Yêu Thương Hết Mực - Điềm Nhu

Chương 41



Chương 41

“Sao lại như vậy?”
An Nguyên cau mày. Hiện giờ hậu cung chỉ có một mình nàng là chủ tử, chẳng lẽ còn có chuyện đấu đá gì sao?
“Ở Dịch đình có một cung tỳ tên Bích Tú, đã gieo mình xuống giếng. Bị cung nhân đi lấy nước buổi sáng phát hiện, khi vớt lên thì đã không còn thở nữa.”
Như Kỳ nghĩ thế nào cũng không hiểu được, rõ ràng sắp được thả ra khỏi cung, sao lại chọn đúng lúc này mà nhảy giếng?
“Là tự vẫn hay bị người khác hại?”
Dịch đình là nơi tập trung mọi việc nặng nhọc, khổ sai trong cung, cơ bản những ai vào Dịch đình đều là cung nhân phạm lỗi.
Cũng nhờ Lâm ma ma nhắc nhở, An Nguyên mới đưa những cung tỳ trong đó vào diện được xét xuất cung. Chẳng lẽ là không muốn rời cung sao?
An Nguyên nghĩ mãi cũng không hiểu, vừa có thể rời khỏi Dịch đình, lại còn được nhận bạc xuất cung, có lợi không hại, cớ sao lại không làm?
Vào đúng thời điểm then chốt này mà gieo mình xuống giếng, nếu quả thật vì chuyện thả cung nữ xuất cung mà chết, để bá quan văn võ biết được, lại sẽ có thêm không ít tấu chương dâng lên.
“Ngỗ tác vẫn chưa tới. Vừa rồi là quản sự của Dịch đình tới bẩm báo, nô tỳ cũng không rõ lắm.”
“Lập tức đi điều tra, xem cung nữ này có liên quan với ai, vì sao lại nhảy giếng.”
“Vâng.”
Như Kỳ nhận lệnh, lui ra ngoài.
Từ sáng cho tới sau khi dùng xong điểm tâm, chân mày An Nguyên vẫn chưa giãn ra. Hôm nay Tùy Chiêu Thành đúng lúc có việc ở ngoài cung, sáng sớm đã xuất cung, Lâm ma ma cũng không thấy bóng dáng đâu.
Gặp chuyện như thế này, nhất thời An Nguyên không biết nên xử lý ra sao. Đây là lần đầu tiên nàng gặp chuyện chết người, dù chỉ là một cung tỳ, nhưng cũng là một mạng người.
An Nguyên ngồi trong điện, chờ Như Kỳ trở về. Dịch đình vừa xảy ra án mạng, nàng không tiện đến đó. Không có chủ tử nào lại hạ mình đi xem một cung tỳ đã chết, lại còn là cung tỳ ở Dịch đình, truyền ra ngoài cũng không hay.
“Nương nương.”
Lâm ma ma từ bên ngoài bước vào, khom người hành lễ.
“Ma ma tới rồi.”
Thấy Lâm ma ma, cuối cùng hàng mày của An Nguyên cũng giãn ra.
“Ma ma có nghe chuyện ở Dịch đình có một cung tỳ gieo mình xuống giếng không?”
An Nguyên vội vàng hỏi để xin chủ ý, hoàn toàn không để ý tới thần sắc khác thường của Lâm ma ma.
“Nương nương, Bích Tú chính là cung nhân mà trước đó nô tỳ từng nói là quen biết. Không ngờ… không ngờ lại thành ra thế này!”
Giọng Lâm ma ma run run, hẳn là vừa rồi đã đi xem Bích Tú.
Lúc này An Nguyên mới nhận ra sắc mặt Lâm ma ma nặng nề, lưng đã còng xuống, dáng vẻ già nua bỗng hiện rõ. Tuổi tác đã cao, điều đáng sợ nhất chính là sinh ly tử biệt.
“Ma ma ngồi xuống nói đi, kể kỹ cho ta nghe, ta mới xem được là ai đã hại nàng ấy.”
An Nguyên đỡ Lâm ma ma ngồi xuống ghế, bảo Minh Cầm dâng trà nóng.
