Bát Gia Tái Thế
Chương 152
“Ông nghe thấy chưa đội trường Trương, tên nàykhông chỉ hành nghề y bất hợp pháp mà còn cản trở việccông”, Khâu Kiệt tự tin nói: “Phẫu thuật thất bại, ngườibên trong đã tắt thờ không có gì bất ngờ cả, chắc chắnkhông thể sống lại”.“Vậy sao?”Vừa dứt lời, một giọng nói lạnh lùng vang lên, tiếp đócó một nam một nữ xuất hiện phía sau Hồ Dương.Ngầng đầu nhìn lên, đó chính là Trần Đức và LiễuNhư Nguyệt.“Cô Liễu!”, đội trường Trương ngạc nhiên kêu lên khinhìn thấy Liễu Như Nguyệt: “Cô Liễu, sao cô lại ở đây?“Sĩ quan Trương?”, Liễu Như Nguyệt kinh ngạc hỏi:“Ông đây là…”“Cô Liễu, tôi vừa nhận được tin báo có người hànhnghề y trái phép và công khai gây thương tích cho ngườikhác…”Con của đội trường Trương đang học trong lớp doLiễu Như Nguyệt chủ nhiệm, vừa nhìn thấy Liễu NhưNguyệt ông ta đã nhận ra ngay.Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của Trần Đức, ông tacòn choáng váng hơn.Người này sao lại quen thế này?Đội trưởng Trương bất giác nhớ lại cành tượng haingày trước, bọn họ đã đột kích vào khách sạn Hoạt SắcSinh Hương ở Thiên Hương Kiều ngay giữa đêm khuya đểtruy bắt mại dâm.Vào nửa đêm, cục trưởng phân cục của bọn bọn họnhận được chỉ thị của cấp trên, yêu cầu hành động ngaylập tức.Vừa đúng lúc ông ta đang trực ban nên đã cùng cụctrưởng tham gia hành động, trên đường đi cục trưong đãđặc biệt dặn dò ông ta không được làm ai bị thương.Hơn nữa, quan hệ giữa ông ta và cục trưởng Mạc rấttốt cho nên ông ta biết được lần truy bắt mại dâm này làvì giúp một thanh niên trẻ tuổi.Mà người này, ông ta cũng nhìn thấy rồi.Cục trưởng Mạc gọi anh ta là “Hoang gia”!Khuôn mặt đêm đó dần trùng khớp với khuôn mặtngười thanh niên trước mặt khiến đội trưởng Trương độtnhiên vô cùng lúng túng!Người mà cục trưởng phải gọi bằng gia, dùng đầu gốiđề nghĩ cũng biết không nên đụng vào!Nếu hôm nay ông ta dám bắt người, e là ngày mai sẽphải vứt bỏ bộ trang phục này mất.“Sĩ quan Trương, ông hiều lầm rồi, vừa nãy chúng tôiở trong đó đề cứu người!”, Liễu Như Nguyệt nói: “Cô bébên trong là bạn học của con ông, mấy ngày trước còncó quyên góp nữa đấy”.Đột nhiên, ông ta tằng hắng hai tiếng rồi nhìn KhâuKiệt: “Giáo sư Khâu, chuyện này có phải có hiểu lầm gìrồi không?”Giáo sư Khâu hoàn toàn không biết rằng đội trườngTrương đã nhận ra Trần Đức, hắn chỉ vào Trần Đức lạnhlùng nói: “Đội trưởng Trương, hiểu lầm gì chứ, chắc chắnkhông có hiểu lầm, chính là thằng nhóc này, không cóchứng chỉ hành nghề của bác sĩ, hành nghề y trái phép,còn ra tay với tôi nữa!”“Ông nói bậy, sao chúng tôi lại hành nghề y trái phépđược, rõ ràng là đang cứu người!”, Liễu Như Nguyệtthanh minh.“Cứu người? Ngay cả bác sĩ mấy người còn khôngphải, còn dám nói cứu người cái gì? Nếu mấy người cóthể cứu người thì còn cần bác sĩ chúng tôi làm gì?”“Cho dù các người có thể cứu người, nhưng không cóchứng chỉ hành nghề của bác sĩ là bất hợp pháp!”“Hơn nữa, các người chẳng qua chỉ là người ngoàingành mà thôi, còn cứu ngưoi? Haha… nếu các người cóthể cứu sống cô bé đó, mẹ nó, tôi sẽ ăn phân trước mặtmọi người!”Khâu Kiệt không muốn cho Trần Đức cơ hội lên tiếng,hắn nói chắc như đinh đóng cột: “Đội trưởng Trương,nhanh bắt bọn chúng lại!”Đội trưởng Trương do dự, lúc này thật sự không biếtcó nên hành động hay không.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
