Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 53: Gặp nhau



Linh khí chứa thuật Dịch Sinh trông giống như một chiếc la bàn vuông vức, khi đặt thương tinh vào đôi kim đồng hồ sẽ bắt đầu xoay tròn không ngừng, chỉ chờ ý nguyện tráo đổi của hai bên xác lập. Trong ánh đèn dầu sáng ngời, kim đồng hồ lấp lánh lóe sáng.

Diệp Mẫn Vi trầm mặc nhìn la bàn thuật Dịch Sinh một lát, ngẩng mắt nhìn về phía Tần Gia Trạch, xác nhận nói: “Ngươi muốn bộ não của ta?”

“Đúng vậy.” Tần Gia Trạch đáp.

Dừng một chút, hắn nói: “Chỉ là tráo đổi bộ não chứ không phải ký ức hay hồn phách, sau khi đổi xong Diệp Mẫn Vi vẫn là Diệp Mẫn Vi, Tần Gia Trạch vẫn là Tần Gia Trạch, tôn thượng không cần lo lắng.”

“Ta đặc biệt lắm sao?” Diệp Mẫn Vi hỏi.

“Đương nhiên là vậy.”

“Đặc biệt đến mức nào?”

“Trên trời dưới đất, từ xưa đến nay, qua hàng ngàn năm chỉ có ngài có trí tuệ có thể sánh ngang thần linh.”

Đối mặt với lời khen như thế, Diệp Mẫn Vi lại lắc đầu nói: “Vậy thế giới này thật là nhỏ hẹp mà.”

Tên này vậy mà lại muốn bộ não của nàng, người muốn mạng của nàng thì nhiều, nhưng muốn lấy bộ não của nàng đây vẫn là lần đầu tiên.

Như vậy xem ra, tất cả những người nàng từng gặp hoặc từng nghe nói đến, bất luận đối với nàng có căm hận, kính trọng hay chỉ là lợi dụng nàng, dù tất cả đều không tình nguyện khen nàng thông minh tuyệt thế. Thế nhưng ngoài cái này ra, họ cũng đồng thanh cho rằng đầu óc nàng có vấn đề, vô cùng kỳ quái.

Họ đối với nàng có kính sự lại không hề ngưỡng mộ, như thể bộ não của nàng không phải là báu vật, mà là hung khí.

Nếu nàng mất đi bộ não này thì sẽ ra sao? Những linh mạch thuật pháp nàng yêu thích, nàng sẽ không tính toán ra được nữa sao? Vậy nàng muốn hiểu rõ những người tình cảm ấm lạnh đó, nàng có thể thấu hiểu được không?”

Nàng vẫn còn là Diệp Mẫn Vi sao? Cái gọi là tất cả căn cơ tạo thành “Diệp Mẫn Vi”, nguyên nhân khiến nàng là nàng, đều nằm trong bộ não không giống người thường này sao?

Vậy thì, Tần Gia Trạch sẽ trở thành “Diệp Mẫn Vi” sao?

Tần Gia Trạch quan sát Diệp Mẫn Vi, bình tĩnh nói: “Trong mắt ta cội nguồn của mọi tai loạn, nằm ở chỗ ngài sáng tạo ra thần thông mà ngay cả bản thân ngài cũng không thể kiểm soát, Vạn Vật Chi Tông, ngài là đao rìu khai thiên lập địa của Bàn Cổ, chứ không phải chính Bàn Cổ. Chi bằng hãy giao sự thông minh của ngài cho kẻ có thể khống chế hậu quả, thế nào?”

Tần Gia Trạch còn đang nói dở, thì đột nhiên có những gai nhọn vọt lên quấn lấy bệ đất, đâm thẳng vào linh khí trong bệ. Ánh mắt Tần Gia Trạch trở nên sắc bén, ngọn lửa men theo dây gai bùng lên, ngay sau đó Huệ Nam Y đang bị treo trên cây bị kéo lơ lửng giữa không trung. Chỉ thấy Huệ Nam Y đã dùng kính thủy để hóa giải thuật Trói Tiên, hai tay thoát khỏi dây ánh kim đang kết ấn.

