Khi Thu Sanh cất bước đi vào, chỉ thấy mặt đất phủ đầy giấy trắng, bên trên đều vẽ những ký hiệu cổ khó hiểu. Diệp Mẫn Vi không để tâm mà gạt đống giấy ra làm đôi, mời Thu Sanh ngồi xuống ghế.
“Chỗ ta có một bức thư, ngài có thể giúp ta gửi đến sơn trang Thương Lãng không?”
Diệp Mẫn Vi đưa cho Thu Sanh một bức thư đã được phong kín, khi Thu Sanh nhận lấy thư, cảm thấy bên trong hình như có một khối đá cứng cứng.
Thu Sanh cười nói: “Tất nhiên là được, ngài còn cần gì khác không?”
“Gần đây các người có đến vương phủ Lai Dương biểu diễn không?”
“Ngày kia có một buổi yến tiệc, chúng ta đã nhận lời mời.”
“Vậy dẫn ta đi cùng.”
Thu Sanh nhìn Diệp Mẫn Vi thật sâu, rồi hỏi: “Ta có thể để ngài giả làm nhạc sư để vào phủ, nhưng ngài đến vương phủ Lai Dương để làm gì?”
Diệp Mẫn Vi trầm ngâm một lúc, dường như cảm thấy chuyện này rất khó giải thích, nàng bèn cố gắng miêu tả: “Hình như ta đã nuôi ra một con quái vật, biết đâu chính ta cũng là một con quái vật. Tóm lại, có những chuyện ta cần phải xác nhận và chịu trách nhiệm.”
Cách nói kỳ lạ như vậy, e là không có ai hiểu nổi.
Cô nương trước mặt có dung mạo trẻ tuổi, nhưng sâu trong chân tóc lại có một ít bạc trắng, lần đầu tiên khi Thu Sanh thấy cô nương này dưới đài Minh An, nàng đang ôm một miếng bánh hồng, ánh mắt mông lung.
Thu Sanh nghĩ, nàng quả thật giống như lời Ôn sư phụ từng nói trước kia, là một người kỳ quái.
Cô nương này sống ẩn dật trong núi sâu, chưa từng xuống núi, đầu nàng tóc bạc trắng, thích ăn bánh hồng, mắt không tốt, nhưng lòng tràn đầy chân thành lại thuần khiết, là người thông minh nhất thiên hạ, gần như chạm đến thần minh.
Mỗi lần bọn họ hỏi về quá khứ của Ôn sư phụ, Ôn sư phụ luôn nhàn nhạt nói một câu các ngươi biết gì chứ, cứ như ngài ấy chẳng muốn bất kỳ ai hiểu mình, cũng chẳng muốn thân cận với bất cứ ai.
Thế nhưng chỉ riêng người trên núi kia, Ôn sư phụ lại dường như rất hy vọng người đó có thể hiểu được ngài ấy.
Thu Sanh mỉm cười rạng rỡ: “Nếu đã như vậy, thì Phong Y Đường tất nhiên sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.”
Chuyện mà người quan trọng nhất trong lòng Ôn sư phụ quan tâm, thì đáng để mạo hiểm.
Trên ngọn núi phía bắc thành Dự Quân, những tòa kiến trúc hùng vĩ trải dọc sườn núi, nối tiếp không dứt, chính là sơn trang Thương Lãng – tiên môn đã truyền thừa hàng trăm năm. Đại đệ tử của sơn trang Thương Lãng, Huệ Nam Y mặc đạo bào màu lam, đứng ở cạnh cổng núi, hành lễ với cô nương đến từ Phong Y Đường, sau đó cô nương kia liền lên xe rời đi.
Huệ Nam Y xoay người đi vào trong cổng, vừa đi vừa mở bức thư Phong Y Đường gửi đến, ngay khi mở thư ra, một viên thương tinh rơi xuống đất, vang lên đinh đang.
Ánh mắt Huệ Nam Y ngưng lại.
Hắn đang định cúi người nhặt viên thương tinh lên, thì nghe thấy có giọng nói vang lên bên cạnh hắn: “Đại sư huynh, tiểu cô nương nhà nào viết thư cho huynh… Thương tinh!”
Sư đệ hắn, Lam Tinh Trúc lao ra, bóng áo lam vèo đến chợt lóe, nhanh tay lẹ mắt nhặt lấy viên thương tinh trước cả Huệ Nam Y.
Lam Tinh Trúc trợn tròn mắt nhìn viên thương tinh, lại rướn cổ nhìn thư trong tay Huệ Nam Y, càng đọc mắt càng mở to.
