Chương 40
Hôm sau, Ninh trắc phi không còn gặp An Nguyên nữa, đành ngồi lên xe ngựa rời khỏi cung. Sự cưỡng chế của Tùy Chiêu Thành khiến bà ta không còn đường lựa chọn.
Ninh trắc phi vừa xuất cung, trong cung liền yên ắng hẳn, cũng không còn ai can thiệp vào suy nghĩ của An Nguyên, việc cải cách nữ quan tiến hành vô cùng thuận lợi.
Trong lúc cải cách nữ quan, An Nguyên lại phát hiện ra một vấn đề, cung nhân trong cung quá nhiều.
Trong cung vốn dĩ chủ tử không nhiều, một cung điện cũng không cần quá đông người hầu hạ. Như An Nguyên ngày thường cũng chỉ dùng đến bốn tỳ nữ Cầm Kỳ Thư Họa, thêm vài cung nhân quét dọn là đủ rồi.
Thế nhưng riêng cung Chiêu Nguyên lại có đến hơn hai mươi cung nhân. Ngoài cung Chiêu Nguyên và cung Thiên Càn có chủ tử cư trú ra, phần lớn các cung điện còn lại đều bỏ trống.
Dù bỏ trống, vẫn phải có người quét dọn. An Nguyên vừa hỏi mới giật mình, mỗi cung điện lại có đến bảy tám người trông coi.
Một cung điện không người ở thì bẩn được đến đâu, cần gì đến bảy tám người? Chẳng trách trong cung lại có nhiều cung nhân như vậy.
An Nguyên cẩn thận xem lại sổ sách chi tiêu trong cung, phát hiện khoản tiêu hao cho cung nhân cũng là một khoản cực lớn. Những người này ở trong cung, không có khả năng tự nuôi sống bản thân, hoàn toàn dựa vào bổng lộc trong cung.
Cung nhân quanh năm ở trong cung, quần áo bốn mùa, ba bữa ăn mỗi ngày, cùng tiền lương tháng. Số lượng cung nhân đông đảo, tiền bạc nuôi họ mỗi năm chiếm tới một phần tư tổng chi tiêu.
Hơn nữa, chủ tử ít, cần hầu hạ cũng không cần nhiều người đến vậy. Những cung điện không có người ở, nhiều lắm hai ba người là đủ.
An Nguyên nghĩ, có nên nhắc chuyện này với Tùy Chiêu Thành hay không, số bạc ấy hoàn toàn có thể để dành chi cho bách tính nghèo khổ.
Cung nhân đều có tay chân lành lặn, cho ra khỏi cung, tự mình cũng có thể nuôi sống bản thân, đâu giống như ở trong cung, muốn tự nuôi mình cũng không cần.
Hơn nữa, đối với rất nhiều cung nhân, thâm cung vốn chẳng phải nơi tốt lành. Nếu có cơ hội xuất cung, hẳn là họ cũng sẽ nguyện ý, như vậy vừa được lòng dân, lại tiết kiệm được ngân lượng, cớ sao lại không làm.
Nghĩ đến việc này, suốt một buổi chiều An Nguyên đều xem sổ sách chi tiêu và số lượng cung nhân mấy năm gần đây. Việc này nếu muốn làm, cũng không thể nóng vội, phải tính toán cẩn thận.
Mỗi năm đều có cung nhân quá hai mươi bốn tuổi được cho xuất cung, nhưng mỗi năm cũng tuyển vào số lượng tương đương, đi rồi lại đến, số cung nhân chẳng hề giảm.
Nghĩ lại cũng phải, An Nguyên thường thấy trong thoại bản câu “hậu cung ba nghìn giai lệ”, ba nghìn này đương nhiên không phải chỉ có phi tần, mà phần lớn là cung nữ.
Một đế vương, thực ra có vài chục vị phi tần đã là nhiều lắm rồi, hoàng đế cũng là người, sao chịu nổi nhiều nữ nhân đến thế.
Đương nhiên, ngoại trừ những đế vương ham mê nữ sắc, ba nghìn giai lệ vẫn chưa đủ.
Hoàng thượng không phải người háo sắc, Tùy Chiêu Thành đương nhiên cũng không phải. Để nhiều cung nữ như vậy uổng phí tâm lực trong cung cũng không phải việc nhân đạo.
