Chuyện của vương phủ Lai Dương chấn động đến mức kinh người, lập tức kinh động đến tiên môn và triều đình, trong khoảng thời gian ngắn người ngựa qua lại nườm nượp trong thành Dự Quân, giẫm đến mức bụi đất bay mù mịt trên đường lớn, thành Dự Quân náo nhiệt cứ như đón Tết từ sớm vậy.
Những lưu dân trong trại lưu dân cũng không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe nói tên linh phỉ làm điều ác khắp nơi cuối cùng đã bị bắt và g**t ch*t, mà tên linh phỉ này lại còn là thuộc hạ của vương Lai Dương. Khiến người ta kinh ngạc nhất, chính là nghe nói người diệt trừ linh phỉ cũng đuổi vương Lai Dương đi lại là kẻ ác danh vang xa – Vạn Vật Chi Tông, Diệp Mẫn Vi.
Không rõ Vạn Vật Chi Tông này đang có toan tính gì, là mang lòng tốt hay ý đồ xấu, nhưng cũng coi như đã trừ hại cho dân. Nhưng lưu dân cuối cùng cũng yên tâm, không còn sợ bị giết hại bắt cóc nữa, mọi người ai nấy đều hân hoan thu dọn hành lý trở về quê nhà, chuẩn bị ăn Tết.
Trên con phố Trường Bình dài dằng dặc của thành Dự Quân đông như chảy hội, có vài lưu dân khi đi ngang qua cổng thành thì nhìn thấy một hình bóng quen thuộc, bèn lên tiếng gọi: “Vân Xuyên? Cô không sao chứ! Sao còn đứng ở đây chưa đi? Đang đợi ca ca cô sao?”
Diệp Mẫn Vi đứng giữa dòng người, nàng khoác một chiếc áo choàng viền lông màu trắng ánh trăng, lớp lông dài và dày lay động theo gió, cọ qua gương mặt nàng. Nàng sắc mặt tái nhợt, dường như lại vì gió thổi mà hiện lên một chút đỏ ửng, trên sống mũi đeo một khối kính thạch kỳ lạ trong suốt long lanh, tựa như băng cứng rơi xuống từ mái hiên.
Nàng lắc đầu, nói: “Ta tiễn mọi người.”
Những lưu dân cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng đều cười từ biệt với nàng, vui vẻ vác hành lý rảo bước quay về quê nhà.
Diệp Mẫn Vi đứng đầu đường đám đông chen chúc, vào đông ánh mặt trời vàng rực tràn khắp phố lớn ngõ nhỏ, giống như mặt biển gợn sóng lấp lánh, chính trong khoảnh khắc đó nàng lần đầu tiên nhìn rõ hình dạng đám đông. Diện mạo của họ vụt hiện rồi tan biến trong đầu nàng, không còn choáng váng cũng không thấy đau đớn, để lại ấn tượng về hỉ nộ ái ố, như là một mảng màu rực rỡ, chậm rãi loang vào lòng nàng.
Sự loang màu ấy thậm chí không còn do nàng khống chế.
Thật thần kỳ, nàng lần đầu tiên cảm nhận được đầu óc mình không còn do nàng khống chế.
Trước kia Diệp Mẫn Vi giống như một tiểu nhị đứng trước tủ thuốc khổng lồ, dòng chảy thế gian ùa đến trước mặt nàng, nàng liền nhận lấy, phân loại và sắp xếp gọn gàng từng loại một. Nàng có một bộ phương pháp phân loại bản năng mà chính xác từ lâu để lại, nặng nhẹ nhanh chậm, quan trọng thứ yếu rõ ràng, đảm bảo mỗi khi nàng suy nghĩ thì rút ra một ngăn kéo là có thể lấy được ký ức mình muốn.
Nàng là người hoàn toàn khống chế tủ thuốc ấy, tủ thuốc thì chỉ im lặng nghe theo lệnh của nàng làm việc, gần đây tủ thuốc này có vẻ hơi đầy, nàng còn tính tìm cách dọn bớt ký ức không quan trọng đi.
