“Ôn Từ?” Vân Xuyên lặp lại.
“Cũng không biết là người Miêu Cương ở Tây Vực hay là ngoại tộc Đông Dương, nữ linh nổi tiếng nhất thành Phụ Giang, Trang thúc vì đại hội mà đã bỏ ra một số tiền lớn mời nàng đến Trích Nguyệt Lâu. Nghe nói tính tình cực kỳ tệ, còn khó hầu hạ hơn cả ta, ta với nàng cùng được gọi là song sát của Trích Nguyệt Lâu.”
Tạ Ngọc Châu lăn một vòng trên giường, tiếp tục nói: “Hôm qua vừa gặp quả là danh bất hư truyền, vở kịch Lộng Phiến có mười hai màn, mới múa đến màn thứ ba thì đã nói không có tâm trạng diễn nữa, quay người bỏ đi, ai ngăn cản cũng không nghe, Trang thúc tức giận đến mức mặt xanh mét. Dạo này ta diễn vai ngang ngược tùy hứng có chút cố hết sức, phải học hỏi nàng ta thêm mới được.”
“Nàng ta đẹp lắm sao?”
“Đẹp lắm. Lần đầu tiên ta cảm thấy có người đẹp đến mức lấy mạng, thật sự là muốn lấy mạng đó! Cảm giác ai ở cạnh nàng cũng sẽ không sống lâu, không biết là do bị đẹp đến loạn nhịp tim mà chết, hay là bị tức giận đến bảy khiếu bốc khói trắng mà chết, hoặc bị người khác vì tranh đoạt mà g**t ch*t, cái nào nhanh hơn thôi. Dù sao nàng ta là đào kép của lâu, tỷ muốn tìm nàng thì dễ lắm đấy.”
Tạ Ngọc Châu thao thao bất tuyệt xong, lại trở mình, vùi mặt vào trong chăn. Giọng nói rầu rĩ từ trong chăn vọng ra: “Vân Xuyên tỷ tỷ, nửa canh giờ sau tỷ hẵng ra ngoài, cứ nói là tỷ quỳ mãi đến giờ, đi chậm một chút, tập tễnh chút, diễn cho giống vào đó.”
Khi Vân Xuyên làm theo lời chỉ dẫn của Tạ Ngọc Châu bước ra khỏi phòng, quả nhiên nhận được vô số ánh mắt thương cảm từ bốn phương tám hướng. Không ít người tiến lên đỡ nàng, nhìn thấy vết máu và vết bầm tím trên người nàng thì than ngắn thở dài, cầm quần áo mới cho nàng thay, dặn nàng nhanh chóng ra hậu viện tắm nước nóng cho ấm người, ngay cả Trang thúc cũng không trách mắng gì nàng nữa.
— Có câu đồng dục giả tương tằng, đồng ưu giả tương thân*. Hầy, chắc tỷ cũng không hiểu đâu, cứ làm theo lời ta là được.
(*vế đầu: những người cùng chung h*m m**n, lợi ích thường ganh ghét, đố kỵ nhau; vế sau: những người cùng chung hoạn nạn, đau khổ thì dễ đồng cảm và thân thiết với nhau)
Lúc đó, Tạ Ngọc Châu đang úp mặt trong chăn mà nói như vậy.
Vậy nên Vân Xuyên nhìn những người xung quanh bỗng trở nên ấm áp hơn, nàng há hốc mồm, nhưng lại ngậm lại.
Nàng thực sự không hiểu.
Nhưng nàng đã quá quen với những loại tình huống không hiểu rồi, vì thế sau khi tận hưởng xong sự ưu đãi này, Vân Xuyên rửa mặt chải đầu tươm tất, thay quần áo mới khoác áo choàng rồi chuẩn bị đi tìm vị mỹ nhân Ôn Từ trong miệng Tạ Ngọc Châu.
Lúc tiểu nhị A Phúc của Trích Nguyệt Lâu đang ôm vò rượu đi về phía tiền sảnh, liền nghe thấy tiểu nhị Đức Vượng chạy bàn nói không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Vân Xuyên “ngốc tính toán” không màng thế sự kia, giờ lại đang đi khắp nơi hỏi thăm về Ôn Từ cô nương.