“Tiền bối! Ngàn vạn lần không thể!” Huệ Nam Y hô to về phía Diệp Mẫn Vi.

“Ngài không thể đổi bộ não với hắn! Tên điên loạn này mà có được trí tuệ của ngài, nhất định sẽ khiến long trời lở đất, sinh linh lầm than!”

Hắn gắng sức hét lên một câu, thì lập tức lại bị thuật Trói Tiên quấn chặt, một mũi băng nhọn xuyên qua vai, Huệ Nam Y phun ra một ngụm máu tươi. Hai đệ tử của sơn trang Thương Lãng bên dưới vùng vẫy phát ra tiếng ư ư, mặt đỏ bừng vì bị siết chặt cổ.

“Ngươi tên Tần Gia Trạch, đúng không?” Diệp Mẫn Vi đột nhiên hỏi.

Tần Gia Trạch buông Huệ Nam Y ra, quay đầu nhìn nàng, gật đầu: “Sao vậy?”

“Nếu định dùng đầu óc của ta, thì ta cũng nên biết tên của ngươi chứ.”

Ngừng một chút, Diệp Mẫn Vi nói: “Ta có thể đồng ý với ngươi.”

Những tiếng ư ư của nhóm con tin càng lúc càng dữ dội, Diệp Mẫn Vi như thể không nghe thấy, nàng tiếp tục nói: “Nhưng không chỉ thả bọn họ và bá tánh Kỳ Châu, ngươi còn phải hứa với ta, không bao giờ được đung người để luyện chế thương tinh. Hơn nữa nếu ngươi nghĩ ra phương pháp luyện chế thương tinh khác, thiết kế linh khí, linh mạch mới, thì đều phải công bố cho thiên hạ.”

Tần Gia Trạch nhíu mày, hỏi: “Điều này có lợi gì cho ngài?”

“Là điều kiện phụ của thí nghiệm, nếu ngươi không lấy điều này làm điều kiện mà ký kết sinh khế với ta, ta sẽ không đồng ý.”

Diệp Mẫn Vi lại gọi chuyện này là “thí nghiệm”.

Tần Gia Trạch chăm chú quan sát Diệp Mẫn Vi một lát, đáy mắt là sự cuồng nhiệt đè nén, còn pha lẫn một tia thương hại, hắn cười nói: “Được, cứ theo lời tôn thượng.”

Trong rừng cây ngoài thành Dự Quân, Ngụy Cảnh chật vật mà ngã lăn xuống đất, dùng cả tay chân để bò lùi lại phía sau. Trong bóng cây rợp mát, nam nhân y phục rực rỡ bế bé gái đang ngủ say, lắc lư Túng Mộng Linh vừa giật xuống, từng bước từng bước chậm rãi tiến về phía hắn.

Ngụy Cảnh hoảng hốt nói: “Không thể nào… Sao ngươi có thể…”

“Cái gì là không thể? Ta sao lại chưa phát điên, còn phá được ác mộng của ngươi?”

Ôn Từ nghiêng đầu, hắn cười lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Chuyện này có là gì? Địa ngục nhân gian ta cũng từng sống, chốn tâm tưởng sự thành quỷ quái kia ta cũng từng sống, nếu thế mà ta phát điên được, thì ta đã điên từ năm mười mấy tuổi rồi.”

“Nói đến chuyện này, ta đột nhiên nhớ ra một chuyện…” Ôn Từ đang nói, cát vàng lạnh băng như rắn độc men theo tứ chi của Ngụy Cảnh quấn quanh lên, quấn chặt lấy hắn.

“Ngươi tạo ra đứa trẻ mộng điên đầu tiên là khi nào? Chắc không phải là ngày mồng 9 tháng 11 hai mươi bốn năm trước chứ?”

Ngụy Cảnh mặt đầy khiếp sợ, sự khiếp sợ của hắn đã xác nhận suy đoán của Ôn Từ.