Thế nhưng giờ phút này, tủ thuốc của nàng dường như đã sống dậy. Nó tự ý ném bỏ ký ức, lưu giữ ký ức, thậm chí thỉnh thoảng còn mở tung các ngăn kéo ra quăng đại vài ký ức cho nàng, hoàn toàn trái với ý muốn của nàng.
Thì ra đầu óc của mọi người là không nghe lời như thế.
Có lẽ chính vì vậy, những câu chuyện mà nàng nghe được trên đường đi mới có nhiều sự mâu thuẫn và bất lực đến như vậy.
Thế nên sinh mệnh của mọi người trong nhân thế này như bóng câu qua khe cửa, sinh ra trong tiếng khóc chết đi trong nước mắt, sinh lão bệnh tử, hợp tan buồn vui kéo đến liên miên rồi lại lần lượt rời đi, nhỏ nhặt phức tạp như thế, tốn công vô ích và dốc hết sức lực, cuối cùng gom tụ thành nhân thế mênh mông.
“Diệp…”
Nàng nghe được giọng nói quen thuộc, quay đầu nhìn lại, liền thấy Ôn Từ ở cuối dòng người. Hắn mặt mày vẫn hoàn mỹ đến không tìm thấy một chút khuyết điểm nào, thân mặc áo vàng nâu ấm áp, áo khoác xanh lam đậm, dải buộc tóc màu đỏ quả hồng, trên người đeo chuông nhỏ không vang lên tiếng, như một con bướm vừa tỉnh dậy giữa mùa đông.
Diệp Mẫn Vi thầm nghĩ thì ra từ xa nhìn Ôn Từ lại có dáng vẻ thế này, khi hắn đứng trong đám đông, cả người như tỏa ra sinh khí, giống như gió lướt qua mặt nước làm gợn lên làn sóng sáng lấp lánh, đẹp đẽ đến mức rực rỡ và chói mắt.
Ôn Từ chắc là nhớ ra không thể gọi nàng là Diệp Mẫn Vi, nhưng lại không muốn gọi nàng bằng cái tên nào khác, chỉ kêu lên họ của nàng rồi không nói gì thêm. Hắn sải bước đến bên cạnh nàng, nói: “Chẳng phải bảo cô chờ ta ở Phong Y Đường sao?”
Diệp Mẫn Vi đã kể chuyện của yểm thú cho Ôn Từ nghe, hai người hẹn sẽ cùng đến vương phủ Lai Dương đã bị châu mục và sơn trang Thương Lãng tiếp quản, thu hồi yểm thú.
“Ta muốn ra phố đi dạo một chút. A Hỉ giờ thế nào rồi?” Diệp Mẫn Vi hỏi.
Vừa rồi Ôn Từ bị Huệ Nam Y và sư phụ của hắn — cũng chính là trang chủ sơn trang Thương Lãng mời đi, bàn chuyện “quái bệnh” của A Hỉ. Kể từ đêm đó A Hỉ ngủ li bì, ngủ suốt hai ngày mới tỉnh lại, rồi lại như trước đây thi thoảng biến mất, may mà A Nghiêm vẫn luôn đi cùng nó, mỗi lần họ biến mất cuối cùng cũng đều quay lại được.
“Tình hình của nó rất phức tạp, không thể hồi phục trong một sớm một chiều.”
Ôn Từ trầm mặc một lát, quay đầu nhìn về phía đám đông tấp nập ngoài phố.
Những người qua lại này ai cũng có khuôn mặt khác nhau, mang theo hỉ nộ ai lạc riêng, mỗi người đều có mong muốn, cũng chẳng ai có thể hiểu thấu suy nghĩ của người khác. Ý thức của thế nhân như những hòn đảo biệt lập, như những dòng sông không bao giờ giao nhau, sống cả đời mà chẳng thể kết nối với những người khác.
