Lúc này vương phủ Lai Dương đông nghịt người.
Vương Lai Dương từ nhỏ đã bị đưa vào kinh thành làm hầu đọc cho thái tử, cũng coi như là con tin, mãi đến khi tân hoàng đăng cơ và lão vương Lai Dương qua đời, hắn mới từ kinh thành trở về Kỳ Châu kế thừa vương vị. Tần Gia Trạch trước tiên giữ đạo hiếu cho phụ thân ba năm, vừa mãn tang mẫu thân lại qua đời, bởi vậy đến nay vẫn chưa cưới vợ, trong phủ chỉ có vài thị thiếp.
Có lẽ vì biết tiên môn sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn, mà trong phủ cũng chẳng còn gì để luyến tiếc, Tần Gia Trạch từ khi biến mất khỏi địa cung thì mang theo linh khí và bộ não của Diệp Mẫn Vi cao chạy xa bay, chưa từng trở lại vương phủ Lai Dương.
Nghe nói hắn đã giấu hết tài phú mấy đời tích góp của vương phủ Lai Dương ở bên ngoài, nghĩ đến hắn thu thập linh khí luyện chế thương tinh, đó đều là việc nguy hiểm l**m máu trên lưỡi đao, hắn sớm đã chuẩn bị sẵn đường lui cho bản thân khi bại lộ.
Quan phủ cử người đến kê khai tài sản vương phủ Lai Dương, mà tiên môn thì điều tra chuyện linh khí, hai bên người ngựa qua lại tấp nập, vương phủ Lai Dương náo nhiệt vô cùng. Nhưng ít ai biết, ngay dưới lòng đất nơi họ đang đứng, trong địa cung đang cất giữ yểm thú của Vạn Vật Chi Tông mà bao người thèm khát từ lâu.
Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ bước vào vương phủ Lai Dương, Huệ Nam Y liền dẫn đường cho họ, đi tới địa lao kỳ dị kia. Đường đá dẫn vào địa lao rất thấp hẹp, Diệp Mẫn Vi phải đứng thẳng người mới miễn cưỡng đi qua, Ôn Từ thì phải cúi gập lưng nghiêng đầu mới chen vào được, may mà thân thể hắn dẻo dai, nếu không chắc phải bị chuột rút trong đường đá này.
Huệ Nam Y dừng lại ở cửa đường đá, đường đá hẹp dài chỉ có hai người Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, Diệp Mẫn Vi cầm đèn đi trước còn Ôn Từ theo sau, tiếng bước chân hai người vang vọng trong đường đá yên tĩnh.
Chiếc vòng tay màu vàng ấy đã trở về cổ tay Diệp Mẫn Vi, nàng xoay cổ tay, vòng tròn tách ra khi nó xoay chuyển thì ánh sáng lam xuất hiện, lan ra dọc theo mặt đất.
Diệp Mẫn Vi nói: “Ta có thể cảm nhận được cái địa lao kia, quả thực không thể dùng thuật pháp đi vào, tất cả thuật pháp tiếp xúc với nó đều bị bật ngược lại.”
“Chắc là do thiết kế của Lâm Tuyết Canh, nàng ta từng biến chợ Quỷ thành nơi vô linh, một khi bước vào chợ Quỷ thì mọi thuật pháp linh lực đều sẽ mất đi hiệu lực, tình trạng ở đây chắc cũng tương tự.” Ôn Từ nhàn nhạt nói.
Diệp Mẫn Vi cảm thán tự đáy lòng: “Thật thú vị.”
Ôn Từ bật cười khẽ.
Đường đá tối tăm, ánh sáng từ Vạn Tượng Sâm La trên cổ tay Diệp Mẫn Vi lấp lánh như đom đóm, nàng im lặng một lúc rồi nói: “Ta thấy cánh cửa rồi.”
Dừng một chút, nàng lại hỏi: “Ôn Từ, vì sao ngươi lại không muốn ta nhớ lại?”
Tiếng bước chân của Ôn Từ khựng lại trong chốc lát.
Diệp Mẫn Vi tiếp tục nói: “Lần này nếu ngươi không muốn nói, ta sẽ không truy hỏi nữa. Nhưng đợi ta mở cửa tìm lại yểm thú, lúc đó ngươi tức giận cũng đã muộn rồi.”
“Dạo này cô thật là biết nhìn sắc mặt người khác đấy.”
“Đa tạ lời khen.”
“Ta không có khen cô.”
