Cướp Ngôi Nữ Chính, Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng

Chap 145:Một Lần Nữa?



-uh..? Trần Tích Phong?. Au! Đầu..tôi,hưm...tôi đang ở đâu đây?-Lãnh Huyết Sương nhăn mày lắc đầu hỏi

-Đây là phi cơ chuyên dụng của Trần gia,chúng ta đang bay đến nước A-Trần Tích Phong mỉm cười đáp

Lãnh Huyết Sương cúi đầu im lặng,nước A? Nơi đó vừa quen vừa lạ,trong đầu là một mảng trống rỗng. Cô siết chặt tay,Trần Tích Phong đến bên cạnh cười. Lãnh Huyết Sương cúi đầu,cảm giác tóc có gì đó mềm mại ấn xuống.

Cô giật mình ngẩng đầu lên bắt gặp nụ cười dịu dàng của anh. Có cái gì rất quen thuộc,mùi hương,nhịp tim,ánh mắt....

-Sương nhi?...-vẻ mặtanhbàng hoàng khôngdámtin

Họngsúngmàuđen tuyền nhắmthẳngvàotráitimanh,nhưmộtlờinguyềncủamụphủthủytậnrừngsâu

Ánhmắtmộtmảnhlạnhbăng,mày đỏ thị huyết trànngậphậnthùxennỗikhótả. rútlên,bópsúng:

-Lăng Phong. Đichếtđi!!!!!!-

-Không!!!-Lãnh Huyết Sương hét lên lùi lại về phía sau

Trần Tích Phong nhìn vẻ mặt sợ hãi của Lãnh Huyết Sương im lặng không lên tiếng. Chỉ là bàn tay lớn ấm áp vẫn bảo bọc bàn tay nhỏ bé của cô không bỏ.

-Sương,anh yêu em

Lãnh Huyết Sương ngơ ngác cả gương mặt đỏ ửng lên không nói nên lời. Trần Tích Phong mỉm cười,tiến lại gần Lãnh Huyết Sương đang co rúm người ôm lấy cô. Bàn tay vỗ nhẹ lên đầu cô,tay còn lại vuốt lên lưng cô. Lãnh Huyết Sương ngại chín cả mặt,im lặng để Trần Tích Phong ôm

-Anh yêu em-lời thì thầm của anh trầm ấm mà nhẹ nhàng như cánh chuồn chuồn nước vỗ mặt hồ-vì thế,anh tuyệt đối sẽ không buông tay-

Lãnh Huyết Sương nâng hai tay vòng qua ôm lấy tấm lưng kia,dụi đầu bào ngực anh. Nghe tiếng tim đập chầm chậm nhưng cũng thực lộn xộn,cô cười nhẹ,nhắm mắt:

-Uh-

Có lẽ,thử thêm một lần nữa? Nhỉ?

-Sương nhi,ah~-Trần Tích Phong vui vẻ nói

Anh đưa cái muỗng nhỏ kề bên miệng của Huyết Sương. Lãnh Huyết Sương nhăn mày,cuois cùng vẫn nhắm mắt.

-Ah?-Lãnh Huyết Sương sởn gai ốc nói lại

Cô mở miệng để Trần Tích Phong đút miếng bánh táo vào miệng. Mùi bánh ngọt dịu nhưng dư vị lại đậm đà,vị giác được mùi táo thơm lan tỏa. Quả là một miếng bánh ngon,cơ mà làm kiểu đút điếc này có phải quá sến không?

(T/g: hẳn rồi,hường phấn bay tứ tung kìa. Có biết bản tác giả còn đang là cẩu F.A không hả?!!!!!)

-Sương,một miếng nữa nhé-Trần Tích Phong vui vẻ lại đưa một miếng bánh trước mặt Lãnh Huyết Sương

-A~-Lãnh Huyết Sương nhắm mắt há miệng

Kệ đi,được phục vụ tận nơi lại còn là soái ca có ngu mới không chịu a~. Ăn xong cái bánh,Lãnh Huyết Sương mới nhận ra là mình đang ở trên máy bay. Trên máy bay có nhà bếp sao?

