Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 40: QUYỂN 3: HỌA Ở LÒNG NGƯỜI Chương 40: Trị bệnh



Dưới chân núi Sùng Đan vừa trải qua thiên tai một mảnh hoang tàn, vài thôn trấn đã hóa thành đống đổ nát, việc cứu tế ở Gia Châu liên quan đến vùng này cũng vô cùng nặng nề. Dù phần lớn tro bụi dung nham đã được dời xuống biển, nhưng dung nham còn lại cũng đủ khiến cả Gia Châu bận rộn suốt ba tháng trời mà vẫn chưa thể khôi phục như cũ.

Nhưng đau đầu đâu chỉ có Gia Châu, tai họa trên đời này hoành hành, chính là bình đẳng mà hoành hành, nhưng tuyệt đối không thiên vị bên kia, cũng chẳng bỏ qua bên này. Bên này Gia Châu gặp thiên tai, bên kia cách đó ngàn dặm Kỳ Châu lại gặp phải tai họa do người gây ra, nguyên do chính là vì linh phỉ làm loạn mà lòng người hoảng sợ.

Những linh phỉ chưa bị tiên môn truy bắt xử tử, hoặc trốn đến thành Thiên Thượng tìm chỗ dung thân, hoặc lang bạt khắp nơi lẩn trốn. Quy củ thành Thiên Thượng nghiêm ngặt, đám linh phỉ một khi đã vào thì phần lớn sẽ không còn được ra ngoài nữa, vì vậy trong mắt rất nhiều người, đến thành Thiên Thượng cũng chẳng khác gì vào một cái ngục rộng rãi hơn một chút, cho nên số linh phỉ chọn đến thành Thiên Thượng và số tiếp tục lang thang trong nhân gian, gần như ngang nhau.

Một nửa số linh phỉ lang bạt nhân gian vì sinh kế, hoặc là săn lùng linh phỉ khác, cướp đoạt linh khí rồi đến chợ Quỷ bán với giá cao, thì như hạng người Tôn Thắng; hoặc là ức h**p bá tánh, thì như thổ phỉ cường đạo có chút lợi hại.

Linh phỉ đang làm loạn ở Kỳ Châu chính là loại sau, trong tay người này có vài món linh khí, thường ngày cướp bóc bá tánh khắp các phủ huyện ở Kỳ Châu, bá tánh hơi có phản kháng thì bị giết ngay tại chỗ. Hắn cứ cách một thời gian thì lại xuất hiện, mỗi lần là bắt đi mười mấy hộ gia đình thậm chí là cả một thôn, trên tay đã dính sáu, bảy trăm mạng người. Tiên môn sơn trang Thương Lãng của Kỳ Châu đã truy lùng hắn từ lâu, đến nay vẫn chưa thể đem hắn ra công lý.

Vì thế các bá tánh Kỳ Châu ngày đêm lo sợ đề phòng, chỉ sợ một ngày nào đó tai họa giáng xuống đầu mình, có người thậm chí dìu già dắt trẻ chạy đến phủ thành Dự Quân của Kỳ Châu để lánh nạn. Trên núi phía bắc thành Dự Quân có sơn trang Thương Lãng, trong thành có phủ đệ châu mục và quân đội địa phương, còn có phiên vương địa phương là vương Lai Dương trú ngụ, nhìn kiểu gì cũng thấy an toàn.

Có lẽ cũng chính vì đủ các nguyên do như vậy, tên linh phỉ kia chưa từng bén mảng đến thành Dự Quân.

Dân chạy nạn đến thành Dự Quân bơ vơ chẳng nơi nương tựa, vương Lai Dương liền xuất tiền xây một trại lưu dân, mỗi ngày phát cháo cho họ. Cứ vài hôm lại phái người khuyên họ về cố hương, thậm chí có lúc còn chia ruộng đất ở đất phong của mình cho họ để họ canh tác. Thế nên dân chạy nạn cứ thế lần lượt kéo đến, rồi lại lần lượt rời đi, cũng may là không khiến thành Dự Quân quá đông.

Lúc này đang là đầu mùa đông, thời tiết âm u, trong trại lưu dân thành đông mọi người đang cầm bát xếp hàng, chờ người hầu của vương Lai Dương đến phát cháo. Chỉ thấy giữa đầu người cao thấp, bỗng lộ ra một khoảng trống, nhìn xuống mới thấy, thì ra là một bé trai chưa đến mười tuổi đang đứng đó.