Thế nhưng sâu thẳm trong mỗi hòn đảo là cùng một mảnh đất, tất cả dòng sông cuối cùng đều đổ về cùng một đại dương. Những con người tưởng chừng không liên quan, tưởng chừng độc lập, trong tầng sâu nhất của ý thức lại hòa làm một đại dương mênh mông, người Vu tộc đặt tên cho mảnh đại dương mênh mông ấy, tên là “thức hải chúng sinh”.
Đại đa số người cả đời sẽ chẳng bao giờ biết đến sự tồn tại của thức hải chúng sinh.
“Thế nhưng yểm thuật chính là sự can thiệp vào ý thức. Nếu ý thức của người như một dòng sông, thì yểm thuật tương đương với khai rãnh dẫn nước trên lòng sông của người mộng mị, nhưng vì thời gian ngắn lưu lượng ít, nên lòng sông rất nhanh sẽ khôi phục như lúc ban đầu.”
“Nhưng nếu có người cứ lặp đi lặp lại việc khai rãnh trên cùng một dòng sông, thì sẽ làm dòng sông đó bị phá hủy hoàn toàn — cũng chính là nói, nếu yểm sư liên lục mượn cùng một cơn ác mộng của một người, thì người nằm mơ sẽ rất nhanh phát điên. Đó chính là điều kẻ tên Ngụy Cảnh đã làm với A Hỉ.”
Ác mộng của một người điên bình thường rất khó khống chế, nhưng với sự giúp đỡ của Túng Mộng Linh, chủ nhân giấc mơ lại là đứa trẻ tuổi còn nhỏ, yểm sư liền có thể dùng ác mộng của họ làm vũ khí sắc bén.
“A Hỉ rất đặc biệt, ý thức của nó trong quá trình bị phá hoại đã xảy ra dị biến, dòng sông vỡ đê, tràn lan khắp nơi, làm ô nhiễm ý thức của người khác. Vì vậy nó có thể cảm nhận được nguyện vọng mãnh liệt của người khác, hơn nữa thông qua thức hải chúng sinh ảnh hưởng đến hiện thực. Ta đến Dự Quân chính là vì thức hải chúng sinh bị nó nhiễu loạn, ta cảm nhận được sự tồn tại của nó, nên mới đuổi theo đến đây.” Ôn Từ nói.
Những chuyện xảy ra trên người A Hỉ rốt cuộc là gì, ngay cả Ôn Từ cũng chưa thể hiểu rõ.
Nếu người từng rơi vào chốn tâm tưởng sự thành là Diệp Mẫn Vi chứ không phải hắn, thì có lẽ Diệp Mẫn Vi đã tìm ra được quy luật trong đó rồi.
Nghe đến đây Diệp Mẫn Vi im lặng một lúc, sau đó ngước mắt lên nhìn Ôn Từ, ánh mắt xuyên thấu qua lớp thủy tinh trong suốt nhìn vào đôi mắt Ôn Từ.
“Ôn Từ, chúng ta đều đã nuôi ra quái vật rồi.” nàng thở dài nói, hơi thở trắng xóa bay lên lượn lờ trên đỉnh đầu.
Nhưng nàng không phải đang nói A Hỉ.
Thứ quái vật mà nàng nói đến là Ngụy Cảnh, là Tần Gia Trạch, là Tôn Thắng – kẻ từng cướp giết họ bằng hộp Khiên Ti, là những kẻ điên cuồng bất chấp tính mạng người khác chỉ để giành lấy sức mạnh suốt hai mươi năm qua.
Nàng ôm suy nghĩ muốn biết rõ ràng chân tướng luyện chế thương tinh mà đến đây, rồi dần dần phát hiện, dù nàng không phải vì luyện thương tinh mà giết người vô số, nhưng tai họa trên đời này lại thật sự đã vì nàng mà khởi nguồn.
Tần Gia Trạch nói, nàng đã tạo ra thần thông ngay cả chính nàng cũng không thể kiểm soát, có lẽ đúng là như vậy.
