Sau khi sinh em bé ra, Phương Tri Ngu không cần làm gì cả. Không cần cho bú, không cần thay tã.
Ngoài ba vị trưởng bối lúc nào cũng vây quanh trong nhà, còn có thêm một vú nuôi chuyên nghiệp chăm sóc. Y ngay cả việc thò đầu nhìn em bé một cái cũng phải xếp hàng.
Ông bố newbie Hạ Hành Châu mua cả đống sách nuôi dạy trẻ, kết quả một cuốn cũng không dùng đến. Em bé vừa vào lòng hắn chưa được hai phút đã bị các trưởng bối bế đi mất.
Tên của em bé đã được đặt từ sớm: Tên đầy đủ là Phương Yến Ninh, tên ở nhà là Phương Đường.
Khi Phương Tri Ngu mang thai tám tháng, cả nhà đã họp gia đình để bàn xem sau khi sinh ra em bé sẽ theo họ ai. Cuối cùng mọi người nhất trí để em bé theo họ Phương Tri Ngu.
Sau khi quyết định họ xong, cả nhà lại bắt đầu lo chuyện đặt tên.
Gánh nặng đặt tên rơi vào hai người có học vấn cao nhất trong nhà là Phương Lam và Đường Tu Tề. Hai người thức suốt đêm liệt kê ra hơn chục cái tên, sau đó lại mở một cuộc họp gia đình nữa, cuối cùng chọn hai chữ "Yến Ninh".
Bạn nhỏ Phương Yến Ninh - Phương Đường cực kỳ dễ chăm. Cả ngày không ăn thì ngủ, rất ít khi quấy khóc. Ngay cả vú nuôi dày dặn kinh nghiệm cũng khen đây là em bé ngoan nhất bà từng chăm.
Lễ cưới của Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu được định vào tháng 11. Họ mời công ty tổ chức lễ cưới nổi tiếng nhất trong nước phụ trách. Nhiếp ảnh, trang điểm, MC... tất cả đều là đội ngũ chuyên nghiệp nhất. Hai người chỉ cần đưa ra yêu cầu của mình đối với lễ cưới là được.
Lễ cưới đã bắt đầu chuẩn bị từ nửa đầu năm, danh sách quà tặng của hai bên kéo dài vô tận, kim cương châu báu bất động sản nhiều như không mất tiền.
Cuối cùng phù rể của Phương Tri Ngu được quyết định là Trần Tuấn và một người em họ trong gia đình.
Khi nhận được lời mời, Trần Tuấn cảm động suýt khóc, ánh mắt nhìn Tri Ngu nóng cháy như nhìn thấy người thân.
Hắn biết mà! Bán mạng cho sếp Phương không sai chút nào!!
Cùng ngày, tất cả các nhóm chat của nhân viên tập đoàn đều nhận được tin nhắn của hắn.
[Trần Tuấn: Mọi người biết gì chưa? Tôi sắp làm phù rể cho sếp Phương!!!!]
Một tháng trước lễ cưới, hai người gửi thiệp mời, khách khứa đều là bạn bè và người thân của hai gia đình.
Dưới sự ngăn cản của Phương Tri Ngu, cuối cùng Hạ Hành Châu không gửi thiệp cho Vệ Đình, nhưng vẫn gửi cho Daniel ở nước ngoài.
Daniel cũng có weibo, chỉ là ít dùng.
Lúc Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu công khai trên weibo, phải hai tháng sau hắn mới phát hiện. Tin tức quá chấn động khiến hắn suýt tưởng mình bị mù.
Sau khi hoàn hồn, hắn lập tức gọi video vượt biển, dùng vốn tiếng Trung nghèo nàn của mình mắng Hạ Hành Châu là "ám độ trần thương", "giấu trời qua biển"*, "liếc mắt đưa tình", "đổi trắng thay đen"!
