A Nghiêm ôm chặt lấy A Hỉ, trong nơi hoàn toàn xa lạ bị bao bọc bởi những hoa văn và ánh sáng màu lam, cậu chẳng thể nhìn rõ điều gì, chỉ có thể nghe thấy từ dưới đài cao vọng lên giọng nói.
“Nàng ta là Vạn Vật Chi Tông, Diệp Mẫn Vi!”
Lời của Ngụy Cảnh vang vọng trong địa huyệt, tiếng vọng dội đi dội lại như trăm ngàn tiếng nói hợp thành. A Nghiêm vốn đã bị quái vật của Ngụy Cảnh dọa sợ tới mức run rẩy, nghe vậy lại cứng đờ không nhúc nhích.
Cậu lại nghe thấy, Vân Xuyên nói Ngụy Cảnh là linh phỉ.
Cánh cửa lớn trên đài cao đã một lần nữa rơi xuống, cậu và A Hỉ bị nhốt lại nơi này. Trong địa huyệt to như vậy không ngừng vang lên âm thanh bén nhọn cào vào vách đá, những tiếng cười quái dị và gào thét đau đớn của quái vật, ánh sáng lam mãnh liệt, xoay chuyển không ngừng. Đài cao chấn động, liên tục có đá từ trên đỉnh rơi xuống, rơi lả tả xung quanh A Nghiêm và A Hỉ.
Cứ như thế giới đảo lộn, rơi vào trong ác mộng khủng khiếp.
Giọng nói của Vân Xuyên lại lần nữa vang lên: “A Hỉ là Mộng Cửu, hẳn còn có Mộng Lục, Mộng Thất, Mộng Bát, ngươi nuôi dưỡng những đứa trẻ này, chính là vì lấy ác mộng trên người chúng? Là ngươi đã biến chúng thành kẻ điên sao? Là ngươi đã cho A Hỉ uống thuốc câm sao?”
Ngụy Cảnh lạnh lùng nói: “Vì sao Vạn Vật Chi Tông phải kích động như thế? So với bản lĩnh luyện hàng vạn người thành thương tinh của ngài, Ngụy Cảnh xin cúi đầu bái phục.”
Trong địa huyệt, nơi Diệp Mẫn Vi đi qua linh mạch đã bị nàng vẽ đến hoa cả mắt, khi quái vật cắn nàng và ép vào tường, nàng vung tay vạch một đường lên vách đá phía sau, một luồng sáng lam bắn tới từ sau lưng quái vật. Quái vật kêu lên một tiếng sợ hãi né tránh linh lực cuồng bạo, Diệp Mẫn Vi lại vẽ thêm hai nét nữa, luồng sáng lam kia dừng lại ngay trước mặt nàng rồi lại một lần nữa chuyển hướng đến quái vật.
Nàng nói: “Ta không dùng người để luyện thương tinh, ta vừa mới tính toán xong, nếu một người tu hành thành công, toàn bộ linh lực có được quy đổi thành thương tinh, phải cần ít nhất ba mươi hai người mới có thể luyện ra được. Một người có thể tự làm được, tại sao lại phải hy sinh ba mươi hai người để làm? Chuyện này quá phi lý.”
Diệp Mẫn Vi lăn một vòng xuống đất, khi bầy quái vật lại lần nữa lao về phía nàng, mặt đất dưới chân nàng liền bùng nổ một vòng linh nhận màu lam, bắn thẳng lên trần, bao quanh lấy nàng. Trong khoảnh khắc ấy, bầy quái vật không thể tiến gần thêm được nữan.
Nàng khom lưng th* d*c, trên tay dính đầy bụi đá, viên đá trong tay đã gần như bị mài mòn.
Ánh mắt Ngụy Cảnh tối tăm đứng ngoài vầng sáng lá chắn kia, hắn nói: “Ngài vừa rồi vừa cùng tại hạ giao đấu, vừa còn tính toán những điều đó?”
