Chuỗi Ngày Tự Vả Của Ảnh Đế Sau Khi Kết Hôn

Chương 59: Lời mời



Người đã đến đủ, Cù Mặc bấm chuông gọi món.

Nhân viên phục vụ bước vào gọi món, bị một bàn toàn trai xinh gái đẹp làm cho choáng váng.

Đặc biệt trong đó có hai người còn là tổng giám đốc tập đoàn và đỉnh lưu giới giải trí đang có độ thảo luận cực cao dạo gần đây. Hôm nay cô đúng là vận may bùng nổ, vậy mà lại được sắp xếp phục vụ phòng này.

Cù Mặc nhận thực đơn, đưa cho Phương Tri Ngu: "Anh Ngu, anh xem muốn ăn gì."

Nhà hàng này mới mở khoảng hai năm trở lại đây, Phương Tri Ngu cũng không quen các món ở đây nên nói thẳng: "Tôi lần đầu tới, mọi người gọi là được."

"Được rồi." Cù Mặc thu lại thực đơn, vừa mở ra vừa hỏi: "Không ai kiêng kỵ cái gì đúng không?"

Mọi người đều nói không có. Hà Úy cười: "Đâu phải tụi mình chưa từng tới. Chủ yếu em phải xem anh Ngu với cậu Hạ muốn ăn gì."

"Gọi tôi Hành Châu là được, không cần khách sáo thế." Hạ Hành Châu tiếp lời, nói với Cù Mặc: "Chúng tôi không kiêng gì, nhưng Tri Ngu thích ăn cá, ở đây có cá biển tươi không?"

Phục vụ vội vàng đáp: "Có có, hôm nay vừa hay mới vận chuyển một lô cá mú sao về, rất tươi!"

Nhà hàng Quảng Đông sao có thể thiếu cá biển được!

Hạ Hành Châu nói: "Lấy một con."

Phục vụ liên tục gật đầu: "Được được được."

"Tri Ngu, anh nhớ trước đây em không thích ăn cá." Thẩm Tông Minh bên cạnh đột nhiên lên tiếng.

Cù Mặc cũng hơi kinh ngạc: "Đúng vậy, mấy lần tụ họp trước cứ hễ đi ăn cá hấp cá nướng gì đó là chắc chắn anh không tham gia."

Hạ Hành Châu nghe vậy cũng nhìn sang Phương Tri Ngu.

Phương Tri Ngu không thích ăn cá?

Không thể nào! Hai người sống chung với nhau, khẩu vị của Phương Tri Ngu hắn còn không rõ sao?

Phương Tri Ngu không những ăn được cá, mà trừ cá mú sao ra y còn thích cả cá hồng, cá bơn. Mỗi lần về nhà tổ ăn cơm, chú Lưu sẽ dặn bếp chuẩn bị riêng cho y một phần.

Đón ánh mắt của mọi người, Phương Tri Ngu bình thản nói: "Trước kia không ăn, bây giờ ăn."

Trước đây đúng là y không thích ăn cá, sau này đến Tân Thị mới dần thay đổi.

Tuy Tân Thị không phải thành phố ven biển, nhưng thành phố H bên cạnh thì phải. Hai nơi gần nhau, hải sản và các món cá ở Tân Thị cũng làm rất ngon.

Ở nơi này thời gian dài, dần dà khẩu vị của y cũng thay đổi theo.

Lời Phương Tri Ngu nói khiến Hạ Hành Châu yên tâm hơn hẳn.

Khóe mắt liếc thấy Thẩm Tông Minh dường như còn muốn nói gì đó, Hạ Hành Châu mỉm cười lên tiếng trước: "Khẩu vị con người sẽ có lúc thay đổi mà, mọi người không gặp lâu như vậy, không biết cũng bình thường."

Thẩm Tông Minh mím môi, không nói thêm, bưng ly trà lên uống một ngụm.