Ôn Từ bước ra khỏi bóng cây, ánh trăng chiếu vào đôi mắt lạnh băng của hắn, như thể lưỡi dao. Hắn đưa tay ra, ngón tay bấu chặt vai Ngụy Cảnh: “Hóa ra hai mươi bốn năm trước, chính là do tiểu tử ngươi nhiễu loạn thức hải chúng sinh, khiến ta rơi vào chốn tâm tưởng sự thành bị lão già đó đòi nợ cho tới tận bây giờ!”

“Ngươi… ngươi là… ngươi là chủ nhân Mộng Khư?” Ngụy Cảnh cuối cùng cũng đoán được thân phận của người tới.

“Ha, phản ứng của súc sinh ngươi cũng chậm thật.”

Ngụy Cảnh trừng to mắt, lập tức hét lớn: “Vu tiên sinh, Vu tiên sinh khoan đã! Ta biết Vạn Vật Chi Tông đang ở đâu!”

Cát vàng quấn quanh hắn dừng lại trong thoáng chốc, Ôn Từ nhíu mày, gằn từng chữ một nói: “Diệp Mẫn Vi?”

“Đúng! Bản thân ngài ấy hiện đang lâm vào hiểm cảnh, ngài tha cho ta một mạng, ta sẽ dẫn ngài đi gặp ngài ấy!”

Từ sau ba tháng trước, khi chủ nhân Mộng Khư và Vạn Vật Chi Tông hiện thân ở dưới núi Sùng Đan, tin tức liền nhanh chóng truyền khắp ngũ hồ tứ hải, hiện giờ ai ai cũng biết chủ nhân Mộng Khư vẫn chưa chết, lại còn tái hợp với Vạn Vật Chi Tông. Hai người đang bắt tay truy tìm yểm thú.

Tuy không biết Vạn Vật Chi Tông vì sao một mình lẻn vào vương phủ, cùng chủ nhân Mộng Khư tách ra hành động, nhưng nghĩ đến chuyện lúc này Vạn Vật Chi Tông bên kia chắc hẳn đang vạn phần hung hiểm, chủ nhân Mộng Khư nhất định sẽ tới cứu. Mà hắn đối với địa cung và Tần Gia Trạch đều vô cùng quen thuộc, Vu tiên sinh có lẽ sẽ giữ lại mạng sống của hắn vì điều đó.

Ôn Từ từ trên cao nhìn xuống Ngụy Cảnh, sắc mặt khó dò.

“Trong tay nàng có thương tinh không?” hắn hỏi.

“Có… có…”

“Vậy thì.”

Ngụy Cảnh trừng to mắt, khó tin cúi đầu nhìn xuống ngực mình, nơi đó bị cát vàng kết tinh đâm xuyên qua, máu tươi phun trào đầy đất. Ôn Từ cúi người, lạnh nhạt nói bên tai hắn: ” Xin lỗi, ta và Vạn Vật Chi Tông lại tuyệt giao rồi. Bây giờ nàng sống hay chết, chẳng còn liên quan gì đến ta nữa.”

Ngụy Cảnh vươn tay định chụp lấy tay áo của Ôn Từ, hay là muốn lấy Túng Mộng Linh trong tay hắn, cuối cùng bàn tay đó rơi xuống đất, hai mắt hắn mở to ngã gục, tắt thở.

Có câu vui quá hóa buồn, mới phút trước hắn còn nghĩ hôm nay là ngày mộng đẹp của hắn trở thành sự thật, được tự do trở lại, ngay giây sau hôm nay lại biến thành ngày chết của hắn.

Ôn Từ búng tay, tử mộng của Ngụy Cảnh như một sợi khói quấn lấy chiếc nhẫn màu vàng của hắn.

Khi mới mười bảy tuổi Ngụy Cảnh đã trở thành yểm sư, một ngày nọ phát hiện rằng dùng đi dùng lại ác mộng của cùng một người sẽ khiến thần trí người đó bị tổn hại, thế là tạo ra đứa trẻ điên đầu tiên.

Chính là muội muội ruột bảy tuổi của hắn.

Khi đó hắn còn chưa có được Túng Mộng Linh, chọn muội muội, là vì nàng còn nhỏ, toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, cho nên dễ bề chế tạo và điều khiển hơn bất cứ ai khác.