“Cũng không khó.” giọng Diệp Mẫn Vi có chút khàn khàn.
Vừa rồi nàng đã chạy khắp nơi này một lượt, toàn bộ mạch linh mạch đập vào mắt đều bị nàng ghi nhớ trong đầu, kết hợp với những gì ngày đó chứng kiến cảnh luyện người để tính toán, chỉ mất chừng một nén hương để suy luận ra kết quả.
Dù nàng không nhớ rõ bản thân trước kia là người như thế nào, nhưng nàng tuyệt đối không phải là kẻ ngốc làm những chuyện vô ích. Một cái giá một đổi ba mươi hai quá mức phi lý, loại thiết kế ngu xuẩn vòng vèo, tốn công vô ích thế này, tuyệt đối không thể là thứ do nàng tạo ra.
Vì thế thương tinh của nàng không phải dùng người luyện thành.
Nàng nghĩ, tốt quá, nàng không phải quái vật.
Nếu không phải quái vật, vậy thì nàng liền có thể trở về tìm Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu.
Tất nhiên nàng cũng đồng thời đang tính toán làm sao để phá hủy linh mạch, sao cho vừa có thể hủy diệt địa huyệt này, vừa có thể lợi dụng được sức mạnh bộc phát khi linh mạch vỡ nát.
Ngụy Cảnh ý vị không rõ mà nói: “Quả nhiên là bậc thông tuệ nhất trên đời này, chẳng trách vương gia lại…”
Hắn lời còn chưa dứt, đã khoanh tay đứng ngoài vầng sáng, sâu kín mà nhìn Diệp Mẫn Vi.
“Viên họa thạch trong tay ngài đã mài mòn gần hết, với cách ngài làm tiêu hao linh lực mạnh mẽ như vậy, viên thương tinh đó rất nhanh sẽ bị rút cạn. Không có thương tinh, dù mạch linh mạch có tinh xảo tuyệt luân cũng vô dụng mà thôi. Ngụy mỗ sẽ ở chỗ này đợi ngài.”
Diệp Mẫn Vi chỉ ném viên họa thạch đã mòn đến không cầm nổi trong tay đi, vỗ vỗ tay rồi hướng lên đài cao hô lớn: “A Nghiêm, ngươi nhìn viên thương tinh trên bàn, trước khi viên thương đó rút cạn, ngươi phải rời khỏi đây!”
Giọng nàng vọng lên, xuyên qua mọi tiếng ồn ào hỗn loạn, đến thẳng tai A Nghiêm. A Nghiêm hoảng loạn đứng bật dậy, loạng choạng vịn lấy bàn đá bên cạnh cũng bị cuốn vào trong tấm chắn. Trung tâm bàn, viên thương tinh kia ánh sáng lam dữ dội, như một trái tim đang đập loạn, đã tan chảy hơn một nửa.
Ánh mắt A Nghiêm run rẩy, bản năng sinh ra sợ hãi, giống như nhìn lại thứ ánh sáng lam quỷ dị và điềm gở trong đêm cha mẹ chết, người cả thôn biến mất.
Trên đầu vang lên một tiếng rầm vang vọng, cậu ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một tảng đá lớn rơi xuống từ đỉnh đầu, thẳng xuống chỗ của cậu và A Hỉ. Cậu lập tức khom lưng bảo vệ A Hỉ, tảng đá kia nện xuống tấm chắn sáng lam trên đầu cậu, phát ra tiếng va đập dữ dội rồi vỡ vụn tung tóe xung quanh.
Thứ ánh sáng lam tàn nhẫn nuốt trọn mọi thứ này lại cứu mạng cậu và A Hỉ.
A Nghiêm ôm chặt A Hỉ, những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu hóa thành một tiếng gào thét, rồi cậu quỳ rạp xuống đất khóc không thành tiếng, lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Họ phải đi đâu đây?