“Đại sư huynh, đệ nói rồi mà! Đệ đã nói vương phủ Lai Dương có vấn đề! Tên linh phỉ làm loạn kia và Ngụy Cảnh luôn xuất hiện trước sau sát nhau, quả nhiên giữa bọn họ có mờ ám!”
Huệ Nam Y lấy lại viên thương tinh từ tay Lam Tinh Trúc, cùng với cả thư phong kín lại, nghiêm túc nói: “Chuyện này rất hệ trọng, không thể tùy tiện suy đoán.”
“Đệ biết rồi, đệ biết rồi, sư phụ đã dặn đến tám trăm lần, sơn trang Thương Lãng chúng ta luôn giữ quan hệ tốt với vương phủ Lai Dương, tiên môn và triều đình cũng xưa nay nước giếng không phạm nước sông, không có chứng cứ xác đáng thì không được hành động thiếu suy nghĩ phá hỏng quy củ. Nhưng bức thư này phải nói sao đây?”
“Trong thư không ghi tên người gửi, chỉ dựa vào một viên thương tinh, cũng không thể xem là bằng chứng xác thực.”
“Chúng ta cứ án binh bất động, chẳng lẽ chứng cứ xác thực sẽ từ trên trời rơi xuống à! Kỳ Châu mỗi tháng vẫn sẽ tiếp tục có người mất tích!”
“Đệ chỉ biết tranh cãi với ta, chứng cứ sẽ không từ trời rơi xuống, bá tánh mất tích cũng chẳng thể quay về. Việc điều tra linh phỉ sư phụ đã sớm giao cho đệ phụ trách, nếu đệ muốn điều tra vương phủ Lai Dương, thì trước tiên phải tận lực tìm được chứng cứ xác thực, không thể chỉ nói suông.”
Lam Tinh Trúc giận đến đỏ mặt, hắn cau mày khoanh tay, như muốn nói điều gì đó nhưng lại cảm thấy không hợp lễ nghi, cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu: “Được được được, đệ biết rồi!”
Dứt lời Lam Tinh Trúc liền xoay người rời đi, Huệ Nam Y nhìn theo bóng lưng hắn, ánh mắt trầm lặng, cũng không nói gì.
Cô nương vừa nãy đưa thư nói, người viết thư là một vị nữ tử trẻ tuổi.
Tên là Vân Xuyên.
Lam Tinh Trúc vừa rẽ vào khúc quanh thì men theo đường núi leo lên trên, xuyên qua mây trắng lượn lờ đến đỉnh núi Diệu Âm Đường, hắn từ xa đã gân cổ lên gọi to: “Mạc sư muội! Mạc sư muội! Mạc Tiếu Diên!”
Còn chưa vào đường đã nghe thấy một tiếng tỳ bà sắc bén vang lên, luồng khí sắc như lưỡi dao xẹt tới trước mặt. Lam Tinh Trúc nghiêng mình tránh thoát, suýt nữa thì bị chém đứt nửa đầu tóc.
Chỉ thấy một cô nương mặc áo đỏ hiên ngang ôm cây tỳ bà, yểu điệu duyên dáng mà đứng trước của đường, không kiên nhẫn nói: “Gào cái gì mà gào, cả ngày như muỗi vo ve kêu không ngừng, ngươi không đi điều tra linh phỉ của ngươi, đến đây quấy rầy ta làm gì?”
“Thì chẳng phải đang định điều tra đây!”
Lam Tinh Trúc đẩy Mạc Tiếu Diên vào đường, ấn nàng ngồi xuống ghế gỗ, rồi đem chuyện vừa nãy Huệ Nam Y nhận được bức thư kể lại cho nàng một lượt.
Hắn nói: “Sư phụ cứ nói không có chứng cứ, vậy chúng ta lẻn vào vương phủ Lai Dương tìm bằng chứng xác thực bọn họ bắt cóc bá tánh, chẳng phải có thể quang minh chính đại mà điều tra vương phủ Lai Dương sao?”
“Vương phủ Lai Dương xây dựng phủ đã hàng chục năm, ngoài phủ có bùa hộ giới do sư tổ giúp họ bố trí, một khi chúng ta xông vào, các sư phụ lập tức phát hiện, chắc chắn sẽ bị bắt trở về, phạt quỳ là còn nhẹ!”
Mạc Tiếu Diên liên tục lắc đầu.
