Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 48: Địa huyệt



Đám thị vệ trước Tĩnh Tâm Trai vô cùng hoảng loạn, A Nghiêm ôm A Hỉ cũng không kém phần hoảng loạn.

Lần đầu tiên cậu cảm nhận được một cách chân thật chỗ không thể lý giải của A Hỉ. Khi bọn họ vừa tránh khỏi một đám binh phủ tuần tra trong địa cung, A Hỉ đột nhiên tỉnh lại, nhìn cậu một lát, rồi như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra ôm lấy cậu cười khúc khích.

Chớp mắt một cái hành lang đá tối tăm xung quanh cậu đều tan biến, ánh sáng tràn ngập, trước mắt hắn là một vầng trăng sáng treo cao, Tàng Thư Lâu cao nhất cùng đám thị vệ đang kinh hãi như thể từ trên trời rơi xuống dừng ở trước mắt cậu.

A Nghiêm lòng tràn đầy chấn động, cậu nghĩ sao có thể… rốt cuộc đây… là gì? A Hỉ là… thứ gì?

Có khoảnh khắc cậu thậm chí bắt đầu hoài nghi, muội muội cậu coi như sinh mệnh đang nằm trong lòng ôm lấy cậu, có phải yêu quái hay không?

Trong lúc A Nghiêm đang hoang mang, cổ áo cậu bỗng bị người ta nhấc bổng, hai chân trong không trung. Động tác này thật sự quá quen thuộc, cậu quay đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt của Vân Xuyên tỷ tỷ.

A Nghiêm mừng rỡ vô cùng, vừa định gọi nàng thì chợt nhớ tới “thần tướng đại nhân” Thương Thuật, giọng nói liền nghẹn lại nơi cổ họng cậu. Cậu nghĩ, nàng thật sự tên là Vân Xuyên sao? Nàng lại là ai đây?

Khi Diệp Mẫn Vi nhấc A Nghiêm và A Hỉ lên, đám thị vệ cuối cùng cũng vây kín, thị vệ khắp nơi từ trong phủ chạy đến, bao vây bọn họ chặt chẽ, quát hỏi bọn họ là ai.

Diệp Mẫn Vi ngoái đầu liếc nhìn, các đệ tử sơn trang Thương Lãng trong bóng tối khiếp sợ mà nhìn nàng, hiển nhiên bị hành động đột ngột lao ra của nàng làm cho trở tay không kịp, đệ tử mặt tròn định xông ra nhưng lại bị đạo trưởng lớn tuổi hơn kia giữ lại.

Đúng vào thời khắc then chốt ấy, A Hỉ vung tay múa chân, ngẩng đầu thấy được tỷ tỷ quen thuộc, hai mắt sáng lên vui vẻ mà vươn tay ôm chặt cổ Diệp Mẫn Vi.

A Hỉ vừa phấn khích lên, thì lại có trò biến người sắp sửa trình diễn.

Chỉ thấy dưới ánh trăng sáng ngời, vòng vây của đám thị vệ bỗng nhiên biến thành một vòng trống rỗng, trên mặt đất mà ban nãy Diệp Mẫn Vi, A Nghiêm và A Hỉ đứng ngoài ánh trăng trắng xóa, thì trống rỗng không có gì, ngay cà một cái bóng cũng chẳng có.

Đám thị vệ xôn xao bàn tán đầy sợ hãi, các đệ tử sơn trang Thương Lãng trong tối cũng bàng hoàng không thôi.

Diệp Mẫn Vi chỉ cảm thấy một trận choáng váng, ôm chặt đứa trẻ trong tay loạng choạng hai bước, khi nàng nhắm mắt lại rồi mở ra, liền thấy một bức tường cao xây bằng gạch đá nằm ngang trước người.

Nàng dùng tư thế như đang quỳ gối sám hối trước tường, lại lần nữa quay về địa cung kia.

Mùi ẩm ướt của bùn đất quen thuộc tràn ngập nơi đây, lẫn vào đó một chút mùi tanh máu. Diệp Mẫn Vi trầm mặc một lát, cúi đầu nhìn, A Hỉ ngây thơ chớp mắt nhìn nàng, bật cười khanh khách.

