Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 24



“Đúng vậy, một rừng hoa đào rất lớn, ít cũng phải phủ kín một ngọn núi.” 
Ông quản gia vừa nói vừa khoa tay múa chân minh họa.


Nhật Bản nổi tiếng với hoa anh đào, nhắc đến nơi này thì điều đầu tiên mọi người nghĩ tới cũng chính là loài hoa đó. Nhưng nếu là cả một ngọn núi đầy hoa đào thì phạm vi điều tra lập tức thu hẹp đáng kể. Đường Phi lấy điện thoại ra, mở bản đồ tra cứu các vườn đào trong huyện này.

Quả nhiên, ở gần khách sạn có một vườn đào. Hiện tại không phải mùa hoa nở, mà đang đúng vào thời điểm đào chín.

Đường Phi lập tức nói: “Tôi phải đến vườn đào một chuyến. Thứ đó rất có thể đang ẩn thân ở đó.”

Ông Hồng hỏi: “Cần chị đi cùng không?”

“Chị đi cũng không giúp được gì đâu. Quản gia, ông đi với tôi.” Đường Phi quay sang nói với ông quản gia.

“??” Ông quản gia trợn mắt ngơ ngác: “Tôi, tôi có giúp được gì sao?”

Đường Phi gật đầu: “Trong ba người chúng ta, ông là người duy nhất từng nhìn thấy thứ đó mà nó lại không hề hứng thú gì với ông. Ông đi cùng tôi, biết đâu sẽ giúp được.”

Ông quản gia sờ sờ lên má mình, nghiêm túc nói: “…Chắc là nó bị cơ bụng tám múi của lão già này dọa cho bỏ chạy rồi.”

Đường Phi: “…”

Ông Hồng: “…”

*

Lái xe đến vườn đào mất khoảng mười sáu phút. Đường Phi cho xe tấp vào lề, ông quản gia cầm gương bát quái, kéo áo lên để lộ bùa chú dán trên “cơ bụng tám múi” rồi bước xuống xe.

Đường Phi cũng cầm kiếm xuống theo. Nhìn thấy ông quản gia vẫn đang vén áo khoe “cơ bụng”, cô không biết nên nói gì cho phải. Trong điều kiện ánh sáng yếu, cơ bụng tám múi đó nhìn… cũng khá giống thật? Kỹ thuật vẽ cơ bụng giả của ông già này mà không lên livestream thì đúng là uổng phí tài năng rồi.

Ông quản gia rón rén theo sau Đường Phi, đến trước cổng vườn đào, nhỏ giọng hỏi: “Đại sư, tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

Đường Phi đáp: “Tất nhiên là gõ cửa rồi!”

Nói xong, cô bước lên trước ấn chuông cửa, dùng tiếng Nhật hỏi vọng vào xem có ai ở nhà không. Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi, là chủ vườn ra mở cửa. Sau khi nghe rõ mục đích của Đường Phi, ông ta không tỏ vẻ nghi ngờ mà ngược lại hỏi lại: “Người mất tích mà cô nói… là ba người đàn ông đúng không?”

Đường Phi gật đầu: “Sao ông biết?”

“Vào đi.” Chủ vườn mời họ vào nhà, dẫn cả hai vào bên trong.

Không gian trong nhà khá chật hẹp, chất đầy thùng giấy rỗng và dụng cụ thu hoạch đào. Trên bức tường sau tivi treo một chiếc tivi 32 inch, hai bên dán mấy bức tranh, trong đó là những cái bóng lờ mờ có hình dáng giống như đàn ông.

Trên kệ tivi đặt một lư hương, hương vẫn còn cháy âm ỉ. Còn trên màn hình tivi, là hình ảnh một khu rừng hoa đào tuyệt đẹp. Ở cuối con đường nhỏ trong rừng, có một tấm bia đá, trên đó khắc ba chữ Hán cổ: “Thanh Khâu”.

