Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 4: Trở về



Nếu là một người bình thường, ở vùng hoang vu giữa rừng cây nhỏ vắng vẻ mà đột nhiên thấy một đại mỹ nhân vận trang sức châu ngọc lụa hoa, hẳn sẽ kinh hãi đến mức hồn xiêu phách lạc, hoài nghi bản thân đụng phải yêu quái. Dù cho đại mỹ nhân thực sự là người, thì ngay bên cạnh mình vẫn còn hai cây cam máu thịt lẫn lộn kia, tình cảnh này phải giải thích thế nào đây?

Nhưng rõ ràng, Vân Xuyên không phải là người bình thường, những điều mà người bình thường sẽ nghĩ nàng chẳng hề nghĩ đến.

“Ngắm trăng.” nàng đáp lại một cách thản nhiên.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên gương mặt mỹ nhân, mỹ nhân nhếch môi, giọng điệu đầy trào phúng mà truy hỏi: “Ngắm trăng, thế trước đó thì sao?”

“Trồng cam.”

Mỹ nhân quay đầu nhìn về phía hai thi thể nằm bên cạnh đã hoà làm một với cây cam, trầm mặc một lúc lâu rồi lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Trồng cam … chê mình chết chưa đủ nhanh sao?”

Nàng đối với câu trả lời hoang đường của Vân Xuyên không hề tỏ ra chút ngạc nhiên nào, thậm chí còn cùng Vân Xuyên đối đáp qua lại, đủ thấy người này cũng không phải hạng tầm thường.

Vân Xuyên nhìn gương mặt xa lạ trước mắt, hỏi: “Ngươi quen ta sao? Ngươi là ai?”

Ngón tay của mỹ nhân đang mân mê san hô đỏ trong tóc Vân Xuyên lập tức cứng đờ, đôi mắt nàng thâm trầm mà tối đen xuống, một màu đen sâu thẳm cuộn trào cơn giận dữ, từng cơn sóng giận nối nhau dâng cao. Như thể câu nói này là lưỡi dao sắc bén, từ miệng Vân Xuyên bay ra nhưng lại cắt đứt cổ họng nàng.

Vân Xuyên thấy đối phương đứng dậy, diện mạo vào thần sắc trở nên mơ hồ không rõ, chỉ còn giọng nói là rõ ràng rành mạch.

“Không quen.”

Lần này Vân Xuyên nghe rất rõ ràng, đó xác thật là giọng nói của nam tử. Giọng nói của người này trong trẻo, giống như tiếng chuông gió treo trên mái hiên nhà gỗ ở núi Côn Ngô, vang lên khi gió lướt qua.

Vân Xuyên cố gắng vươn tay lên: “Kéo ta một cái.”

Mỹ nhân đứng trên cao nhìn xuống nàng, không biết đang suy nghĩ gì, mỹ nhân im lặng một lúc lâu rồi bật cười lạnh lẽo.

“Ngã chết đi cho rồi!”

Dứt lời, mỹ nhân liền xoay người rời đi, tầng tầng lớp lớp váy áo bay lên trong gió lướt qua ánh trăng, biến mất khỏi tầm mắt của Vân Xuyên.

Cánh tay của Vân Xuyên lơ lửng giữa không trung một lúc lâu, cho đến khi chiếc vòng vàng trên cổ tay nhanh chóng khép lại giấu đi viên đá màu lam, biến trở về chiếc vòng vàng bình thường, nàng mới như bừng tỉnh lại.

Vừa rồi nàng còn không thể động đậy, giờ phút này lại chẳng biết sức lực từ đâu kéo đến, vậy mà lập tức bật dậy từ dưới đất, cỏ vụn rào rào rơi xuống từ người.

Vân Xuyên đảo mắt nhìn xung quanh, ánh trăng sáng tỏ, cây cối um tùm, sớm đã không còn bóng dáng mỹ nhân.

“Nàng ấy quen ta.”

Vân Xuyên bứt một ngọn cỏ xanh lẩm bẩm, giọng điệu chắc nịch, đôi mắt sáng ngời như ánh trăng.

Lúc này, chiếc vòng trên cổ tay nàng lại vang lên một tiếng “cách”, không biết bộ phận nào có vấn đề, bỗng rơi ra hai chiếc vòng tròn nhỏ, treo lủng lẳng trên cổ tay nàng biến thành một chiếc vòng tay kiểu còng tay.