Ôn Từ lại nhíu mày, hắn khoanh tay nhìn chằm chằm Diệp Mẫn Vi, nói: “Quái vật vốn là quái vật, gặp nước thì biến thành thủy quỷ, gặp hổ thì biến thành hổ dữ, gặp quyền thế thì hóa thành sâu giòi trong quyền thế. Quái vật xưa nay đã tồn tại, không có cô hay ta, chúng vẫn sẽ lợi dụng đao kiếm, quyền thế, phú quý để hại tính mạng con người. Chúng làm sao có thể là do cô nuôi ra được? Cô cũng tự xem mình quan trọng quá rồi đó.”
“Nhưng, chính ta đã cho bọn họ sức mạnh.”
“Trật tự của nhân thế là lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, sức mạnh tự nhiên sẽ chảy về phía người có nhiều sức mạnh hơn. Không phải vì cô, mà vì con người thành lập thế giới này vốn dĩ đã vận hành như vậy. Họ tự dựng lầu son, cũng sẽ tự đổ sập.”
“Diệp Mẫn Vi, không phải món nợ của cô, cô đừng gánh vác.” Ôn Từ chậm rãi từng chữ mà nói.
Gió lạnh lướt qua đường phố, thổi bay mấy sợi tóc lòa xòa trước mắt Diệp Mẫn Vi, còn nàng yên lặng nhìn vào mắt Ôn Từ, nhìn đến mức Ôn Từ không được tự nhiên.
Diệp Mẫn Vi khẳng định: “Thấy chưa, ta nói đúng rồi. Bất kể ta làm gì, bất kể người khác nói thế nào, ngươi vẫn sẽ nói là ta đúng.”
Ôn Từ nghẹn họng, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi.
Trầm mặc một lát hắn nói: “Tin hay không tùy cô… Được thôi, cứ cho là tất cả đều là lỗi của cô. Vậy sau này thì sao, cô không nghiên cứu thuật pháp linh khí nữa à?”
Diệp Mẫn Vi tiếc nuối mà thở dài một tiếng, lắc đầu: “Ta làm không được.”
Thực ra ngay trước lúc xuống núi, nàng vẫn còn đang suy nghĩ xem rốt cuộc trước đây nàng luyện ra thương tinh bằng cách nào. Tuy rằng đợi khi nàng tìm được yểm thú thì sẽ nhớ ra, tuy rằng đầu óc hiện giờ chậm chạp chẳng chịu nghe lời, nhưng nàng vẫn rất kiên nhẫn, say mê như ngày nào, gần như là bản năng.
“Ta nói cũng không sai, Diệp Mẫn Vi, dù cô sống lại bao nhiêu lần cũng chỉ có thể sống thành bộ dáng của Diệp Mẫn Vi. Dù thế giới này long trời lở đất, cô vẫn sẽ là cô như xưa.” Ôn Từ nói một cách dứt khoát.
Diệp Mẫn Vi như thể nghĩ đến điều gì, nghiêm túc nói: “Cái đầu óc bây giờ của ta cũng không tệ, giúp ta hiểu được đạo lý nhân thế. Đợi ta nghiên cứu thêm một chút, những tai loạn ta mang đến, ta cũng có thể nghĩ cách hóa giải.”
Ôn Từ nhìn Diệp Mẫn Vi, dẫu không muốn tỏ ra dễ chịu trước mặt nàng, nhưng vẫn không nhịn được bật cười khẽ.
Diệp Mẫn Vi lòng đầy mong chờ mà nói tiếp: “Ta sắp nhớ ra ngươi rồi.”
Nụ cười trên mặt Ôn Từ vụt tắt.
“Các đào kép ở Phong Y Đường nói, trước đây mỗi năm ngươi đều ăn Tết cùng ta, ngươi còn diễn những vũ nhạc tạp kỹ ngươi học được cho ta xem. Trước kia ta quên mất rồi, thật là đáng tiếc.”
Ôn Từ cụp mắt xuống, ý vị không rõ mà nói: “Cô cảm thấy đáng tiếc sao?”