“Trước kia Bích Tú là cung nữ nhị đẳng ở cung Ngọc Khê của tiên huệ phi, từng có giao tình với nô tỳ, qua lại thân thiết hơn chút, bị tiên huệ phi phát hiện, cho rằng Bích Tú là người của tiên hoàng hậu, trong cơn tức giận nên liền đày nàng vào Dịch đình.”
Lâm ma ma nhớ lại chuyện năm xưa, vẫn thấy hối hận, sớm biết thế đã không qua lại.
“Khi ấy nô tỳ đang theo thái tôn điện hạ ở trong cung của tiên hoàng hậu, vốn định cầu tiên hoàng hậu cứu Bích Tú, nhưng giao tình giữa nô tỳ và tiên hoàng hậu không đủ, lại phải thêm phần của thái tôn điện hạ, nên không dám mở miệng.”
Thật ra có mở miệng cũng vô ích. Tiên huệ phi vốn là người thù dai, nếu Bích Tú được tiên hoàng hậu cứu ra, bà ta càng tin chắc là Bích Tú là tai mắt của tiên hoàng hậu, dù có rời Dịch đình, tiên huệ phi cũng sẽ không buông tha.
“Trước đó nô tỳ nhắc đến chuyện này, cũng chỉ nghĩ nếu nàng ấy có thể xuất cung, nô tỳ sẽ chuẩn bị cho nàng ấy đủ bạc, trong lòng cũng yên tâm hơn. Mấy hôm trước khi nô tỳ nói chuyện với nàng ấy, đã thấy nàng ấy có chút khác lạ, nhưng nô tỳ không nghĩ nhiều. Ai ngờ… Haiz!”
Lâm ma ma thở dài. Kế hoạch không theo kịp biến hóa, rõ ràng đã tính toán rất tốt, ai ngờ lại có kết cục như vậy.
“Vậy là vì nàng ấy không muốn xuất cung, nên mới nhảy giếng sao?”
An Nguyên có chút nghi ngờ. Nếu thật sự không muốn rời cung, nói với Lâm ma ma một tiếng, biết mối quan hệ của Lâm ma ma với cung Chiêu Nguyên, cầu xin đôi câu, đương nhiên cũng không ai ép nàng ấy xuất cung.
“Nô tỳ cảm thấy không giống tự vẫn. Dịch đình là nơi khổ sai, ai cũng mong sớm rời khỏi. Nay có cơ hội rời đi, sao lại nghĩ quẩn chứ?”
“Vậy theo ma ma, là bị người khác hại?”
“Haiz, nô tỳ cũng không rõ. Rời cung đã nhiều năm, tình hình những năm gần đây của nàng ấy, nô tỳ cũng không biết.”
“Ma ma đừng lo, nhất định sẽ điều tra rõ ràng. Nếu là bị người khác hại chết, ta sẽ trả cho nàng ấy một công đạo.”
Lâm ma ma gật đầu đáp lời, nhưng nét mặt vẫn đầy lo lắng. Thật ra An Nguyên cũng hiểu, nói vậy cũng chẳng có ích gì, người đã chết rồi, công đạo còn có ý nghĩa gì nữa đâu.
Xem ra trong cung phải siết chặt cung quy hơn. Nếu thật sự là có kẻ cố ý hại người, thì quá đỗi to gan rồi. Trong cung mà còn dám ngang ngược như vậy, chuyện này tuyệt đối không thể có lần thứ hai.
“Là nô tỳ không tốt. Nếu nô tỳ không nhắc tới, ít nhất nàng ấy vẫn còn sống.”
“Ma ma đừng tự trách. Chuyện đã đến nước này, tự trách cũng vô dụng. Quan trọng là mau chóng tìm ra chân tướng.”
An Nguyên an ủi Lâm ma ma một lúc, rồi để bà lui xuống nghỉ ngơi. Tuổi tác đã cao, lại gặp cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, khó tránh khỏi đau buồn.
Lâm ma ma vừa lui không lâu, Như Kỳ đã trở về.