Nhưng trong mắt người ngoài, cung nữ đều được coi là nữ nhân của hoàng đế. Lần này An Nguyên phải học khôn, không thể tự tiện l* m*ng làm việc này, bằng không lại bị kẻ có mưu đồ nắm thóp, nói nàng “ghen tuông”, ngay cả cung tỳ cũng không buông tha.
An Nguyên nghĩ, chuyện này vẫn nên để Tùy Chiêu Thành đứng ra là tốt nhất. Nàng bày mưu tính kế, còn hắn ra mặt sắp xếp.
Nếu Tùy Chiêu Thành đứng ra, người ngoài chỉ thấy hắn anh minh, thương dân, tự nhiên sẽ tán dương.
Nghĩ lại, Tùy Chiêu Thành quả thực chiếm hết tiện nghi. Không biết khi nào An Nguyên đưa ra một quyết định, cũng có thể được bách tính hết lòng ủng hộ như vậy.
Vẫn phải cố gắng thôi, làm “người ngoài” quả thật không dễ, muốn giành được lòng tin của dân, phải đưa ra kết quả khiến dân chúng tâm phục khẩu phục.
Vốn định nói chuyện này với Tùy Chiêu Thành lúc dùng bữa tối, nhưng thấy việc này cũng không nhỏ, nên chọn sau bữa tối. Mỗi tối dùng bữa xong, Tùy Chiêu Thành đều kéo An Nguyên đi dạo trong Ngự Hoa Viên.
“A Thành, ta có một ý định muốn bàn với chàng.”
An Nguyên hơi nghiêng đầu, liếc nhìn Tùy Chiêu Thành.
Tùy Chiêu Thành đáp một tiếng, dùng ánh mắt ra hiệu nàng nói tiếp.
“Ta nghĩ trong cung chi tiêu quá lớn, có thể thả một số cung nhân xuất cung được không? Như vậy vừa tiết kiệm, lại được lòng dân, chàng thấy sao?”
Nghe vậy, Tùy Chiêu Thành có chút kinh ngạc, hỏi ngược lại: “Sao nàng lại có ý nghĩ này?”
“Lúc chuẩn bị cải cách nữ quan, ta xem qua số lượng cung nhân mấy năm gần đây, thấy quá đông, rồi lại xem sổ chi tiêu hằng năm, ngân lượng hao phí cũng nhiều.”
An Nguyên dừng lại rồi nói tiếp: “Trong cung cũng chẳng có mấy chủ tử, không cần nhiều người hầu hạ như vậy. Rất nhiều cung nhân chỉ ở trong cung tiêu hao thời gian, chẳng làm gì cả, quả thật lãng phí.”
“Ừm, những điều này ta chưa từng nghĩ tới.”
Tùy Chiêu Thành gật đầu. Hắn vốn không để tâm đến hậu cung, chi tiêu cho cung nhân lại càng không để trong lòng.
“Điện hạ chỉ cần quản tốt triều chính là được, hậu cung cứ để thiếp thân lo liệu chu toàn.”
An Nguyên chớp mắt với Tùy Chiêu Thành, mang theo vài phần tinh nghịch.
“Ha ha ha, có được hiền thê như vậy, phu quân còn cầu gì nữa!”
Tùy Chiêu Thành cười lớn, ôm lấy vòng eo thon của An Nguyên.
“Vậy là chàng đồng ý rồi sao?”
An Nguyên tựa nhẹ vào ngực hắn, được hắn nửa đẩy nửa dẫn đi về phía trước, ngẩng đầu hỏi.
“Tất nhiên. Khanh Khanh một lòng muốn tiết kiệm cho ta, đương nhiên ta phải thành toàn nguyện vọng làm một thái tôn phi tốt của nàng rồi.”
Trong mắt Tùy Chiêu Thành tràn đầy vui mừng và tán thưởng.
Trước khi An Nguyên nói chuyện này, hắn chưa từng nghĩ cung nhân nhiều thì có vấn đề gì. Dù sao quốc khố Đại Lý sung túc, không thiếu chút tiền ấy. Nhưng nghĩ đến An Nguyên là vì Đại Lý, cũng là vì mình, liền càng thêm vui vẻ.