Phụ nhân xếp sau cậu bé hỏi: “A Nghiêm, hôm nay sao không thấy muội muội ngươi, A Hỉ không phải lúc nào cũng theo sát ngươi từ sáng đến tối sao?”

Chưa đợi cậu bé tên A Nghiêm trả lời, nam nhân xếp phía trước cậu đã quay đầu đáp: “Nghe nói A Hỉ bị bệnh, sốt suốt hai ngày nay rồi, đại phu Xích Cước trong trại xem không khỏi.”

“Ôi trời ơi, đứa trẻ nhỏ thế mà sốt lâu như vậy, vậy thì nguy hiểm lắm! A Hỉ vốn đã có chút bệnh điên, lại không nói được, giờ mà sốt làm hỏng gì nữa thì…”

“Cô không được nói muội muội ta như vậy!” cậu bé gầy gò kia tức giận trừng mắt nhìn phụ nhân.

Đầu đông thời tiết đã chuyển lạnh, vậy mà cậu chỉ mặc hai lớp áo vải thô mỏng manh, có lẽ vì đang lớn nên tay áo và ống quần của áo vải thô này đều ngắn cũn, để lộ cổ tay và mắt cá chân khẳng khiu bị đỏ lên vì lạnh. Người gầy càng làm đôi mắt to của cậu trở nên nổi bật, trong đôi mắt to này chẳng giấu được chút cảm xúc nào, giận ba phần thì trông như năm phần, giận năm phần thì cứ như mười phần.

Thế nên bị A Nghiêm trừng như vậy, phụ nhân cũng đành câm nín dừng câu chuyện lại.

Có lẽ không thể để những lời nói đó thối rữa trong bụng mình, phụ nhân quay đầu lại thì thầm với cô nương đứng phía sau: “Cô xem đứa trẻ này bảo vệ muội muội nó đến thế. Nhưng cha mẹ nó đều bị linh phỉ g**t ch*t, một đứa trẻ nuôi muội muội điên, sao mà sống nổi? Ta nói một câu khó nghe, nếu muội muội nó bị bệnh mà chết…. nói không chừng nó còn dễ sống hơn.”

Giọng phụ nhân rất nhỏ, ai ngờ tai A Nghiêm lại cực thính, thế nhưng nghe được hết. Cậu lập tức nhảy dựng lên, năm phần tức giận tức khắc tăng lên mười phần.

“Hừ!Cô nói ai chết hả! Muội muội ta sẽ không chết đâu! Cô có chết cũng không đến lượt nó chết!”

Giọng cậu vang dội, nhưng khi nói đến chữ “chết”, thì giọng đã run lên rồi.

Phụ nhân chỉ đáp: “Ài… Ta không có ý đó… Là ta lỡ lời rồi, A Hỉ nhà ngươi nhất định sống lâu trăm tuổi.”

A Nghiêm mím môi, bất chợt quay sang cô nương phía sau phụ nhân, nói: “Vân Xuyên, ca ca tỷ không phải bị bỏng từ nhỏ sao, người quấn đầy băng vải, vậy mà cũng lớn được đấy thôi? Ca ca tỷ có thể lớn được, dựa vào đâu A Hỉ chúng ta lại không lớn được!”

Cô nương cầm bát cơm trên tay, nhìn ngọn lửa tà ác không hiểu sao lại thiêu tới người mình, nghiêng đầu tỏ vẻ vô tội nói: “Ta đâu có nói A Hỉ không lớn được.”

“Đúng vậy, A Hỉ nhà ta chỉ là… chỉ là bị cảm nhẹ mà thôi! Nó rất nhanh sẽ khỏe lại.”

A Nghiêm giọng điệu chắc chắn.

“Không đúng đâu, đại phu trong trại nói muội muội ngươi chứng bệnh phức tạp, nàng có thể sẽ chết đấy.” Cô nương kia thành thật nói.

Phụ nhân kéo kéo ống tay áo cô nương, nhỏ giọng nói: “Vân Xuyên à, cô bớt lời một chút.”

Đôi mắt A Nghiêm lập tức đỏ lên, cậu siết chặt chiếc chén gốm bị mẻ trong tay, trong giọng gần như sắp khóc: “Không đúng! Là… là đại phu chẩn sai rồi, nhất định là ông ta chẩn sai rồi.”