Vân Xuyên giơ cổ tay lên sát mắt, nhíu mày, thở dài một tiếng: “Lại hỏng rồi.”

Đêm nay không bình yên, khi mặt trời vừa mới ló dạng, Tạ Ngọc Châu ở trong phòng đi tới đi lui, cửa sổ phòng nàng đã mất một cánh, gió lạnh ùa vào không ngớt. Trang thúc theo sát sau nàng, sắc mặt tái mét, đầu đầy mồ hôi lạnh, nói: “Đêm nay thực sự quá là nguy hiểm, may mà bọn cướp bắt nhầm Vân Xuyên, chứ nếu chúng thật sự bắt tiểu thư đi, ta biết ăn nói thế nào với lão gia đây!”

Thuật che mắt của hai tên hắc y nhân có thời hạn, bọn chúng rời đi không lâu thì thuật pháp liền tan biến. Đám hộ viện tuần tra dưới lầu thấy cửa sổ phòng tiểu thư bỗng nhiên mất một cánh, lập tức xông lên kiểm tra, phát hiện trong phòng hỗn loạn không thấy bóng người, liền hốt hoảng báo cho Trang thúc. Cả Trích Nguyệt Lâu náo loạn một phen cuối cùng cũng tìm được Tạ Ngọc Châu đang lẫn trong đám đông xem yểm sư thi triển mộng thuật.

Tạ Ngọc Châu cũng thấy mơ hồ, sau khi hai bên đối chiếu sự việc, nàng mới hiểu ra rằng có kẻ muốn bắt cóc mình, nhưng trùng hợp lại bắt nhầm Vân Xuyên đang giả trang làm nàng.

“Cái gì mà ‘may mà’? Vân Xuyên, tỷ ấy …” Tạ Ngọc Châu chỉ vào Trang thúc, tức giận đến mức sắp chửi ầm lên, nhưng ngay lúc ấy, khóe mắt chợt thấy ngoài khung cửa sổ bị vỡ, một bàn tay xám xịt dính đầy cỏ vụn vươn vào, cổ tay còn đeo một chiếc vòng hỏng.

Lời mắng của Tạ Ngọc Châu lập tức nghẹn lại, nàng chậm rãi quay đầu, chỉ thấy bàn tay kia ra sức bám lấy khung cửa sổ, sau đó một khuôn mặt xám xịt cũng từ từ nhô lên sau cửa sổ.

Vân Xuyên bám vào khung cửa sổ nhìn đám người trong phòng, một đám người và nàng lặng thinh trừng mắt nhìn nhau.

Nàng điềm nhiên đưa tay ra: “Có ai kéo ta lên không?”

Câu nói này phá vỡ sự im lặng, cả phòng sôi trào, lập tức có gia nhân chạy tới, người kéo kẻ đỡ, vất vả lắm mới lôi được Vân Xuyên từ ngoài cửa sổ vào. Vân Xuyên toàn thân bám đầy cỏ khô và bụi đất, trên quần áo còn dính máu tươi, trông vô cùng thê thảm.

Sự xuất hiện bất ngờ và cách vào cửa của Vân Xuyên thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người, Trang thúc nhìn Vân Xuyên từ trên xuống dưới, khiếp sợ nói: “Trích Nguyệt Lâu này… cửa lớn đóng chặt hộ vệ canh gác đông đảo, vậy mà không có ai thông báo, cô vào bằng cách nào?”

Vân Xuyên phủi phủi bụi bẩn trên người, chỉ về phía sau thản nhiên nói: “Bức tường sau hậu viện có tổ mối, đã mục rỗng, ta lấy đá đập hai cái là đổ.”

Vừa dứt lời, không khí trong phòng lại một lần nữa lặng ngắt. Trang thúc sắc mặt tái mét, gần như là run giọng hỏi: “Mối … mối?”

Ông lập tức phân phó xuống dưới, sai người kiểm tra và gia cố bức tường, lại cẩn thận rà soát toàn bộ tường của lâu xem có tổ mối nào khác hay không. Con đê ngàn dặm sụp đổ vì tổ mối, chuyện này quá nghiêm trọng, nhất định phải nhổ cỏ tận gốc lũ mối này. Sau một loại an bài, ông quay lại giận dữ nói với Vân Xuyên: “Cô biết có tổ mối trong tường, tại sao không báo?”

“Tại sao phải báo?” Vân Xuyên vẻ mặt nghiêm túc hỏi lại.