Dừng một chút, Ôn Từ nói: “Nếu ta nói ta sẽ tức giận, lại nói chờ cô khôi phục ký ức ta sẽ rời khỏi cô, thì cô sẽ không lấy lại yểm thú nữa sao?”
Diệp Mẫn Vi thở dài một tiếng, nàng khó xử nói: “Ta sẽ rất khó xử.”
Chỉ nghe Ôn Từ lười biếng nói: “Rất khó xử mà thu lại yểm thú của cô, khôi phục ký ức và tu vi, sau đó rong ruổi khắp thiên hạ bắt ta trở về, đúng không?”
Diệp Mẫn Vi suy nghĩ trong thoáng chốc, thành thật nói: “Ừm.”
“Ta biết ngay mà!” Ôn Từ giọng căm hận nói.
“Vậy thì ông nội nhà cô còn hỏi ta cái quái gì! Dù ta nghĩ thế nào, cô chẳng phải vẫn sẽ làm theo ý mình sao? Nhất định phải nói mấy lời vô nghĩa ở chỗ thấp tè này, cổ ta sắp gãy đến nơi rồi! Cô lấy lại tu vi và linh lực còn phải hoàn thành giao dịch giữa chúng ta, giao dịch chưa hoàn thành thì ta sao có thể đi được? Cô tưởng người đang đuổi theo ta dễ đối phó lắm chắc?”
“Cô còn không mau đi lấy lại yểm thú của mình, rồi đi tìm cái tên súc sinh đáng chết đã cướp lấy não cô mà đổi lại não đi!”
Tiếng gào giận dữ của Ôn Từ vang vọng trong đường đá, Diệp Mẫn Vi nghe vậy lại cảm thấy hài lòng chìa tay ra, dùng chìa khóa mà Ngụy Cảnh đưa cho nàng để mở cửa địa lao.
Tổng cộng có bốn chiếc chìa khóa tương ứng với bốn cánh cửa, quá trình mở khóa thì phức tạp, nhưng việc mở cửa lại rất suôn sẻ. Bọn họ xuyên qua cánh cửa thấp bé cuối cùng của địa lao, cuối cùng cũng có thể đứng thẳng người quan sát xung quanh.
Địa lao này cũng không lớn, tối đen đến mức duỗi tay ra không thấy được năm ngón tay, cũng chẳng nhìn thấy gì cả. Diệp Mẫn Vi lấy ra ống thổi lửa thắp sáng, trong địa lao liền bùng lên ánh sáng, nàng tò mò nhìn xung quanh: “Lâm Tuyết Canh làm sao mà làm được…”
Ôn Từ đột nhiên giữ chặt cánh tay nàng, giơ tay lên trầm giọng nói với nàng: “Cô nhìn đi.”
Diệp Mẫn Vi theo hướng tay của Ôn Từ nhìn qua, trên nền đá bằng phẳng có một con yểm thú màu trắng đang ngồi ngay ngắn, như sương như khói, đang trợn tròn mắt nhìn bọn họ. Hình dáng tuy mờ ảo, nhưng loáng thoáng có thể nhìn ra dường như là một con thỏ trắng nhỏ bằng lòng bàn tay, trông rất tinh xảo.
Diệp Mẫn Vi im lặng một lát, quay đầu nói với Ôn Từ: “Ta nghe nói, hình dáng yểm thú của ta là một con nai trắng.”
Nàng chỉ vào yểm thú kia, nói: “Nhưng cái này rõ ràng là một con thỏ trắng mà? Chẳng lẽ yểm thú của ta biết thuật hóa hình sao?”
Chuyện này đương nhiên là không thể, yểm thú sau khi sinh ra thì không thể thay đổi hình dạng. Cảnh tượng này tràn đầy sự quỷ dị, Ôn Từ cau mày, đưa tay ra: “Đưa ta xem kết sinh khế các cô đã ký.”
Diệp Mẫn Vi lấy từ trong tay áo ra một cuộn giấy, đưa cho Ôn Từ, Ôn Từ mở cuộn giấy ra cùng Diệp Mẫn Vi đọc kỹ từng câu từng chữ từ đầu đến cuối.
Trên khế ước giấy trắng mực đen, rõ ràng viết rằng Ngụy Cảnh sẽ giao chìa khóa địa lao có yểm thú cho Diệp Mẫn Vi, nhưng khế ước chỉ viết là “địa lao có yểm thú”.
Ngụy Cảnh miệng thì nói trong địa lao là yểm thú của Diệp Mẫn Vi, nhưng khế ước lại không viết yểm thú là của ai.
