Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên

Chương 54: An dưỡng



Dưới bậc thềm Tĩnh Tâm Trai, Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi đối mặt nhau từ xa, A Nghiêm kinh ngạc gọi A Hỉ, Mạc Tiếu Diên liền đón lấy A Hỉ từ tay Ôn Từ, các đệ tử sơn trang Thương Lãng khe khẽ nói nhỏ người tới rốt cuộc là ai.

Mà Ôn Từ chỉ chăm chú nhìn Diệp Mẫn Vi, Diệp Mẫn Vi cũng nhìn về phía Ôn Từ. Đêm đông gió bấc thổi lạnh thấu xương, quần áo và tóc tết của Ôn Từ tung bay trong gió, những chiếc chuông nhỏ trên người vang lên khe khẽ và trong trẻo.

Người nếu quá mức xinh đẹp cũng có điểm không tốt, lúc xuất hiện cứ như một giấc mơ.

Diệp Mẫn Vi chậm rãi mà chớp mắt một cái, như đang vớt lại suy nghĩ đã rơi vào trong nước. Chỉ thấy từ trong mộng cảnh ném tới một túi vải màu vàng nghệ, lực tay mạnh như muốn đập trúng người nàng, nàng vươn tay đón lấy, thì nghe thấy giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía mùi hoa kia.

“Đã muốn đi, thì đừng quay về nữa. Ta đâu phải tiệm cầm đồ, để đống đồ tạp nham kia của cô ở chỗ ta là có ý gì?”

“Vạn Vật Chi Tông, cầm lấy đồ của mình rồi đi đường cô đi. Từ giờ trở đi chuyện của cô không liên quan gì đến ta nữa, ta sẽ không giúp cô tìm yểm thú nữa, cô cũng đừng giúp ta thực hiện nguyện vọng, giao dịch của chúng ta cứ kết thúc như vậy đi. Chúng ta cầu qua cầu, đường về đường, đại đạo hướng lên trời, mỗi người một ngả. Sống chết không hỏi.”

Hắn ngẩng cao đầu lớn tiếng nói dưới bậc thềm, giọng nói trong trẻo, giống hệt như trước đây chói sáng rực rỡ, kiêu căng ngạo mạn.

Sau đó hắn sâu kín cười nhạo một tiếng, nói: “Không hẹn ngày gặp lại. Nếu cô chết, ta sẽ đốt vàng mã cho cô.”

Ôn Từ cũng không đợi câu trả lời của đối phương, lời vừa dứt liền xoay người rời đi, tà áo bay lượn, trông dáng vẻ lạnh nhạt mà tiêu sai.

Lam Tinh Trúc ghé tai Mạc Tiếu Diên nói: “Không lẽ đây là chủ nhân Mộng Khư, hắn và Vạn Vật Chi Tông lại tuyệt…”

Lam Tinh Trúc còn chưa nói hết, chỉ thấy Diệp Mẫn Vi đột nhiên từ bậc thềm lao xuống. Nàng chạy rất nhanh, thậm chí lúc bị thuật Dịch Sinh chiếm lấy đầu óc cũng không kích động như thế, tà váy quét qua những bậc thang cuốn theo lá rụng trên mặt đất, nàng dang tay từ phía sau ôm chầm lấy nam tử y phục rực rỡ.

Nam nhân bất ngờ không kịp phòng bị, bị nàng va mạnh khiến thân hình lảo đảo, bước chân cứng đờ khựng lại.

“Tuyệt, tuyệt… tuyệt giao.” Lam Tinh Trúc lắp bắp nói.

Ngực Ôn Từ bị Diệp Mẫn Vi ôm siết chặt bằng đôi tay, trán nàng tựa lên lưng hắn, cái ôm quá mức dùng sức khiến người ta không thở nổi. Hắn gần như có thể cảm nhận được nhịp tim của nàng, nhanh chóng và cháy bỏng.

Diệp Mẫn Vi vậy mà cũng có nhịp tim cuồng nhiệt thế này sao?

Lửa giận ngập lòng của Ôn Từ bị tình cảnh khó mà tưởng tượng này dập tắt, chỉ còn mờ mịt.

“Ôn Từ.” nàng gọi tên hắn, như thở dài.

Dừng một chút, nàng nói: “Ta rất nhớ ngươi.”

Giọng điệu của Diệp Mẫn Vi tràn đầy niềm vui và hoài niệm, cơ thể theo lời nói ấy mà hoàn toàn buông lỏng, sức lực nơi cánh tay cũng dần thả lỏng theo.