(*) Ám độ trần thương và Giấu trời qua biển là 2 trong 36 kế
Lúc đó Hạ Hành Châu bật loa ngoài, Phương Tri Ngu ngồi bên cạnh nghe mà đầy đầu dấu hỏi, cực kỳ kinh ngạc với cách dùng từ của hắn.
Lần trước bàn chuyện hợp tác y không phát hiện Daniel nói năng lộn xộn như vậy.
"Được rồi được rồi." Hạ Hành Châu bật cười, "Ít dùng thành ngữ lại đi, đúng là cùi bắp mà cứ thích thể hiện."
Phương Tri Ngu: "..."
Em thì khá hơn chỗ nào?!
"Zhou, cậu không thành thật!" Daniel ở trước màn hình trách móc, "Cậu không nói với tôi cậu là chồng của ngài Phương, cậu thật tâm cơ!"
"Tôi còn chưa tính chuyện cậu muốn đào góc tường của tôi đó, cậu lại quay ra mắng trước." Hạ Hành Châu chỉ trỏ, "Cậu nghĩ lại xem lúc đó cậu nói gì? Ở nước chúng tôi là cậu đã bị bắt rồi."
Daniel: "Tôi không có bò!"
"..." Hạ Hành Châu đỡ trán, "Thôi cậu mau đi đi, nhớ đến dự lễ cưới."
Sau khi cúp máy, Phương Tri Ngu khó nói thành lời hỏi hắn: "Bình thường hai người cũng nói chuyện kiểu này à?"
"Gần như vậy." Hạ Hành Châu nói, "Tiếng Trung của cậu ấy không tốt lắm, thông cảm cho cậu ấy đi."
Phương Tri Ngu: "..."
Cái này đâu chỉ là không tốt lắm.
Địa điểm tổ chức hôn lễ của hai người được chọn ở Thượng Hải. Nửa tháng trước hôn lễ, họ đi chụp ảnh cưới.
Ngoài Âu phục ra, hai người còn đặc biệt đặt may đồ cưới cổ trang để chụp một bộ ảnh mang phong cách cổ điển.
Người phụ trách trang điểm cổ trang cho họ là một MUA nổi tiếng trong giới, cũng là người từng hợp tác với Hạ Hành Châu.
Phương Tri Ngu để tóc dài, mặc cổ phục, cùng với khí chất lạnh nhạt khiến y trông như một công tử thần tiên bước ra từ trong tranh. Dùng câu "Công tử thế vô song, mạch thượng nhân như ngọc*" để hình dung cũng không quá.
(*) Đây là một câu trong bài thơ Khởi liệu uyên ương bổng. Ý chỉ quân tử thanh tao như ngọc sáng, trên đời khó gặp người thứ hai
Ảnh cưới hai người chụp tổng cộng chín bộ, chụp suốt gần một tuần.
Trong quá trình chụp, dưới sự chỉ đạo của nhiếp ảnh gia, Phương Tri Ngu cười đến cứng cả miệng, tay chân cũng không biết phải đặt thế nào, cảm giác mình giống hệt một con rối gỗ bị giật dây.
Y không ngờ chụp ảnh cưới còn mệt hơn bàn dự án hàng trăm triệu, thậm chí còn thấy hối hận vì đã đồng ý với Hạ Hành Châu chụp nhiều bộ như vậy ở trên giường.
Hạ Hành Châu là diễn viên, lại thường xuyên lên bìa các tạp chí lớn, quay chụp với hắn là chuyện thường ngày, vì vậy chụp ảnh cưới như cá gặp nước.
"Được!" Nhiếp ảnh gia buông camera, nói với hai người: "Hai chú rể đi dặm lại lớp trang điểm nhé, chúng ta chụp cảnh tiếp theo."
Hạ Hành Châu hứng thú bừng bừng, bàn với Phương Tri Ngu về ý tưởng quay chụp.
Phương Tri Ngu: "..."
Sớm biết phiền phức thế này thì chụp tượng trưng vài tấm là được rồi.