Trại lưu dân? Ngụy Cảnh từng đến đó, chỗ đó không an toàn. Thôn nhà cậu? Chỗ đó đã là một mảnh phế tích. Lối ra vừa rồi? Chỗ đó bị thị vệ bao vây.
A Nghiêm không biết phải đi đâu, thế giới rộng lớn, cậu và A Hỉ lại dường như chẳng còn nơi nào để đi.
Trong đầu muôn vàn hỗn loạn, A Nghiêm bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp Vân Xuyên, nàng mặc một bộ váy xanh nhạt sạch sẽ, đứng quay lưng lại phía cậu giữa ánh hoàng hôn phủ đầy bụi mù. Sau đó nàng quay đầu nhìn cậu, cầm một túi bánh hồng hỏi cậu có muốn nếm thử không.
Cậu nói không, A Hỉ lại trực tiếp nhảy lên lấy một cái. Cuối cùng thì cậu cũng cầm một cái, ba người bọn họ liền ngồi dưới chân tường, vừa ăn bánh hồng vừa ngắm hoàng hôn.
Cậu nói với Vân Xuyên rằng sau này cậu phải báo thù, cậu phải giết linh phỉ đã hại chết cha mẹ mình, và cả Diệp Mẫn Vi.
Vân Xuyên hỏi cậu vì sao lại muốn giết Diệp Mẫn Vi.
Cậu chỉ nghe tất cả mọi người đều nói về Vạn Vật Chi Tông – Diệp Mẫn Vi, rằng Diệp Mẫn Vi tạo ra linh khí, không có Diệp Mẫn Vi thì không có linh phỉ. Những thuật pháp đó tồn tại hàng ngàn năm trên thế giới, xưa này vẫn yên ổn, đều là vì nàng mới bị lạm dụng đến mức gây tai ương khắp nơi.
Có thể thiên tai nhân họa luôn cần tìm một người để oán trách, mà đúng lúc Diệp Mẫn Vi cũng chẳng thể nói là vô tội.
Vân Xuyên nói: “Nhưng nếu có người cầm dao giết người, ngươi lại đi trả thù thợ rèn dao sao?”
“Này không phải một chuyện! Nàng ta đâu chỉ là thợ rèn đao, nàng ta là đồng phạm xúi giục giết người! Nàng ta mới là đáng hận nhất! Tên linh phỉ kia chỉ hại người ở Kỳ Châu, nàng ta đã hại cả thiên hạ, chẳng lẽ nàng ta không biết thứ mình tạo ra, sẽ gây ra hậu quả gì sao?”
Khi ấy cậu đứng bật dậy khỏi mặt đất, lòng đầy căm phẫn. Mà Vân Xuyên chỉ lặng lẽ nhìn cậu, sau đó nói: “Nhỡ đâu, nàng thực sự không biết thì sao?”
Cậu còn chưa kịp đáp lời, Vân Xuyên đã quay đầu tiếp tục ăn bánh hồng của nàng, vừa ăn nàng vừa nói: “Nhưng trên đời này người muốn giết nàng nhiều lắm, ai cũng có lý do chính đáng cả.”
“Thế nên nàng ta phải chết thôi!”
Khi ấy hoàng hôn rực đỏ, nhuộm một mảnh sắc ấm gương mặt và ánh mắt của Vân Xuyên. Nàng cũng không nói gì thêm, chỉ lôi từ trong lòng ra một cái bánh hồng, hỏi cậu có muốn ăn thêm cái nữa không.
Đó thực ra là lần đầu tiên trong đời cậu ăn bánh hồng.
Từ sau khi cha mẹ qua đời, cậu chưa từng thứ đồ ngọt này. Ngọt như vậy, ngọt đến mức cậu không nỡ ăn hết.
