Bát Gia Tái Thế
Chương 139
Nếu hắn nói hắn không đi làm phẫu thuật, người nhàbệnh nhân lẽ nào không ngoan ngoãn cầu xin hắn?Lãnh đạm ngồi xuống bàn làm việc, Khâu Kiệt gắngiọng: “Anh là Trần Bát Hoang? Bây giờ tôi có việc cần xửlý, phiền anh đi ra ngoài chờ một chút”.“Tôi sẽ chờ ở đây”, Trần Đức cố kiểm chế mình ra tayđập hắn, vì dù sao vẫn còn phải nhờ vào đó phẫu thuậtcho Từ Hàm.Vì Từ Hàm, anh có thể nhẫn nhịn tất cà!“Anh..”, Khâu Kiệt vừa định nói gì đó, người phụ nữphía sau đã chình đốn quần áo xong: “Giáo sư, anh làmviệc đi, buổi chiều em sang tìm anh sau”.“Ni Ni.”, Khâu Kiệt hoàng hốt đuổi theo, nhưng ngườiphụ nữ đã đi xa rồi.“Mẹ kiếp”.Khâu Kiệt bực tức chửi thể, hắn mất cả tháng ròng rã,vất và trăm bề mới chinh phục được người đàn bà kia, thếmà lại bị dọa đến nỗi bò chạy. Hắn cảm thấy trong ngựcvô cùng khó chịu, bèn quát Trần Đức:“Anh còn ở đó làm gì, có muốn tôi đi phẫu thuậtkhông, muốn thì ra ngoài cửa chờ, tôi thay quần áo, ok?”“Tôi sẽ chờ ở đây”, Trần Đức lặp lại câu nói vừa nãy.Khâu Kiệt hết cách, hắn không dám thực sự chọc giậnngười nhà bệnh nhân, chỉ đành hừ mũi bực bội, thay vộimột chiếc blouse trắng, đồng thời mang khẩu trang vào.“Đi thôi”.Trần Đức phá bĩnh chuyện vui của hắn khiến hắn cựckỳ khó chịu, đẳng sau lớp khẩu trang, gương mặt hẳn vặnvẹo xấu xí:“Đợi lát nữa tao sẽ cho mày biết hậu quả phá hòngchuyện của tao là thế nào!”Khâu Kiệt nhìn Trần Đức, trong lòng không nguôi giậndữ, thẩm hạ quyết tâm nhất định phải trả thù.Nửa phút sau, hắn đã sải bước đến trước phòng hộichần, quát thét bác sĩ bên trong: “Đang làm gì vậy hà,còn không bắt đầu chuẩn bị mổ đi?”Mọi người đưa mắt nhìn nau, không ngờ Trần Đứcthực sự thình được ông Phật này, quá sức phàn khoahọc..Tước đây đã từng xảy ra chuyện tương tự, một ngườinhà bệnh nhân cũng đi moi Khâu Kiệt đến mổ, lúc đóKhâu Kiệt đang chơi game, vô cùng hăng máu.Trước ca mổ, người nọ lòng nóng như lửa đốt đi tìmKhâu Kiệt, thế nhưng Khâu Kiệt hoàn toàn không để ý tới,Khẩu Kiệt, thế những Khẩu Kiệt hoàn toán không đề ý tới,còn mắng chửi người ta, bào còn nói thêm câu nào nữasẽ không mồ.Người kia giận run rầy cả người, nhưng không có cáchnào đối phó với tên bác sĩ này, nếu không có hắn, ca mổkhông thể tiến hành.Anh ta chỉ có thể đau khổ chờ đợi, đợi Khâu Kiệt chơixong ván game đó.Ván game đó chơi tròn một tiếng đồng hồ!Hôm nay Khâu Kiệt đến nhanh như vậy thật sự khiếnmọi người vô cùng kinh ngạc, bọn họ không biết là dongười phụ nữ kia bò đi nên hắn mới buộc phải đến.Khâu Kiệt vào vị trí, cả đám người nhanh chóng vàophòng mổ, Từ Hàm đang đau đồn cũng được đầy vàotrong. Đèn phòng phẫu thuật đỏ rực lên. Xuyên qua cánhcửa kính, mơ hồ nhìn thấy bên trong lố nhố người bận rộnlàm việc.Liễu Như Nguyệt đứng trước cửa hồi hộp lo lắng.Liễu Như Nguyệt là một cô giáo có tâm, quan tâm đầyđủ đến từng học sinh của mình, nhất là Từ Hàm mồ côicha mẹ, chỉ có một người anh, cô càng quan tâm nhiềuhơn, coi cô bé như em gái mình.Trần Đức càng không cần phải nói, từ sau khi ra tù,anh chỉ có một mục đích là chăm sóc Từ Hàm, nuôidưỡng cô bé nên người, hoàn thành nguyện vọng củangười anh em.Từ Hàm chính là người quan trọng nhất đối với TrầnĐức, bất kể thế nào, anh đều không cho phép Từ Hàmxảy ra bất trắc.“Từ Hàm, em nhất định phải cố gắng”.“Từ Hàm, em nhất định phải cố gắng”.Trần Đức đứng ở cửa, đứng im lìm như cổ thụ, tronglòng lặng lẽ khẩn cầu.Thời gian từng giây trôi qua, ca mồ đã đượcmười phút.Trong phòng phẫu thuật, tất cả đều làm theo trình tựđã hội chần ngay từ ban đầu.Mặc kệ là phụ mổ hay là mồ chính, lúc này đều mồ hôinhễ nhại.Từ mổ nói rất nhanh, cũng như kíp mồ hiện giờ đềutập trung vào công việc, ai nấy đều muốn nhanh chónghoàn thành ca mồ, cứu cô bé thoát khỏi hiểm nguy.Ca mổ đã tiến hành được hai phần ba.Thế nhưng..
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