“Nương nương, ngỗ tác nói trên người Bích Tú không có vết thương nào khác, trông giống như là tự mình nhảy giếng.”
“Tuổi tác nàng ấy thế nào?”
“Đã ngoài ba mươi. Ở Dịch đình vẫn chỉ là một cung tỳ quét dọn có tên. Nô tỳ thấy cũng kỳ lạ, nhiều năm như vậy rồi, không thể nào vẫn chỉ là cung tỳ.”
“Không lạ. Có người cố tình làm khó nàng ấy.”
Đã bị tiên huệ phi ghét bỏ, đương nhiên sẽ không cho nàng leo lên.
“Còn chỗ nào khả nghi không?”
“Có… chỉ là…”
Như Kỳ do dự, “Nghe nói Bích Tú có một người đối thực, là thái giám ở Ngự Mã Tràng.”
“Đối thực?”
An Nguyên cũng từng nghe nói trong cung có cung nữ và thái giám kết thành đối thực, nhưng thường phải được phía trên đồng ý, bằng không thì không được tự tiện.
Hơn nữa, Bích Tú là một cung tỳ ở Dịch đình, lại từng đắc tội với tiên huệ phi, sao lại có người dám lén kết đối thực với nàng?
“Dung mạo Bích Tú thế nào?”
“Nô tỳ tới xem thì đã không nhìn rõ nữa, nhưng nghe các cung nhân khác nói, Bích Tú có vài phần tư sắc, cũng vì thế mà từng bị chèn ép.”
“Vậy là đúng rồi.”
Anh hùng khó qua ải mỹ nhân, nếu Bích Tú có dung mạo, thái giám kia động lòng cũng không có gì lạ.
“Tính tình Bích Tú thế nào, có đắc tội với ai không?”
“Nghe nói ngày thường Bích Tú đều độc lai độc vãng, không hay tụ tập với người khác. Dù không được yêu thích, nhưng cũng không đắc tội ai.”
Không đắc tội ai, lại bị nhốt trong Dịch đình khó mà ra ngoài, vậy khả năng bị người ta hại chết lại càng thấp đi vài phần.
“Thái giám kia thì sao?”
Nếu Bích Tú và hắn ta là đối thực, Bích Tú chết rồi, lẽ ra hắn phải rất đau lòng mới đúng.
“Nô tỳ chưa gặp thái giám đó. Chuyện đối thực này cũng là cung nhân khác lén nói với nô tỳ. Những việc như vậy, nếu chưa được chủ tử đồng ý, đều không thể công khai.”
E rằng thái giám kia cũng coi như chưa từng quen biết Bích Tú, dù sao trong cung thứ không thiếu nhất chính là cung tỳ, Bích Tú không còn, vẫn còn người khác.
“Cũng phải. Nếu phía trên truy cứu, hắn cũng khó thoát.”
An Nguyên nghĩ lại, nếu theo lời Lâm ma ma, Bích Tú không nên là người tự sát. Nếu nàng muốn được giải thoát, chịu khổ ở Dịch đình bao nhiêu năm như vậy, đã sớm nhảy giếng rồi.
Nhưng mà đúng lúc này, sắp được xuất cung lại nghĩ quẩn, quả thực có khả nghi.
“Như Kỳ, ngươi dẫn hai cung nhân sức khỏe khá một chút, tới Ngự Mã Tràng tìm hắn, xem hắn có biết chuyện này không.”
An Nguyên vẫn không tin Bích Tú tự nhảy giếng. Nếu là người khác, kẻ đáng nghi nhất chính là đối thực của nàng.
Như Kỳ đi rồi, An Nguyên một mình ngồi đó. Đây là lần đầu nàng gặp chuyện như vậy, lại là một mạng người.
Có lẽ trong mắt nhiều người, nàng ta chỉ là một cung nữ mà thôi, nhưng An Nguyên cảm thấy chuyện này phần lớn có liên quan tới việc cải chế của mình. Nàng không muốn tay mình vấy máu.
