhận ra điều gì đó, quay sang nhìn. Tạ Ngọc Tưởng ngồi bên cạnh hắn lại bình thản nâng chén rượu, vậy mà còn ngẩng đầu mỉm cười với hắn một cái.
Hắn đột nhiên không thể hiểu nổi bằng hữu nhiều năm của mình.
“Tạ Ngọc Tưởng… muội là… người của thành Thiên Thượng?”
Cùng lúc đó, Diệp Mẫn Vi bị Ôn Từ nghiến răng nghiến lợi chửi suốt tám trăm lần, đang ở trong một ngôi miếu Thành Hoàng đổ nát tránh mưa nơi hoang dã. Nàng ngồi xổm trên đất, dựng đứng một cọng cỏ tranh, rồi buông tay để nó tự rơi, định nhờ cọng cỏ tranh này quyết định đường đi của nàng.
Cọng cỏ tranh đó nhẹ nhàng rơi về phía bên phải, nơi mặt đất được khắc một dòng chữ bằng đá “chợ Quỷ Lâm Tuyết Canh.”
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi chuyển sang dòng chữ trên đất bên phải, bên không được cỏ tranh lựa chọn, viết bốn chữ “nạn dân mất tích”.
Đột nhiên một tiếng leng keng vang lên, một cây trâm vàng từ ngực nàng trượt xuống, rơi trên mặt đất.
Nói là trâm vàng, nhưng hình dáng nó đã hoàn toàn méo mó, như bị nung chảy rồi bị đè bẹp, méo mó và lẫn cả tạp chất. Nếu chưa từng thấy hình dáng ban đầu của nó, thật sự khó mà tưởng tượng nó từng là một cây trâm.
Đây là vật Ôn Từ tìm được trong phế tích ở Ninh Dụ.
Ngày ấy khi Ôn Từ thu thập tử mộng, không chỉ có tử mộng của Tống Tiêu, cũng có tử mộng của Tôn bà bà nữa.
Có lẽ là không thấy Tống Tiêu nên trong lòng bất an, bà không theo những người thân rời đến Gia Châu, từ trong đám người đứng xếp hàng lén chạy đi, quay về căn nhà bên bên đồng ruộng.
Khi dung nham phá hủy toàn bộ Ninh Dụ, bà đang nằm lim dim ngủ trên ghế dựa trước cửa. Trong mộng cảnh của bà, Diệp Mẫn Vi luôn mang gương mặt con gái bà xuất hiện, ôm lấy vai bà trong lễ hội đầy hoa phúc vàng óng ánh, nói rằng mình sẽ không rời đi nữa.
Đó là một mộng đẹp không có đau khổ.
Diệp Mẫn Vi cúi đầu trầm mặc một lúc, nhặt cây trâm vàng lên cất vào trong ngực. Sau đó nàng đưa một ngón tay ra đẩy xóa đi cọng cỏ tranh đổi hướng, chỉ sang dòng “nạn dân mất tích” bên trái.
“Được, đi tìm bọn họ.” Diệp Mẫn Vi hài lòng nói.
Cánh cửa xiêu vẹo của ngôi miếu đổ nát bỗng bị đẩy ra, Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn lên, giữa màn mưa đứng một người gầy như cây trúc. Người tới che một cây dù lớn đến kỳ lạ, thong thả bước vào, hắn thu dù lại giũ nước trên mặt đất, rồi ung dung nói: “Vạn Vật Chi Tông cứ như vậy lặng lẽ rời đi sao?”
Diệp Mẫn Vi nghi hoặc hỏi: “Thương Thuật? Sao ngươi lại ở đây?”
“Tính ra Vạn Vật Chi Tông muốn một mình lên đường, cảm thấy nên đến để đi cùng ngài một đoạn.”
Thương Thuật cười híp mắt, hắn vén tay áo, lộ ra cánh tay gầy guộc, ngón tay xoay chuyển: “Vạn Vật Chi Tông đang phiền muộn điều gì vậy, có muốn để ta bói cho ngài một quẻ không?”
“Không cần.”
“Ngài không tin ta sao?”
“Không phải.” Diệp Mẫn Vi lắc đầu.
Nàng cúi đầu, dùng cỏ khô xóa sạch những chữ đã viết trên mặt đất, chậm rãi và nghiêm túc nói: “Ta không thể mãi hỏi người khác ta là ai, cũng không thể cứ nghe người khác nói ta là ai.”
“Ta phải tự mình nhìn cho rõ, ta là ai.”
Nếu lúc này Tạ Ngọc Châu và Ôn Từ mở khối kính đá kia ra, sẽ phát hiện bên trong trang từng đầy những từ ngữ hình dung “Diệp Mẫn Vi”, nay đã gần như bị xóa sạch.
Những lời khen ngợi như “thiên tài thuật pháp”, “bác học đa tài”, rất nhiều những từ ác danh như “kẻ cắp trộm pháp”, “tâm thuật bất chính” đều đã biến mất.
Trong trang giấy sạch sẽ ấy, chỉ còn lại hai dòng chữ ngắn gọn và rõ ràng.
“Sư phụ của Tạ Ngọc Châu.”
“Ôn Từ là người quan trọng.”