Ôn Từ im lặng một lúc, ngón tay chợt siết chặt lại, hắn giận sôi máu: “Cô bị tên đó lừa rồi! Trong địa lao căn bản không phải của yểm thú của cô! Hắn, mẹ kiếp, ta phải đào hắn từ dưới mồ lên đánh thêm trận nữa!”
Con thỏ trắng nhỏ này, không biết là của tên tu sĩ xui xẻo nào yểm tu thất bại giống Diệp Mẫn Vi mà sinh ra yểm thú, không may bị vương Lai Dương bắt được nhốt ở đây, còn bị Ngụy Cảnh mang ra làm công cụ giả danh lừa bịp.
Hai người một người vì cái âm mưu này mà tức giận, một người thì kinh ngạc, chỉ thấy con yểm thú xui xẻo kia đột nhiên nhảy bật lên.
Có lẽ nó là bị nhốt quá lâu, vừa thấy có người đến liền vô cùng vui mừng, thậm chí giống một con thỏ thực sự tung tăng nhảy nhót mà đến bên chân bọn họ, còn hào phòng truyền cho Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ một phần ký ức thuộc về chủ nhân ban đầu.
Ánh mắt Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ lập tức trợn to, hai người đưa mắt nhìn nhau.
Bọn họ cùng lúc lên tiếng.
“Sách Ngọc sư quân?”
“Tạ Ngọc Châu?”
Lúc này Tạ Ngọc Châu đang ở sơn trang Thương Lãng nôn nóng chờ đợi Diệp Mẫn Vi và Ôn Từ, nàng cũng biết Diệp Mẫn Vi sắp lấy lại yểm thú, trong lòng vừa hưng phấn vừa bất an.
Nàng và Thương Thuật ngồi quanh lò sưởi bóc hạt dưa, Thương Thuật sợ lạnh, phòng được lò sưởi sưởi ấm đến mức nóng bức, giữa mùa đông mà Tạ Ngọc Châu chảy mồ hôi ròng ròng.
Nàng uống một hớp trà giải khát, bất an nói: “Thương Thuật tiên sinh, ta cứ cảm thấy mọi việc suôn sẻ quá mức. Huynh xem, đại sư phụ đến Dự Quân vốn không phải vì tìm yểm thú, thế mà lại tình cờ gặp vương Lai Dương, yểm thú lại đúng lúc nằm trong tay vương Lai Dương, rồi cái tên gọi là Ngụy Cảnh kia cũng đúng lúc có chìa khóa địa lao, lại vừa hay ký kết sinh khế với đại sư phụ, sao lại trùng hợp đến vậy? Vận mệnh chú định, cảm giác như có ai đó đã an bài sẵn, chẳng phải là cái bẫy sao?”
Thương Thuật nhai một nắm hạt dưa, lại uống một ngụm canh nhân sâm, kéo dài giọng than thở: “Đây chính là vận mệnh.”
“Vận mệnh? Không phải huynh nói chúng ta xui xẻo sao, sao đại sư phụ bỗng nhiên lại may mắn như vậy?”
Thương Thuật ngước mắt, chầm chậm mỉm cười nói: “Cô làm sao biết đây là vận mệnh của đại sư phụ cô?”
Tạ Ngọc Châu ghét nhất là Thương Thuật nói chuyện úp mở, nàng đang định nói gì đó, lại thấy cửa lớn bị đẩy mạnh mở ra, hai vị sư phụ của nàng trước sau rảo bước vào phòng, mang theo một cơn gió lạnh, bước đi vội vã như thể vô cùng lo lắng.
Tạ Ngọc Châu nhảy dựng lên ba thước, chạy vội đến bên Diệp Mẫn Vi trên dưới dò xét nàng: “Đại sư phụ, người khôi phục ký ức và linh lực rồi sao?”
Diệp Mẫn Vi lắc đầu, Ôn Từ xoay người đóng cửa lại, vẻ mặt nghiêm túc mà nhìn chằm chằm Tạ Ngọc Châu, nói: “Ngọc Châu, chúng ta có chuyện muốn hỏi con.”
Nói xong, ánh mắt Ôn Từ chuyển sang Thương Thuật, Thương Thuật lập tức biết ý đứng dậy định rời đi. Diệp Mẫn Vi lại giơ cánh tay lên ngăn hắn lại, nàng nói với Thương Thuật: “Bên ngoài lạnh lắm, huynh cứ ở lại đây đi.”