“Cô … cô còn dám phá tường rồi trèo cửa sổ vào phòng tiểu thư?”

Vân Xuyên chỉ vào cửa phòng: “Tạ Ngọc Châu bảo ta không được ra ngoài, trên cửa còn có ấn …. Ồ giờ không còn ấn nữa. Không đi cửa thì chỉ có thể đi cửa sổ.”

“Vân Xuyên! Tên húy của tiểu thư mà cô cũng dám gọi thẳng? Vậy mà cô đối với tiểu thư bất kính như thế, còn tự ý đổi y phục với tiểu thư, người đông mắt tạp, tiểu thư một thân một mình ra ngoài, nếu có chuyện gì bất trắc …” Trang thúc tức giận đến mức hai mắt trợn tròn ba phần.

“Vân Xuyên! Ngươi đúng là làm được chuyện thì ít, hỏng chuyện thì nhiều, chẳng qua là bảo ngươi giả làm ta ngồi ở trong phòng, chuyện đơn giản như vậy mà cũng có thể gây ra chuyện lớn!”

Tạ Ngọc Châu đột nhiên xen vào, nàng đứng chắn giữa Trang thúc và Vân Xuyên, hai tay chống hông, giọng còn lớn hơn cả Trang thúc.

“Ta hỏi ngươi, ngươi thoát về bằng cách nào? Chúng có biết đã bắt nhầm người không?”

Vân Xuyên gật đầu: “Bọn chúng biết rồi.”

Tạ Ngọc Châu ra sức nháy mắt ra hiệu với Vân Xuyên, muốn bảo Vân Xuyên phối hợp diễn một vở khổ nhục kế để giúp nàng thoát khỏi sự trách phạt của Trang thúc.

“Vậy chắc chắn bọn chúng sẽ quay lại tìm ta! Ngươi …”

“Không đâu, bọn chúng chết rồi.”

Người khắp phòng đều cả kinh, ngay cả Tạ Ngọc Châu cũng quên cả diễn. Trang thúc kinh ngạc nói: “Những tên bắt cóc đó chết rồi? Chết như nào?” 

Trong ánh mắt chằm chằm của mọi người, Vân Xuyên duỗi tay vẽ một vòng tròn trong không trung: “Bọn chúng chết treo ở trên cây cam. Sau khi bọn chúng chết, ta rơi xuống đất, đầu đau quá không dậy nổi, nên ta nằm đó ngắm trăng, sau đó có một mỹ nhân đến nói chuyện với ta.”

Nàng kể chuyện đông một câu, tây một câu, trước sau không khớp nhau, mọi người nghe vậy như rơi vào sương mù, nét mặt càng lúc càng mê mang. Tạ Ngọc Châu khó hiểu nói: “Vậy là … mỹ nhân đó đã cứu ngươi?”

“Không phải, nàng ấy nói ta thà ngã chết cho xong.”

Căn phòng lập tức rơi vào im lặng, mọi người đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt lộ ra ánh mắt thương hại.

Tiểu nhị A Vượng khẽ nói với Trang thúc: “Vốn dĩ đầu óc của Vân Xuyên có chút vấn đề, lần này lại bị dọa sợ quá độ rồi còn ngã đập đầu, e là sinh ra ảo giác đấy.”

Trang thúc gật gù đồng tình.

Tạ Ngọc Châu vì vậy tiếp tục tự biên tự diễn, đành phải diễn nốt vở kịch khổ nhục kế: “Vân Xuyên, ngươi đang nói nhảm cái gì vậy? Nghĩ rằng như vậy là có thể tránh bị phạt sao? Quỳ xuống cho ta, không có lệnh của ta, không được đứng dậy!”

Mắng xong Vân Xuyên, nàng liền quay đầu nhìn sang Trang thúc, nói: “Đứng đó làm gì? Người nào cũng có thể vào phòng ta dễ dàng như vậy, vậy thì cần ngươi làm gì? Mau đi điều tra cho ta!”

Một canh giờ sau, bên ngoài phòng Tạ Ngọc Châu có bảy gia đinh đứng gác, bên ngoài cửa sổ, hộ viện đi tới đi lui, cảnh giác cao độ, vẻ mặt căng thẳng. Trên cửa phòng treo hai tấm đạo bùa, là bùa chú Phù Quang Tông gửi đến để bảo vệ. Và trên khung cửa sổ có một bóng dáng mảnh mai đang quỳ dưới đất, hai tay giơ lên ngay ngắn, lưng thẳng tắp.