“Ngươi nói bây giờ Vân Xuyên thảm như vậy cũng không oan! Ai bảo nàng ta cứ đi chọc vào gia hỏa khó chiều, vừa nãy đắc tội lục tiểu thư giờ lại đi chọc Ôn Từ, có phải muốn đắc tội với cả song sát của Trích Nguyệt luôn không!” Đức Vượng tựa lan can lắc đầu ngán ngẩm.
A Phúc nghe vậy liền đặt vò rượu xuống, hoảng hốt kêu lên: “Con ngốc đó đi chọc vào Ôn Từ? Nàng ta có thể thảm hơn ta sao! Trang thúc bảo ta hầu hạ Ôn đại tổ tông, nàng ta chọc giận Ôn Từ, chẳng phải ta sẽ phải đi thu dọn đống hỗn loạn sao! Nàng ta đang ở đâu?”
A Phúc đã lo lắng quá muộn rồi, vì lúc này Vân Xuyên đã gặp được đệ nhất mỹ nhân Phụ Giang trong truyền thuyết — Ôn Từ.
Chính xác mà nói là nhìn thấy một cánh tay của Ôn Từ.
Vân Xuyên đang đứng giữa cầu thang từ lầu bốn lên lầu năm của Trích Nguyệt Lâu, ngẩng đầu nhìn lên. Một cánh tay trắng nõn thon dài xuyên qua khe hở giữa lan can lầu năm, buông thõng xuống không trung.
Ngón tay tự nhiên rủ xuống, mảnh mai mà thon dài, trên ngón giữa đeo một chiếc nhẫn vàng, giữa chiếc nhẫn và lắc tay nối liền một sợi dây mảnh màu vàng đang rủ xuống, treo lủng lẳng một chiếc chuông màu sắc rực rỡ lặng yên không lay động.
Ánh nắng ban mai của ngày xuân chiếu xuống mu bàn tay trắng nõn ấy, làm chiếc nhẫn, chuông và vòng tay lấp lánh ánh sáng, như ánh nước hồ gợn sóng.
Vân Xuyên chậm rãi bước lên, tầng tấc một nhìn thấy mặt sàn lầu năm, và cũng từng tấc một, khuôn mặt của mỹ nhân nằm trên sàn nhà hiện ra. Mỹ nhân búi tóc trên cài trâm hoa nghênh xuân, đầu gối lên cánh tay chính mình, vùi mặt vào ống tay áo lụa vàng xếp tầng, một tay buông hờ qua lan can cầu thang. Dáng vẻ tiêu sái này, mỹ nhân lại nhắm nghiền đôi mắt, hoàn toàn không có động tĩnh, như thể đang ngủ say trong một bức họa cuộn tròn.
Vân Xuyên quan sát người này một lát, đưa ra kết luận.
Là mỹ nhân tối hôm qua, ban ngày dường như còn đẹp hơn buổi tối. Nhưng lúc này nàng lại ngất xỉu trên đất, bất tỉnh nhân sự, cực kỳ nguy hiểm.
A Phúc vội vàng tăng tốc độ, cuối cùng chạy đến lầu bốn, vừa ngẩng đầu đã trông thấy Vân Xuyên đứng giữa cầu thang. Hắn tự cho là rốt cuộc đuổi kịp, lau mồ hôi chuẩn bị gọi Vân Xuyên xuống dưới, nhưng Vân Xuyên đã lao lên tầng năm.
Hắn thầm nghĩ chuyện chẳng lành, vội vàng bước nhanh đuổi theo. Chỉ thấy Ôn cô nương đang nằm ngủ say trên mặt sàn lầu cao nhất, Vân Xuyên lao tới bóp mạnh vào huyệt nhân trung trên người Ôn cô nương, vừa bóp vừa lay, hô to: “Tỉnh lại đi! Mau tỉnh lại!”
A Phúc hít thở không thông, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Đây chính là một trong song sát của Trích Nguyệt Lâu – Ôn mỹ nhân!