Sau này hắn đã tạo ra vô số những đứa trẻ như thế, nhưng đến khoảnh khắc cuối cùng trước khi hắn chết, hắn vậy mà cũng biết nhớ tới muội muội hắn.

Năm ngón tay của Ôn Từ chợt siết chặt, tử mộng của Ngụy Cảnh tan biến hoàn toàn, Ôn Từ lạnh lùng nói: “Nghĩ gì mà nghĩ, súc sinh như ngươi, có nghĩ cũng chỉ là hồn bẩn thây ô.”

Tiểu cô nương trong lòng Ôn Từ vẫn đang ngủ rất say, đêm nay đủ loại biến cố dồn dập cũng không thể làm nó tỉnh dậy, hắn cúi đầu nhìn thoáng qua bé gái hai mắt đang nhắm nghiền, liền xoay người rảo bước tiêu sái rời đi.

Dường như hắn thật sự hoàn toàn không thấy tò mò về việc Vạn Vật Chi Tông đang làm gì, lại đang xảy ra chuyện gì.

Nhưng bước chân hắn lại càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng hẳn giữa lùm cỏ. Yên lặng mà đứng đó một lúc lâu trong rừng cây, Ôn Từ lấy từ trong ngực ra một cái túi vải màu vàng nghệ, ngón trỏ móc vào xoay hai vòng.

“Dù đường ai nấy đi, thì thứ này cũng phải trả lại nàng.” Ôn Từ chậm rãi nói.

Hắn quay lại bước đến bên thi thể của Ngụy Cảnh, dùng mũi chân khều ra thẻ bài lưng hắn: “Vương phủ Lai Dương?”

*

Bên trong địa cung vương phủ Lai Dương, ánh sáng của thuật Dịch Sinh dần tan biến, kim đồng hồ trên linh khí từ yên lặng lại lần nữa bắt đầu xoay tròn, sắc mặt Diệp Mẫn Vi tái nhợt đổ về phía trước, cúi người gắng gượng chống tay xuống đất.

Thuật Dịch Sinh hoàn thành, giờ phút này, đầu óc của Diệp Mẫn Vi và Tần Gia Trạch đã hoán đổi. Mà kết sinh khế cũng từ giờ phút này bắt đầu có hiệu lực, Tần Gia Trạch không thể tiếp tục làm hại bá tánh Kỳ Châu và bất kỳ ai trong địa cung, không thể giết người để luyện thương tinh, mọi thiết kế linh mạch nghĩ ra đều phải công khai cho thiên hạ.

Chỉ cần hắn còn dùng bộ não này một ngày, thì phải tuân thủ ước định.

Tần Gia Trạch trầm mặc một lát, đột nhiên ngửa đầu cười lớn, cười đến nghiêng ngả như kẻ điên.

“Ha ha ha ha, ta thực sự có được, ta thật sự có được rồi!”

Mặt đất dưới chân hắn đột ngột nhô cao lên vài thước, thuật Hồn Thổ đưa các thư tịch trong địa cung bay lên không trung, trang sách rơi lả tả như tuyết, bệ đất như có sinh mệnh đưa Tần Gia Trạch xuyên qua màn giấy liên miên, tiếng cười điên cuồng của hắn vang vọng bên tai.

“Tuyệt diệu, quá tuyệt diệu, nhìn một lần là không quên được, thoáng qua đã hiểu, đây chính là đầu óc của Vạn Vật Chi Tông, đây là thiên tài!”

“Vạn Vật Chi Tông, ngài có lẽ đã quên, trước đây ta tới dưới chân núi Côn Ngô xin ngài chỉ điểm, ngài nói ta tư chất kém không thể tu đạo, khuyên ta dẹp bỏ vọng niệm. Nhưng giờ thì sao! Lúc đó Vạn Vật Chi Tông cao cao tại thượng, giờ còn lại gì? Ký ức của ngài bị đoạt đi rồi, tu vi của ngài bị đoạt đi rồi, bây giờ ngay cả đầu óc thiên tài của ngài cũng bị đoạt mất, thật nực cười biết bao!!” Tần Gia Trạch cuồng hỉ, rốt cuộc trút hết bao năm oán hận.

