Bát Gia Tái Thế
Chương 138
Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng tay thì lấy điệnthoại ra gỗ một tin nhấn lén gửi cho Trần Đức, nói cho anhbiết tính tinh của Khẩu Kiệt, đồng thời bộc bạch sự camchịu bắt đắc dĩ của đồng nghiệp.“Được, tôi biết rối.Trần Đức mặt không cảm xúc, quay lưng rời khỏiphòng hội chấn, bước đến quấy hưởng dẫn hỏi thămphòng làm việc của Khâu Kiệt, sau đó đi thẳng đến tắngnăm.Tầng năm cực kỳ yên tinh, tầng này đều là phòng làmviệc của những bác sĩ đức cao vọng trọng, bàn lĩnh lâunăm, bình thường họ không nhận khám bệnh, chi phụtrách một số ca mồ quan trọng, hoặc là tham gia hội nghị.Nói dễ hiểu một chút, người được phép đặt phòng làmviệc ở đây đều là những nhân vật cấp cao của bệnh viện.Không giống với những tầng còn lại, tầng năm vôcùng yên tình, đại đa số phòng làm việc đều không có ai,bước đến trước một căn phòng để hai chữ Khẩu Kiệt, TrầnĐức dừng lại.Đang định gõ cửa, bỗng nhiên nghe thấy bên trongvọng ra một giọng phụ nữ nũng nịu:“Giáo sư Khâu à, anh đúng là thủ tỉnh thiệt đó, sở chỗnào vậy hà?”“Ha ha ha, vừa nhin thấy em là muốn bốc hỏa rối, phảinày nọ chút chứ”, người phụ nữ kia vừa dứt lời, một giọngdàn ông trung niên liền cát lên ngay sau đó.“Không phải còn có một ca bệnh bạch cầu đang chờanh mổ sao? Anh còn chưa đi à? Cứ thế này người ta sẽsốt ruột lắm đó”, người phụ nữ nói tiếp, giọng ngọt phát ngày.Khẩu Kiệt cười nhạt: “Sốt ruột chờ đợi thì sao nào?Bệnh viện này làm gi có ai dâm hồi thúc anh, chỉ có anhđạt được xác suất cao nhất trong phầu thuật bệnh bạchcầu thôi, nếu bọn họ dám hồi, h, lợi bất cập hại”.“Nếu anh nhất định không đi, con bé đó chấc chấn chỉcó chết.“Anh đúng là cám thủ, đó lòng lang dọ sải mà.“Ha ha ha, làm gi có, con bé đó làm sao quan trọngbằng em đượct”Hai người nói qua nói lại, trong phòng làm việc nhanhchóng vang lên âm thanh cười giờn, Trần Đức lừa giậnngàp trời, lập tức tung chân đã mạnh, cánh của khóa bêntrong chỉ kịp vấm một tiếng liền vỡ toang như một miếngđậu hũ yếu đt.Bản trong, một người đàn ông trung niên dang ômmột người phụ nữ đặt ngói trên bàn làm việc, chuẩn bị côithắt lưng ra.Sự việc bất thình linh khiến cà hai người giặt này minh.Thấy có người đến trước cửa, người phụ nữ vội vànglách khôi cánh tay ôm ấp của người đàn ông, chinh trangại quần áo, sắc mặt đó ứng xoay người lại, đua lưng vềphía Trần Đức.Trần Đức dời mất khỏi cô ta, đưa mất dán lên ngườiđàn ông nọ.Người đàn ông ăn mặc rất sang trọng, âu phục, giàyda, toàn là hàng hiệu, trên tay là chiếc đồng hồ Longines,đây cũng chính là người trong bức ảnh chụp trước củaphòng, Khâu Kiệt, giáo sư Khẩu.Thấy Trần Đức đứng trước cửa, hắn thoáng biến sắc,quát âm lên: “Anh là ai?”“Ông là giáo sư Khâu?”, Trần Đức gần giọng hòi.“Không phải”, Khâu Kiệt nói dối không chớp mắt.Trần Đức xé bức ảnh trên cánh cửa ném tới trước mặthắn: “Ông chắc chắn?”Đôi mắt của Trần Đức như của con rắn chuẩn bị cắnngập răng độc vào con mồi, trừng lớn nhìn Khâu Kiệt,khiến hắn ron gai ốc: “Là tôi, anh là ai, muốn gì?”“Tôi là anh của cô bé kia, muốn mời ông đi phẫuthuật”, Trần Đức hờ hững.“À..”Biết Trần Đức là ai, Khâu Kiệt lập tức biết mục đíchanh đến, vốn còn đang kinh hoàng, hắn lập tức bình tĩnh lại.Người nhà của bệnh nhân có thể làm gì được hắn?
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