Còn là Ôn mỹ nhân vào ban ngày! Ban ngày tâm trạng của tiểu tổ tông này cực kỳ tệ, mơ mơ màng màng đến đâu ngủ chỗ đấy, ai đánh thức nàng thì cứ như đào phần mộ tổ tiên nhà nàng, kiểu gì cũng phải mắng ai đó đến thối đầu! Càng về đêm nàng ngược lạu càng tỉnh táo càng ôn hòa, quả thực chính là một con cú mèo sống!
Vậy mà giờ đây, đại quái nhân “cú mèo” của Trích Nguyệt Lâu đang bị đại quái nhân “ngốc tính toán” khác lắc đến mức sắp rớt hồn. Đây thực sự là cầm đao hát tuồng — tạo ra một mớ hỗn độn lớn!
“Tổ tông ơi mau buông tay, đừng lắc nữa! Nàng không phải ngất xỉu mà là đang ngủ!” A Phúc kêu lên thảm thiết, những câu này còn chưa dứt, mỹ nhân đã sắc mặt âm trầm mà mở mắt.
Vân Xuyên ngừng lắc, vui mừng nói: “Ngươi tỉnh rồi?”
Đôi mắt mỹ nhân phủ đầy tơ máu, tỏa ra một luồng khí tức cáu kỉnh như muốn lật tung nóc nhà, nàng nghiến răng nói: “Ngươi bị điên à?”
Ôn mỹ nhân vậy mà liếc mắt một cái đã nhìn ra đầu óc Vân Xuyên có vấn đề, quả là tuệ nhãn như đuốc. A Phúc thấy tình hình đã không thể cứu vãn, sợ bị vạ lây nên lập tức ngậm miệng, chậm rãi lùi lại rời khỏi nơi này, lặng lẽ không một tiếng động đi xuống lầu.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, A Phúc lại lén đứng ở cầu thang vươn dài cổ lên nghe lén.
Trên lầu cao nhất ngoài hai người ra thì chẳng còn ai khác, ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ xung quanh, Vân Xuyên đỡ bả vai Ôn Từ, mái tóc bạc lấp lánh ánh sáng như vừa bước ra từ một cơn bão tuyết, phong trần mỏi mệt mà đến.
Đôi mắt nàng sáng rực, vì muốn nhìn rõ Ôn Từ mà tiến lại gần hơn: “Ngươi quen ta đúng không.”
Ôn Từ lạnh lùng nhìn Vân Xuyên, không nói một lời. Mỹ nhân này giữa trán có hoa điền, đuôi mắt chấm chu sa, có một đôi mắt đẹp rạng rỡ còn hơn cả ánh mặt trời lóa mắt, lớp trang điểm lộng lẫy nhưng không che mất nét sắc sảo, hoàn toàn không hề phàm tục, chỉ toát lên vẻ đẹp quý khí. Bởi vì đẹp đẽ sắc bén quý giá này, nhìn như khó có thể thân cận.
Mỹ nhân lạnh lùng nói: “Ta không quen ngươi.”
“Hôm qua chúng ta đã gặp nhau.”
“Hôm qua? Có chuyện này sao, ngươi nằm mơ à.”
“Không phải mơ, ở bên cây cam. Ngươi quên rồi sao?”
“Ta quên rồi?” lời của Ôn Từ có ý cười, nhưng lại giống như nghiến răng nghiến lợi, nàng hất tay Vân Xuyên ra khỏi vai mình, đứng dậy định rời đi. Vân Xuyên lập tức chạy đến chặn ngay lối xuống cầu thang.
Ôn Từ híp mắt lại: “Ngươi là cái thá gì, cũng dám cản đường ta?”
Vân Xuyên không hề nhận ra sự châm chọc trong lời nói của Ôn Từ, nàng vẫn ngây thơ mà kiên định đáp: “Đúng vậy, đây chính là điều ta muốn hỏi, ta là người như thế nào?”
Ôn Từ im lặng nhìn nàng, rồi khẽ dời mắt đi, nhìn qua vai nàng nhìn xuống dưới. Dưới cầu thang A Phúc đang giả vờ lau qua lau lại lan can, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía hai người. Mà ở nơi xa hơn, rất nhiều đệ tử tiên môn đang đi lại trong lâu, những vị khách nhân xa lạ đang hào hứng thảo luận về đại hội Yểm Sư, bọn tiểu nhị và gia nhân qua lại lớn tiếng ồn ào.