Buổi tối ngày quay chụp cuối cùng, Phương Tri Ngu tắm xong bước ra, thấy Hạ Hành Châu ngồi xếp bằng trên giường, chăm chú nhìn điện thoại.
"Đang xem gì vậy?" Y đi tới ngồi xuống bên cạnh Hạ Hành Châu.
Hạ Hành Châu không ngẩng đầu lên, nói: "Ảnh cưới của chúng ta."
"Có gì đẹp..."
Phương Tri Ngu còn chưa nói xong đã thấy hắn nhanh chóng chọn chín tấm ảnh, đăng lên weibo kèm dòng chữ: Tôi xem còn ai nói ảnh photoshop nữa.
Phương Tri Ngu: "..."
Chuyện ảnh giấy đăng ký kết hôn bị chê bai, hắn nhớ suốt một năm.
Weibo vừa đăng lên, số bình luận đã tăng vùn vụt.
[Châu à, anh thật sự rất để bụng...]
[Cười chết, tấm ảnh trên giấy hôn thú chắc xem như là lịch sử đen của anh Châu rồi nhỉ?!]
[Kệ ổng nói gì, các chị em, l**m màn hình trước đã!]
[Sếp Phương mặc cổ trang đẹp quá đi! Giới giải trí cần gương mặt này!]
[Anh Châu và sếp Phương thật sự quá xứng đôi! Đúng là trời sinh một cặp! Chúc 99*!!]
(*) 久久 - cửu cửu: lâu dài, mãi mãi
Hạ Hành Châu bấm thích bình luận chúc hai người "99", sau đó thoát weibo, hỏi Phương Tri Ngu: "Gọi video cho mẹ nhé?"
"Ừ." Phương Tri Ngu gật đầu.
Hai người đến nơi khác chụp ảnh cưới, mỗi tối đều sẽ gọi video cho Phương Lam hỏi tình hình bé cưng Phương Đường.
Bé con đã hơn một tháng tuổi, ngũ quan dần dần nảy nở, làn da vừa trắng vừa mềm mịn, khuôn mặt và đường nét đều giống Phương Tri Ngu, vô cùng xinh xắn.
Lúc này đang là giờ uống sữa của Phương Đường. Khi video kết nối, cô bé đang ngậm bình sữa m*t hăng say.
Phương Lam hướng camera về phía bé con Phương Đường, cười nói với hai người: "Bé con ăn được ngủ được, các con không cần lo lắng."
Phương Tri Ngu nhìn cô công chúa trắng trẻo mềm mại trong màn hình, ánh mắt bất giác lộ ra chút ý cười, gọi một tiếng bé con, cũng không để ý việc bạn nhỏ vẫn chưa biết đáp lại.
Hạ Hành Châu ở bên cạnh cũng nói: "Đường Đường, có nhớ ba và daddy không? Ngày mai hai ba về rồi."
Bé con Phương Đường không hiểu, uống xong sữa lại thổi ra hai cái bong bóng.
Ngày hôm sau, hai người đi chuyến bay sớm nhất trở về Tân Thị. Mấy ngày không gặp Phương Đường và Phương Trình, mỗi người bế một đứa, cảm giác con cái đủ đầy đúng là như người chiến thắng cuộc đời.
Ba ngày trước hôn lễ, cả nhà bay đến Thượng Hải chờ sẵn.
Trang phục và tạo hình đều đã thử trước. Hạ Hành Châu mặc vest trắng, Phương Tri Ngu mặc vest đen, kiểu trắng phối kinh điển. Trang phục cắt may vừa vặn làm nổi bật hoàn toàn ưu thế vóc dáng của hai người.
Ngày diễn ra lễ cưới, đội nhiếp ảnh bắt đầu quay từ lúc hai người vừa thức dậy, ghi lại ngày trọng đại này của họ.
Phương Lam tự tay đeo nơ cho Phương Tri Ngu, lại chỉnh cổ áo vest cho y.
"Tiểu Ngu nhà ta thật đẹp." Bà lùi lại hai bước, đánh giá Phương Tri Ngu, cười nói: "Giống như hoàng tử vậy."