A Nghiêm quỳ gối trên đài cao đang chấn động, xung quanh đá rơi ầm ầm, cậu nghĩ tại sao chứ!? Vân Xuyên tỷ tại sao lại là Diệp Mẫn Vi? Ngụy Cảnh tiên sinh tại sao lại là linh phỉ? A Hỉ là bị Ngụy Cảnh tiên sinh hại đến phát điên phát câm sao? Rốt cuộc ai là kẻ thù, ai là ân nhân của cậu? Ai là người tốt, ai lại là người ác? Thế giới này rốt cuộc là như thế nào!?
Vân Xuyên lại vì sao muốn cứu một người muốn giết mình chứ?
Cậu không khỏi nghĩ, hay là… hay là Vân Xuyên thật sự không cố ý hại người? Nàng có thể thật sự không biết chăng?
Nếu bây giờ hắn và A Hỉ rời đi, còn Vân Xuyên thì sao? Vừa rồi Ngụy Cảnh đã nói sau khi viên đá màu lam này tiêu hao hết, Vân Xuyên sẽ không còn cách nào chống cự.
Vậy Vân Xuyên… sẽ chết ư?
—— Tin tưởng chính là trao cho người khác quyền được lừa gạt mình.
—— Ta tin rằng ngươi có lý do của mình, bởi vì ta tin ngươi, nên ngươi có thể lừa gạt ta, không sao cả.
—— Ngươi phải có niềm tin mạnh mẽ, ý chí kiên định.
A Nghiêm sững người một chốc, nhìn về phía viên thương tinh trên bàn đá đang dần tan chảy gần hết. Cậu nghiến răng ken két, ôm lấy A Hỉ, toàn thân run rẩy, như thể đánh cược tất cả mà nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, cậu và A Hỉ biến mất khỏi đài cao.
Cả địa huyệt này rung chuyển, ánh sáng lam cuộn trào, Diệp Mẫn Vi nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng bước chân của thị vệ, nhưng không ai dám tiến vào nơi này.
Nàng và Ngụy Cảnh giằng co, quả nhiên như Ngụy Cảnh nói, ánh sáng lam trên đài cao bắt đầu rung chuyển, lúc mạnh lúc yếu, chính là dấu hiệu thương tinh sắp cạn.
Mà Diệp Mẫn Vi cũng ngửa đầu nhìn đài cao, như thể đang đợi thương tinh trên đài cạn hết. Y phục nàng tung bay giữa ánh sáng lam mãnh liệt, như nở rộ ra một đóa hoa màu lam, vẻ mặt nàng vẫn luôn bình tĩnh, ngón tay không ngừng vẽ bên người.
Những quái vật quỷ dị này, linh mạch rắc rối phức tạp, nguy hiểm cận kề, tựa hồ chẳng thể khiến Diệp Mẫn Vi sợ hãi dù chỉ một chút.
Ngụy Cảnh nghĩ, vị Vạn Vật Chi Tông này quả thực ung dung trấn định, quỷ thần khó lường.
Hắn chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi, ánh mắt sâu thẳm, như đang toan tính điều gì đó.
Ánh sáng lam trên đài cao dần lụi tắt, linh lực cuộn trào trong toàn bộ linh mạch trong địa huyệt cũng theo đó mà tan biến, màn chắn màu lam trước mắt Diệp Mẫn Vi đột ngột biến mất, lộ ra đôi mắt xám đen của nàng.
Bầy quái vật của Ngụy Cảnh dần tiến lại gần nàng, hắn nói: “Vạn Vật Chi Tông, ngài còn chiêu trò gì nữa không?”
Diệp Mẫn Vi còn chưa kịp nói gì, thì trên đài cao lại đột nhiên bùng lên ánh sáng lam, trong khoảnh khắc đã lan tràn xuống dưới.
Màn chắn trước mặt nàng bùng lên, Ngụy Cảnh ánh mắt trầm xuống lùi về phía sau vài bước, suýt chút nữa bị linh lực cuồng bạo thiêu đốt. Mà Diệp Mẫn Vi thoạt nhìn tựa như ngạc nhiên không kém Ngụy Cảnh, giống như bất ngờ.