Ôn Từ cuối cùng cũng có thể thở được một hơi, nhưng vẫn không thể nhúc nhích, một bước cũng chẳng bước nổi.

“Cô… cô vừa nói gì?”

“Ta nhớ ngươi.”

Ôn Từ như không tin vào tai mình, hắn đột nhiên quay đầu hỏi Lam Tinh Trúc: “Cô ấy nói gì?”

Lam Tinh Trúc không ngờ lời này lại rơi trúng đầu hắn, ngẩn người đáp: “À… Vạn Vật Chi Tông nói ngài ấy nhớ ngài!”

Ôn Từ im lặng một lúc rồi quay người lại, Diệp Mẫn Vi vẫn không buông tay, thế là hắn bị nàng ôm mà xoay một vòng, rồi lại bị nàng ôm lấy từ trước mặt.

Mạc Tiếu Diên bên cạnh khẽ “rít” lên nhẹ nhàng hít vào một hơi, nhìn trái nhìn phải.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn Ôn Từ, nàng đã nhuộm tóc đen, mái tóc đen phủ đầy, trông vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nhưng đôi mắt xám đen lại tràn đầy thành thật.

Nàng vừa nói nàng nhớ hắn.

Mắt Ôn Từ chớp liên tục, hắn kéo giãn khoảng cách với nàng một chút, hỗn loạn mà nghi hoặc đánh giá Diệp Mẫn Vi từ trên xuống dưới, nghiêm túc hỏi: “Cô… Diệp Mẫn Vi? Cô thật là Diệp Mẫn Vi sao? Cô bị đoạt xá rồi à?”

Khi nắm lấy tay nàng, Ôn Từ mới phát hiện lòng bàn tay nàng ướt đẫm, tất cả đều là vết thương và máu tươi. Ánh mắt hắn sắc lạnh, lại nghe thấy Diệp Mẫn Vi đáp: “Không có, chỉ là ta đổi một cái đầu.”

Trong chớp mắt, tất cả bầu không khí có thể nói là mềm mại quyến luyến, nên thơ đều vỡ vụn hết, Ôn Từ nhướng mày, không thể tin nổi: “Cô đổi đầu!?”

Diệp Mẫn Vi vẫn chưa nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề: “Đúng vậy, vương Lai Dương muốn lấy đầu ta, ta dùng thuật Dịch Sinh trao đổi đầu với hắn.”

Ôn Từ lập tức nổi trận lôi đình: “Hắn là cái thá gì, hắn nói đổi là cô đổi à?”

“Hắn uy h**p ta.”

“Thôi đi Diệp Mẫn Vi, trên đời này ai có thể uy h**p được cô?”

“Hắn lấy mạng của những tu sĩ sơn trang Thương Lãng, A Nghiêm, Thương Thuật, còn cả bá tánh Kỳ Châu uy h**p ta.”

“Chẳng lẽ cô để tâm đến sống chết của họ sao?”

“Ta để tâm.”

Ôn Từ trợn tròn mắt, nghẹn lời không nói nên câu. Hắn thầm nghĩ đây là Diệp Mẫn Vi sao, nàng không lẽ thật sự bị đoạt xá rồi?

Diệp Mẫn Vi nói: “Hơn nữa ta cảm thấy rất thú vị.”

“Thú vị cái gì mà thú vị!? Chẳng phải cô đã hứa với ta rằng sẽ không bao giờ làm thí nghiệm trên người mình nữa sao!?” Ôn Từ giận dữ.

Diệp Mẫn Vi ngạc nhiên nói: “Ta còn hứa với ngươi chuyện đó sao?”

Ôn Từ xoa huyệt thái dương, tốt lắm, không bị đoạt xá, về phương diện khiến người ta tức chết không đền mạng thì không ai có thể vượt qua nàng.

Hắn nhìn quanh bốn phía: “Cái tên vương Lai Dương chó má kia đâu rồi? Ăn gan hùm mật gấu sao dám đòi cái đầu của cô, ông đây phải lột da hắn!”

“Hắn chạy rồi, tạm thời chưa tìm ra.”

“…… Diệp Mẫn Vi!!!”

“Sao ngươi cứ giận dữ mãi thế, trước đây ngươi bị bệnh có phải là gan hỏa quá vượng không, nên tính tình tệ như vậy, dễ cáu, thích cãi nhau?”

“Cô nói linh tinh cái gì vậy!”

Diệp Mẫn Vi tiếc nuối lắc đầu: “A, vậy mà lại không phải tật xấu lớn nhất của ngươi.”