“Ngài lại bị chính thứ mình tạo ra tước đoạt mọi thứ, thật nực cười làm sao, Vạn Vạt Chi Tông, Diệp Mẫn Vi!”

Diệp Mẫn Vi vẫn cúi đầu, vết thương do Phượng Hoàng lệnh để lại trên bả vai nàng vẫn đang rỉ máu ra ngoài, thấm đỏ áo trắng của nàng, như từng nét bút thêu hoa hải đường. Nàng dường như chẳng hề đau buồn chút nào, khẽ động vai một cái, rồi lấy ra một mảnh thương tinh từ trong ngực áo, điềm nhiên nói: “Xem ra mắt ngươi vẫn còn tốt đấy.”

Nàng đưa mảnh thương tinh vào miệng, trong thạch thất đột nhiên xuất hiện một đám đông đen kịt. Cây cối một lần nữa mọc lên tươi tốt, Diệp Mẫn Vi xoay người nhảy lên một trong những thân cây đó xuyên qua giấy vụn bay đầy trời mà đến trước mặt Tần Gia Trạch, đám người giả đó được điều khiển linh hoạt lần lượt bám theo sau nàng.

“Ha ha ha ha, tôn thượng cũng đừng có…” Tần Gia Trạch khinh miệt nói.

Bốn chữ uổng công vô ích còn chưa kịp nói hết, trong cổ họng Tần Gia Trạch đột nhiên phát ra một tiếng nôn khan, hắn ôm ngực, đám đông đen kịt ấy như sóng lớn tràn vào đầu óc mới hắn vừa chiếm được, khiến hắn choáng váng trời đất quay cuồng.

Trong cơn choáng váng hắn gắng gượng tránh được sát chiêu, chỉ nghe một tiếng rạn nứt, bệ đất dưới tay hắn bị Diệp Mẫn Vi xé rách một cách thô bạo, một nửa linh khí bị Diệp Mẫn Vi cuốn vào đám dây leo cây.

Diệp Mẫn Vi sắc mặt lạnh nhạt, hoàn toàn không để tâm đến việc g**t ch*t Tần Gia Trạch đồng nghĩa với việc tự tay hủy đi đầu óc thông minh từng thuộc về mình, ra tay đều là sát chiêu. Tần Gia Trạch choáng đến mức trời đất quay cuồng không thể phản kháng, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bất ngờ không bị đề phòng mà bị Diệp Mẫn Vi đánh trọng thương, chỉ có thể chật vật bỏ chạy khỏi đây, biến mất trong lòng bùn chảy không còn tăm hơi.

Diệp Mẫn Vi cũng không có ý đuổi theo, nàng đứng giữa những cột đá đổ nát và nền đất sụp lở, người đầy bụi đất và máu, thở dài nhẹ nhõm một hơi thật dài.

Thạch thất ồn ào huyên náo suốt hơn một canh giờ hoàn toàn yên tĩnh lại. Dây trói của thuật Trói Tiên biến mất, nhóm con tin treo trên cây cuối cùng cũng thoát khỏi trói buộc, ngã xuống mặt đất vỡ nát mà ho khan không ngừng. Trong cuộc loạn chiến này, chỉ có Thương Thuật là bình an vô sự, từ đầu đến cuối đứng ngoài cuộc, thong thả ung dung ngồi trong mặt đất hỗn độn, như kẻ đi xem kịch.

Mà độc diễn đêm nay chính là “đào kép” Diệp Mẫn Vi từ trên cây nhảy xuống, loạng choạng vài bước, xoa huyệt thái dương đi về phía Thương Thuật: “Huynh không sao chứ?”

Thương Thuật khoanh tay lắc đầu: “Ta không sao. Nhưng Vạn Vật Chi Tông đã ký kết sinh khế với vương Lai Dương, vì sao còn phải phí sức lực ép hắn rời đi?”

“Ta thấy Tần Gia Trạch muốn dẫn huynh đi. Hắn không coi huynh là con tin, kết sinh khế cũng không viết tên huynh.”

