Bát Gia Tái Thế
Chương 162
Công thức của loại thuốc này, sao Tống Thiên Vũ lạicho con gái ông ấy biết.“Thật sự không dám giấu giếm, trong kỳ nghỉ đông,Ngữ Yên từng đến phòng nghiên cứu tập đoàn chúng tôilàm việc, phương thức điều chế và công thức đều là docon bé đề xuất, vốn là muốn làm sao đề con người có thểkháng virus”.Tống Thiên Vũ cười khổ, trên phương diện y học, congái ông có thể nói là thiên tài, có tư chất cực kỳ cao.Mấy năm nay, cô tự mình nghiên cứu trên 30 côngthức trị cảm mạo, trong đó chỉ có 10 loại không có tácdụng, 20 loại còn lại đã được điều chế và đưa ra thịtrường, sử dụng rộng khắp trong thành phố.Cũng vì cô rất nhạy cảm với thuốc, nên Tống Thiên Vũmới đồng ý cho cô đến phòng thí nghiệm học tập.Ai ngờ lại gặp phải chuyện như vậy.“Vốn tôi chẳng để tâm bức thư đe dọa đó, nhưng mườingày trước…”Mười ngày trước.Trên đường về nhà, Tống Thiên Vũ chứng kiến một vụ tai nạn.Đây là một vụ tai nạn giao thông, một vị tinh anh xãhội đi chiếc Mercedes-Benz gặp tai nạn giữa đường.Vụ tai nạn vô cùng thảm khốc, xày ra ngay trước mắtTống Thiên Vũ, chiếc Mercedes-Benz bị một chiếc xe tàiđâm trúng, đầy đi hơn mười mét, cả chiếc xe xô vào cánhcổng của một khu dân cư sát bên đường cái, nát thànhmột đống sắt vụn, trong xe, tài xế và vị tinh anh xã hộiđều chết tại chỗ không thể cứu được.Sau khi điều tra, được biết tài xế xe tài không thùkhông oán gì với nạn nhân, cũng không uống rượu lái xe,cũng không cố ý gây tai nạn.Chì là vào thời khắc quan trọng nhất, không hiểu vìsao không thể điều khiển được chiếc xe.Cuối cùng, sự việc được xác định là tai nạn giaothông, Tống Thiên Vũ cũng đinh ninh đó là tai nạn.Nhưng về đến nhà, Tống Thiên Vũ phát hiện có mộtbức thư nhét ở cổng.Loại mực này chì duy trì trong vòng mười phút, saumười phút chữ viết bằng loại mực này sẽ tự động bốc hơihết.“Lúc đó tôi đã sai người đi điều tra người khả nghi,nhưng đến lúc này vẫn không có tiến triển, rõ ràng là, kẻmuốn bức ép tôi là một đám người dày dạn kinh nghiệm,hiện tại tôi vẫn chưa biết bọn họ là ai”.Tống Thiên Vũ nói: “Nhưng mà, hôm qua tôi lại nhậnđược một bức thư, có thể thấy bọn họ đã hết kiên nhẫn,rượu mời tôi không uống, bon họ muốn tôi uống rượu phạt”.“Hằn là bọn họ muốn động tay động chân với tôi rồi”,Tống Thiên Vũ uống một hóp trà, để tâm trạng dần bìnhtĩnh lại: “Tôi thì không sao, bên cạnh lúc nào cũng có vệsĩ, hiện giờ tôi chỉ lo lắng nhất cho Ngữ Yên”.“Ông bào cô ấy trở về không phải được rồi sao?”, cáchđơn giàn như vậy lẽ nào Tống Thiên Vũ chưa nghĩ tới?“Tôi đã hứa với mẹ của con bé, không được để con béở nhà, nếu không mẹ con bé sẽ đón nó đi”.“Mẹ cô ấy?”“Phải, tôi và bà ấy đã ly hôn”, Tống Thiên Vũ ngậpngừng: “Haiizzz, mấy chuyện này đều là chuyện gia đìnhtôi, cậu có biết cũng chẳng hay ho gì”.Rõ ràng ông cũng không định nói tiếp câu chuyệnngoài lề này, liền chuyền đề tài: “Nói chung là, cậu nhấtđịnh phải bảo vệ Ngữ Yên chu đáo”.“Tin tưởng tôi vậy sao?”, Trần Đức tò mò.“Tất nhiên rồi”.Tống Thiên Vũ nói: “Cậu là người đầu tiên phát hiện tôicài vệ sĩ bên cạnh bảo vệ Ngữ Yên. Cho nên việc nàykhông ai trong đám vệ sĩ của tôi so sánh nổi với cậu cả”.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