Thấy Ôn Từ sắp xắn tay áo quyết một trận sống mái với Diệp Mẫn Vi, hai người diễn vai phụ đứng bên sân khấu là Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên không ngờ kịch bản lại chuyển biến nhanh chóng như thế, từ đoạn tuyệt tình nghĩa sang phong hoa tuyết nguyệt rồi lại tức khắc biến thành đấu khẩu gay gắt, vội vàng lao tới can ngăn hai vị vai chính.

Diệp Mẫn Vi ánh mắt sáng quắc lấp lánh, nhìn chằm chằm Ôn Từ không thôi, nàng đứng sau hai người hỏi Ôn Từ: “Phải rồi, vừa nãy ngươi nói một tràng dài, nói gì thế? Ta không chú ý nghe.”

Ôn Từ bị hai đệ tử sơn trang Thương Lãng khuyên can mà vẫn hét lớn: “Không chú ý? Cô làm gì có chuyện không chú ý!”

“Ừ nhỉ, kỳ lạ thật, vậy mà ta lại không chú ý. Quả nhiên là cái đầu này không giống trước rồi.”

“Cô còn dám nói!”

“Ôi dào, đừng cãi nhau nữa mà hai vị, tôn thượng! Vừa rồi chủ nhân Mộng Khư cũng không nói gì to tát, chủ yếu là muốn đường ai nấy đi với ngài thôi!”

Lời của Lam Tinh Trúc vừa thốt ra, hai bên đều im lặng, chính xác hơn là cứng đờ.

Diệp Mẫn Vi như mới ý thức được Ôn Từ vừa nói gì, Ôn Từ cũng như sực nhớ ra mình vừa nói gì, hai bên nhất thời yên lặng.

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Diệp Mẫn Vi nhìn Ôn Từ, trong mắt nàng tràn đầy mông lung, hỏi: “Ngươi muốn đường ai nấy đi với ta sao?”

Ôn Từ hơi hé miệng rồi lại ngậm vào, sắc mặt đen kịt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Lam Tinh Trúc.

Lam Tinh Trúc cảm thấy mình bị oan ức quá, quay đầu nhìn lại thì thấy cả sư muội và sư huynh đều dùng ánh mắt y chang nhau nhìn về phía hắn.

“Vì sao? Ta đâu có dùng người luyện thương tinh mà.” Diệp Mẫn Vi nói.

Lời nàng nói rất chân thành, ánh mắt Ôn Từ khẽ động, hắn nhớ đến đêm cuối cùng ở Ninh Dụ, sự trầm lặng và khác thường của nàng, lại nhớ tới lời Tạ Ngọc Châu kể lại với hắn sau đó.

Ôn Từ hít sâu một hơi, giọng điệu cuối cùng cũng dịu đi đôi chút: “Vốn dĩ cô không phải dùng người luyện thương tinh, cô là một kẻ cô độc sống trên núi Côn Ngô, chưa từng xuống núi, đi đâu bắt người về luyện, chẳng lẽ ta bắt giúp cô chắc? Sao cô không hỏi ta, cô sợ ta sẽ bao che cho cô à?”

Diệp Mẫn Vi lắc đầu, nàng nắm lấy túi Càn Khôn lắc nhẹ: “Cũng không phải, chỉ là ta luôn cảm thấy bất kể người khác nói gì, bất kể ta làm gì, ngươi vẫn luôn nói rằng ta đúng.”

Ôn Từ trầm mặc một lát, cười khẩy một tiếng, nói: “Bớt tự mình đa tình.”

Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên ngăn cản giữa hai người, liếc nhìn nhau.

Bọn họ cảm thấy mình đứng ở đây hình như có chút thừa thãi.

Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên thức thời mà lùi ra, xa xa mơ hồ truyền đến tiếng người, có vẻ là sơn trang Thương Lãng nhận được tín hiệu, đám viện binh đã đến.

Diệp Mẫn Vi liếc nhìn phía truyền đến tiếng động, rồi bước về phía Ôn Từ: “Ôn Từ…”

Nhưng Ôn Từ chưa kịp nghe nàng định nói gì, thì Diệp Mẫn Vi đã bước về phía hắn được hai bước, lại đột nhiên ngã sầm về phía trước. Ôn Từ lập tức bước lên đỡ lấy nàng, đầu nàng va vào vai hắn, cả người mềm nhũn mất hết ý thức.

Ôn Từ đỡ lấy lưng nàng, mới phát lưng nàng đã hoàn toàn bị máu tươi nhuộm đỏ, nóng hổi và ẩm ướt, trên bậc thang nàng chạy xuống khi nãy, cũng là một đường vết máu nhỏ giọt.