Thương Thuật à một tiếng, cười híp mắt: “Vậy cô bảo hắn thêm ta vào điều kiện của kết sinh khế, chẳng phải được rồi sao?”

Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu: “Nhưng cái tên Thương Thuật, không phải là tên thật của huynh đúng chứ?”

Thương Thuật ngẩn người, nụ cười trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Diệp Mẫn Vi đã đi đến bên cạnh Thương Thuật, nàng thẳng thắn nói: “Không dùng tên thật thì kết sinh khế sẽ không có hiệu lực, huynh chắc cũng không muốn để ta biết tên thật của huynh.”

Thương Thuật nhẹ giọng nói: “Vậy nên cô…”

“Không sao, ta tự nghĩ cách là được.”

Diệp Mẫn Vi đưa tay về phía Thương Thuật: “Ta không giỏi mấy thứ chữ nghĩa, cứ trực tiếp đuổi hắn đi cho xong, chỉ có một mình huynh, ta còn bảo vệ nổi.

Ánh mắt Thương Thuật khẽ dao động, hắn đưa tay ra, bàn tay quấn đầy vải bố trắng khô gầy nắm lấy tay bị họa thạch cắt rách máu tươi đầm đìa của Diệp Mẫn Vi, hắn mượn sức lực của Diệp Mẫn Vi đứng dậy, tay cũng bị máu nàng nhuộm đỏ.

Thương Thuật nhìn máu trên tay mình, trầm mặc một lát rồi nói: “Lời của vương gia vừa nãy nói, cô không nghi ngờ gì sao? Thực ra việc chúng ta sẽ đến Kỳ Châu, tất cả những gì xảy ra đêm nay trên người cô, việc cô sẽ mất đi điều gì, ta đã sớm đoán được từ lúc rời khỏi Ninh Dụ, nhưng ta không nói cho cô biết điều gì cả. Cô không sợ, ta đang lợi dụng cô sao?”

Diệp Mẫn Vi nhíu mày, dùng ngón tay xoa thái dương, dường như vẫn chưa quen với bộ não mới này. Nhưng nàng lại như hoàn toàn không thấy tiếc nuối, những gì nàng nói, vẫn là những lý lẽ cổ quái thường thấy từ nàng.

“Thế thì sao? Những việc ta muốn làm cũng sẽ chẳng thay đổi, lần này ta đã cứu được người ta muốn cứu, các tu sĩ của sơn trang Thương Lãng, những lưu dân ở trại lưu dân, những đào kép ở Phong Y Đường, ông chủ bán bánh hồng ở thành đông, lão đại phu ở y quán cùng người bệnh của ông, những người dân Kỳ Châu từng ngồi dưới đài Minh An xem kịch cùng ta, và cả huynh.” Diệp Mẫn Vi chỉ vào Thương Thuật.

“Bọn họ còn sống, huynh còn sống, ta cũng còn sống, chẳng phải rất tốt sao?” Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu, lúc này nàng lại mi mắt cong cong mà mỉm cười, trông vô cùng vui vẻ và mãn nguyện.

“Hơn nữa ta cũng đang lợi dụng huynh đấy.”

“Cô lợi dụng ta?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, nàng nghiêm túc chỉ l*n đ*nh đầu: “Đợi chúng ta ra ngoài, huynh mau tính xem Ôn Từ và Tạ Ngọc Châu đang ở đâu, ta muốn đi tìm họ.”

Nói xong nàng liền đi về phía các đệ tử sơn trang Thương Lãng, kéo từng người dậy, bọn họ và A Nghiêm vây lấy Diệp Mẫn Vi, mồm năm miệng mười hỏi han tình trạng của Diệp Mẫn Vi, trong lời nói đều là lo lắng và cảm kích.

Dường như nàng không hiểu.

Rồi lại dường như là hiểu nhưng chẳng để tâm.

— Rõ ràng là ta không nghĩ ra cách, vì sao lại nói bọn họ ngu dốt, chẳng phải là ta ngu dốt sao?”

Có lẽ nàng tin rằng bản thân sinh ra liền có thể giải quyết mọi vấn đề. Bất kể nàng có còn ký ức hay tu vi, thậm chí bất kể nàng có còn đầu óc thông minh hay không, khiêm tốn như thế, lại cao ngạo đến tột cùng.