Vân Xuyên đứng giữa khung cảnh vô cùng yên bình, ấm áp ấy, dường như hoàn toàn không nhận ra bên trong lại tầng tầng nguy hiểm rình rập.
Và nguy hiểm ấy, chính là nhắm vào nàng.
Bảo sao suốt mấy chục năm nay, người này vẫn không chịu xuống núi, với tính cách như thế này, dù là lúc thanh danh tốt nhất đương thời mà xuống núi, e rằng cũng gây họa khắp nơi.
Ôn Từ hơi nghiêng đầu cười như không cười nói: “Ngươi ngay cả bản thân là ai còn không biết, cũng xứng nói chuyện với ta? Ngươi có biết người bên ngoài muốn nói chuyện với ta thì phải bỏ ra cả ngàn lượng bạc. Còn người trong lâu nếu muốn nói chuyện với ta, thì phải hầu hạ ta, để ta sai khiến. Ngươi có cái nào không?”
“Đều không có.” Vân Xuyên đáp rất nhanh.
Ôn Từ gằn từng chữ một: “Vậy thì cút.”
Cuộc đối thoại của hai người kết thúc tại đây, A Phúc cúi đầu giả vờ không nghe thấy, chỉ lặng lẽ nghe tiếng bước chân dồn dập xuống lầu, lén nhìn sang thì thấy bóng dáng Ôn Từ xa dần. Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi nhưng rồi lại bắt đầu thắc mắc, rõ ràng lúc nãy là Ôn mỹ nhân bảo Vân Xuyên cút đi, sao cuối cùng lại là nàng xuống lầu?
Hơn nữa, giọng nói của Ôn mỹ nhân sao lúc nãy nghe cứ như giọng đàn ông vậy, chẳng lẽ là ngủ đến khàn cả giọng?
Hắn xoay người ngẩng đầu nhìn lên, Vân Xuyên vẫn đứng ở đầu cầu thang tầng cao nhất, một dáng vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó. Vậy nên A Phúc thu gọn giẻ lau, chạy lên lầu, tận tình khuyên bảo nói: “Ngươi hỏi toàn là những câu quái gở gì vậy, phát điên cũng đừng tìm Ôn Từ! Nàng ta không phải là người dễ chọc đâu, hôm nay chỉ mỉa mai ngươi mấy câu rồi bỏ đi, đã là giơ cao đánh khẽ tạ ơn trời đất rồi đấy!”
Nếu đổi lại là người khác, đánh thức Ôn Từ đang buồn ngủ vào ban ngày, lại còn hỏi một đống câu kỳ quái không đầu không não, chắc chắn đã bị Ôn Từ mắng đến không ngóc đầu lên nổi. Nhưng hôm nay, Ôn mỹ nhân tuy rằng nói năng chẳng dễ nghe, nhưng lại không thực sự nổi giận, đúng là chuyện lạ.
Vân Xuyên lại hỏi A Phúc: “Ngươi thấy ta có thể hầu hạ Ôn Từ không?”
“…… Ngươi bị sắc đẹp của nàng ta mê hoặc rồi? Chê mệnh dài quá à?” A Phúc vẻ mặt rất bất lực, hắn kéo nàng đi xuống lầu: “Đi đi đi, đừng có đứng đây nữa, các đạo trưởng trong lâu đều đã dặn chúng ta không có việc gì thì đừng đi lên tầng cao nhất.”
“Tại sao?”
A Phúc chỉ vào tấm bảng gỗ khắc hoa lê dày cộp đặt giữa tầng cao nhất, nói: “Ở đó để bảo vật của đám yểm sư đấy. Bọn họ sắp tỷ thí yểm thuật gì đó, đến lúc đó chọn ra một vị minh chủ. Hôm đã đã rút thăm chia bảng, thi đấu từng cặp, danh sách đều ghi trên tấm bảng gỗ đó.”
“Những bảng tên đó có tác dụng gì?” Vân Xuyên nhìn theo hướng A Phúc chỉ.