Không biết người này lấy đâu ra tinh thần hừng hực như vậy lúc trước nữa.

Ôn Từ đồng tử co chặt, nhấc cánh tay nàng đặt lên vai mình, bế bổng nàng lên.

Ba người sơn trang Thương Lãng vội vàng chạy đến xúm lại, Huệ Nam Y nói mình sẽ ở lại phối hợp với các đệ tử vừa tới, bảo Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên lập tức đưa Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật về sơn trang Thương Lãng.

Ôn Từ không nói một lời mà bế Diệp Mẫn Vi dùng yểm thuật cuốn lấy mấy người kia bay thẳng hướng sơn trang Thương Lãng, khi bị yểm thuật cuốn lên, Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên nghe thấy chủ nhân Mộng Khư nghiến răng nghiến lợi nói khẽ.

“Cái đồ khốn Diệp Mẫn Vi.”

Khi tia nắng ban mai ló dạng, Diệp Mẫn Vi cuối cùng cũng từ từ tỉnh lại trong noãn các của sơn trang Thương Lãng. Hẳn là được uống linh dược chữa thương trong túi Càn Khôn, vết thương trên người nàng đang từ từ hồi phục, cơn đau thuyên giảm chỉ còn lại mệt mỏi.

Đêm qua chưa kịp cảm nhận kỹ, mọi tính toán đều là trước khi đổi não, giờ phút này Diệp Mẫn Vi rốt cuộc cảm nhận được, thế giới thực sự đã không còn giống trước nữa.

Đầu óc nàng như bị ngâm trong nước, vẫn cử động được, nhưng như bị một lực cản dịu nhẹ kéo lại, đặc biệt là khi nàng nghĩ đến tính toán và linh mạch, giống như cánh cửa sắt gỉ sét, người già tuổi xế chiều, không thể suy nghĩ nhanh được.

Tần Gia Trạch trông cũng khá thông minh.

Diệp Mẫn Vi nghĩ vậy, nhưng cái đầu của hắn cũng chẳng nhanh nhạy gì cho cam.

“Đại sư phụ! Người tỉnh rồi!” một tiếng hét long trời lở đất thu hút sự chú ý của Diệp Mẫn Vi, nàng quay đầu lại, trong tầm mắt liền xuất hiện gương mặt của Tạ Ngọc Châu.

Ba tháng không gặp, tiểu đồ đệ của nàng trông không thay đổi nhiều, mặc một chiếc áo bông nhỏ lông chồn nhung màu cam đỏ sang quý, mặt mếu máo hét lên: “Đại sư phụ, đại sư phụ! Họ nói người đổi não rồi, người còn nhớ con không?”

Diệp Mẫn Vi gật đầu, mỉm cười: “Ngọc Châu, ta rất nhớ con đó.”

Bên cạnh có người tức giận hừ một tiếng.

Diệp Mẫn Vi ngẩng đầu nhìn lên, người hừ chính là Ôn Từ đang khoanh tay tựa vào tường.

Tạ Ngọc Châu nghe thấy đại sư phụ nàng – xưa nay luôn vụng về đạo lý đối nhân xử thế nói nhớ nàng, cảm động mức ôm chặt lấy đại sư phụ mình không buông tay, Mạc Tiếu Diên mang thuốc đến kéo nàng ra cũng kéo không được.

Tạ Ngọc Châu ba tháng qua đúng là bị khổ chết, cũng không phải nhị sư phụ nàng đối xử không tốt với nàng. Chỉ là mỗi ngày nghe được câu đầu tiên mà Ôn Từ mở miệng đều là hỏi nàng, sau khi hắn và Diệp Mẫn Vi đoạn tuyệt quan hệ, sau này rốt cuộc nàng định đi theo ai?

Tạ Ngọc Châu cuối cùng cũng hiểu được nỗi khổ tâm của những đứa trẻ phải chọn giữa cha và mẹ khi vợ chồng hòa ly, mỗi ngày nàng vừa mong ngóng nhị sư phụ của nàng tìm được đại sư phụ của nàng, lại mỗi ngày sầu lo nhị sư phụ của nàng tìm được đại sư phụ của nàng thì sẽ phải lựa chọn, lo lắng đến mức mọc ra vài sợi tóc bạc.