Dẫu sao sau này trong cung cũng sẽ không có phi tần khác, nuôi nhiều cung nhân như vậy cũng không có chỗ dùng, cho xuất cung cũng tốt, để họ sống cuộc đời của mình.
“Vậy chàng thấy khi nào nhắc chuyện này thì thích hợp?”
An Nguyên nhìn Tùy Chiêu Thành, đáy mắt lộ vẻ tinh ranh cùng chút tính toán nhỏ.
Tùy Chiêu Thành hiểu ra, đây là muốn hắn làm người mở đầu: “Ồ, chẳng phải đây là trách nhiệm của hiền thê như Khanh Khanh sao? Hình như không liên quan gì đến bổn vương.”
Hắn buông eo An Nguyên, chắp tay đi lên trước hai bước, nhìn về đình đài lầu các xa xa, dường như không muốn giúp nàng.
An Nguyên hơi nhíu mày, đôi mắt đẹp trừng lưng Tùy Chiêu Thành, như muốn đốt thủng một lỗ. Nàng hiểu ra, hắn là đang muốn đòi lợi lộc.
“A Thành, chàng giúp ta đi mà, biết chàng là tốt nhất rồi!”
Đành chịu vậy, ai bảo người ta có quyền có thế. Có quyền thế thì là đại gia, phải hầu hạ cẩn thận.
An Nguyên mềm giọng, tiến lên mấy bước, nắm lấy tay áo Tùy Chiêu Thành, khẽ lắc lư, đôi mắt long lanh lộ vẻ ngoan ngoãn.
Tùy Chiêu Thành nhìn bàn tay trắng nõn đang nắm tay áo mình, rồi đối diện với khuôn mặt nũng nịu của An Nguyên, khóe môi khẽ cong lên.
“Chuyện này à, cũng không phải không được. Nhưng lễ thượng vãng lai, Khanh Khanh định làm gì đây?”
An Nguyên bĩu môi, cái đuôi hồ ly cuối cùng cũng lộ ra.
“Cả người thiếp thân đều là của điện hạ rồi, còn có gì để cho điện hạ nữa đâu?”
An Nguyên bước lên phía trước, khom người thi lễ rồi đứng thẳng, ngẩng mắt nhìn Tùy Chiêu Thành, như sắp rơi lệ, trong mắt dường như có nước, trông thật đáng thương.
“Hừ, thật sao?”
Tùy Chiêu Thành không mắc mưu. Về giả vờ đáng thương, An Nguyên xếp thứ hai thì chẳng ai dám xếp thứ nhất. Biết nàng muốn diễn, chi bằng phối hợp chơi cùng.
“Tất nhiên tất nhiên, điện hạ còn muốn gì nữa?”
“Bổn vương…”
Tùy Chiêu Thành kéo An Nguyên vào lòng, bàn tay lớn đặt lên eo nàng, ép nàng sát vào người, “…Đương nhiên là muốn cùng tiểu nương tử xuân tiêu một độ, đêm đêm hoan hảo…”
Hắn ghé sát tai An Nguyên, giọng trầm thấp dịu dàng truyền vào tai, hơi thở nóng rực khiến vành tai nàng đỏ bừng.
An Nguyên biết ngay Tùy Chiêu Thành không có ý tốt. Mỗi lần cần hắn giúp là lại ép nàng. Trông hắn cũng không giống hôn quân, sao lại ham mê mỹ sắc đến vậy?
“Nếu điện hạ đã có cầu, thiếp thân tự nhiên vui lòng đáp ứng, chỉ mong điện hạ thương xót…”
An Nguyên chớp mắt, ánh mắt đổi từ đáng thương sang kiều mị, bàn tay mềm mại đặt lên ngực Tùy Chiêu Thành.
Dù không “lễ thượng vãng lai”, Tùy Chiêu Thành cũng muốn làm gì thì làm. Trước kia nói ba ngày một lần, có bao giờ hắn tuân theo đâu, toàn tùy hứng thôi.
Dùng chuyện vốn đã định sẵn để đổi chút lợi lộc cũng không tệ.
“Khanh Khanh, tiểu yêu tinh nàng từ đâu tới vậy, sao lại chuyên câu hồn người khác vậy?”
Tùy Chiêu Thành nắm lấy bàn tay trắng nõn của An Nguyên, đưa lên miệng cắn nhẹ một cái.