Phụ nhân khẽ thở dài một tiếng.

Thân thế của A Nghiêm có lẽ là bi thảm nhất trong trại lưu dân, thôn cậu ở bị linh phỉ làm loạn bắt đi gần hết người, mà cha mẹ cậu vì phản khác mà bị giết. Cậu và muội muội trốn ở trong tủ mới thoát được một kiếp, lại tận mắt nhìn thấy cảnh cha mẹ bị g**t ch*t. Muội muội sáu tuổi của cậu có lẽ bởi vậy mà bị k*ch th*ch, trở nên điên loạn lại còn không nói được nữa. Hai người được một môn khách vương phủ là yểm sư Ngụy Cảnh cứu, rồi theo dòng dân chạy nạn tới trại lưu dân để qua mùa đông.

Hai huynh muội này sống nương tựa lẫn nhau, nhưng xem ra, muội muội e rằng khó qua được mùa đông này.

Cô nương tên là Vân Xuyên kia trông khoảng ngoài hai mươi, tóc dài đen nhánh, dung mạo thanh tú nhã nhặn như liễu tuyết mùa đông, chỉ tiếc ánh mắt lại không được lanh lợi. Nàng tuy còn trẻ, nhưng cách nói năng hành xử luôn thong dong trầm tĩnh, có một loại khí chất rằng trời có sập thì người cao đỡ, không có người cao thì nàng đỡ.

Lúc này Vân Xuyên nói: “Đúng là đại phu trong trại không giỏi, ở đây cũng không có thuốc. Nếu đến y quán bên ngoài khám thử, biết đâu lại có thể chữa khỏi cho A Hỉ.”

Nam nhân đứng trước A Nghiêm quay đầu lại nói: “Trong thành Dữ Quân cái gì cũng đắt đến phát khiếp, ai có tiền mà đi y quán chứ!”

Phía trước có người hô to bắt đầu phát cơm, đám người uể oải lập tức bừng tỉnh, ai nấy đều chen lên phía trước. A Nghiêm lại cắn chặt răng, đột nhiên xoay người định đi ra ngoài.

Vân Xuyên duỗi tay, qua phụ nhân kéo cổ áo cậu bé lại.

“Ngươi định làm gì?”

“Cô thả ta ra, ta phải đến y quán cầu bọn họ chữa bệnh cho muội muội ta, nếu không có tiền… ta sẽ đi làm thuê cho bọn họ… ta… ta quỳ xuống dập đầu, ta sẽ bán thân cho bọn họ! Tóm tại ta nhất định phải A Hỉ!”

Vân Xuyên vẫn nắm cổ áo cậu không buông, nói: “Họ nói rất đúng, nếu A Hỉ chết đi thì ngươi sẽ sống thoái mái hơn.”

A Nghiêm giận dữ quay đầu lại, chỉ thấy Vân Xuyên mở to đôi mắt mơ màng kia, đôi mắt màu xám đen, nghiêm túc nói: “Nhưng ngươi vẫn muốn cứu nó à?”

“Tất nhiên!” A Nghiêm gào lên giận dữ.

Cậu vùng vẫy tay chân ra sức giãy giụa, Vân Xuyên đột nhiên buông cổ áo cậu ra, A Nghiêm suýt chút nữa đã ngã sấp mặt.

Nàng lại lộ ra dáng vẻ trời có sập cũng là nàng đỡ, nói: “Được, vậy để ta nghĩ cách.”

Dứt lời nàng liền cầm bát cơm bước ra khỏi hàng, mọi người trước sau đều vô cùng sững sờ, chỉ thấy chen hàng phát cơm thì có, chứ chưa thấy ai đang xếp hàng lại bỏ ra ngoài.

Phụ nhân đưa tay che trán nhìn ra phía trước, nói: “Chà, nàng ấy chen lên chỗ ca ca nàng rồi.”

Thương Thuật đang cầm bát đứng đầu hàng, thấy đằng trước còn bốn người nữa là đến lượt hắn lãnh cơm. Bỗng có người vỗ vỗ bả vai hắn, hắn quay đầu lại thấy một gương mặt quen thuộc.

Nàng gọi: “Thương Thuật.”

Thương Thuật thở dài, lần thứ bốn mươi sáu nói: “Phải gọi là ca ca.”

