Khi tôi quay lại, Thời Tự gặp chuyện.
Tại căn cứ bí mật.
“Không phải chứ, tôi chỉ lơ là một chút thôi mà!”
“Nhà này không có tôi là lại loạn!”
Tôi suýt quên mất, Thời Tự là đại ca trường.
Lúc ở bên chúng tôi quá giống chó Husky, nhưng bản chất lại là chó Ngao Tây Tạng.
Cái danh hiệu “đại ca trường” này là vì hồi lên lớp 10 hắn đánh nhau.
Đánh người đến mức nhập viện.
Lần này lại đánh người.
Vẫn là người đó.
Bị đình chỉ một tuần.
Tôi loạng choạng.
Dư Vi đỡ lấy tôi: “Không sao chứ?”
Tôi xua tay: “Bị tức quá nên hơi choáng.”
Thời Tự ôm một con gấu bông, co lại trên ghế sofa.
“Tại sao lại đánh người?”
“Không thể trách tớ được, là tại cậu ta đáng bị đánh.”
“Tôi hỏi là tại sao cơ mà?”
“Thì tại cậu ta đáng bị đánh mà!”
“…”
Lâm Tự Nhiên bưng thức ăn lên, tháo tạp dề.
“Đừng giận nữa, ăn cơm đi.”
Tôi lườm hắn một cái: “Không chịu nói đúng không, vậy thì khỏi ăn luôn.”
“Không ăn thì không ăn.”
Hừ, còn dám cãi nhau với tôi nữa.
Tối về đến nhà, tôi phát hiện mình bị kéo vào một nhóm chat.
Ba người.
Lâm Tự Nhiên: “Tớ nhờ người điều tra được đấy.”
Cậu ấy gửi một tập tài liệu.
Dư Vi: “Cậu cũng có trợ lý à?”
Lâm Tự Nhiên: “Không, chú hai tớ là luật sư.”
Tôi mở ra xem.
Người bị đánh không phải học sinh trường tôi, nhưng hai người đó đánh nhau trong khuôn viên trường.
Xem ra là người kia chủ động khiêu khích Thời Tự trước.
Học sinh đó tên là Trần Thiên Minh.
…
Em trai cùng cha khác mẹ của Thời Tự.
Máu chó thật đấy.
Là con riêng của nhà họ Thời, nhưng cũng không hẳn là con riêng.
Chuyện này xảy ra từ rất lâu rồi, lâu đến mức khi đó Thời Tự còn chưa ra đời.
Kinh tế biến động, hai công ty nhà họ Thời và họ Tạ đều bị ảnh hưởng.
Để tồn tại, hai bên chọn cách sáp nhập.
Phương án đáng tin cậy nhất chính là liên hôn.
Nhà họ Thời và họ Tạ mỗi bên chỉ có một đứa con, chính là ba mẹ Thời Tự.
Mà lúc đó, ba Thời Tự vừa mới cầu hôn bạn gái, mẹ Tạ cũng có bạn trai thanh mai trúc mã.
Liên hôn cần có sự ràng buộc, nếu không hai bên đều không yên tâm.
Thế là họ kết hôn và dùng phương pháp thụ tinh ống nghiệm sinh ra Thời Tự.
Trước cả khi ra đời, Thời Tự đã được định sẵn là người thừa kế 70% tài sản nhà họ Thời.
Hắn được ông nội nuôi lớn.
Bởi vì ba mẹ hắn ở bên ngoài đều đã lập gia đình khác, cũng đã có con riêng.
Hai bên đều đồng ý chỉ xem cuộc hôn nhân này như một mối hợp tác.
Ba mẹ Thời Tự không phải loại người lăng nhăng, họ rất nghiêm túc với tình cảm của mình.
Dù không có tờ giấy đăng ký kết hôn, nhưng mỗi gia đình đều rất hạnh phúc.
Gặp nhau còn có thể chào hỏi bình thường.
Chỉ là… họ không yêu Thời Tự.
Họ không ngược đãi hắn, vì cơ bản là hiếm khi gặp.
Muốn trốn tránh.
Họ không muốn thừa nhận mình từng sinh ra đứa trẻ này.
Không muốn thừa nhận mình vô trách nhiệm.
Càng không muốn thừa nhận đứa con này là kẻ “dư thừa” bên ngoài gia đình.
Ngay đầu năm lớp 10, ông nội Thời Tự qua đời.
Có lẽ vì ông thực sự không yên tâm với hai người lớn vô trách nhiệm kia nên đã đồng ý để họ ly hôn.
Hiện tại, người giám hộ hợp pháp của Thời Tự là quản gia nhà họ Thời.
Một tháng sau lễ tang, Trần Thiên Minh đến trường tìm Thời Tự.
Không rõ hai người đã nói gì với nhau mà lại lao vào đánh nhau.
Thời Tự khỏe mạnh vạm vỡ, Trần Thiên Minh chỉ có nước chịu đòn.
Thằng đó còn không biết chừa, biết không đánh lại mà vẫn dám tới khiêu khích lần nữa.
Tôi lại mở hồ sơ của Trần Thiên Minh.
Cũng chẳng phải người tốt đẹp gì.
Hay đánh nhau.
Chỉ là khi gặp Thời Tự thì thành kẻ bị đánh.