Tiểu yêu tinh này chắc chắn là cố ý câu dẫn hắn.
“Đâu có, thiếp là tâm can của điện hạ, điện hạ có thương thiếp không?”
An Nguyên cảm thấy mình có thể bán “sắc đẹp” để mưu phúc lợi cho cung nhân, quả thực là một thái tôn phi vô cùng có trách nhiệm.
Nhìn dáng vẻ của Tùy Chiêu Thành, An Nguyên diễn cũng vô cùng vui vẻ.
Một thái tôn điện hạ, một thái tôn phi, lại đùa giỡn như vậy trong Ngự Hoa Viên. Nếu để người khác biết, e là cười rụng cả răng.
Tình thú giữa hai người, quả thực không đủ để người ngoài biết tới.
“Đương nhiên bổn vương thương Khanh Khanh, nhưng thế này vẫn chưa đủ, phải “sâu” hơn một chút nữa, Khanh Khanh thấy sao?”
Tùy Chiêu Thành nhấn mạnh chữ “sâu”, dáng vẻ nghiêm trang mà nói những lời cầm thú.
An Nguyên nghiến răng, ban ngày mà nói mấy lời này thật sự ổn sao? Quan trọng là nàng còn hiểu được ý tại ngôn ngoại của hắn, đúng là gần mực thì đen.
Ngày thường đã quá đáng lắm rồi, Tùy Chiêu Thành lại là người luyện võ, tay chân nàng nhỏ bé thế này, sao chịu nổi sự “yêu thương sâu sắc” của hắn.
Vì cung nhân mà đem cả mạng mình ra thì không đáng. Nghĩ thông rồi, An Nguyên giãy ra khỏi tay hắn.
Nét mặt căng lại, lạnh lùng nói: “Nếu điện hạ không muốn giúp, vậy bổn cung không quấy rầy nữa.”
Nói xong liền xoay người định đi.
Tùy Chiêu Thành thấy tình hình không ổn, biết mình trêu quá đà, vội vàng kéo An Nguyên lại, từ phía sau ôm chặt eo nàng: “Khanh Khanh sao vậy? Vừa rồi chẳng phải nói chuyện rất tốt sao?”
“Hừ! Biết ngay là bắt nạt ta, ta không muốn để ý chàng nữa!”
An Nguyên nhìn chằm chằm đôi hài thêu của mình, giọng đầy bất mãn.
“Ha ha ha, chẳng phải ta phối hợp với nàng sao. Có khi nào nàng có dáng vẻ ngoan ngoãn thế này đâu? Rõ ràng là nàng châm ngòi trước, giờ lại đổ lên đầu ta, chẳng phải quá vô lại rồi sao?”
Tùy Chiêu Thành cúi đầu, cằm tựa lên vai An Nguyên, như một con thú cưng cỡ lớn.
“Nhưng… nhưng chàng cũng không thể giở trò lưu manh chứ!”
Chuyện ban đêm đem ra nói ban ngày, vẫn khiến người ta ngượng ngùng. Dù trời đã sẩm tối, nhưng rốt cuộc vẫn là ở bên ngoài.
“Ở đâu ra? Ta thương nàng còn không kịp, sao nỡ giở trò lưu manh với nàng.”
“Nhưng vừa rồi chàng… chàng rõ ràng là…”
“Được rồi được rồi, trêu nàng thôi. Nàng cứ chuẩn bị danh sách số cung nhân định cho xuất cung đi, để ta xem. Chọn thời cơ thích hợp, ta sẽ công bố tin này.”
Tùy Chiêu Thành thu bớt vẻ đùa cợt, trở nên nghiêm túc. Đùa vừa đủ là tình thú, đùa quá khiến An Nguyên không vui thì thành bi kịch.
“Nhưng Khanh Khanh, nàng đúng là nghĩ đủ cách để tiết kiệm cho ta, thái tôn phi này càng làm càng thuận tay.”
Tùy Chiêu Thành trêu chọc nhìn nàng.
“Đương nhiên. Làm việc gì cũng phải nghiêm túc. Ta không thể để bá quan văn võ xem thường, cũng không thể phụ lòng chàng.”
