Chuyện Không Thể Tin

Chương 21



Khi ông nội còn sống, ba mẹ Thời Tự đã ký một bản cam kết.

70% tài sản nhà họ Thời sẽ để lại cho Thời Tự.

Nếu Thời Tự gặp bất trắc, toàn bộ tài sản sẽ được quyên góp vô điều kiện.

Chỉ cần Thời Tự còn sống, họ sẽ được chia hoa hồng mỗi năm.

Dù đều là con ruột của ba Thời Tự, Trần Thiên Minh cũng chỉ có thể mang họ mẹ.

Nhà họ Thời vĩnh viễn chỉ có một đứa con – chính là Thời Tự.

Có lẽ ba Thời Tự cảm thấy có lỗi với Trần Thiên Minh, nên chiều chuộng đến vô lý, muốn sao được sao.

Chúng tôi đi kiểm tra camera.

Hai người gặp nhau sau khu giảng đường, lúc đó Thời Tự chắc vừa đi siêu thị về.

Vừa nhìn thấy Trần Thiên Minh, hắn liền nổi giận: “Cậu lại tới làm gì?”

Trần Thiên Minh: “Nghỉ đông ba đưa tôi đi trượt tuyết đấy, cậu không biết chứ gì?”

Trong tay còn cầm gì đó, trông như ảnh.

“Đừng tưởng ông nội để lại hết cho cậu là ghê gớm, ba mãi mãi chỉ là của mình tôi thôi.”

“Cậu sau này cũng đừng nhắn tin cho ông ấy nữa, ông ấy có hứa năm nay sẽ ở bên cậu mừng sinh nhật à?”

Trần Thiên Minh cười lớn: “Tin nhắn đó là tôi trả lời đấy, lừa cậu cho vui thôi!”

Lúc đầu Thời Tự còn cố nhẫn nhịn, nhưng đến câu cuối thì lao thẳng vào.

May mà lúc đó đông người đi siêu thị, nhanh chóng kéo hai người ra.

Trần Thiên Minh đúng là thần kinh, toàn nói mấy câu đâm vào tim người ta.

Sau kỳ thi giữa kỳ, thành phố tổ chức một cuộc thi toán học. Suất tham gia được giao cho Lâm Tự Nhiên.

Cậu ấy vừa từ văn phòng giáo viên trở về, vội vàng hỏi tôi:

“Vì sao cậu không tham gia?”

“Cái gì cơ?”

“Cuộc thi toán học ấy, sao cậu không tham gia? Suất đó đáng lẽ là của cậu mà, thầy giáo bảo là cậu từ bỏ.”

“À, cái đó à.” Tôi cười trừ.

“Rốt cuộc là tại sao? Đứng nhất sẽ được cộng điểm đại học đấy, đừng bảo là cậu lại muốn nhường cho tớ nhé?”

“Ai da, tôi đi cũng chưa chắc giành được hạng nhất, nhưng cậu thì chắc chắn được.”

“Cậu nghĩ cái gì vậy? Tại sao tôi phải nhường cho cậu?” Tôi thật sự không hiểu nổi logic của cậu ấy.

Tôi nghiêm túc nói: “Người đàn ông kia, thứ thuộc về tôi, sẽ mãi mãi là của tôi.”

Ngay sau đó tôi lại thay đổi thái độ: “Haiz, không phải của tôi thì là của cậu.”

“Hả?” Cậu ấy không hiểu, nhưng trông cực kỳ sốc.

“Tham gia cuộc thi này phải huấn luyện tập trung một tuần lận, cậu còn không biết tôi lười cỡ nào sao?”

“Nói thật đi!”

“Tôi thấy mình lười quá, chỉ học mấy môn trên lớp đúng là phí tài năng của tôi, nên tôi đăng ký một lớp học ngoại khoá.”

Cậu ấy hơi căng thẳng: “Có phải ba mẹ cậu ép không?”

Tôi cạn lời: “Đã nói là lớp hứng thú rồi mà, tôi tự đăng ký.”

“Học cái gì?”

Tôi cười thần bí: “Không nói đâu, đợi cậu về tôi đảm bảo cho cậu một cú bất ngờ lớn.”

“Được, để xem cậu làm tôi bất ngờ cỡ nào.”

Ngày trước khi Lâm Tự Nhiên đi huấn luyện, chúng tôi ăn tối ở căn cứ bí mật.

Dư Vi cảm thán: “Một tuần không được ăn món cậu nấu rồi.”

Thời Tự tỏ vẻ không quan tâm: “Có gì ngon đâu, cũng thường thôi.”

Lâm Tự Nhiên bê bát của cậu ta đi: “Không thích thì đừng ăn nữa.”

Thời Tự: “Cậu thay đổi rồi.”

Tôi bật cười khẽ: “Thay đổi ngày càng giống cậu.”

Tối cuối cùng, tôi bỗng nhớ ra một chuyện vẫn chưa rõ.

“Này Husky, à nhầm, Thời Tự, trước đó cậu nói thích tôi, là thật à?”

Tới giờ tôi vẫn không tin.

“Tất nhiên là thật.”

“Tại sao?”

“Chúng ta từng gặp nhau rồi, cậu không nhớ à?”

“Không nhớ, hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...