Diệp Mẫn Vi bị tiếng thét chói tai của A Hỉ đánh thức.
Nàng quay đầu nhìn về phía cửa lều, liền thấy cảnh tượng Thương Thuật, A Nghiêm và A Hỉ biến mất giữa bụi đất mù mịt. Trong nháy mắt tiếng người ồn ào, lời bàn tán huyên náo, những người vây xem khiếp sợ lại hoảng hốt, thi nhau đoán rằng đây là quỷ nháo hay lại là linh phỉ quấy phá.
Không phải quỷ nháo cũng chẳng phải linh phỉ quấy phá, là A Hỉ lại mang người đi chỗ khác, nhưng từ trước đến nay A Hỉ chỉ có thể biến mất vào ban đêm.
Diệp Mẫn Vi lẩm bẩm nói: “Hỏng rồi.”
Nàng nghe thấy có người hô lớn phải bắt hết những người có liên quan đưa về vương phủ, liền lập tức đứng dậy từ một cửa lều khác lao ra ngoài, đụng văng cả đoàn người đang xếp hàng nhận bánh, xuyên qua kẽ hở giữa đám lưu dân mà lao đi điên cuồng.
Không biết kẻ nào miệng nhanh như gió thốt ra một câu “muội muội của Thương Thuật chạy rồi!”, phía sau nàng lập tức vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, đám truy binh ùn ùn đuổi theo nàng, hét to bảo nàng đứng lại.
Diệp Mẫn Vi chạy một mạch từ trại lưu dân ra đến đường lớn, cố ý chọn những đoạn đường đông người nhất mà chạy, phóng như cá chui xuống nước. Đám thị vệ vương phủ đuổi theo phía sau nàng, khiến phố hẻm chen chúc người qua lại hoảng loạn như gà bay chó sủa.
Diệp Mẫn Vi chạy được một lúc, rẽ trái rẽ phải chui vào một con ngõ nhỏ, chỉ nghe cả đầu ngõ lẫn phía sau lưng đều vang lên tiếng bước chân và tiếng gọi ầm ĩ, hẳn là những tên thị vệ đó đã chia làm hai đường muốn kẹp chặt nàng ở giữa.
Ngõ nhỏ này hẹp và dài hoàn toàn không có ngách rẽ, Diệp Mẫn Vi liếc nhìn bức tường cao bên cạnh. Đúng lúc ấy, một chiếc xe ngựa xa hoa chạy ngang qua bên người nàng, rèm xe bị vén lên.
Sau tấm rèm là khuôn mặt của một nữ tử trung niên lạ mặt, nữ nhân có đường nét thanh tú, tóc đã điểm bạc, tuy là mỹ nhân đã luống tuổi, nhưng vẫn mặt mày dịu dàng, như gió xuân như hoa lan.
Diệp Mẫn Vi và bà đối mắt trong thoáng chốc, ánh mắt nữ nhân khẽ động, trầm giọng nói: “Lên xe!”
Diệp Mẫn Vi còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị kéo lên chiếc xe ngựa ấy, ngay sau đó trong ngõ nhỏ vang lên tiếng bước chân và tiếng hô gọi mắng chửi, đám truy binh không thấy bóng dáng Diệp Mẫn Vi thì vô cùng tức giận, có người quát lớn: “Nàng ta còn có thể mọc cánh bay đi chắc! Các ngươi qua bên kia xem, còn lại theo ta, xe nào đi qua đều phải dừng lại lục soát xe!”
Diệp Mẫn Vi nép vào một bên xe, nữ tử vừa kéo nàng lên xe không hề hoảng loạn mà vén rèm xe lên, xoay người, cánh bướm bạc nơi tóc lay động.
Nữ tử hướng ra ngoài cửa sổ nói: “Phùng thống lĩnh, nơi đây xảy ra chuyện gì vậy?”
Tiếng của thị vệ ngoài xe lập tức trở nên cung kính: “Hóa ra là bà chủ Thu, chúng ta đang phụng mệnh truy bắt phạm nhân.”
Nữ nhân được gọi là “bà chủ Thu” khẽ ho hai tiếng, nói: “Thì ra là có công vụ, vậy Thu Sanh tất nhiên phải xuống xe phối hợp.”
“Bà chủ Thu ngài thân thể yếu, chớ để nhiễm gió lạnh, cả Phong Y Đường đều dựa vào ngài đấy. Ngài chắc chắn không liên quan đến phạm nhân đâu, mau về nghỉ ngơi đi.”