A Hỉ dùng chính hành động của mình để minh họa cho Diệp Mẫn Vi cái gọi là “thân bất do kỷ”.

Dường như nơi này không có binh phủ hay thị vệ nào, yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng th* d*c của ba người bọn họ, ánh sáng lại sáng ngời hơn bất kỳ địa đạo hay thạch thất nào mà Diệp Mẫn Vi từng đi qua.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình đang đứng trên một cái đài cao. Trung tâm đài có một cái bàn đá, chỗ cửa ra vào dựng mấy cái giá gỗ, trên giá bày rất nhiều viên đá màu xanh.

Dưới đài cao là một cái địa huyệt hình tròn rất lớn, trên tường treo vô số đuốc lửa, chiếu sáng địa huyệt như ban ngày. Chỉ thấy từ bàn đá trên đài cao làm trung tâm, hoa văn màu xanh lan tỏa ra, dày đặc mà phủ kín toàn bộ vách tưởng và mặt đất địa huyệt, như thể một cái lồng sắt được dệt bằng dây leo xanh thẳm.

Địa huyệt dưới chân nàng là một lò luyện người khổng lồ và tinh xảo.

Nơi này không xa lạ gì với Diệp Mẫn Vi, tuy nàng chỉ từng thấy một lần, nhưng với Diệp Mẫn Vi mà nói, liếc mắt một cái chính là khắc cốt ghi tâm.

Ký ức quá đỗi rõ ràng, chi tiết đến từng phần vụn vặt, sắc đỏ và trắng, mùi máu tanh và tiếng than khóc. Thân thể Diệp Mẫn Vi run lên, theo bản năng muốn nôn mửa.

Khi nàng cúi xuống, A Nghiêm đột nhiên giãy giụa vùng ra khỏi vòng tay nàng, cướp lấy A Hỉ chạy về phía bên kia bàn đá, cảnh giác mà trừng mắt với Diệp Mẫn Vi.

“Tỷ… tỷ lại là ai? Tỷ định làm gì?” A Nghiêm ngoài mạnh trong yếu chất vấn, trong mắt đã không còn nửa phần tin tưởng.

Giọng nói của cậu vang vọng trong “lò luyện” trống rỗng. Hai người đứng cách bàn đá trên đài cao dài hơn một trượng, đối diện từ xa, một người phẫn nộ và một người thì đau khổ và hoang mang.

Dù rằng Diệp Mẫn Vi cảm thấy A Nghiêm biết mục đích chuyến này của nàng cũng vô ích, nhưng nàng vẫn cố kìm cơn buồn nôn, thành thật mà trả lời: “Ta đến cứu ngươi và A Hỉ ra ngoài, ta cũng muốn dùng cái địa huyệt này xác nhận một vài việc, sau đó phá hủy nơi này.”

Thật ra nàng đã sớm định đến lò luyện này.

Diệp Mẫn Vi như đột nhiên nhớ tới điều gì, nàng nhìn về phía A Hỉ dang quẫy đạp trong vòng tay A Nghiêm, chợt hiểu ra tất cả.

Nàng bước lên hai bước: “A Hỉ nó…”

“Tỷ đừng lại gần! Các người đều lừa người! Các người chẳng có câu nào là thật… Có phải tỷ cũng đang lừa ta không! Ta, ta không tin tỷ!” A Nghiêm lùi về sau, hai mắt cậu đỏ hoe, nghiến răng nhìn Diệp Mẫn Vi.

Cảm xúc của A Nghiêm quá mức kích động khiến Diệp Mẫn Vi khựng lại bước chân.

Nàng yên lặng nhìn cậu, nghiêng đầu nghi hoặc hỏi: “Ta từng lừa ngươi, nhưng chẳng phải ngươi cũng lừa ta sao? A Hỉ không phải muội muội ruột của ngươi, đúng không?”

A Nghiêm sững người.

Diệp Mẫn Vi nói ra đạo lý lệch lạc mà cũng đúng: “Mấy tháng nay chuyện ta nghe thấy nhiều nhất chính là lừa dối, thế mới thấy lừa gạt là chuyện thường ở đời. Ta nghĩ tin tưởng chính là trao quyền được lừa gạt cho người khác, ngươi tin một người nào đó, chẳng lẽ là vì nghĩ người ấy sẽ không bao giờ dùng loại quyền này sao?”