Chủ vườn đào chỉ vào những bức tranh treo trên tường và màn hình tivi rồi nói: “Người dân ở đây đều thờ cúng Ngọc Tảo Tiền. Mỗi nhà đều sẽ treo tranh và tượng của bà ấy. Ba năm trước, vào một mùa xuân, cả vườn đào của tôi đang nở rộ, vậy mà chỉ sau một đêm… toàn bộ hoa rụng sạch. Còn bức tranh Ngọc Tảo Tiền trong nhà tôi thì đột nhiên thay đổi hình dạng. Vài ngày sau, người phụ nữ trong tranh biến mất, thay vào đó là bóng đen của một người đàn ông. Còn chiếc tivi nhà tôi thì không thể mở lên được nữa. Sau đó, khi mở được lại thì màn hình đã hiện ra hình ảnh này. Dù tôi có rút nguồn điện, nó vẫn không tắt được.”

“Khu vườn này là tôi và vợ tôi cùng nhau vun trồng. Sau khi bà ấy mất, tôi già rồi, cũng nghĩ nếu nó muốn lấy mạng tôi thì cứ lấy. Nhưng không ngờ ngày qua ngày trôi đi, tôi lại vẫn bình an vô sự. Chỉ có điều, bóng người trong tranh cứ dần nhiều lên, từ một thành hai, rồi lại thành ba…”

“Sau đó, có một ngày một vị khách ở khách sạn gần đây bị mất tích, cảnh sát đến vườn cây ăn quả của tôi để lấy lời khai, hỏi tôi có từng nhìn thấy người khả nghi nào không. Trong lúc trò chuyện, tôi mới biết rằng trong vòng một năm qua, đã có đúng ba người đàn ông mất tích ở khu vực này. Sau khi sự việc xảy ra, tôi đã đặc biệt đến đồn cảnh sát báo án, nhưng họ lại không tiếp nhận. Rồi tối nay, tôi dậy đi vệ sinh, quay lại nhìn thì thấy… bóng người trong tranh đã từ ba thành sáu.”

Đường Phi cau mày hỏi: “Một năm mất tích ba người, chính quyền địa phương không chú ý đến à?”

Chủ vườn gật đầu đáp: “Tất nhiên là đã tìm kiếm rồi. Nhưng cấp trên chắc lo mấy vụ mất tích này sẽ ảnh hưởng đến ngành du lịch ở khu vực này, nên chuyện đó cứ bị đè xuống mãi.”

Ông quản gia ghé sát lại gần Đường Phi, nhỏ giọng hỏi: “Đại sư, trên tivi viết chữ ‘Thanh Khâu’… chẳng lẽ thật sự là hồ ly tinh bắt cậu chủ nhà chúng tôi đi sao?”

“Cũng có khả năng.” Đường Phi gật đầu.

Ông quản gia lập tức thở phào nhẹ nhõm, trên mặt còn lộ ra nụ cười nhẹ nhõm.

Đường Phi thấy biểu cảm của ông thì hơi khó hiểu, hỏi: “Biểu cảm gì kỳ vậy? Ông không lo cho sự an toàn của cậu chủ nhà mình à?”

“Nếu không phải là ma quỷ mà chỉ là một con hồ ly thèm khát đàn ông, vậy khả năng sống sót của cậu chủ nhà tôi chắc chắn là rất cao đúng không?” Lão quản gia lại thở phào nhẹ nhõm:  “Cậu chủ nhà tôi vừa đẹp trai lại phong độ, nếu là hồ ly tinh thì chắc sẽ muốn thể hiện kỹ thuật, có khi không nỡ ăn thịt cậu sớm đâu.”

Đường Phi: “…” Nghe cũng… hợp lý phết.

Cô đứng trước bức tường nền tivi, quan sát kỹ lưỡng một lượt, cuối cùng cũng phát hiện ra điều bất thường. Cô rút điện thoại ra, gọi cho bà chủ Hà Tiên Tiên ở trong nước.

Vừa nghe xong tình hình bên này, Hà Tiên Tiên “ồ” một tiếng: “Thời đại nào rồi mà còn có hồ ly tinh dám công khai hại người hả? Một lần bắt cóc hẳn ba ngôi sao? Cái khẩu vị cũng lớn thật đấy!”

Đường Phi hỏi: “Chị biết lai lịch con hồ ly đó không?”