“Ây da, chính là ai tỷ thí bị thua thì bảng tên sẽ tự rơi xuống, ai thắng thì bảng sẽ leo lên trên đấu với kẻ thắng của nhóm khác, cuối cùng, bảng tên nào có thể lên đến đỉnh của tấm bảng gỗ khắc hoa kia thì chủ nhân nó sẽ trở thành minh chủ. Khi đó, viên ngọc châu mạ vàng trên nóc lầu sẽ được lấy xuống, trao cho kẻ thắng, coi như là một món quà tặng cho minh chủ mới nhận chức yểm sư.”
Vân Xuyên để mặc A Phúc kéo mình xuống lầu, tấm bảng gỗ mơ hồ kia theo sự giải thích của A Phúc biến mất trong tầm nhìn. A Phúc đối với Vân Xuyên một phen lời nói thấm thía khuyên bảo, kể đủ các loại hành vi xấu xa của Ôn Từ, khuyên nàng cách xa Ôn Từ ra, đừng rước phiền phức vào người. Vân Xuyên lẳng lặng nghe, không phản bác nửa câu.
A Phúc tự cho rằng ngốc tính toán đã dời đi sự chú ý, mình khuyên bảo thành công, công đức viên mãn. Sau khi vừa mãn nguyện vừa ngâm nga một giai điệu mà rời đi, Vân Xuyên lại lấy tấm ngân phiếu mà Tạ Ngọc Châu đưa cho nàng, lật qua lật lại nhìn.
Đó là năm trăm lượng bạc.
Còn thiếu trăm năm lượng nữa.
Vân Xuyên suy nghĩ một chút, cất ngân phiếu vào trong tay áo, sau đó quay lại phòng Tạ Ngọc Châu.
Cô nương kia vẫn đang nằm ườn trên giường nản lòng thoái chí, vẫn giữ nguyên tư thế giống với lúc Vân Xuyên rời đi. Vân Xuyên bước vào phòng, ngồi xuống mép giường Vân Xuyên.
“Ngươi có thứ gì muốn không?” Vân Xuyên hỏi thẳng.
Tạ Ngọc Châu nghe ra giọng của Vân Xuyên, rầu rĩ mà đáp một tiếng: “Ta muốn tự do.”
Vân Xuyên nhìn chiếc vòng tay bị vỡ của mình, thứ này vẫn cần hai ngày mới sửa được, chưa chắc đã kịp trước khi Trang thúc tiễn Tạ Ngọc Châu về nhà.
“Ngoài điều đó thì còn gì không?”
“Ta muốn xem các yểm sư tỷ thí!”
“Xem bằng cách nào?”
“Dùng gương đồng xem, đợi đến ngày đại hội, yểm sư sẽ nhập mộng trên đài cao của Trích Nguyệt Lâu, những khách quý của tiên môn sẽ dùng gương đồng lớn ở chỗ ngồi để xem những gì diễn ra trong mộng.”
Vân Xuyên nghĩ ngợi, nói: “Vậy ta sẽ mang một chiếc gương đồng về để ngươi xem yểm sư tỷ thí, ngươi đưa ta năm trăm lượng bạc.”
Tạ Ngọc Châu nằm ườn trên giường vài canh giờ như một con cá chép lộn mình ngồi dậy, mở to đôi mắt: “Năm trăm lượng? Hôm qua ta vừa đưa cho tỷ năm trăm lượng, cộng lại là một ngàn lượng! Tỷ muốn làm gì?”
Vân Xuyên bình thản đáp: “Ngươi có muốn xem yểm sư tỷ thí không?”
Tạ Ngọc Châu chần chừ muốn nói lại thôi, nhìn Vân Xuyên với ánh mắt lấp lánh, nhưng miệng thì vẫn nói: “Chuyện này …. không ổn lắm đâu …”
Dừng một chút, nàng nhanh chóng bồi thêm một câu: “Nhưng chỗ ngồi của Tiêu Dao Môn có ba chiếc gương đồng, ta nghĩ là hơi dư thừa.”
“Vậy là nói …”
Tạ Ngọc Châu nắm chặt lấy tay Vân Xuyên: “Thành giao.”