Thị vệ có vẻ rất quen thuộc với bà chủ Thu, tín nhiệm bà mười phần, lập tức cho xe ngựa đi qua. Bà chủ Thu dịu dàng cảm ơn, từ đầu tới cuối ung dung bình tĩnh, như thể người vừa kéo phạm nhân lên xe ngựa không phải là bà.
Xe ngựa men theo những phố hẻm đan xen chằng chịt, không nhanh không chậm lắc lư chạy về phía trước. Tiếng đám thị vệ lùng sục phạm nhân dần dần đi xa, thậm chí hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng trò chuyện của người qua đường trên phố, ai nấy đều bàn tán về chuyện vương phủ vừa rồi truy bắt phạm nhân.
Lúc này bà chủ Thu rốt cuộc quay đầu nhìn Diệp Mẫn Vi, khẽ mỉm cười.
Diệp Mẫn Vi nghi hoặc hỏi: “Bà quen ta sao?”
Bà chủ Thu khẽ lắc đầu, bà nói: “Nhưng ta từng thấy ngài ở dưới đài Minh An, hôm ấy là tuyết đầu mùa thành Dự Quân, ngài cầm bánh hồng xem chúng ta biểu diễn, còn tặng cho Minh Hải một thỏi bạc.”
Bà chủ Thu miêu tả kỹ càng tỉ mỉ đến lạ, như thể đã từng cẩn thận quan sát Diệp Mẫn Vi, cố tình khắc ghi nàng vào trong đầu.
Dừng một chút, bà chủ Thu nói: “Ngài là cố nhân của Ôn sư phụ, đúng không?”
Diệp Mẫn Vi sững sờ.
Bà chủ Thu dường như đã chắc chắn với suy đoán của mình, cũng không cần Diệp Mẫn Vi trả lời, chỉ dịu dàng nói: “Dù không biết vì sao ngài bị truy bắt, nhưng nếu hiện giờ ngài không có chỗ an thân, có thể theo ta về Phong Y Đường tạm lánh.”
Bên này Diệp Mẫn Vi gặp được cố nhân của cố nhân nơi đất khách, bên kia ba người Thương Thuật, A Nghiêm và A Hỉ làm trò biến mất ngay trước mắt bao người, sau một trận trời đất quay cuồng trong bóng tối, lại rơi vào một nơi ẩm ướt tối tăm, lạnh lẽo.
Thương Thuật vừa sờ gạch đá dưới người, chính là địa cung đêm qua hắn vừa đến.
Vừa mới rời đi vài canh giờ, hắn lại quay về.
Thương Thuật cả người không đến ba lượng thịt, ngã xuống đất tưởng như gãy hết xương cốt. Hắn xoa vai bóp eo, chật vật đứng dậy từ dưới đất, chỉ thấy A Nghiêm bên cạnh đang nghẹn họng nhìn trân trân mà ngồi yên trên nền đá, không thể tin nổi nhìn quanh bốn phía. Nhìn dáng vẻ của A Nghiêm, đây là lần đầu tiên biết đến bản lĩnh của A Hỉ.
Thương Thuật lại nhìn về phía A Hỉ, tiểu cô nương ấy lúc này đã nhắm mắt mềm oặt dựa vào vách tường bất tỉnh, vậy thì phiền rồi, bọn họ sợ là nhất thời không quay về được nữa.
A Nghiêm đột nhiên như nhận ra điều gì đó, nhảy dựng lên cao ba thước túm lấy góc áo Thương Thuật, hung hăng nói: “Vì sao huynh lại đưa bọn ta đến đây, huynh định làm gì?”
“……Ta?”
Thương Thuật oan uổng muốn chết, hắn chỉ vào A Hỉ ngất xỉu, nói: “Rõ ràng là muội muội ngươi đưa chúng ta đến nơi này mà.”
A Nghiêm sững người, lập tức phản bác nói: “Làm có thể!”
“Đúng vậy, lần đầu tiên ta nhìn thấy cũng cảm thấy làm sao có thể có chuyện như vậy? Muội muội ngươi còn nhỏ như vậy, làm sao có bản lĩnh như vậy? Nhưng nghĩ lại, nếu nó thật sự bình thường lại điên khùng, vị yểm sư đại danh đỉnh đỉnh Ngụy Cảnh tiên sinh kia, tại sao lại phải nhận nó làm nghĩa nữ chứ? A Nghiêm, chỉ sợ ngươi gặp phải đại sự rồi!”
Thương Thuật dăm ba câu đã nhanh chóng đổi hướng câu chuyện, thành công khiến A Nghiêm rơi vào vòng xoáy suy nghĩ, A Nghiêm ngơ ngác chớp mắt, rồi đờ đẫn nhìn về phía “muội muội” bên cạnh.