Nghe vậy, lòng Tùy Chiêu Thành dâng lên ngọt ngào. Khanh Khanh nghĩ được như thế, thật là không gì tốt hơn.
“Ừ, nhớ đưa danh sách cho ta xem. Thái tôn phi nương nương tận trách.”
Tùy Chiêu Thành xoa xoa gò má An Nguyên, cười nói.
“Được, vài hôm nữa ta đưa cho chàng.”
Thấy Tùy Chiêu Thành đã đáp ứng, An Nguyên nghĩ cũng không thể để hắn nghĩ suông một lần. Nàng quay đầu, nhón chân hôn nhẹ lên khóe môi hắn, nụ cười rực rỡ như hoa.
“Thưởng cho chàng.”
“Nếu đã là thưởng, vậy thì thưởng thêm chút nữa đi. Dù sao ta cũng vì nàng mà bỏ cả hậu cung ba nghìn giai lệ…”
Tùy Chiêu Thành không cho An Nguyên nói thêm, lại cúi xuống hôn gấp gáp. Hai người đứng ngay trong Ngự Hoa Viên, hôn nhau không nỡ rời, trong gió lạnh và đêm tối, nhiệt tình như lửa.
Trở về cung Chiêu Nguyên, Tùy Chiêu Thành vừa nhận đủ “lợi lộc” kia, nào chịu buông An Nguyên dễ dàng. Hai người còn chưa kịp tắm gội thay y phục, An Nguyên đã bị hắn bế thẳng vào tẩm điện.
Một đêm xuân tiêu, tự nhiên mỹ mãn.
Việc này đã gần như định xong, An Nguyên liền bắt tay chuẩn bị, người nào ở lại, người nào xuất cung.
Nàng gọi Lâm ma ma tới, muốn nghe ý kiến của bà.
“Ma ma, ta nghĩ trước tiên cho những cung nhân quá hai mươi tuổi xuất cung, theo nguyên tắc tự nguyện. Phần lớn hẳn là không muốn ở lại trong cung đúng không?”
“Nương nương, nô tỳ nghĩ e rằng có không ít người không muốn rời cung. Ở trong cung có lương tháng, lại không phải làm nhiều việc, so với ngoài cung còn dễ chịu hơn.”
Nếu là trước kia, có lẽ đa số đều muốn rời cung, nhưng nay tình hình khác rồi, trong cung rất nhàn, cũng không cần hầu hạ chủ tử.
“Cũng phải,”
An Nguyên nghĩ ngợi, “Vậy thế này đi, người xuất cung sẽ được cấp một khoản bạc, coi như phí xuất cung. Tuổi còn trẻ cũng dễ tìm nhân duyên, cho chút bạc để họ ra ngoài xuất giá.”
“Ừm, nương nương nghĩ chu toàn. Tìm được một phu gia tốt, vẫn là mong muốn của rất nhiều người.”
Có chút bạc mang theo, xuất cung xuất giá cũng thuận lợi hơn.
“Còn một vấn đề nữa, trong cung tuy chủ tử không nhiều, nhưng lục cung các ty, mỗi nơi đều cần người phụ trách. Ta nghĩ để những cung nhân chuẩn bị xuất cung đào tạo người phía dưới, đợi khi người dưới có thể tiếp nhận, họ mới rời đi.”
Lâm ma ma liên tục gật đầu, trên mặt lộ vẻ hài lòng, rõ ràng rất tán thành suy nghĩ của An Nguyên.
“Nương nương, nô tỳ thấy cách làm của người đã rất tốt rồi, nô tỳ cũng không giúp được gì thêm.”
“Tuổi ta còn nhỏ, suy nghĩ không chín chắn bằng ma ma. Phải qua mắt ma ma, ta mới yên tâm chuẩn bị.”
An Nguyên rất tin tưởng Lâm ma ma, luôn cảm thấy giữa hai người có sự thân cận khó nói.
“Nếu vậy, nô tỳ có một chuyện muốn nói với nương nương. Trước đây trong cung có một số cung tỳ bị chủ tử phạt, có người bị cấm xuất cung, lại bị đày đi làm việc vừa khổ vừa nặng. Chi bằng nhân cơ hội này, cũng thả họ ra ngoài.”