Hà Tiên Tiên đang đắp mặt nạ, kẹp điện thoại giữa tai và vai, vừa nghe vừa đi tới giá sách, lấy một quyển gia phả tộc Thanh Khâu xuống. Ngón tay chị ấy điểm nhẹ một cái, một làn sương mù màu hồng phấn bay ra, lật sách “vù vù” đến đúng trang 3001.

Sau khi lướt mắt đọc nhanh, chị giải thích:  “Tìm được rồi, là Hồ Đào Hoa, hậu duệ của Đát Kỷ và Trụ Vương. Con hồ ly nhỏ này lẽ ra vừa sinh ra là phải chết, nhưng Trụ Vương vì muốn giữ lại đứa con gái út này, nên đã dùng Tụ Hồn Châu cùng với hoa đào để giúp nó tái sinh. Cơ thể của nó là hoa đào hóa thành, vốn dĩ không vững chắc. Có lẽ vì không có thân xác thật, nên nó phải tìm thứ gì đó để ký sinh, ví dụ như tranh vẽ, tivi, cây cối, v.v… Có thể cũng chính vì vậy mà nó trú ngụ trong tivi. Con hồ ly đào hoa này sau thời Đường thì bị Đát Kỷ đưa sang Nhật.”

“Khoan đã, ý chị là… truyền thuyết về Đát Kỷ chính là truyền thuyết về Ngọc Tảo Tiền, là thật sao?”

“Còn thật hơn cả Thành Cát Tư Hãn ấy chứ. Sau khi nhà Ân Thương bị diệt, Đát Kỷ bị các pháp sư trừ tà truy đuổi, chỉ còn lại ba cái mạng. Để giữ mạng, cô ta chạy sang Ấn Độ, quyến rũ Thái tử nước Ma Kiệt Đà, khiến cả vương quốc đó cũng sụp đổ. Sau khi Ma Kiệt Đà sụp đổ, Đát Kỷ lại mang con gái quay về Trung Quốc, có lẽ là vì đứa con này? Lý do cụ thể thì không rõ, chẳng ai biết chính xác. Khi hai mẹ con quay về, Trung Quốc đang ở thời Đường. Có thể vì áp lực từ các pháp sư trừ tà trong nước quá lớn, nên cô ta theo sứ giả Nhật Bản về nước họ, biến thành Nữ tảo, sau lại được Thiên hoàng để ý nên đổi tên thành Ngọc Tảo Tiền.”

“Nhưng số cô ta cũng khổ, gặp ngay ông tổ nghề trừ yêu bên Nhật – Âm Dương sư Abe No Yasuchika. Khi bị phát hiện là hồ ly tinh, tướng quân Miura No Suke đã liên minh với Abe cùng đám âm dương sư hợp sức tiêu diệt cô ta, chém đứt chiếc đuôi cuối cùng, hoàn toàn chết đi. Còn con hồ ly đào hoa kia, cũng biến mất mấy trăm năm. Không ngờ lại bị các người đụng trúng. Tôi nên khen các người là may mắn, hay là… quá may mắn đây?”

Đường Phi gật đầu, thở dài một tiếng: “Có lẽ đúng là bọn tôi quá may mắn rồi. Yêu đào hoa chắc đã nhốt mấy người bạn của tôi vào trong ảo cảnh rồi. Tôi nên làm gì bây giờ?”

Hà Tiên Tiên nhảy xuống khỏi giá sách, uống một chén trà rồi nói: “Nếu em bước vào ảo cảnh của nó, đạo pháp của em sẽ bị suy yếu một nửa. Tuy nhiên, em có thể dùng bùa phản giới để cách ly bản thân khỏi ảnh hưởng của ảo cảnh. Nhưng mà, em biết đấy, loại bùa này ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể em, có thể khiến kinh nguyệt của em đến sớm. Với thể chất của em, chuyện đó cực kỳ nguy hiểm. Chị không khuyến khích em dùng đâu. Tiền mất còn có thể kiếm lại, chứ mất mạng thì chẳng đáng.”