Hắn lấy tay che bên miệng, tiếp tục nói: “Cô từng thấy ai gọi ca ca mà gọi thẳng tên chưa? Quá là không có lớn nhỏ. Hiện giờ chúng ta là quan hệ huynh muội, dù đóng kịch thì cô cũng phải diễn giống tí chứ!”

Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu, nàng chỉ tay ra ngoài trại lưu dân, nói với Thương Thuật: “Ca ca, chúng ta đi kiếm tiền đi.”

Thương thuật nhìn bát cơm trống không của mình, lại nhìn hàng đằng trước chỉ còn ba người là tới lượt hắn, còn chưa kịp nhìn kỹ đã bị Diệp Mẫn Vi kéo ra khỏi hàng, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người cùng rời khỏi cổng trại lưu dân.

Thương Thuật chỉ cảm thấy bụng mình kêu réo lên, hắn nhìn người đi trước không cần ăn cơm, nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu: “Kiếp trước ta thật là tạo nghiệt!”

Diệp Mẫn Vi quay đầu lại, chân thành nói: “Sao thế? Kiếp trước huynh tạo nghiệt còn chưa đủ nhiều à?”

“……”

Nàng nói cũng có lý đấy.

Chẳng bao lâu sau, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đã đứng trước sòng bạc lớn nhất thành Dự Quân.

Thương Thuật tay giấu trong tay áo ngước nhìn biển hiệu sòng bạc hồi lâu, thở dài một tiếng thật dài, từ trong tay áo vươn tay khô gầy ra bấm quẻ một phen, nói: “Đừng tham thắng, hôm nay cô thắng đến ván thứ mười ba thì ra, ta sẽ tự lo phần còn lại.”

Diệp Mẫn Vi gật đầu.

Một canh giờ sau, trên đường phố vang lên tiếng đuổi bắt. Một đám đại hán to lớn thô kệch rượt đuổi phía sau, một nam một nữ cao gầy chạy nhanh về phía trước, linh hoạt len lỏi khắp phố phường khiến người qua lại hốt hoảng, đám đại hán hét lớn: “Đứng lại cho ta! Không được chạy! Dám giở trò gian lận ở sòng bạc Bảo Lai, không muốn sống nữa à!”

“Chúng ta không gian lận!” nữ tử vừa thở hổn hển vừa phản bác.

“Một trận xúc xắc thắng liền mười ba ván, một ván đoán đồ mà biết cả vết mực trên quạt trong hộp, không gian lận ai tin hả! Đứng lại cho ta!”

“Ê ê, đại gia ngài cẩn thận trên đầu!” người quấn đầy băng vải quay đầu hét to.

Hắn vừa dứt lời, từ trên lầu liền có một chậu nước bẩn dội xuống, dội ướt đám đại hán đang đuổi theo bọn họ đến lạnh thấu tim, tức khắc khiến họ phải dừng lại chửi ầm lên. Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật thuần thục mà lẫn vào trong đám người, trốn thoát mất dạng.

Thương Thuật thấy cuối cùng cũng thoát được đám người sòng bạc đuổi theo bọn họ, liền chậm lại, ôm bụng nói: “Không được, ta đói bụng quá, thật sự không chạy nổi nữa.”

Dừng một chút, hắn nhìn Diệp Mẫn Vi bên cạnh cũng đang thở hổn hển, tức giận nói: “Cái tờ ngân phiếu một nghìn lượng kia mà cô biết tiết kiệm tí, thì chúng ta cũng đâu đến nỗi thế này!”

Hiện giờ kể từ khi Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật rời khỏi Gia Châu đã hơn ba tháng, bọn họ một đường dò hỏi tin tức, lần theo tin tức đến Kỳ Châu – nơi có lượng lớn bá tánh bị bắt cóc. Dựa theo tình hình bá tánh bị bắt cóc ở Kỳ Châu, có rất nhiều điểm tương đồng với vụ nạn dân mất tích sau thiên tai ở núi Sùng Đan, có thể có liên quan.

Mà bọn họ vào trại lưu dân, một phần là để tiếp tục điều tra, phần khác là vì —— bọn họ thực sự không có tiền.

Diệp Mẫn Vi trên đường dò hỏi tin tức, không chỉ nghe ngóng tin tức, mà còn rất nhiệt tình với những chuyện lặt vặt dân gian, giai thoạt, truyện làng xóm, nghe đâu là mê đó. Nàng chẳng khác gì học đồng nghe giảng bài trong học đường, hỏi han liên tục, ham học hỏi như khát nước.