"Cũng đúng." Hà Úy tiếp lời, nói: "Hành Châu chắc chắn hiểu khẩu vị của Tri Ngu hơn bọn tôi. Còn ăn gì nữa thì cứ gọi thoải mái đi, đừng khách sáo."

Phục vụ nghe vậy, biết đây đều là khách không thiếu tiền, lập tức nhiệt tình giới thiệu thêm không ít loại hải sản mới về.

Sau khi gọi món xong, mọi người bắt đầu trò chuyện.

Lần này Phương Tri Ngu về là để tham gia tiệc kỷ niệm ngày thành lập trường, vì vậy đương nhiên chủ đề không rời khỏi chuyện này, cũng không tránh khỏi việc nói tới hôn sự của y và Hạ Hành Châu.

Từ thời còn đi học, Phương Tri Ngu đã luôn là người được chú ý. Từ thầy cô trong trường đến bạn bè cùng lớp, gần như không ai là không thích y.

Người thích y, cả nam lẫn nữ đều có, nhưng người dám trực tiếp tỏ tình thì lại không nhiều.

Đối với họ, Phương Tri Ngu giống như vầng trăng nơi chân trời, xa xôi không thể với tới, có thích cũng phải kiềm nén.

Phương Tri Ngu tính tình lạnh nhạt, không quá thân thiết với ai. Ngay cả mấy người Cù Mặc cũng bỏ không ít công sức chủ động mới dần thân thiết được với y.

Lúc nhìn thấy tin Phương Tri Ngu kết hôn trên weibo, hơn nữa đối tượng lại là một sao nam trong giới giải trí, mọi người đều vô cùng chấn động.

Rất khó tưởng tượng một người như Phương Tri Ngu lại chọn kết hôn với một ngôi sao nam.

Bởi vì chọn một người bạn đời như vậy, đồng nghĩa với việc phơi bày đời sống cá nhân của mình dưới ánh đèn flash.

Cù Mặc thật sự quá tò mò về câu chuyện của hai người, không chờ được mà hỏi hai người quen nhau thế nào.

Phương Tri Ngu trả lời ngắn gọn: "Ba mẹ chúng tôi là bạn bè."

Hà Úy hỏi: "Vậy hai người là do ba mẹ giới thiệu?"

Ba mẹ giới thiệu sao?

Phương Tri Ngu suy xét quan hệ của hai người một chút, hình như cũng có thể nói vậy: "Xem như..."

"Tôi thì trúng sét ái tình."

Hạ Hành Châu đột nhiên nói.

Không khí đột nhiên yên lặng, tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn, bao gồm cả Phương Tri Ngu.

"Tôi yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên." Trong mắt Hạ Hành Châu mang theo ý cười dịu dàng, bàn tay dưới bàn nắm lấy tay Phương Tri Ngu.

Phương Tri Ngu thu hồi ánh nhìn, che giấu chút kinh ngạc thoáng qua trong đáy mắt, không rút tay ra.

Thẩm Tông Minh ngồi bên cạnh nhìn thấy hết hành động của hai người, cũng nhìn thấy sau khi kinh ngạc qua đi, khóe môi Phương Tri Ngu khẽ cong lên.

Một lúc sau, anh thu hồi ánh mắt, lặng lẽ cười trong lòng.

Anh đã từng có vô số cơ hội bày tỏ với ánh trăng của mình, chỉ vì thiếu dũng khí mà dậm chân tại chỗ. Giờ đây, bên cạnh ánh trăng đã có người đồng hành.

Một bữa cơm trôi qua, mọi người trò chuyện đủ thứ về công việc, cuộc sống, tình cảm, cũng hỏi Phương Tri Ngu có phải định tham gia show giải trí hay không.

Phương Tri Ngu vẫn chưa quyết định, trả lời mơ hồ: "Chưa biết nữa."

Hà Úy nói: "Nếu cậu tham gia, tôi nhất định sẽ đi đóng góp rating."

"Cần đến anh à!" Cù Mặc trừng hắn một cái, quay sang nói với Phương Tri Ngu: "Em về quảng cáo một câu thôi là đảm bảo sinh viên cả trường kéo nhau đi cổ vũ anh Ngu!"