“Tôi biết rồi.” Chưa để bà chủ nói hết câu, Đường Phi đã ngắt điện thoại.

Cô siết chặt thanh kiếm, quay đầu nói với ông quản gia: “Đừng quên, một năm mặt nạ dưỡng da. Nếu dám quỵt nợ, tôi sẽ xử các người như cách tôi chém hồ yêu đấy.”

Quản gia gật đầu như gà mổ thóc: “Được được được, dù cậu chủ có phải bán sạch gia sản cũng sẽ mua mặt nạ cho cô. Mua! Mua! Mua! Mua!”

Đúng là phụ nữ, chỉ cần nghe thấy từ “mua mua mua mua” là tâm trạng trở nên sảng khoái ngay.

Đường Phi bước vào ảo cảnh trong tivi, cô phát hiện cảnh sắc bên trong còn đẹp hơn cả những gì nhìn thấy từ bên ngoài. Bên rừng đào là một con suối nhỏ róc rách, hoa rơi lả tả, không khí tràn ngập mùi thơm thanh mát và ngọt dịu.

Cô men theo con đường nhỏ rợp bóng cây đi vào sâu trong rừng đào. Khoảng mười lăm phút sau, cô nhìn thấy một toà nhà văn phòng hiện đại.

Tòa nhà này hoàn toàn lạc lõng giữa rừng đào mang phong cách cổ điển và tấm bia đá “Thanh Khâu” đậm chất cổ xưa ở bên ngoài.

Đường Phi đứng dưới toà nhà một lúc thì bỗng thấy một cô gái đạp xe màu đỏ lao về phía mình, miệng nói bằng tiếng Nhật cực kỳ trôi chảy: “A a a tránh ra tránh ra tránh ra!”

Cô gái suýt nữa thì không kịp phanh, ngay khoảnh khắc chuẩn bị tông trúng Đường Phi, cô gái vội bẻ tay lái sang phải khiến bản thân ngã lăn ra đất. Cánh tay cô trầy xước, máu rỉ ra, cô đau đến nhe răng trợn mắt: “Đúng là một ngày xui xẻo.”

Giọng cô gái nghe rất dễ thương, vẻ ngoài cũng đậm chất Nhật Bản: tóc ngắn, khuôn mặt tròn tròn. Cô gái nhìn thấy Đường Phi thì lập tức phủi bụi trên người rồi đứng dậy, cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, tiểu thư, cô không sao chứ?”

Đường Phi nhìn cô gái, lắc đầu.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Không sao thì tốt quá rồi.” Nói xong, cô rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Đường Phi: “Tôi tên là Ishida Muko, đây là danh thiếp của tôi, trên đó có số điện thoại của tôi. Nếu cô cần gì, nhất định phải gọi cho tôi nhé. Tôi phải đi làm ngay, sắp trễ rồi!”

Đường Phi nhận lấy danh thiếp, nhìn thoáng qua, rồi dõi mắt nhìn theo bóng dáng cô gái hối hả chạy vào tòa nhà văn phòng.

Cô đi theo vào, nhưng vừa bước vào sảnh đã bị một bảo vệ ngậm thuốc lá, thái độ lười nhác chặn lại. Bảo vệ đó cầm dùi cui điện chỉ vào cô và nói: “Con nhỏ tóc xõa trông y như ma nữ kia, đứng lại!”

Đường Phi nghe giọng này thấy quen quen, quay đầu nhìn, thì ra là Tần Kiêu.

Trong miệng anh ấy đang ngậm điếu thuốc, vẻ mặt cà lơ phất phơ.

Tần Kiêu: “Là cô đó, đồ lùn.”

Đường Phi: “??”

Tần Kiêu bước tới, đánh giá cô từ trên xuống dưới. Chỉ thấy cô gái tóc dài đến ngang eo buông xõa sau vai, mặc áo thun ngắn tay và quần thể thao, trong tay còn cầm một thanh kiếm đen tuyền.

Tần Kiêu hỏi cô: “Cô là người của công ty à? Đưa giấy tờ ra tôi xem.”

Đường Phi nhíu mày.