Thương Thuật thừa lúc A Nghiêm mê mang, liền đi qua một bên, nhờ ánh sáng ngọn đèn dầu trên vách tường quan sát thạch thất lần này bọn họ rơi vào.
Căn thạch thất này chỉ có một cánh cửa lớn, giờ phút này cửa lớn đóng chặt, không thể từ phía trong bọn họ mở ra, xem ra bọn họ hiện tại bị nhốt ở đây.
Nơi này rộng rãi hơn hẳn gian thạch thất chứa thương tinh đêm qua, ba người bọn họ đứng ở đây càng làm căn phòng thêm trống trải, nói chuyện khẽ thôi mà vẫn vọng tiếng vang. Trên bức tường cao ngất, cứ cách một đoạn lại khoét ra một hốc vuông vức, bên trong dường như cất thứ gì đó.
Thương Thuật kiễng chân lên, nhìn vào hốc đầu tiên, trong ánh sáng mờ mờ, thấp thoáng có thể thấy được một chiếc vòng đá màu trắng đang nằm yên bên trong.
Đó là chiếc vòng Thôn Ngư tháo gỡ thương tinh.
Sắc mặt Thương Thuật dần trở nên nghiêm túc, ngón tay đếm nhẩm từng vị trí, hắn lần lượt nhìn qua từng hốc vuông vức, chỉ thấy bên trong mỗi hốc vương ngay ngắn chật hẹp đều cất giữ một linh khí khác nhau.
Thương Thuật ngẩng đầu nhìn lên, trên bức tường cao, hắn kiễng chân không thể với ít nhất còn có hơn mười hốc nữa. Như vậy trong căn phòng này tổng cộng chứa hơn mười món linh khí, tất cả đều được cơ quan phong ấn, không thể chạm vào.
Vương phủ Lai Dương lại có một bảo khố cất giữ linh khí.
Nơi đây càng điều tra càng sâu, sâu không thấy đáy.
Ngay cả khi Diệp Mẫn Vi tới đây, cũng chưa chắc đã có thể toàn thân trở ra.
Thương Thuật nhìn những linh khí đó, thở dài nói: “Phàm là kẻ tham lam vô độ, không sớm thì muộn cũng gặp tai họa thôi.”
Phong Y Đường nằm ở trên đường chợ phía tây náo nhiệt nhất thành Dự Quân, cách vương phủ Lai Dương cũng không xa, ba tầng lầu các nối liền san sát thành một cụm kiến trúc bề thế, mức độ xa hoa chẳng thua gì Trích Nguyệt Lâu ở thành Phụ Giang.
Diệp Mẫn Vi tạm thời ở trong một gian phòng hẻo lánh kín đáo. Phong Y Đường làm ăn phát đạt, bà chủ Thu bận rộn nhiều việc, sau khi thu xếp cho nàng xong thì đi xử lý việc trong đường, ngoài việc biết bà chủ Thu quen biết Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi hoàn toàn không biết gì về mối quan hệ giữa Ôn Từ với Phong Y Đường.
Diệp Mẫn Vi nghĩ, bà chủ Thu dường như rất kính trọng Ôn Từ, bà còn gọi Ôn Từ là Ôn sư phụ, vậy có phải bà và đám đào hát trong Phong Y Đường đều là đồ đệ của Ôn Từ không?
Thì ra trước đây Ôn Từ từng nhận nhiều đồ đệ như vậy, vậy Tạ Ngọc Châu tuy là đồ đệ đầu tiên của Vạn Vật Chi Tông, nhưng không phải đồ đệ đầu tiên của chủ nhân Mộng Khư, nếu nàng biết chắc sẽ rất thất vọng.
Diệp Mẫn Vi vừa nghĩ vừa viết vẽ gì đó trên tờ giấy trải dưới đất, lại nghe thấy tiếng xì xào khe khẽ ngoài cửa phòng.
“Minh Hải nói vị trong phòng này chính là bằng hữu của Ôn sư tổ đó.” một giọng thiếu niên lanh lảnh cất lên.
Ngay sau đó vang lên một giọng nam trầm hơn, nghe có vẻ lớn tuổi hơn thiếu niên ban nãy.
“Các sư phụ toàn nói Ôn sư tổ như thần tiên vậy, nói rằng vở hát của ta còn chẳng bằng ba phần công lực của Ôn sư tổ, dung mạo thì càng không sánh nổi một phần mười. Thật chẳng biết Ôn sư tổ là người thế nào, bằng hữu của người cũng giống với người sao?”