Thẩm Tông Minh cũng nói: "Nếu không đủ người, viện nghiên cứu cũng có thể góp một chút sức."

Phương Tri Ngu: "... Cũng không cần lắm đâu."

Hạ Hành Châu thử tưởng tượng hình ảnh kia, phỏng chừng phòng live stream sẽ toàn là bình luận của hội thân hữu Thanh Hoa.

Ăn xong, mọi người tản đi, hẹn gặp lại vào ngày kỷ niệm thành lập trường vào ngày mốt.

Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu về đến nhà, vừa bước vào cửa đã nhận được điện thoại của Phương Lam.

Phương Lam hỏi bọn họ có ở nhà không để mang ít đặc sản đồng nghiệp tặng qua.

"Ở nhà." Phương Tri Ngu vừa thay giày vừa nghe điện thoại: "Không cần đâu, không cần mang mấy thứ khác sang, đặc sản ngày mai bọn con qua lấy cũng được."

Hạ Hành Châu một tay đỡ y, đợi y thay giày xong thì cất giày vào tủ.

Vài phút sau, Phương Tri Ngu cúp máy, nói: "Chắc mười phút nữa ba mẹ tôi tới, mang ít đặc sản qua cho chúng ta."

Hạ Hành Châu nói: "Vậy em xuống tầng hầm đón họ."

"Đi cùng đi."

Không lâu sau Phương Lam và Đường Tu Tề đã tới nơi, mang cho họ trái cây và bánh kẹo do đồng nghiệp tặng, ở lại một lúc rồi lại quay về trường.

Tiễn họ xong, Phương Tri Ngu cầm quần áo đi tắm, Hạ Hành Châu cuộn người trên sofa xem lịch trình ngày mai.

Ngày mai hắn phải tham gia một hoạt động thương hiệu đồ thể thao, buổi sáng đội ngũ phòng làm việc sẽ đến đón hắn.

Lúc này, điện thoại của Phương Tri Ngu rung lên.

Hạ Hành Châu liếc sang, thấy tin nhắn wechat trên màn hình.

[Thẩm Tông Minh: Chưa kịp nói với em, tân hôn hạnh phúc.]

Tân hôn hạnh phúc?

Hạ Hành Châu nhướng mày, khẽ "ha" một tiếng.

Hắn và Phương Tri Ngu công khai cũng đã được một thời gian rồi, vậy mà tới bây giờ tên này mới chúc một câu tân hôn hạnh phúc?

Không nói thì thôi, lại cố tình nói ngay sau khi vừa gặp mình.

Rốt cuộc là thật sự chưa kịp, hay là có ý đồ khác?

Hạ Hành Châu nghĩ, nếu đã có lòng như vậy, đến lúc mình và Phương Tri Ngu làm lễ cưới nhất định phải gửi thiệp mời cho anh ta.

Thẩm Tông Minh không nhắn thêm, màn hình nhanh chóng tối xuống. Hạ Hành Châu lại tập trung sự chú ý vào công việc.

Phương Tri Ngu tắm xong đi ra, Hạ Hành Châu lấy máy sấy giúp y sấy khô tóc, sau đó mới nói: "Vừa rồi có người nhắn tin cho anh."

"Ồ." Phương Tri Ngu lấy điện thoại qua.

Hạ Hành Châu đi tới, giả vờ không biết, hỏi: "Ai vậy?"

Phương Tri Ngu trả lời tin nhắn, không ngẩng đầu: "Thẩm Tông Minh."

"Đàn anh của anh à." Hạ Hành Châu thuận miệng hỏi: "Anh ta nói gì?"

"Chúc chúng ta tân hôn hạnh phúc." Phương Tri Ngu trả lời tin nhắn xong, nhắc nhở hắn: "Cậu nên đi tắm đi, không phải ngày mai phải đi sớm sao?"