Dẫu rằng hậu cung vốn là đài cao chất bằng xương trắng, nhưng An Nguyên không chỉ một lần nghĩ tới, đứng trên cao lạnh lẽo như vậy, liệu trong những đêm khuya mộng hồi, có cảm nhận được từng luồng hàn khí truyền lên từ dưới đài cao hay không?
Như Kỳ trở về rất nhanh, chưa đầy nửa canh giờ, phía sau còn dẫn theo một cung nhân, hẳn chính là đối thực của Bích Tú.
“Nương nương, đây là cung nhân Ngự Mã Tràng, Lưu Hà.”
“Nô tài bái kiến nương nương, nương nương vạn phúc.”
Lưu Hà quỳ sụp xuống đất, phủ phục, An Nguyên không nhìn rõ mặt hắn.
An Nguyên dùng ánh mắt hỏi Như Kỳ vì sao lại dẫn người về. Nàng vốn chỉ muốn Như Kỳ đi hỏi thăm một chút mà thôi.
“Bẩm nương nương, hắn nói không quen biết Bích Tú. Nô tỳ thấy ánh mắt hắn lảng tránh, nên liền áp giải hắn về đây.”
“Ồ? Lưu Hà, bổn cung hỏi ngươi, có quen biết Bích Tú không?”
An Nguyên tin Như Kỳ sẽ không nghe nhầm. Nếu không có chuyện này, cung nhân Dịch đình cũng không dám nói với Như Kỳ, vậy chỉ có thể là Lưu Hà đang nói dối.
“Bẩm… bẩm nương nương, nô tài không quen biết.”
So với lúc đối diện Như Kỳ, đối mặt với An Nguyên, Lưu Hà càng thêm căng thẳng.
Hắn vốn chỉ là một thái giám quản sự nhỏ ở Ngự Mã Tràng. Nghe nói Như Kỳ là đại cung nữ của cung Chiêu Nguyên, đã đủ khiến hắn run sợ. Bây hiờ đối diện An Nguyên, nói chuyện cũng run rẩy.
“Thật sao? Vậy Như Kỳ, phái người đi lục soát phòng của hắn, xem thật kỹ cho ta.”
Lưu Hà là tiểu quản sự, Ngự Mã Tràng rộng như vậy chắc chắn hắn có phòng riêng, nhưng Bích Tú ở Dịch đình thì không được như vậy. Nếu hai người thật sự là đối thực, trong phòng Lưu Hà tất nhiên sẽ có vài món đồ nhỏ của Bích Tú.
“Khoan đã, nương nương, nô tài quen biết…”
Như Kỳ vừa định đi sắp xếp, Lưu Hà đã mở miệng.
Trong phòng hắn có túi thơm do Bích Tú thêu, còn có y phục Bích Tú làm. Cung nhân ở cùng Bích Tú đều nhận ra đường kim mũi chỉ của nàng, không thể giấu được.
“Bích Tú nhảy giếng, ngươi có biết không?”
An Nguyên không để tâm việc hắn đổi lời, trực tiếp hỏi.
“Nô tài không biết.”
Lưu Hà vẫn cúi đầu quỳ trên đất, giọng nói luôn run run.
“Vậy vì sao vừa rồi lại nói dối?”
Giọng An Nguyên nặng thêm vài phần.
“Nô tài… nô tài sợ nương nương trách phạt…”
An Nguyên gật đầu, cũng có thể chấp nhận. Lén kết đối thực với cung tỳ quả thực là phạm cung quy, nhưng bên dưới cũng có không ít người làm vậy. Chỉ cần không bị phát hiện, kỳ thực cũng không sao.
“Vậy tối qua ngươi có gặp Bích Tú không?”
“Không có, nô tài ngủ sớm…”
“Ồ? Nhưng có cung nhân nói đêm qua nhìn thấy ngươi và Bích Tú dưới gốc cây lớn trong sân Dịch đình, kéo kéo níu níu. Ngươi giải thích thế nào?”
“Cái này… nô tài…”
Lưu Hà bắt đầu ấp úng, tay cũng run lên.
“Ngươi nên nghĩ cho kỹ, kẻo phải chịu nỗi khổ da thịt.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...