“Nếu không thì… ngươi bị ta lừa, chẳng lẽ lại cảm thấy…”

“Ta nghĩ ngươi có lý do của mình, vì ta tin ngươi, cho nên ngươi có thể lừa ta, không sao cả.”

Đôi mắt Diệp Mẫn Vi trong trẻo, ánh mắt thản nhiên, nói đến nhân quả đảo lộn, giọng điệu lại hết sức chân thành. A Nghiêm ngẩn người nhìn nàng, cố tìm nửa phần giả dối trong mắt nàng, lại thế nào cũng chẳng tìm thấy.

Cổ họng A Nghiêm nghẹn lại, trong mắt dâng lên nước mắt: “Không giống nhau… ta… ta không làm được.”

Diệp Mẫn Vi tạm dời đi ánh mắt, nhìn về phía cửa ra vào duy nhất trên đài cao, cửa đá nơi đó đóng chặt. Nếu bọn họ đã xuất hiện ở trước Tĩnh Tâm Trai, địa cung hẳn là rất nhanh sẽ bị truy lùng với quy mô lớn, nơi này nhìn thấy tất cả, không có chỗ ẩn thân, phải để A Nghiêm và A Hỉ nhanh chóng rời đi mới được.

“A Nghiêm, năng lực của A Hỉ…”

Giọng nàng vừa mới thốt, lại có một tiếng động nặng nề phá vỡ sự yên tĩnh, cánh cửa đá đóng chặt cuối đài cao kia vậy mà từ từ mở ra.

A Nghiêm kinh hoảng quay đầu, chỉ thấy bụi đất tung bay, đài cao rung chuyển, dưới cánh cửa hiện ra một đôi ủng đen quen thuộc.

Đó là ủng đen của Ngụy Cảnh.

Diệp Mẫn Vi lập tức cất bước chạy về phía giá gỗ cạnh cửa, tà áo trắng tung bay, từ trên giá gỗ lấy xuống một viên đá màu xanh. Nàng xoay người lấy ra một khối tinh thạch màu lam, nhét vào rãnh lõm trên bàn đá.

Rãnh lõm kia khít khao với tinh thạch màu lam, như thể được chế tạo riêng cho nó.

Khoảnh khắc tinh thạch khảm vào bàn đá, tựa như mồi lửa châm dây lửa, ánh sáng lam chợt bùng lên, dọc theo hoa văn vách tường và nền đất mà lan nhanh, toàn bộ địa huyệt cùng với hoa văn khắc trên đài cao đều được thắp sáng, sáng ngời đến mức như rơi vào trong biển lửa màu lam, ánh sáng chói lòa, ngày đêm đảo lộn.

Đúng lúc này cánh cửa đá nâng đến đỉnh, yểm sư Ngụy Cảnh ánh mắt u tối mà khóa chặt ba người trên đài cao.

Đi theo bên cạnh hắn là hai con hung thú quỷ dị, dùng mặt người, mắt kép của ruồi, lưỡi rắn, thân ngựa và gấu ghép thành, như là sau khi bị xé nát rồi vá lại một cách vụng về tạo thành quái vật âm trầm.

Cửa vừa mở ra, quái vật ấy lại phát ra tiếng cười trẻ con, vạn phần khiếp người, nhanh chóng lao về phía A Nghiêm và A Hỉ.

Tiếng kêu sợ hãi của A Nghiêm còn chưa hét xong thì đã thấy một bóng người lướt qua trước mắt, Diệp Mẫn Vi đứng chắn trước người A Nghiêm và A Hỉ vạch ra một đường dài, cắt đứt vài đường văn lam.

Một luồng ánh sáng lam lập tức phun trào từ đường dài ấy, quái vật bị ánh sáng gây thương tích, bất ngờ không kịp phòng bị mà bộc phát ra tiếng kêu đau đớn, lùi về bên cạnh Ngụy Cảnh. Trong chớp mắt, Diệp Mẫn Vi đã vẽ ra một vòng tròn lam khép kín xung quanh A Nghiêm và A Hỉ, trong vòng bùng lên linh lực như tấm khiên không gì phá vỡ nổi, bảo vệ bọn họ bên trong.