Tần Kiêu giơ một ngón tay ra, ấn nhẹ lên giữa trán cô một cái:  “Ơ hô, nhóc lùn mà dám trừng mắt với tôi à? Cô biết chú tôi là ai không? Nói ra dọa chết cô luôn!”

Bị ấn trán một cái, Đường Phi lập tức giơ chân đá thẳng tới. Cú đá vô cùng mạnh mẽ, trực tiếp hất bay Tân Kiêu đập vào bức tường đối diện.

Cô nhìn Tần Kiêu bị đá ngã lăn ra đất, lạnh lùng nói: “Muốn chết à.”

Tần Kiêu ôm bụng đau đớn kêu “ai da”, gào lên: “Phong Tử! Mẹ nó cậu ở đâu rồi? Ra đây cho tôi! Đánh chết con nhỏ này cho tôi!”

Lời vừa dứt, Tiêu Phong mặc đồng phục bảo vệ bước ra. Anh ta đi tới đỡ Tần Kiêu dậy, nhỏ giọng nói: “Đánh chết không tốt lắm đâu nhỉ? Dù sao người ta cũng là con gái mà.”

Tần Kiêu xoa mông đứng dậy, đau đến mức phải “ai da” một tiếng rồi lẩm bẩm: “Sao tôi lại xui thế này, gặp ngay con đàn bà chanh chua này.”

“…” Đường Phi bước tới, lần lượt nắm lấy cổ tay của hai người bắt mạch, nhưng không phát hiện gì bất thường. Cô hỏi: “Tôi hỏi hai người, Thái Húc đâu?”

Tần Kiêu rút tay lại, tiếp tục diễn rất sâu, nói với vẻ ngạo mạn:  “Đừng tưởng cô lôi tên con trai tổng giám đốc ra là tôi sợ! Chú tôi là trợ lý của con trai tổng giám đốc đấy! Loại đàn bà rác rưởi như cô, cứ tưởng bám được vào phó tổng là lên đời? Hừ! Có giỏi thì soi gương xem mình là cái thứ gì!”

Đường Phi bóp miệng anh ấy lại, cau mày: “Sao miệng anh giờ thối thế? Trước đây dù có vô duyên thì cũng biết chừng mực. Nếu không phải đây là ảo cảnh, tôi đã xé nát cái miệng này rồi.”

Nói xong, cô dán ngay một lá bùa lên miệng anh ấy để phong ấn lại.

Cô lấy từ túi vải ra một sợi dây bùa, trói cả Tiêu Phong lẫn Tần Kiêu lại vào trụ cứu hỏa. Tiêu Phong nhìn cô đầy tủi thân: “Chị ơi, em có đánh chị đâu, chị trói em lại thế này không ổn đâu.”

Đường Phi cũng dán bùa bịt miệng anh ta, lườm một cái rồi nói: “Anh già đầu rồi mà còn gọi tôi là chị? Nhầm rồi phải không? Gọi thêm một tiếng chị nữa, tôi cho anh tự sát luôn!”

Tiêu Phong lập tức im bặt, chỉ biết trơ mắt nhìn Đường Phi rời đi.

Từ lời lẽ vừa rồi của Tần Tiêu, Đường Phi đã nắm được thông tin quan trọng: trong ảo cảnh này, Thái Húc chính là con trai của tổng giám đốc, đồng thời là phó tổng giám đốc. Vậy nên, chắc chắn cậu đang ở tầng làm việc của ban giám đốc. Cô lần theo bảng chỉ dẫn thang máy đến tầng sáu. Khi bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt cô là một văn phòng đông đúc, hàng chục nhân viên đang tất bật làm việc, gọi điện thoại, không khí cực kỳ bận rộn.

Đường Phi dán một lá bùa Ẩn thân lên người, rồi thẳng tiến đến văn phòng của phó tổng giám đốc. Vừa bước vào, cô thấy Thái Húc đang ở cùng cô gái dễ thương mà cô từng gặp lúc nãy trước cổng.