Những gia nhân người hầu đi ngang qua phòng Tạ Ngọc Châu khe khẽ bàn tán, nói Vân Xuyên vẫn còn đang quỳ. Rõ ràng là bị tiểu thư ép đổi y phục, vì vậy mới chịu khổ bị kẻ bắt cóc bắt đi, cửu tử nhất sinh trở về, nói sao cũng là có ơn với tiểu thư, vậy mà tiểu thư đối xử với nàng hà khắc như vậy.

Vân Xuyên cũng thật đáng thương.

Phía sau bức bình phong trong căn phòng cách một bức tường, Vân Xuyên ngồi ngay ngắn trên ghế, Tạ Ngọc Châu thì đang giúp nàng nhặt cỏ vụn ra khỏi tóc.

Mà nơi xa bên cạnh tủ, có một cái hình nhân dựng bằng ghế đẩu, gối, chổi và quần áo, xiêu vẹo trông rất buồn cười, nhưng đầu, tay, chân đều đẩy đủ, hình bóng in trên cửa sổ sống động như thật — Tạ Ngọc Châu vốn dày dặn kinh nghiệm trong chuyện này, việc dựng hình nhân để che mắt người khác trước nay rất có thiên phú.

Sau khi Tạ Ngọc Châu nhặt xong cỏ trên đầu Vân Xuyên, vỗ vỗ tay thở dài một tiếng: “Trở về là tốt rồi, may mà tỷ không sao. Ta không cần đoán cũng biết, những người này chắc chắn là vì tiền mà đến, có ta trong tay, dù bọn chúng đòi bao nhiêu cha mẹ ta đều bằng lòng bỏ tiền ra. Ta sớm đã nói với cha mẹ ta, ta ra ngoài lang bạt nhất định sẽ không để lộ thân phận của mình. Cho dù thật sự bị bắt cóc, nếu trong ba ngày không thể tự thoát thân được thì ta sẽ tự sát, để bọn họ đừng bỏ tiền chuộc.” 

“Sau đó, bọn họ cho phép ngươi ra khỏi nhà?”

“Không, họ càng quản ta chặt hơn.”

Tạ Ngọc Châu ngồi trên giường, dang rộng hai tay thành hình chữ đại (大) rồi ngả xuống đệm giường, thở dài nói: “Bây giờ Trang thúc đã biết ta lén chuồn ra ngoài đi lại trong lâu, lại còn xảy ra vụ bắt cóc này, e là ta sẽ bị giam chặt trong căn phòng này, muốn tham gia chuyện của đại hội cũng hết hy vọng, mà trốn cũng trốn không thoát nữa rồi.”

Từ thân thể nằm dài trên giường ấy phát ra một câu tuyên bố đầy bất lực: “Lần thứ tám trốn khỏi nhà thất bại.”

Trong phòng bỗng chốc im lặng.

Cô nương đang nằm trên giường trên người có vô số sợi dây, liên quan đến cha mẹ nàng, huynh đệ tỷ muội, quản gia người hầu trong nhà và gia tài bạc vạn của Tạ gia. Dù chỉ thoát ra một chút, cũng sẽ bị những sợi dây ấy kéo trở lại. Nàng nghẹt thở, khổ sở vô cùng.

Còn cô nương đang ngồi lại hoàn toàn ngược lại, nàng không có lấy một sợi dây nào ràng buộc, tự do đến mức quá thừa thãi. Giống như sau khi nàng đánh mất chính mình, trên đời này chẳng còn ai có thể kéo nàng trở về nữa.

Vân Xuyên chống cằm nhìn bóng người qua lại trên cửa sổ, đột nhiên nói: “Ta muốn tìm một người.”

“Tìm người?” Tạ Ngọc Châu nằm dài trên giường ngẩng đầu lên, đã quá quen với những suy nghĩ kỳ lạ của Vân Xuyên, liền hỏi: “Tỷ muốn tìm ai?”

“Ta không biết tên.”

“…… Ít nhất cũng phải có đặc điểm chứ?” 

“Một người rất trắng, rất cao, rất xinh đẹp.”

“Vừa trắng vừa cao vừa đẹp …”

Tạ Ngọc Châu suy tư một lát, dường như nhớ ra người phù hợp với mô tả, nàng chỉ ra ngoài cửa sổ: “Chẳng lẽ tỷ đang nói đến Ôn Từ?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...