Ngụy Cảnh nheo mắt lại nhìn về phía nữ tử áo trắng đứng ở bên trong linh mạch, trong tay nàng đang nắm chặt đá xanh bọn họ dùng để khắc dấu linh mạch, thần sắc bình tĩnh khó có thể nắm bắt, ngón tay ở bên người nhanh chóng vẽ. 

Dưới đài cao, cả tòa lò luyện người sáng rực như ban ngày, nếu lúc này có ai đó đứng trên nền đất trong địa huyệt thì sớm đã tan chảy.

Nàng vậy mà lại dùng thương tinh khởi động tòa địa huyệt này, lại trong giây lát viết lại linh mạch, dựng lên tấm chắn đủ để ngăn cản yểm thuật của hắn. Mà nàng giờ phút này vẫn đứng ngoài tấm chắn, bại lộ dưới yểm thuật của hắn.

“Ngươi là ai?”

Ngụy Cảnh vừa kinh ngạc vừa sinh lòng cảnh giác, hắn từ trong ác mộng triệu ra quái vật chuyển hướng tấn công Diệp Mẫn Vi. Diệp Mẫn Vi xoay người bỏ chạy, đầu ngón tay vẫn không ngừng vẽ, khi quái vật sắp cắn đến sau cổ nàng, nàng bất ngờ vịn lan can nhảy xuống khỏi đài cao.

“Vân Xuyên tỷ!” A Nghiêm trừng mắt hét lớn.

Ngụy Cảnh kinh hãi, lập tức lao vội đến bên mép đài cao nhìn xuống, một khi khởi động linh trận tiến vào địa huyệt thì chính là tự tìm đường chết, nàng vậy mà lại không chút do dự nhảy xuống!”

Chỉ thấy giữa biển ánh sáng lam, Diệp Mẫn Vi vung tay đem đá xanh ghim vào vách đá, trong lúc rơi xuống, kéo xuống một vết xước dài trên những hoa văn màu lam phức tạp. Mạch linh mạch bị phá hủy bùng nổ sức mạnh không thể kiểm soát, ánh sáng lam điên cuồng va chạm qua lại trong địa huyệt, nhưng không lấy đi mạng sống của Diệp Mẫn Vi, ngược lại cuốn lấy nàng hạ xuống đất một cách an toàn.

Nàng lăn một vòng trên mặt đất, quái vật của Ngụy Cảnh nhảy xuống theo sát phía sau, khoảnh khắc nàng ổn định thân hình thì lại vạch ra mấy đường hoa văn trên mặt đất, linh mạch bị cải biến b*n r* những tia sáng xanh sắc nhọn như lưỡi đao, trong chớp mắt đâm thủng quái vật.

Giữa tiếng r*n r* của quái vật và khiếp sợ của Ngụy Cảnh, Diệp Mẫn Vi lớn tiếng gọi: “A Nghiêm!”

A Nghiêm run rẩy đáp lại từ bên trong tấm chắn: “Vân… Vân Xuyên.”

“Mấu chốt di chuyển của A Hỉ nằm ở ý chí, nó muốn thỏa mãn nguyện vọng của người nó yêu quý, sẽ đưa người đó đến nơi người ấy muốn đến!”

Lúc đầu tại trại lưu dân, nàng muốn biết chỗ nạn dân mất tích, A Hỉ liền dẫn nàng đến tòa địa cung luyện người này. Khi nàng không muốn tiếp tục nhìn cảnh bọn họ luyện người nữa và A Nghiêm gọi A Hỉ, A Hỉ liền đưa bọn họ trở về trại lưu dân.

Khi Ngụy Cảnh xuất hiện, A Hỉ muốn chạy trốn, vì thế chạy vào địa cung.

Vừa nãy có lẽ là A Nghiêm muốn tìm lối thoát, A Hỉ liền đưa A Nghiêm xuất hiện ở ngoài địa cung. Mà nàng muốn tìm lại lò luyện người đã từng nhìn thấy, khi A Hỉ ôm lấy nàng, nàng liền lập tức đến tòa địa huyệt này.