Diệp Mẫn Vi nghiêng đầu, dùng ánh mắt tinh tế ít ỏi gần đây học được để quan sát Ôn Từ trong chốc lát, nói: “Hình như ngươi không muốn ta nhớ lại?”
Ôn Từ bật cười khinh miệt: “Ta? Ta nào quản được cô, ta chưa từng nghĩ đến việc cắt tỉa cô, từ trước đến nay chỉ có mình cô tự cắt tỉa chính mình.”
Hắn dùng từ rất kỳ lạ, Diệp Mẫn Vi còn chưa kịp suy ngẫm thì thấy Ôn Từ xoay người đi, nói: “Đi thôi, chúng ta đến địa cung đón yểm thú của cô.”
Khi Thu Sanh đẩy cửa sổ Phong Y Đường ra, liền nhìn thấy hai bóng người sóng vai dần khuất nơi cuối phố. Đồ đệ ở bên cạnh bà vui mừng nói nghe nói Ôn sư tổ đến Dự Quân rồi, Tết này sẽ cùng ăn bữa cơm tất niên ở Phong Y Đường.
Thu Sanh tựa vào cửa sổ, nghĩ thầm đám tiểu tử này mà nhìn thấy sư tổ trẻ tuổi thế kia, khong biết sẽ bị dọa thành bộ dạng gì.
Tám năm trước, bà tình cờ gặp lại Ôn Từ ở Dự Quân cũng kinh ngạc đến mức không dám nhận. Bà đã hai bên tóc bạc phơ, mà Ôn sư phụ vẫn anh tuấn trẻ tuổi như hồi bà còn là một đứa trẻ, không thay đổi chút nào.
Khi ấy cũng là mùa đông, cũng là lúc năm hết Tết đến, Ôn sư phụ lại đứng một mình dưới đài Minh An xem bọn họ biểu diễn để lấy tiền cứu tế.
Bà hỏi Ôn sư phụ, không về nhà đón tết cùng vị kia sao?
Ôn Từ lại nhàn nhạt đáp: “Ta với nàng cãi nhau rồi.”
Bà biết Ôn sư phụ rất yêu thích ca múa tạp kỹ, vào dịp Tết các nơi tổ chức lễ hội tưng bừng, người lại luôn quay về ngọn núi sâu kia để ăn Tết, không thể đi du ngoạn thưởng thức.
Thu Sanh chỉ có thể an ủi người rằng như vậy cũng tốt, các nơi ở Kỳ Châu đều tổ chức lễ hội mùa xuân vô cùng hoành tráng, còn có điển lễ tế biển, người có thể tha hồ du ngoạn.
Ôn sư phụ vẫn luôn im lặng, nghe được câu ấy thì lại nói: “Vui cái gì chứ.”
Ôn sư phụ xưa nay luôn là người khó gần và khó hiểu, giờ khắc này Thu Sanh tựa khung cửa sổ, cuối cùng cũng hiểu được hàm ý trong câu nói năm ấy của Ôn sư phụ. Tết là lúc người thân trong gia đình sum vầy, trước kia dù thế nào người cũng phải quay về ngọn núi kia, chắc là vì trên núi có người mà ngài ấy luyến tiếc, ngài ấy xem nơi đó là nhà.
Mà khi ngài ấy đứng cô đơn một mình giữa thế gian đang vui vẻ sum vầy, trong pháo hoa rực rỡ, thì ngài ấy đã là người không còn nhà nữa rồi.
“Ôn sư tổ chẳng phải muốn đón Tết cùng vị trên núi kia sao, sao lại đến chỗ chúng ta?”
Thu Sanh quay đầu nhìn đám đồ đệ của mình, mỉm cười nói: “Tất nhiên là vì vị trên núi kia cũng đến đây rồi, nên Ôn sư phụ mới có thể cùng chúng ta đón Tết.”
Có lẽ năm nay giữa thế gian vui vẻ sum vầy, Ôn sư phụ đã không còn lẻ loi một mình nữa.