Thương Thuật thoải mái ngồi xuống lại, làm như có thật mà nhắc đến thân phận hắn và Diệp Mẫn Vi từng đóng giả, chiếm một ít tiện nghi: “Vẫn là muội muội thương ta!”
Ôn Từ cau mày nhìn chằm chằm Thương Thuật một lát, nhưng cũng không nói gì thêm.
Tạ Ngọc Châu thấy bầu không khí kỳ lạ như vậy, không khỏi càng lo lắng hơn.
Chỉ thấy đại sư phụ nàng ấn nàng xuống ghế tròn bên bàn, nhìn chăm chú vào mắt nàng, hỏi: “Con đối với Sách Ngọc sư quân của Phù Quang Tông, biết bao nhiêu?”
Nghe đến cái tên “Sách Ngọc sư quân”, Tạ Ngọc Châu lập tức ánh mắt sáng rực, phấn khởi giơ tay chỉ lên trời nói: “Sách Ngọc sư quân chính là sư phụ của cha ta! Chuyện của người ấy ta thuộc làu làu như lòng bàn tay!”
Thì ra là hỏi về những chuyện xưa của tiên môn, nàng còn tưởng có chuyện lớn gì chứ. Tạ Ngọc Châu liền thả lỏng, hăng hái bắt đầu kể về những tin đồn trong tiên môn, thuộc như lòng bàn tay thao thao bất tuyệt.
Sách Ngọc sư quân chính là tông chủ của Phù Quang Tông, là một vị lớn tuổi nhất trong tất cả các thủ lĩnh tiên môn hiện nay, cũng là một vị duy nhất trong số các thủ lĩnh khai tông lập phái vẫn còn sống đến nay.
Sách Ngọc sáu tuổi liền nhập đạo tu hành, kiếm mệnh của người khác đều là một thanh linh kiếm, kiếm mệnh của nàng lại là một thanh đao lạ cao ngang người, tráng hán cũng không thể nhấc nổi. Thanh đao Khước Nguyệt này tung hoành thiên hạ không địch thủ, giúp Sách Ngọc sư quân lập nên uy danh hiển hách, sau sáu mươi năm tu hành nàng tìm được một quyển thuật phổ thượng cổ, học được nhiều thuật pháp như Phượng Hoàng lệnh, rồi từ đó sáng lập ra Phù Quang Tông.
Phù Quang Tông dưới tay nàng ngày một phát triển lớn mạnh, ba trăm năm trước, khi Thái Thanh Đàn Hội lập đàn, Phù Quang Tông liền đứng hàng một trong ba tông chủ chốt. Mọi người đều kính ngưỡng tu vi và thành tựu của Sách Ngọc, nên tôn xưng nàng là sư quân.
Hiện nay trong ba đại tông môn tiên môn, Tiêu Dao Môn có Diệp Mẫn Vi bỏ đi, bảo vật trấn môn Phù Không Giới Bia bị đánh cắp; Bạch Vân Khuyết lại bị đồ sát, hai tông môn ít nhiều đều bị tổn thương nguyên khí. Chỉ có Phù Quang Tông gió êm sóng lặng, sừng sừng không ngã, luận về thực lực hẳn là đứng đầu tiên môn.
Thế nhưng Phù Quang Tông dường như không có dã tâm gì, mọi chuyện đều để Thái Thanh Đàn Hội cùng hai tông còn lại bàn bạc mà giải quyết. Còn tông chủ Sách Ngọc sư quân đó càng là bế quan tu hành hơn hai mươi năm không hỏi thế sự, thực sự là tám gió không động, không màng thế tục.
Tạ Ngọc Châu thao thao bất tuyệt, đầy hứng khởi kể về truyền kỳ cuộc đời Sách Ngọc sư quân, sắc mặt Ôn Từ lại càng thêm phức tạp, hắn chậm rãi mở miệng: “Chúng ta xuống dưới địa lao vương phủ Lai Dương tìm được một con yểm thú, nhưng con yểm thú đó không phải của Diệp Mẫn Vi.”
Tạ Ngọc Châu kinh ngạc nói: “Không phải của đại sư phụ? Không phải của đại sư phụ thì còn là của ai chứ?”
Nàng nhớ tới người mà mình vừa mới dõng dạc hùng hồn ca ngợi, khó tin nói: “Không phải… Không phải là của Sách Ngọc sư quân đấy chứ?”
Diệp Mẫn Vi gật đầu.