Thấy mắt bà rưng rưng, tim Phương Tri Ngu cũng mềm nhũn. Y bước lên ôm lấy bà, nhẹ nhàng vỗ lưng bà.
Thấy vậy, Hạ Hành Châu đứng bên cạnh nói: "Mẹ, mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc Tri Ngu thật tốt."
Phương Lam lau khóe mắt, cười nói: "Mẹ biết, mẹ biết."
Đương nhiên bà tin Hạ Hành Châu sẽ chăm sóc Phương Tri Ngu thật tốt.
Thực ra Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu đã kết hôn hơn một năm, quan hệ hai gia đình cũng rất thân thiết. Thậm chí sau khi bé Phương Đường sinh ra, bà còn chuyển sang Tân Thị sống. Theo lý mà nói thì không nên có cảm xúc buồn rầu như vậy.
Nhưng nhìn Phương Tri Ngu mặc đồ cưới, bà vẫn không khỏi rưng rưng nước mắt, trong lòng tràn đầy vui mừng.
Bà nắm tay Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu, dịu dàng nhìn hai người: "Mẹ hy vọng các con khỏe mạnh, sống thật vui vẻ, hạnh phúc."
Hai người nhìn nhau một cái, đồng thanh đáp: "Vâng mẹ."
Sau khi mặc lễ phục xong, hai người ra ngoài phối hợp với nhiếp ảnh gia chụp hình để tiện cho việc biên tập sau này.
Ngoài ra, nhiếp ảnh gia còn tìm những người bạn có mặt để ghi lại vài lời chúc phúc.
Bạn nhỏ Phương Đường còn quá nhỏ, không thể làm trẻ rải hoa, nên người được chọn là nhóc mập nhà cậu cả và cô bé nhà cậu hai.
Hai đứa trẻ nhìn thấy Phương Tri Ngu và Hạ Hành Châu sau khi trang điểm thì "WOW" một tiếng, trăm miệng một lời: "Chú nhỏ, thím nhỏ, hai người giống hoàng tử trong truyện cổ tích quá!"
Hạ Hành Châu đắc ý, một tay ôm vai Phương Tri Ngu, cười hì hì nói với hai đứa: "Sau này hoàng tử với hoàng tử sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi, vỗ tay!"
Hai bạn nhỏ cực kỳ phối hợp vỗ tay, dùng những lời chúc cát tường học từ người lớn để chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
Lễ cưới được tổ chức trên bãi biển cát trắng, dưới bầu trời trong vắt không một gợn mây, cùng làn gió biển mang theo ánh nắng dịu dàng.
Trước sự chứng kiến của bạn bè và người thân, hai người nắm tay bước qua cổng vòm kết từ hoa hồng trắng và hoa sao xanh, đi trên thảm đỏ dài, đến bên cạnh MC.
Lễ cưới không có nhiều nghi thức rườm rà. Dưới sự chứng kiến của mọi người, hai người tuyên thệ, đeo nhẫn cưới cho đối phương.
Sau khi Phương Tri Ngu đeo nhẫn cho mình xong, Hạ Hành Châu nắm lấy bàn tay định rút về của y.
Phương Tri Ngu nhìn hắn. Ánh mắt Hạ Hành Châu chăm chú, giọng nói dịu dàng: "Em sẽ mãi mãi trung thành với anh, tôn trọng quyền lợi và tự do của anh, mãi mãi yêu anh. Em đảm bảo."
Dường như tiếng sóng biển cũng im lặng lui xuống trong khoảnh khắc này. Bên tai Phương Tri Ngu chỉ còn vang vọng lời thề của Hạ Hành Châu.
Y nhìn thẳng vào mắt hắn hai giây, rồi đột nhiên đưa tay kéo cà vạt của Hạ Hành Châu, nghiêng người hôn lên môi hắn trước ánh nhìn của mọi người.
"Anh cũng vậy."
Hết