May thay tình hình trước mắt cho thấy, nhị sư phụ của nàng dường như vẫn chưa buông bỏ đại sư phụ của nàng. Thế là nàng vờ ngốc giả ngơ, làm như hoàn toàn quên mất chuyện nhị sư phụ nàng từng bắt nàng phải lựa chọn, dù sao thì nhị sư phụ nàng giờ trông cũng không nhớ đến chuyện đó nữa.

Khi Mạc Tiếu Diên đến đưa thuốc, chỉ thấy lục tiểu thư Tạ gia – nhà giàu số một vùng Giang Đông chìa hai ngón tay ra, tha thiết hỏi Diệp Mẫn Vi: “Sư phụ, người còn biết một cộng một bằng mấy không?”

Tay bưng bát thuốc của Mạc Tiếu Diên run lên, tốt bụng nhắc nhở: “Tạ tiểu thư, tôn thượng là đổi não, không phải bị ngốc.”

Tạ Ngọc Châu lại lấy từ bên cạnh ra một quyển sách, lật lật soạt soát trước mặt Diệp Mẫn Vi, rồi nói: “Sư phụ người đọc thuộc trang thứ sáu đi!”

Diệp Mẫn Vi lắc đầu: “Ta đọc không thuộc.”

“Cái này ai mà thuộc được chứ!” Mạc Tiếu Diên kinh ngạc.

Tạ Ngọc Châu bĩu môi, nói: “Đại sư phụ của ta! Đại sư phụ ta trước kia đọc thuộc được!”

Nàng trông còn thương tâm vạn lần hơn cả đương sự.

Cả buổi sáng, phòng của Diệp Mẫn Vi náo nhiệt vô cùng, mãi đến giữa trưa mới yên tĩnh lại, Huệ Nam Y cuối cùng cũng từ vương phủ Lai Dương vội vàng trở về sơn trang Thương Lãng, đến thăm Diệp Mẫn Vi.

“Tôn thượng yên tâm, chuyện của ngài ta đã nói rõ với sư phụ rồi, người sơn trang Thương Lãng ta tuyệt đối không phải hạng người vong ân phụ nghĩa, ngài đã cứu mạng ta và hai vị sư đệ sư muội, chúng ta theo lý nên báo đáp. Ngài cứ yên tâm dưỡng thương ở sơn trang Thương Lãng, bọn ta sẽ không tiết lộ hành tung của ngài ra ngoài nửa lời nào.”

Huệ Nam Y đứng trước giường Diệp Mẫn Vi cúi người hành lễ.

“Còn có một chuyện nữa, chỗ sâu nhất của địa cung vương phủ Lai Dương phát hiện một địa lao, rất đặc biệt, kiên cố vô cùng, thuật pháp không phá nổi.”

Ngừng một chút, ánh mắt Huệ Nam Y trầm xuống: “Bên trong nhốt chính là yểm thú của tôn thượng phải không?”

Hôm đó khi hắn dùng thuật Thủy Kính dò xét, nghe được cuộc giao dịch giữa Diệp Mẫn Vi và Ngụy Cảnh.

Huệ Nam Y nói: “Chuyện này ta chưa báo cho sư phụ, tôn thượng vẫn nên sớm ngày thu hồi yểm thú.”

Diệp Mẫn Vi nhìn Huệ Nam Y cao lớn thẳng lưng, ôn hòa thong dong, hắn là tu sĩ đầu tiên hy vọng nàng thu hồi yểm thú của mình. Nghĩ đến từ khi gặp lại ở vương phủ, hắn vẫn luôn âm thầm giúp nàng.

Diệp Mẫn Vi nghi hoặc hỏi: “Ngươi không muốn yểm thú của ta sao?”

“Ta? Nam Y có tài cán gì chứ, mọi chuyện đều bắt đầu từ tôn thượng, thì dù là công hay tội, cũng nên để tôn thượng tự mình kết thúc.” Huệ Nam Y nhẹ giọng nói.

“Ngươi sớm đã biết ta là Diệp Mẫn Vi?”

“Ừm, tại hạ từng nghe nói vị linh phỉ nắm giữ thuật Sinh Cức và thuật thổi bụi hóa tro kia, thực ra chính là Vạn Vật Chi Tông. Như vậy Vân Xuyên cô nương chính là Diệp Mẫn Vi.”

“Vậy vì sao ngươi lại muốn giúp ta?”

Huệ Nam Y cúi mắt cười nhè nhẹ, vừa như đùa vừa như nghiêm túc nói: “Có lẽ là vì vở kịch mà ngài và Tạ tiểu thư diễn ở Trích Nguyệt Lâu, diễn quá vụng về, vừa nhìn liền biết không phải kẻ ác.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...