Học xong thì nàng hóa thân thành đồng tử phát tài. Phàm là những chuyện còn sót lại cho đến nay có thể giải quyết bằng tiền, nàng không nói hai lời liền đưa tiền. Ai không có tiền khám bệnh, không có tiền đi học, không có tiền nuôi cha mẹ con cái, bị chủ nợ thúc ép đòi tiền. Nàng còn chuộc thân cho hơn ba mươi nô bộc, đào giếng cho hơn mười hộ gia đình, sửa nhà cho tám hộ gia đình. Cái phong thái ấy, đến cả Bồ Tát trong miếu Quan Âm cũng phải nhường chỗ để nàng ngồi.

Tiền tiêu như nước chảy theo tốc độ khiến Thương Thuật nghẹn họng, thế nên khi bọn họ tới Kỳ Châu, đã chính thức thành nghèo rớt mồng tơi.

Thương Thuật thầm nghĩ, sao nàng không thương xót chút nào cho tên thầy bói nghèo khó số mệnh đầy chông gai bên cạnh này chứ?

Lần này tình cảnh cũng không khác là bao, bọn họ dựa vào bản lĩnh số thuật và khả năng bói toán kiếm được ít tiền, Diệp Mẫn Vi lập tức đưa A Nghiêm và A Hỉ đến y quán tốt nhất trong thành Dự Quân tìm đại phu giỏi khám bệnh, tiền lập tức bay mất hơn phân nửa.

Vị lão đại phu râu trắng phau kia bắt mạch cho A Hỉ, sau một hồi châm cứu khuôn mặt tái nhợt của A Hỉ liền hồng hào hơn vài phần. Uống một thang thuốc, sau hai canh giờ, A Hỉ liền bắt đầu đổ mồ hôi, cơn sốt cuối cùng cũng hạ.

Làm nghề đại phu vốn không dễ hứa hẹn, thấy A Hỉ hạ sốt, đại phu cuối cùng cũng mở miệng nói A Hỉ đã không còn trở ngại.

A Nghiêm nghe xong những lời này, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay A Hỉ rồi ôm chặt lấy nàng.

Sau đó cậu buông A Hỉ ra, đứng dậy liền quỳ xuống trước Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật, dập đầu lạy ba cái vang dội.

Cậu bé nằm phục trên đất, quần áo trên tay chân vì động tác mà co lại, càng lộ rõ thân hình gầy guộc tay chân nhỏ xíu. Thế nhưng người nghèo chí không nghèo, cậu nghiêm túc nói: “Vân Xuyên tỷ tỷ, Thương Thuật ca ca, ân tình của hai người A Nghiêm đời này tuyệt đối không quên! Đợi sau này ta lớn lên đi giết tên linh phỉ đã hại chết cha mẹ ta và Diệp Mẫn Vi, rồi trở về báo đáp các người!”

Trong thân thể gầy yếu của A Nghiêm là một lòng tự tôn to lớn, ngày thường bướng bỉnh như con lừa, gặp chuyện chưa bao giờ nhờ vả ai nên tất nhiên cũng không biết cảm ơn. Đây là lần đầu tiên Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật nghe được lời cảm tạ từ miệng cậu.

Chỉ là lời cảm ơn này đúng mà cũng sai quá.

Bọn họ nhất thời không biết nói gì, Thương Thuật sâu kín nói: “Kế hoạch của ngươi… khó thực hiện đấy.”

“Ta sẽ dành tiền đi Mộng Khư, trở thành một yểm sư lợi hại như Ngụy Cảnh tiên sinh, đến lúc đó là có thể báo thù!” A Nghiêm tưởng rằng bọn họ đang nói cậu không đủ bản lĩnh, thế nên ngẩng đầu lên, lời thề son sắt mà lên tiếng.

“Chủ nhân Mộng Khư chính là bằng hữu của Diệp Mẫn Vi.” Thương Thuật nhắc nhở.

A Nghiêm sững người, cậu nhíu mày, nói: “Vậy chủ nhân Mộng Khư cũng chắc chắn không phải người tốt đẹp gì! Ta cũng sẽ giết luôn hắn!”

Thương Thuật nhìn đứa nhóc chín tuổi này, cảm thán nói: “Thật đúng là một hạt giống tốt khi sư diệt tổ.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...