Nghe xong câu trả lời của y, tâm trạng của Hạ Hành Châu tốt hơn không ít: "Được."

-

Hôm sau.

Đội ngũ công tác của Hạ Hành Châu đến từ sáng sớm. Hoạt động hôm nay Phương Tri Ngu cũng sẽ đi cùng hắn.

Địa điểm sự kiện ở thành phố Y, đi xe chưa tới hai tiếng.

Đây là lần đầu tiên Phương Tri Ngu tham gia hoạt động cùng Hạ Hành Châu như thế này. Trong phòng trang điểm, nhân viên liên tục hỏi y có uống gì không, ăn bánh ngọt không.

Hạ Hành Châu không tham gia tiệc tối của thương hiệu, hoạt động tuyên truyền kết thúc lập tức quay về thành phố A cùng Phương Tri Ngu.

Dù vậy, hình ảnh Phương Tri Ngu đi cùng hắn tham dự hoạt động vẫn bị chụp lại.

Nhận được ảnh Trần Vân Thiến gửi tới, Hạ Hành Châu mở ra xem, rồi gửi một tấm trong số đó cho Phương Tri Ngu.

Trong ảnh, Phương Tri Ngu ngồi dưới khán đài nhìn lên sân khấu, Hạ Hành Châu vừa lúc nhìn về phía vị trí của y, tạo cảm giác hai ánh mắt đang hướng về nhau.

Ngày kỷ niệm thành lập trường Đại học Thanh Hoa, Hạ Hành Châu cũng đi cùng Phương Tri Ngu.

Ở tiệc tối, Phương Tri Ngu lấy thân phận cựu sinh viên danh dự và tổng giám đốc Tập đoàn họ Hạ tham dự, vị trí được sắp xếp ở hàng đầu tiên.

Biết y dẫn theo người nhà, phía nhà trường đặc biệt xếp thêm một chỗ ngồi bên cạnh y, đặt cả bảng tên của Hạ Hành Châu.

Hai người xuất hiện, không ngoài dự đoán lại gây ra chấn động lớn.

Từ bước chân đầu tiên bước vào hội trường, camera điện thoại của các sinh viên đã không ngừng nghỉ, chụp hai người từ mọi góc độ.

Đêm hôm đó, từ khóa về việc hai người tham dự lễ kỷ niệm lại lên hot search.

#Phương Tri Ngu dắt người nhà Hạ Hành Châu tham gia lễ kỷ niệm thành lập Thanh Hoa#

#Hạ Hành Châu Thanh Hoa#

#Cựu sinh viên danh dự Thanh Hoa Phương Tri Ngu#

Bình luận phía dưới đủ kiểu đủ dạng.

[Anh Châu cũng ghê gớm thật, tiệc kỷ niệm Thanh Hoa mà được ngồi hẳn hàng đầu tiên.]

[Mỗi lần nhìn học vấn của sếp Phương, tui lại cảm thấy anh Châu trèo cao...]

[Nghe nói tòa nhà giảng đường mới ở Thanh Hoa là sếp Phương quyên tặng, nhà trường còn đặt tên theo tên của ảnh để cảm ơn?]

[Sinh viên Thanh Hoa xác nhận, đúng là quyên một tòa nhà giảng đường, lấy tên đồng âm "Toà nhà Tri Ngư*".]

(*) Tòa Tri Ngư知鱼楼, Phương Tri Ngu: 方知虞. 鱼 và  đồng âm

[Trước kia muốn làm fan vợ của anh Châu, giờ muốn làm fan chồng của sếp Phương /hì hì/]

[Fan chồng +1, sếp Phương thật sự quá đẹp, cảm giác cả người anh ấy đều thơm thơm!]

......

Hạ Hành Châu nhìn đống bình luận rối loạn đó mà mặt đầy dấu chấm hỏi.

Fan chồng cái gì chứ, nằm mơ à.

Nhưng người bạn này nói không sai, Phương Tri Ngu đúng là cả người đều thơm thơm.