Tạ Ngọc Châu hít sâu một hơi, bịt miệng lại không ngừng thở dài: “Trời ơi, trời ơi! Tại sao lại như vậy! Hóa ra… hóa ra bao năm nay Sách Ngọc sư quân bế quan không ra, là vì để che giấu việc bản thân yểm tu thất bại? Con nghe nói người có tu vi càng cao thì sau khi yểm tu công lực tăng lên càng nhiều cũng càng hung hiểm hơn, thế nên coi trọng thời cơ yểm tu, quả đúng là như thế! Không chỉ có đại sư phụ thất bại, mà đến Sách Ngọc sư quân cũng thất bại!”
Tạ Ngọc Châu không nhịn được cảm thán hồi lâu, rồi vỗ tay một cái, như được khai sáng: “Vậy bây giờ Sách Ngọc sư quân chẳng phải cũng giống như đại sư phụ, mất hết toàn bộ tu vi và ký ức?”
“Đúng vậy, Sách Ngọc sư quân tu luyện công pháp vô cùng đặc biệt, thế nên hậu quả của việc yểm tu thất bại cũng khác với người khác. Nàng không chỉ mất đi ký ức và tu vi, thân thể và trí tuệ còn thoái hóa về trạng thái trẻ sơ sinh.”
Tạ Ngọc Châu trợn tròn mắt, tấm tắc kinh ngạc: “Thật là chưa từng nghe chưa từng nhìn thấy. Nói như vậy, sau khi Sách Ngọc sư quân yểm tu thất bại, không còn linh lực cũng không còn ký ức, thì chẳng khác gì một đứa trẻ sơ sinh bình thường sao. Nàng đã bế quan hơn hai mươi năm, vậy đứa trẻ đó cũng đã lớn rồi.”
“Đúng vậy.”
Diệp Mẫn Vi nói xong câu đó, thế nhưng cùng Ôn Từ đồng thời im lặng, không khí yên tĩnh đến quỷ dị. Tạ Ngọc Châu bị hai vị sư phụ của mình cùng lúc nhìn chằm chằm, dần dần dâng lên dự cảm điềm xấu, trong đầu bắt đầu nghĩ đến đủ kiểu tình huống tệ hại có thể xảy ra.
Chẳng lẽ hai vị sư phụ của nàng lại muốn đường ai nấy đi ép nàng chọn sư phụ, nhưng điều này đâu liên quan gì đến câu chuyện bọn họ vừa nói đâu?
Tạ Ngọc Châu đang như ngồi trên đống lửa, chỉ thấy đại sư phụ nàng chậm rãi giơ ngón tay lên chỉ vào nàng, nói: “Người đó chính là con.”
Tạ Ngọc Châu sững sờ.
Nàng chỉ vào chính mình, ngơ ngác hỏi: “Ai là con, con làm sao?”
“Người mà con vừa nói đến chính là con.”
“Con vừa nói gì cơ?”
“Sách Ngọc sư quân yểm tu thất bại từ trẻ sơ sinh một lần nữa trưởng thành.”
“Ồ là chuyện này… Cho nên nói… Cái gì!? Là con á!?”
Một tiếng hét vang vọng này suýt nữa lật tung mái nhà, tay Tạ Ngọc Châu cứng đờ giữa không trung, nàng nghẹn họng nhìn trân trân lắp bắp nói: “Đại sư phụ… Người đùa con phải không? Chẳng lẽ người đang nói, Sách Sách Sách Ngọc sư quân là……”
“Là con.”
“Con con con là……”
“Sách Ngọc sư quân.”
Giọng điệu Diệp Mẫn Vi chắc chắn, đưa hai tay nâng lên con thỏ yểm thú có vẻ ngoài ngoan hiền, hoàn toàn không liên quan gì đến uy danh hiển hách của Sách Ngọc sư quân.
Yểm thú vui vẻ nhả ra một đoạn ký ức cho Tạ Ngọc Châu, Tạ Ngọc Châu ở trong đó thình lình thấy được bản thân vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tông sư uy phong lẫm liệt vác theo một thanh đao dài, vậy mà chính là khuôn mặt giống hệt nàng.
Tạ Ngọc Châu cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ hồi lâu, rồi ôm lấy đầu mình, kêu lớn: “Trời ơi mẹ ơi! Chuyện này không thể nào đâu!”
Thương Thuật ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn thì uống một hơi cạn sạch canh nhân sâm trong chén, xem náo nhiệt không sợ chuyện to, nói: “Đây chính là vận mệnh.”