“Vân Xuyên tỷ!”
Từ trên đài cao truyền đến một tiếng hét kinh thiên động địa, Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một viên họa thạch màu xanh lục bị ném xuống từ trên đài cao. Họa thạch vẽ ra một đường cong cao vút, xuyên qua màn chắn linh lực rồi được Diệp Mẫn Vi đón lấy.
Trên đài cao, A Nghiêm hét: “Ta đã đi lấy rất nhiều cục đá màu lam và họa thạch mang về rồi đó!”
“Ngươi đang làm gì vậy?” Diệp Mẫn Vi hỏi.
“Ta… ta… ta còn thiếu tỷ tiền thuốc cho A Hỉ mà! Tỷ cần mấy thứ đó đúng không! Không có chúng tỷ… tỷ sẽ chết mất!” A Nghiêm lớn tiếng nói.
“Tỷ chẳng phải nói muốn cứu ta và A Hỉ sao! Ta phải đến cứu tỷ trước, thì tỷ mới cứu được chúng ta chứ!” cậu lắp bắp hô, lý lẽ xiêu vẹo của Vân Xuyên lại học thuộc lòng một cách mộc mạc.
Ngụy Cảnh liếc nhìn đài cao, đột nhiên buông lỏng thái độ, nói với Diệp Mẫn Vi đang chìm trong ánh sáng lam: “Vạn Vật Chi Tông, nếu chúng ta cứ giằng co như vậy thì e là vô ích, chi bằng làm một cuộc giao dịch, thế nào?”
Diệp Mẫn Vi nhìn Ngụy Cảnh.
Ngụy Cảnh v**t v* chiếc chuông vàng bên hông, nói: “Ngài nói không sai, thứ này là một món linh khí khiến thực lực của yểm thuật tăng vọt, là do vương Lai Dương lấy được từ chợ Quỷ, giao cho tại hạ sử dụng. Mà hắn đem Túng Mộng Linh giao cho tại hạ, đồng thời cũng lập kết sinh khế với tại hạ, tại hạ không thể cãi mệnh lệnh của hắn, buộc phải tuân theo an bài hành sự của hắn.”
Kết sinh khế chính là một loại thuật pháp tiên môn, được lập ra với sự tự nguyện của hai bên, cả hai khế ước đều phải tuân thủ chặt chẽ giao ước, nếu có trái tắc sẽ chết ngay tại chỗ, chính là một lời thề không thể phản bội.
“Mọi việc tại hạ làm thực sự là bị người khác ép buộc, thân bất do kỷ. Vạn Vật Chi Tông bản lĩnh sâu không lường được, không biết có thể thay tại hạ đánh cắp khế ước ấy và hủy diệt đi?”
Sắc mặt Ngụy Cảnh dưới ánh sáng lam trở nên mơ hồ và méo mó. Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu hỏi: “Tại sao ta phải làm việc đó vì ngươi?”
“Nếu Vạn Vật Chi Tông có thể hủy được kết sinh khế của tại hạ, tại hạ cũng bằng lòng trao đổi một thứ cho ngài.”
Ngụy Cảnh chỉ xuống dưới chân mình: “Vương Lai Dương cuồng si sưu tầm các vật tiên môn, khoảng một tháng trước cơ duyên trùng hợp tìm được một thứ, sau đó nhốt vào chỗ sâu nhất trong tòa địa cung này. Địa lao đó kiên cố vô cùng, dùng bí pháp của chợ Quỷ để phong tỏa mọi linh lực, đến cả A Hỉ cũng không thể tiếp cận. Mà ta có thể đưa chìa khóa của căn địa lao đó cho ngài, để ngài dễ dàng đến nơi đó.”
“Mà căn địa lao kia nhốt…”
Ngụy Cảnh chậm rãi nói: “Chính là một con yểm thú, yểm thú của ngài.”