Mặt cô gái đỏ bừng, cúi đầu xin lỗi Thái Húc, giọng nói đầy lo sợ: “Xin phó tổng giám đốc lượng thứ, em hứa sẽ không tái phạm nữa…”

Thái Húc hoàn toàn không có ý trách cô gái ấy, ngược lại còn rót cho cô một tách trà, cười tươi hỏi: “Chị ơi, tối nay chị có rảnh không?”

“Dạ?” Cô gái ngạc nhiên nhìn Thái Húc: “Phó tổng, anh…”

Thái Húc nhe răng cười, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu: “Em không có ý gì khác đâu, chỉ là có vài điều muốn hỏi chị, muốn mời chị ăn một bữa cơm.”

Cô gái ngẩn người trong chốc lát, rồi lập tức gật đầu: “Được….”

Quay lại chỗ làm việc, khuôn mặt cô gái đỏ bừng như phát sốt. Đường Phi đứng bên cạnh, có thể nghe rõ tiếng lòng của cô.

Thì ra đây không phải là lần đầu tiên vị phó tổng trẻ tuổi này tỏ ra thân thiết với cô, mấy lần trước, cô còn tưởng là mình ảo giác. Nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần, cô bắt đầu nghi ngờ rằng cậu thiếu gia này thực sự có tình cảm với mình.

Cậu thiếu gia này là con trai duy nhất của chủ tịch, một thần đồng thực sự, mới mười tám tuổi đã tốt nghiệp đại học danh tiếng ở Nhật. Một tháng trước được cha cử đến công ty thực tập.

Cậu thiếu gia nhỏ vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi, từ khi vào công ty đã khiến các chị em bàn tán xôn xao. Muko là một thực tập sinh vừa mới được nhận chính thức, cũng là người nhỏ tuổi nhất công ty, mới mười tám tuổi, tốt nghiệp đại học và vừa gia nhập.

Vì cùng tuổi với cậu thiếu gia cho nên các chị trong công ty thường đùa giỡn sau lưng, nói hai người có “khả năng phát triển”. Muko chưa từng thích nam sinh nào, nhưng sau những lần bị trêu chọc, cô dần để ý đến vị thiếu gia kia.

Chẳng bao lâu, cô thật sự động lòng. Nhưng cô hiểu rõ khoảng cách giữa hai người, chỉ dám âm thầm thích, chưa bao giờ dám thể hiện ra ngoài. Trong lòng đầy tâm sự, Muko mở máy tính, click vào biểu tượng một cây đào nhỏ dưới màn hình. Cây đào lập tức hóa thành một con hồ ly lông trắng nhỏ nhắn.

Cô đỏ mặt hỏi: “Hồ ly nhỏ, hồ ly nhỏ, anh ấy thật sự thích tớ sao?”

Trên màn hình, con hồ ly vươn vai lười biếng, ngáp một cái, lười nhác nói: “Tớ làm sao biết được…”

Muko thở dài, ánh mắt đầy thất vọng: “Chắc là tớ tự mình đa tình thôi. Tớ vừa xấu, lại không biết ăn mặc, sao anh ấy có thể thích tớ được chứ…”

Con hồ ly trên màn hình lập tức nổi cáu, giơ móng vuốt nhỏ tức giận nói: “Muko! Là bạn của hồ ly đào hoa như tớ, sao cậu lại kém cỏi như vậy được! Cậu dễ thương lắm, là một cô gái rất đáng yêu! Sao lại có thể thiếu tự tin đến thế?”

Muko nghiêng đầu, nhìn vào màn hình nói với chú hồ ly nhỏ: “Thế giới này chắc chỉ có cậu là con hồ ly duy nhất khen tớ dễ thương thôi đó.”

Hồ ly nhỏ nghiêm túc, giọng nói non nớt đáng yêu: “Muko của tớ là cô gái dễ thương nhất, nhất, nhất, nhất! Muko đừng nản lòng, tớ đã gom đủ sợi hồn thứ ba rồi, giờ có thể giúp Muko trang điểm nhé! Tối nay, Muko phải thật vui vẻ đi hẹn hò, phải là cô gái xinh đẹp nhất!”

Nhận được lời động viên từ người bạn nhỏ, Muko gật đầu thật mạnh: “Ừm!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...