“Cho nên chuyện này mới phải dựa vào muội đấy! Sư muội, thuật Huyền Sát của muội luyện tới đâu rồi? Ta nghe nói ngày mai Phong Y Đường sẽ đến vương phủ Lai Dương biểu diễn, muội chẳng phải vẫn luôn khen đàn của cô nương Ỷ Ngọc là tuyệt kỹ sao? Ngày mai chúng ta đi thăm vương phủ, cứ nói muốn dựa ánh sáng vương phủ mà hướng Phong Y Đường thỉnh giáo âm luật để tinh tiến thuật pháp. Đợi vào vương phủ, chúng ta thừa cơ hành động, đi điều tra xem địa cung được nhắc trong thư nằm ở đâu!” Lam Tinh Trúc bày mưu tính kế, mắt sáng rực.
Hắn một tiếng sư muội tốt lại một tiếng sư muội tốt mà năn nỉ mãi, Mạc Tiếu Diên giơ ba ngón tay: “Nợ ta ba bữa giò lợn ở Duyệt Xuân Lâu.”
“Sư muội! Muội tham ăn như vậy, khi nào mới có thể tích cốc được!”
“Vậy ta không đi nữa.”
“Được được được, ta hứa ta hứa.”
Trong địa cung sâu thẳm của vương phủ Lai Dương, vì không thấy ánh sáng mặt trời nên không thể biết thời gian trôi qua bao lâu. Thương Thuật và A Nghiêm ngồi dựa vào tường đá, A Hỉ nằm trong lòng A Nghiêm thở đều đều ngủ say, ngủ rất ngon lành, thậm chí còn ngáy khò khò, gọi thế nào cũng không tỉnh.
A Nghiêm ngẩn người nhìn những báu vật đầy tường, cậu vừa mới chìm trong nỗi đau bị phản bội, thì lại bị nỗi sợ hãi khi Ngụy Cảnh đòi A Hỉ cắt ngang, rồi lại kinh ngạc vì năng lực của A Hỉ. Lúc này đầu óc cậu trống rỗng, lòng đầy bối rối.
“Những thứ trên tường kia đều là linh phỉ sao?”
Thương Thuật từ trong ngực lấy ra một cái bánh nướng, đưa cho A Nghiêm, nói lảng đi: “May mà trước khi vào còn kịp ăn cơm, Vân Xuyên lại không ăn, mấy cái bánh đều ở chỗ ta, ăn một miếng đỡ đói đi.”
A Nghiêm quay đầu bướng bỉnh nhìn Thương Thuật, như thể muốn giữ bộ dáng người nghèo không ăn bánh bố thí.
Thương Thuật dứt khoát nhét bánh nướng vào miệng A Nghiêm, đem tất cả đáp án đều tuôn hết ra một lượt: “Đúng, những thứ đó đều là linh khí. Hiện tại chúng ta đang ở địa cung của vương phủ Lai Dương, mấy thứ này không phải của vương Lai Dương thì chính là của đại ân nhân Ngụy Cảnh của ngươi. Hắn rất có thể chính là linh phỉ làm loạn khắp nơi bắt cóc bá tánh giết cha mẹ ngươi, A Hỉ cũng bị hắn làm câm.”
“Không thể nào! Ngụy tiên sinh đã cứu ta mà!” A Nghiêm vừa cắn bánh, vừa nói lắp bắp.
“Ồ, lúc hắn cứu ngươi chỉ có hai người các ngươi ở đó thôi sao? Các đệ tử của sơn trang Thương Lãng có phải cũng ở mặt đúng không? Hắn có thể sợ bại lộ thân phận hung thủ của mình, cho nên mới giả vờ cứu người để sơn trang Thương Lãng chứng kiến không?”
Trong lời nói của Thương Thuật đã liên hệ nhân quả với nhau, lời nói rất lưu loát.
A Nghiêm lại bị hắn nói cho ngây ngẩn cả người, hơi há miệng không biết phản bác lại như thế nào. Cậu im lặng một lúc lâu, ngẩn người mà cúi đầu, ôm chặt A Hỉ trong lòng, cứ lẩm bẩm phủ nhận: “Không thể nào… Huynh lừa ta…. Huynh nói dối! Không thể nào!”
Trong bảo khố linh khí ánh sáng tối tăm, ẩm ướt và lạnh lẽo, những báu vật người đời tranh đoạt kia bị phong ấn trong từng hốc, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt lạnh lẽo như độc vật.
A Nghiêm ôm đầu mình, cuối cùng cậu không nhịn được mà òa khóc, vai run rẩy, tiếng khóc càng lúc càng to, dần biến thành tiếng gào khóc.