“Nhưng Khương gia gia nói, Ôn sư tổ trước nay luôn sống đơn độc, không nhận đồ đệ cũng chẳng kết giao bạn bè, người trong phòng kia cũng chưa chắc thật sự là bằng hữu của Ôn sư tổ.”
Diệp Mẫn Vi quay đầu nhìn cánh cửa khép chặt, nghĩ ngợi một chút rồi ôm một xấp giấy trắng bước đến bên cửa, dựa vào cửa ngồi xuống đất. Nàng một bên nghiêm túc vẽ bản đồ địa hình địa cung, một bên chăm chú nghe lén.
Ba học trò Phong Y Đường ngoài cửa quả không phụ lòng mà bắt đầu nói về Ôn Từ và lai lịch của Phong Y Đường, thêm mắm dặm muối, khiến nó trở nên ly kỳ.
Nghe nói hơn ba mươi năm trước, Ôn Từ một mình đơn độc đến thành Dự Quân ở Kỳ Châu, chỉ đích danh muốn khiêu chiến với Cổ Vương Thượng Hiệu Hưng. Họ dựng đài tỷ thí ngay tại vị trí đài Minh An hiện nay, hai người đánh trống đối đầu, đấu từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn về phía tây, đại chiến năm hiệp, đặc sắc đến mức bá tánh toàn thành ai cũng trầm trồ tán thưởng. Trong năm hiệp Ôn Từ chỉ thua một hiệp, giành thắng lợi lớn, một trận đánh làm nên tên tuổi khắp Kỳ Châu.
Ba người này còn tranh cãi xem lúc đó Ôn Từ dùng bao nhiêu chiếc trống. Khi đấu trống bọn họ còn chưa ra đời, cũng chẳng ai thấy được cảnh tượng lúc đó, người thì bảo bảy cái, người thì nói mười ba cái, cuối cùng thì thốt ra hai mươi cái, cứ như Ôn Từ là Thiên Thủ Quan Âm tái thế.
Dù Ôn Từ dùng yểm thuật điều khiển hai mươi chiếc trống cũng chẳng phải ngoa, nhưng xem ra bọn họ hoàn toàn không biết Ôn Từ là yểm sư.
“Nghe nói khi ấy Phong Y Đường chúng ta làm ăn không tốt lắm…”
“Cái gì gọi là không tốt lắm! Sư phụ ta nói, khi ấy suýt nữa là giải tán luôn!”
Hơn ba mươi năm trước Phong Y Đường chưa có thanh danh như bây giờ, chỉ là một gánh hát nhỏ, đường chủ khi ấy — cũng chính là sư tổ chính thống của bọn họ lâm trọng bệnh, không gắng gượng nổi. Thế nên sư tổ bọn họ liền tìm đến Ôn Từ thanh danh vang dội, mong hắn đến trấn giữ Phong Y Đường.
Các sư phụ kể rằng, ông chủ Ôn tính tình cao ngạo, thẳng thừng từ chối vì bản thân chưa từng gia nhập gánh hát nào, đường chủ bám riết không buông mà tìm ông chủ Ôn rất nhiều lần, thậm chí có lần ngất xỉu trước mặt ông chủ Ôn, bất tỉnh nhân sự. Đường chủ vừa ngã xuống Phong Y Đường liền rối loạn, đối thủ cạnh tranh cùng chủ nợ lũ lượt đến cửa, suýt nữa căn nhà tổ tiên truyền lại cũng không thể giữ nổi.
“Hạ sư phụ nói, lúc ấy Ôn sư tổ đã cưỡi ngựa ra khỏi thành Dự Quân, ông đuổi theo cầu xin, Ôn sư tổ cho ông lên ngựa rồi quay đầu phi ngựa trở lại. Ôn sư tổ bước vào Phong Y Đường mắng lũ sói đói hổ đó đến té tát, rồi đuổi sạch ra ngoài, đứng ở cửa Phong Y Đường tuyên bố, trong vòng năm năm hắn sẽ khiến Phong Y Đường trở thành gánh hát nổi tiếng nhất Dự Quân, thậm chí là cả Kỳ Châu.” giọng thiếu niên lanh lảnh kể lại sinh động như thật.
Thiếu nữ nhỏ giọng cảm thán: “Chuyện này là thật sao?”
“Dù sao Hạ sư phụ cũng nói như vậy, mặc kệ chuyện này có thật hay không, mười sáu vở trong ba mươi sáu vở múa hát khó nhất của chúng ta bây giờ, không phải đều là Ôn sư tổ truyền dạy đấy sao? Các sư phụ uống rượu vào, lại bắt đầu trêu chọc nhau ai hồi đó lúc học hát khóc nhiều nhất, bị Ôn sư tổ mắng thảm nhất.”