“Lại có chuyện như vậy sao? Ta chưa từng biết. Bất kể trước kia làm gì, cũng không cần hao phí cả đời trong cung. Vậy ta cũng đưa những người này vào danh sách.”
Trong lòng An Nguyên cũng hiểu, những cung tỳ bị phạt ấy, mười phần thì chín phần cũng không hề làm chuyện gì tày trời, chỉ là không vừa lòng chủ tử mà thôi.
Giờ chủ tử đã không còn, cũng chẳng cần thiết để họ lãng phí thanh xuân trong cung nữa.
“Nô tỳ từng quen một cung tỳ, chỉ vì đắc tội với tiên thục phi mà bị phạt vào Dịch đình, nay nghĩ lại cũng đã ba mươi tuổi rồi.”
Trong mắt Lâm ma ma thoáng hiện nét buồn bã, vừa bất lực vừa đau lòng.
“Vậy ma ma có thể đi nói tin vui này cho nàng ấy rồi, chắc chắn sẽ mừng lắm.”
An Nguyên nghĩ, đã làm thì làm cho trọn vẹn, vừa tiết kiệm chi tiêu, lại khiến lòng dân quy phục.
“Có nương nương trấn giữ hậu cung, Đại Lý tất sẽ ngày càng tốt hơn. Đại Lý có nương nương, thật là phúc khí.”
“Ma ma quá lời rồi. Ta chỉ muốn Đại Lý ngày càng tốt, để thái tôn điện hạ cũng nhẹ gánh hơn.”
Đã bàn bạc xong với Lâm ma ma, An Nguyên liền đưa danh sách cho Tùy Chiêu Thành xem, đồng thời dần dần tiết lộ tin tức ra ngoài.
Tùy Chiêu Thành xem xong, trước khi ngủ, hai người nằm trên giường, hắn ôm An Nguyên và nói về chuyện này.
“Khanh Khanh, hoàng tổ phụ đã nói với ta, khoảng tháng năm sẽ nhường ngôi cho ta. Ta nghĩ đến lúc đó nhân cớ này mà đại xá thiên hạ.”
“Nhanh vậy sao? Thân thể hoàng tổ phụ không khỏe ư?”
An Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn, đáy mắt đầy lo lắng.
“Không phải. Thân thể hoàng tổ phụ thân thể vẫn khoẻ, chỉ là muốn an hưởng tuổi già, không muốn lao tâm nữa. Thực ra năm ngoái đã muốn truyền ngôi cho ta rồi, chỉ là nghĩ nàng vừa tới Đại Lý, đã ngồi lên vị trí hoàng hậu e là sẽ khiến nàng bất an.”
Tùy Chiêu Thành nói rồi kéo An Nguyên sát hơn, đặt lên trán nàng một nụ hôn.
“Ồ…”
Đây là lần đầu Tùy Chiêu Thành nhắc đến chuyện này, An Nguyên còn chưa kịp phản ứng.
Trước khi tới Đại Lý, An Nguyên thực sự nghĩ mình chỉ là một quân cờ trong hậu cung của Tùy Chiêu Thành, chưa từng nghĩ sẽ làm hoàng hậu của hắn.
Thái tôn phi và hoàng hậu mang ý nghĩa khác nhau. Làm hoàng hậu, chính là quốc mẫu của Đại Lý, quốc mẫu không thể dễ dàng phế bỏ, đủ thấy Tùy Chiêu Thành thật sự để nàng trong lòng.
“Nàng ngây ra rồi à?”
Thấy An Nguyên không nói gì, Tùy Chiêu Thành có chút kỳ lạ.
“Không, ta buồn ngủ rồi, nghỉ thôi.”
An Nguyên nghĩ mình vẫn đừng nói ra chuyện trước kia, kẻo Tùy Chiêu Thành lại giận nàng.
Vài ngày sau, An Nguyên công bố tin cho cung tỳ xuất cung, lục cung chấn động, nhất thời hậu cung trở nên náo nhiệt.
An Nguyên cũng vui mừng, cảm thấy việc này cứ thế mà tiến hành thuận lợi.
Chỉ là… mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Sáng sớm, An Nguyên còn đang rửa mặt trang điểm, đã thấy Như Kỳ với vẻ mặt hơi hoảng hốt bước vào.
“Nương nương, trong cung xảy ra án mạng rồi!”