“Lừa người, các người đều lừa người! Tại sao tất cả các người ai nấy đều lừa gạt ta, tại sao các người phải tạo ra những thứ hại người như thế! Trước kia… trước kia các đạo trưởng chỉ dùng tiên thuật cứu người, giờ thì ai cũng giết người… Tại sao!”
Cậu vừa khóc vừa chất vấn: “Còn huynh, Thương Thuật, huynh rốt cuộc là ai? Huynh không được lừa ta nữa!”
Thương Thuật nhìn chằm chằm vào A Nghiêm, nụ cười nơi khóe miệng dần biến mất.
“Ta à…”
Lời của Thương Thuật còn chưa dứt, A Nghiêm đã khóc đến thở không ra hơi, mặt đầy nước mắt chảy dọc xuống gò má, rơi xuống mặt A Hỉ
Tiểu cô nương đang ngủ say như bị giật mình, khẽ nhíu mày, đôi mắt hé mở một đường. Ngay khi nó vừa mở mắt, bọn họ trước mắt liền tối sầm, lại rơi trở về hàng lang đá bên ngoài bảo khố.
Thương Thuật quen cửa quen nẻo mò mẫn xung quanh, bị miệng A Nghiêm lại, chặn tiếng hét sợ hãi vừa bật ra khỏi cổ họng của A Nghiêm.
Còn thủ phạm gây ra việc này, A Hỉ, lại lăn qua lăn lại rồi ngủ tiếp.
“Ngươi xem, là tại A Hỉ đấy.” Thương Thuật thấp giọng nói với A Nghiêm.
Hai đầu hành lang đá đều là bóng tối sâu thẳm, cảnh tượng này y hệt như lần trước khi tới. Thương Thuật theo thói quen đưa tay ra, ngón tay quấn băng vải bố trắng xoay chuyển một vòng, ngón tay đột nhiên khựng lại.
Ánh mắt hắn dần lạnh lẽo, quay đầu nhìn về phía bóng tối sâu hun hút bên tay trái.
A Nghiêm không hiểu chuyện gì cũng nhìn về phía góc tối tĩnh lặng kia theo ánh mắt của Thương Thuật. Ngay sau đó Thương Thuật liền buông cậu ra, nhét hai cánh bánh nướng vào tay cậu, thấp giọng nói với cậu: “Ngươi đi về bên tay phải đi, chỗ đó có một cây cột nhô ra, đến đó trốn phía sau cột. Trông chừng A Hỉ, đợi nó tỉnh lại thì dẫn ngươi rời khỏi đây.”
A Nghiêm còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Thương Thuật đẩy đi núp sau cây cột. Cậu vừa ôm lấy A Hỉ ngồi xổm xuống, liền nghe thấy từ nơi xa truyền đến tiếng bước chân, nghe như có hơn mười người đang tiến về phía này.
Con đường đá này thẳng tắp không có ngã rẽ, phía sau cột cũng không phải góc chết, dù cậu trốn ở đó, nếu những người kia đi qua cũng sẽ nhìn thấy cậu.
Sắc mặt A Nghiêm tái nhợt, nín thở.
Thương Thuật lại vỗ nhẹ lên đầu hắn, thở dài một tiếng, rồi đứng dậy từ phía sau cột, xoay người đi thẳng về phía tiếng bước chân với dáng vẻ ung dung chậm rãi.
“Ai ở đó!”
Có người quát lớn, đao kiếm và tiếng bước chân hỗn loạn, ánh lửa rọi bóng đám người lên vách tường, rất nhiều thân hình cao lớn cường tráng vây quanh một bóng người gầy gò, kiếm sáng chĩa thẳng vào mặt bóng người gầy gò.
Tim A Nghiêm lập tức nhảy lên tận cổ họng.
Trong đám bóng đen nối liền ấy có một bóng dáng bước ra, trên người khoác áo choàng lông thú, đầu đội phát quan.
Người đó chậm rãi nói: “Thần tướng đại nhân, không ngờ ngài vẫn còn sống.”
Thần tướng đại nhân? Dính đến một chữ thần, nghe có vẻ là chức quan rất lớn, ai là thần tướng đại nhân?
A Nghiêm còn đang thắc mắc, thì thấy bóng người gầy gò bị đao kiếm vây quanh khom lưng hành lễ, sống lưng thẳng tắp, thân hình tao nhã.
“Lai Dương vương điện hạ, đã lâu không gặp.”
Giọng Thương Thuật nhẹ nhàng chậm rãi hòa nhã, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Đôi mắt A Nghiêm trợn to, thần tướng đại nhân là chỉ… Thương Thuật sao?