Đương nhiên, chỉ mình hắn được ngửi được ôm, người khác nghĩ cũng đừng nghĩ!

Hạ Hành Châu dứt khoát đóng weibo, mở tin nhắn wechat chưa đọc.

Người gửi tin nhắn là Diêu Kim Bằng, cũng chính là đạo diễn từng mời hắn đóng vai chính phim chính kịch lịch sử 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》.

Đối phương và biên kịch vừa hay đang ở thành phố A khảo sát thực địa cho phim mới, nhìn thấy hot search biết hắn cũng ở đây nên hỏi hắn có muốn tụ họp một lần, thuận tiện nói chuyện kịch bản không.

Đạo diễn và biên kịch đều có mặt, đây là một cơ hội trao đổi rất tốt.

Hạ Hành Châu tính toán lịch trình của mình và Phương Tri Ngu. Sáng ngày mốt bay về Tân Thị, chiều ngày mai ăn cơm với Đường Tu Tề và Phương Lam, trưa ngày mai vừa vặn rảnh.

Hắn còn chưa kịp trả lời, Diêu Kim Bằng tính tình nóng nảy đã gọi tới.

"Đang định trả lời anh đây." Hạ Hành Châu nói, "Trưa mai được không?"

"Được." Diêu Kim Bằng không có ý kiến, nói xong lại tò mò hỏi: "Người nhà cậu cũng ở đó đúng không? Hay là đi cùng luôn đi? Bọn tôi cũng rất muốn làm quen."

"Còn ai nữa?" Hạ Hành Châu hỏi.

Diêu Kim Bằng nói mấy cái tên, đều là người Hạ Hành Châu quen.

Hạ Hành Châu liếc về phía phòng làm việc, Phương Tri Ngu đang họp video với cấp dưới bên nước M ở trong.

"Để tôi hỏi anh ấy xem."

Hắn không đồng ý ngay, mà cúp điện thoại, đợi Phương Tri Ngu xong việc mới đi hỏi ý kiến.

"Tôi cũng đi?" Phương Tri Ngu hơi bất ngờ, "Các cậu bàn kịch bản, có người ngoài như tôi không ảnh hưởng sao?"

"Nếu đạo diễn Diêu đã nói vậy thì chắc chắn không sao." Hạ Hành Châu nói, "Anh cũng đâu có nói ra ngoài, sợ cái gì."

Nếu hắn đã nói vậy, Phương Tri Ngu cũng không có ý kiến: "Được."

"À đúng rồi."

Hạ Hành Châu hồi về chuyện tham gia chương trình. Dự kiến phát sóng tháng 12, hiện tại đã đầu tháng 11, đạo diễn Vương vẫn đang chờ câu trả lời của họ.

Phương Tri Ngu cũng đã suy nghĩ xong: "Tham gia được, nhưng không có cách nào tham gia cả mùa. Tốt nhất là có thể dùng cách khách mời đặc biệt, sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta, cũng không ảnh hưởng đến chương trình."

Điểm này Hạ Hành Châu cũng đã nghĩ tới: "Em biết rồi, em kêu chị Trần đi nói."

Phương Tri Ngu: "Ừm."

-

Hôm sau, hai người đi gặp Diêu Kim Bằng, trùng hợp địa điểm lại chính là nhà hàng lần trước ăn cùng bọn Cù Mặc.

Trong phòng riêng không có nhiều người lắm, ngoài Diêu Kim Bằng ra chỉ có hai biên kịch và một phó đạo diễn.

Bọn họ tỏ ra vô cùng nhiệt tình với Phương Tri Ngu, thậm chí nhiệt tình đến mức hơi bất bình thường. Đôi mắt của bốn người dán chặt lên mặt y, khiến Hạ Hành Châu phải nhíu mày.

"Này này này!"

Hạ Hành Châu không nhịn được nữa, gõ gõ bàn, nhắc nhở bọn họ: "Nhìn đủ chưa? Coi tôi là người chết à!"