Diệp Mẫn Vi chạy băng qua địa huyệt, dùng đá xanh không ngừng cải biến linh mạch. Linh mạch tổn hại bùng nổ linh lực cực kỳ dữ dội, lại hoàn toàn mặc cho nàng tùy ý điều khiển, như thể linh cẩu trung thành và tận tâm trong tay nàng, xé toạc nanh vuốt răng nhọn của quái vật.

Lò luyện đã bị phá hủy không thể luyện người nữa, Ngụy Cảnh cũng từ trên đài cao nhảy xuống, cưỡi lên quái vật hạ xuống trước mặt Diệp Mẫn Vi, chăm chú nhìn nàng.

“A Nghiêm, ngươi phải nghĩ thật kỹ nơi muốn đi, để A Hỉ đưa ngươi rời khỏi đây. Ngươi phải có niềm tin mãnh liệt ý chí kiên định, mới có thể khiến A Hỉ cảm nhận được. Ngươi nghe rõ chưa!” Diệp Mẫn Vi vừa chạy vừa lớn tiếng nói.

Ngụy Cảnh cười lạnh một tiếng, hắn cũng lớn tiếng nói: “A Nghiêm, ngươi lại muốn nghe lời nàng ta sao? Nàng ta chính là kẻ thù của ngươi! Có thể tùy ý cải biến mạch linh mạch, ngoại trừ Lâm Tuyết Canh thì trên đời này chỉ còn có một người.”

“Nàng ta là Vạn Vật Chi Tông, Diệp Mẫn Vi!”

Giọng nói của Ngụy Cảnh vang vọng khắp địa huyệt, trên đài cao một mảnh tĩnh lặng.

Hai con quái vật vừa bị Diệp Mẫn Vi đánh lui lại tụ tập bên cạnh Ngụy Cảnh, Ngụy Cảnh khẽ vung tay, chuông vàng bên hông hắn khẽ vang lên mấy tiếng, lại có hai con quái vật xuất hiện trong hư không, như hổ rình mồi ở bên cạnh Diệp Mẫn Vi.

Tay Diệp Mẫn Vi bị góc sắc của đá xanh cắt rách, máu nhỏ giọt xuống viên đá xanh đã bị mài mòn hơn phân nửa, hòa vào ánh sáng xanh đang bùng nổ dữ dội.

“Ta không phải đang cải biến linh mạch, ta chỉ đang phá hủy.”

Diệp Mẫn Vi nhìn vào chiếc chuông vàng bên hông Ngụy Cảnh, lại ngước mắt quan sát Ngụy Cảnh, khẽ trầm ngâm nói: “Ta lad Diệp Mẫn Vi. Nhưng ngươi không phải yểm sư… Không, ngươi không phải yểm sư thuần túy, sức mạnh của ngươi không hoàn toàn là yểm thuật.”

Diệp Mẫn Vi giơ tay chỉ vào chiếc chuông vàng bên hông Ngụy Cảnh: “Đó là Túng Mộng Linh, thứ linh khí này có thể khuếch đại sức mạnh của yểm thuật lên gấp mười mấy lần. Sở dĩ ngươi có thể dùng thực lực vượt qua hai mươi mốt tầng mộng cảnh để đối đầu với yểm sư vượt qua hai mươi chín tầng mộng cảnh, là vì ngươi dùng linh khí này, ngươi là yểm sư cũng là linh phỉ.”

Quái vật phía sau Ngụy Cảnh cũng không ổn định, mặt mũi, đầu cổ, tứ chi gần như là thay đổi liên tục thành các loài thú khác nhau, nhưng miệng vẫn luôn bật cười khanh khách và phát ra tiếng cười của trẻ con. Nếu là người bình thường chỉ cần nhìn thoáng qua quái vật này cũng phải bị dọa ngất xỉu rồi.

Mà tiếng cười của A Hỉ, sở thích đối với những thứ tàn khuyết, trẻ con khác nhau thường xuyên xuất hiện bên cạnh Ngụy Cảnh, cách Ngụy Cảnh gọi A Hỉ là Cửu Mộng, tất cả đồng loạt lướt qua trong đầu Diệp Mẫn Vi, những suy đoán dần dần thành hình.

Diệp Mẫn Vi buông tay xuống, chậm rãi nói: “Thứ ngươi đang điều khiển, có phải là cơn ác mộng của một đứa trẻ điên không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...