Thương Thuật nhìn Diệp Mẫn Vi từ xa, cúi đầu khẽ cười một tiếng, dường như bất lực mà lắc đầu.

Đêm nay hóa ra lại là một đêm vẹn toàn cho mọi người, Tần Gia Trạch có được trí tuệ mà hắn ngày đêm mơ tưởng, còn Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng thành công bảo vệ những người nàng muốn cứu và bảo vệ.

Ngụy Cảnh cũng có được tự do mà hắn hằng ao ước, cái chết chẳng phải là sự do tuyệt đối sao?

Thương Thuật nghĩ, bất kể vận mệnh ngày sau ra sao, ít nhất đêm nay ai nấy đều được như ý, sao lại không thể gọi là vẹn toàn chứ.

Tất nhiên, có lẽ đệ tử sơn trang Thương Lãng và A Nghiêm đều sẽ không đồng tình với cách nói của Thương Thuật.

Đêm nay ngoài Thương Thuật, mọi người đều bị thương không nhẹ. Các đệ tử của sơn trang Thương Lãng dùng thuật Kính Thủy kết nối pháp trận bên trên mặt đất, cuối cùng mọi người có thể rời khỏi địa cung không thấy ánh mặt trời khiến người ta ngột ngạt này.

Họ thi thuật khống chế đám thị vệ trong vương phủ. Diệp Mẫn Vi chỉ đứng trên bậc thềm của Tĩnh Tâm Trai, chắp tay sau lưng nhìn họ dọn dẹp tàn cục. Trông nàng có vẻ rất bình thường, chỉ là lời nói và hành động có chút chậm chạp, không biết là vì quá mệt hay là do đổi sang đầu óc của một người bình thường nữa.

“Tiền bối nếu tin tưởng bọn ta, xin hãy cùng bọn ta trở về sơn tràn Thương Lãng tĩnh dưỡng đi. Ta sẽ bẩm báo rõ ràng sự việc đêm nay với sư phụ, ta lấy tính mạng đảm bảo, sơn trang Thương Lãng tuyệt đối sẽ không làm khó tôn thượng.” Huệ Nam Y bước lên bậc thềm hành lễ với Diệp Mẫn Vi rồi nói.

Diệp Mẫn Vi lắc đầu, nàng nói: “Ta sẽ không đến sơn trang Thương Lãng, ta muốn đi tìm người.”

“Bây giờ ngài vẫn còn bị thương mà.”

“Đúng vậy, nếu có ai nữa đến lấy mạng ta, mà ta chưa kịp gặp được bọn họ thì phải làm sao?”

Pháo hoa cầu viện của sơn trang Thương Lãng bay vút lên bầu trời đêm, nở rộ thành ánh sáng trắng bạc, như đóa bọt sóng lấp lánh giữa không trung. Đêm nay trăng sáng sao thưa, pháo hoa hòa cùng ánh trăng sáng tỏ.

“Thương Thuật, Ôn Từ và Ngọc Châu…” Diệp Mẫn Vi quay đầu hỏi Thương Thuật, lại thấy Thương Thuật mỉm cười rạng rỡ giơ ngón tay lên, chỉ về phía một bóng người trước Tĩnh Tâm Trai.

“Ở kia kìa.”

Ánh mắt Diệp Mẫn Vi nhìn theo, dưới bậc thềm trước Tĩnh Tâm Trai, không biết từ khi nào đã xuất hiện một thân ảnh trong y phục rực rỡ đứng đó. Hắn ôm một đứa trẻ ngẩng đầu nhìn nàng, dung mạo mơ hồ không rõ.

Mùi hoa quen thuộc theo gió thoảng tới, ánh pháo hoa lúc sáng lúc tối chiếu rọi lên người hắn.

Diệp Mẫn Vi ngẩn người, trái tim phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ còn đang trì trệ, khẽ khàng mà khựng một nhịp.

Hắn chậm rãi nói từng chữ: “Diệp Mẫn Vi.”

Lần tim đập tiếp theo, như sấm vang động trời.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...