"Hề hề." Biên kịch Dương Lệ xoa tay, căn bản không nghe lọt tai, mắt sáng rực nói: "Sếp Phương, anh có hứng thú đóng phim truyền hình không? Chỗ tôi có rất nhiều nhân vật hợp với anh, toàn là thiết lập mỹ nhân, quả thật là đo ni đóng giày cho anh!"

"Đúng đúng." Một biên kịch khác tiếp lời: "Sếp Phương, với gương mặt và dáng người của anh, đóng mỹ nhân tuyệt thế đảm bảo không ai phản đối!"

Diêu Kim Bằng cũng tích cực mời mọc: "Sếp Phương, từ lúc nhìn thấy cậu ở khách sạn là tôi đã muốn nói rồi, trong giới chúng tôi chỉ thiếu những người như cậu! Không có kinh nghiệm cũng không sao, chúng tôi dạy được! Không có diễn viên nào không dạy được, chỉ có đạo diễn không biết dạy! Có vấn đề cứ tính hết lên đầu tôi!"

Phó đạo diễn ngồi bên cạnh hắn vỗ ngực: "Không đủ thì tính thêm tôi nữa!"

Hạ Hành Châu: "..."

Bảo sao cứ đòi hắn dẫn người nhà theo, hóa ra là có mưu đồ thế này.

Phương Tri Ngu bị sự nhiệt tình của họ làm cho ngớ người, trên đầu đầy dấu chấm hỏi.

Không phải hẹn Hạ Hành Châu bàn kịch bản sao? Sao lại giống như hẹn y bàn chuyện ký hợp đồng vậy.

Cũng may y là người đã từng trải qua sóng to gió tới, nhanh chóng làm quen, khéo léo từ chối lời mời của từng người, sau đó nhắc nhở: "Tôi nghe Hành Châu nói các anh còn kịch bản phải bàn, hay là nói chính sự trước đi?"

Diêu Kim Bằng: "Cái đó không gấp..."

Hạ Hành Châu ngoài cười nhưng trong không cười: "Vậy tôi đi nhé?"

"Cái đó cũng không cần." Diêu Kim Bằng cười xòa, biết mời Phương Tri Ngu vào giới là vô vọng, bèn kéo đề tài về lại kịch bản 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》.

Bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện. Ban đầu Phương Tri Ngu không định tham gia, dù sao cũng không phải lĩnh vực mình quen thuộc.

Cho đến khi nghe thấy những cái tên và diễn biến lịch sử quen thuộc.

Tay uống trà của y khựng lại, đặt ly xuống lại mặt bàn, lắng nghe kỹ một lúc, xác định nhân vật họ nói đúng là người mà y biết.

Chẳng qua...

"Xin lỗi, cho tôi ngắt lời một chút." Phương Tri Ngu lên tiếng.

Biên kịch Dương Lệ đang thảo luận diễn biến cốt truyện với Hạ Hành Châu dừng lại, cùng những người khác nhìn về phía y.

Phương Tri Ngu lịch sự hỏi: "Mọi người đang nói đến Tần Kê* sao? Vị hoàng đế lập ra nước Kê, thu phục ba châu hai nguyên?"

(*) Có vẻ đây là một nhân vật hư cấu

Y đang nói tới nam chính của 《Lưỡi Gươm Thiên Tử》.

"Đúng vậy." Dương Lệ gật đầu, "Sếp Phương cũng biết?"

Hạ Hành Châu nhớ tới cả tủ sách lịch sử trong phòng làm việc của Phương Tri Ngu, lên tiếng giải thích: "Anh ấy tốt nghiệp đại học chuyên ngành Lịch sử học ở Đại học Thanh Hoa."

Lời này vừa nói ra, mọi người đều nhìn Phương Tri Ngu với vẻ mặt bội phục.

Là trường đại học hàng đầu trong nước, chất lượng vào uy tín của ngành lịch sử trường Thanh Hoa cao thế nào là điều ai cũng rõ.