“Ôn sư tổ rõ ràng đã dạy các sư phụ nhiều thứ như vậy, lão đường chủ của chúng ta cũng biết ơn Ôn sư tổ đến vậy, tại sao lại không có một nghi thức bái sư chính thức, để các sư phụ cũng bái Ôn sư tổ làm thầy nhỉ?” thiếu niên lớn tuổi hơn hỏi, hiển nhiên hắn không nghe được nhiều chuyện như thiếu niên trẻ tuổi kia.
“Ôn sư tổ không cho bái. Nghe nói tính tình của Ôn sư tổ rất kỳ quái, cô độc một mình phiêu bạt bốn phương, năm năm đó mỗi năm cũng chỉ ở chỗ chúng ta vài tháng, Tết đến là nhất định về nhà.”
“Nhà của Ôn sư tổ ở đâu vậy?”
“Hình như là trên một ngọn núi cao.”
“Cái này thì ta cũng biết, đường chủ nói trong nhà ngài ấy còn có một người vẫn luôn ở trên núi đợi. Mấy năm đó, mỗi khi Ôn sư tổ xuống núi học được những vũ nhạc tạp kỹ hay nhất, thì sẽ đi đánh bại những danh kỹ nổi tiếng nhất đương thời, rồi lại quay về biểu diễn vở kịch đó cho người trên núi kia xem.”
Bút tính toán của Diệp Mẫn Vi dừng lại.
Ngoài cửa các thiếu niên xuýt xoa cảm thán, thiếu nữ nói: “Cũng không biết vị trên núi kia có được xem không nữa, Ôn sư tổ vũ nhạc bách hí đều tinh thông, người kia trên núi chắc đã xem qua không biết bao nhiêu vở diễn hay, thật khiến người ta ngưỡng mộ mà.”
Diệp Mẫn Vi nghiêm túc nghĩ, nàng chắc là đã từng xem, nhưng nàng đã quên hết tất cả.
Nàng đột nhiên có chút buồn, lại như là tiếc nuối và áy náy, như thể trong lồng ngực có những viên sỏi thô ráp đang lăn qua lăn lại.
Lần đầu tiên nàng cảm thấy tiếc nuối vì bản thân đã quên mất những điều ngoài linh mạch thuật pháp, như thể lúc nàng không hề hay biết, nàng đã đánh mất một vài thứ rất quan trọng.
Hiện giờ khi nàng nhận ra, lại giống như đánh mất chúng thêm một lần nữa.
Diệp Mẫn Vi trầm ngâm một lúc, quay người mở cửa. Ba thiếu niên bên ngoài bị khiếp sợ, chỉ thấy bọn họ một người mặt hóa trang hai bên đỏ như chú hề, một người buộc trán vẽ mày như võ thần, một người búi tóc cao cài hoa như tiên tử. Lớp hóa trang của bọn họ đều chưa tháo xuống, như thể vừa từ trên sân khấu bước xuống đã tụ lại cùng nhau tám chuyện.
Ba thiếu niên kia bị dọa đến mức làm dáng như Tây Thi ôm ngực, Diệp Mẫn Vi nghiêm túc nhìn thiếu niên ăn mặc như võ thần một lát, thành thật nói: “Ôn Từ lớn lên rất đẹp, vẻ ngoài của ngươi quả thực không bằng một phần mười của hắn.”
Hai người còn lại không nhịn được bật cười phì ra, thiếu niên giả trang võ thần thì rũ cả mày xuống, mặt mày khổ sở.
“Giờ hắn cũng nhận đồ đệ rồi, nhưng hình như vẫn không thích kết giao bằng hữu.”
May thay, Tạ Ngọc Châu vẫn giữ được đồ đệ đầu tiên của chủ nhân Mộng Khư.
Quan hệ giữa người với người thật vi diệu, bảy mươi năm trước nàng và Ôn Từ, ba mươi năm trước Ôn Từ và Phong Y Đường, cùng với hiện tại nàng và Phong Y Đường, được nối liền bằng một sợi chỉ trong bóng tối.
Mà nàng cùng với thương tinh, linh khí mà nàng mang đến thế giới này, và bá tánh bị dung nham chôn vùi, những người tan thành tro bụi trong địa cung, và hàng vạn dã tâm cùng tai họa trên thế gian này cũng đều được kết nối bởi một sợi chỉ mảnh.
Diệp Mẫn Vi nói: “Các ngươi đi mời đường chủ của các ngươi tới đây một chút, ta có chuyện muốn nói với bà ấy.”