Phương Tri Ngu cân nhắc một lúc, rồi uyển chuyển nói với Dương Lệ: "Trước kia tôi từng làm việc tại Viện Nghiên cứu Lịch sử và Văn hóa Thành phố A, có chút hiểu biết về Tần Kê. Nếu tiện, có thể cho tôi xem kịch bản không?"

Y là tốt nghiệp ngành lịch sử Thanh Hoa, lại từng làm ở Viện Nghiên cứu Lịch sử và Văn hóa, chuyên nghiệp hơn bất kỳ ai đang ngồi ở đây.

Dương Lệ cầu còn không được, lập tức đưa kịch bản cho y.

Phương Tri Ngu lật xem vài trang, đặc biệt là phần tiểu sử của Tần Kê, phát hiện hướng đi của kịch bản quả thật có chỗ sai lệch với lịch sử mà y biết.

Mọi người đều chờ phản hồi của y. Khoảng mười phút sau, Phương Tri Ngu mới khép kịch bản lại.

Y tóm lược cuộc đời Tần Kê, chỉ ra những chỗ sai sót trong kịch bản. Dáng vẻ cuốn hút này ở trong mắt Hạ Hành Châu quả thật như đang phát sáng.

Đến khi y dừng lại, mọi người im lặng vài giây rồi đồng loạt vỗ tay.

Phương Tri Ngu: "..."

Sao cứ có cảm giác như quay về thời đi làm ở viện nghiên cứu, được mời về trường giảng bài vậy.

Dương Lệ là biên kịch chính, lập tức kéo ghế tới ngồi cạnh y, cầm giấy bút khiêm tốn học hỏi: "Sếp Phương có thể nói kỹ hơn chút không? Chúng tôi rất đầu tư vào bộ phim này, hy vọng có thể tái hiện lại một Tần Kê chân thật nhất, cũng muốn tôn trọng lịch sử nhất có thể."

Diêu Kim Bằng và những người khác cũng đầy mong đợi nhìn y, vào tư thế sửa bug kịch bản ngay tại chỗ.

Nhưng nói chi tiết thì phải tốn rất nhiều thời gian.

Ngày mai Phương Tri Ngu đã phải rời thành phố A, buổi chiều cũng có lịch khác.

Nhưng suy xét đến việc Hạ Hành Châu đã nhận bộ phim này, mà đoàn phim cũng vô cùng xem trọng vấn đề đang gặp phải, y suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi không có quá nhiều thời gian, nhưng tôi có thể giới thiệu cho mọi người một người khác. Anh ấy hiểu Tần Kê sâu hơn tôi, chắc sẽ giúp được mọi người."

"Là bạn của ngài sao? Đáng tin không?" Dương Lệ chưa chịu bỏ cuộc, "Hay là tôi tới Tân Thị tìm ngài, ngài bớt chút thời gian sửa giúp tôi thôi?"

Cô vô thức dùng kính ngữ.

Diêu Kim Bằng cũng nói: "Đúng đúng đúng, giờ chưa bắt đầu quay, chúng ta vẫn còn thời gian. Cậu yên tâm, chúng tôi tuyệt đối không để cậu làm không công, chúng tôi có thể trả phí cố vấn."

Phương Tri Ngu giải thích: "Vấn đề không phải là tiền, mà tôi thật sự không có thời gian."

Dương Lệ: "Nhưng mà..."

"Mọi người đừng vội từ chối, người Tri Ngu giới thiệu chắc chắn đáng tin." Hạ Hành Châu ngắt lời cô, "Được hay không thì cứ gặp người ta trước đã rồi nói."

Họ đã nói vậy, mọi người cũng chỉ đành từ bỏ ý định nhờ Phương Tri Ngu sửa lỗi kịch bản, hỏi người y định giới thiệu là ai.

"Một đàn anh của tôi." Phương Tri Ngu nói, "Anh ấy tên Thẩm Tông Minh, làm việc tại Viện Nghiên cứu Lịch sử Văn hóa Thành phố A."

Hạ Hành Châu: "..."

Tôi xin từ chối trước.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...