-Em còn muốn ăn gì không? Anh đi nấu-Trần Tích Phong cười hỏi

-Trên này có bếp sao?-Lãnh Huyết Sương nghi hoặc hỏi

-Ân có chứ. Đây là phi cơ chuyên dụng của Trần gia mà. Đúng rồi,2 tiếng nữa là chúng ta sẽ đáp xuống nước A. Nếu em không muốn ăn gì nữa thì nghỉ ngơi đi-Trần Tích Phong nói

-Được-Lãnh Huyết Sương gật đầu đáp

Cô cầm một quyển sách lật lật đọc thử,tay khẽ xoa cái bụng nhỏ hơi phình lên vì được Trần Tích Phong vỗ béo. Hazzzi,cảm giác Trần Tích Phong đây thực muốn vỗ béo cô

(T/g: rồi "ăn thịt" chứ sao! :)))) )

Thấu mí mắt hơi nặng,Lãnh Huyết Sương nhu nhu hai huyệt thái dương quyết định đi ngủ. Cô cất quyển sách xuống dưới gối rồi nằm xuống ngủ.

Đứanhỏgiốngbabốnphần,đôimắttímtrong vắt nhưngọc. Ngọt ngào gọimộttiếng

-Mami,conrấtnhớ người-

Mộtngườiđànôngvớiđôimắthổpháchnhìnđầyưuthươngcùngmất mát,chuaxótbấtđắc

-Sương nhi,anhthựcsự yêuem

Haigái,mộtmắtxanhmộtmắtnâunhìnxoáyvào. Cảhaiđồngthanhnói:

-Sương,nhớlạichưa?

Cô gái giốngnhưđúc:

-Muốn nhớlạichứ?-

-Aaa!!!-Lãnh Huyết Sương thét lên

Lãnh Huyết Sương bừng tỉnh,mồ hôi đẫm trên trán. Cô ngồi bật dậy,ôm ngực thở dốc.

-Sương,em không sao chứ?-Trần Tích Phong lo lắng chạy thẳng vào

-Phong....-Lãnh Huyết Sương nhìn thấy Trần Tích Phong

Trần Tích Phong lo lắng đến gần,ôm chầm lấy cô. Tay anh dịu dàng vỗ lên lưng cô nhè nhẹ từng đợt,từng đợt. Nó xoa dịu tâm trạng hoảng loạn của cô,Lãnh Huyết Sương giật mình. Nhịp cô đã ổn định lại rồi,cô thở một hơi tựa vào lồng ngực anh hỏi:

-Anh có thể nói cho em về những người em biết lúc trước không?-

-Sao vậy? Em mơ thấy ác mộng sao?-Trần Tích Phong hỏi

-Không hẳn,trong mơ có một đứa nhóc gọi em là "mami",có một người đàn ông nhìn em thật bất đắc dĩ,hai cô gái nhìn em hỏi" nhớ lại chưa?" và một cô gái giống hệt em hỏi:"muốn nhớ lại chứ?". Em không hiểu,chẳng nhẽ em còn quên gì sao?-Lãnh Huyết Sương lo lắng nói

Trần Tích Phong dùng ánh mắt băng lam xanh thẳm nhìn cô,cuối cùng mỉm cười vỗ lấy vai Lãnh Huyết Sương nói:

-Không có gì đâu,em nghỉ ngơi đi-

Lãnh Huyết Sương mệt mỏi gật đầu lại nằm xuống nhưng cô không ngủ,có lẽ giấc mơ vừa rồi của cô có chút sợ hãi. Trần Tích Phong cười đắp chăn cho Lãnh Huyết Sương rồi đi ra khỏi phòng. Ánh mắt băng lam còn nhu hòa giờ kết băng lạnh lẽo

Anh thì thầm:

-Chẳng nhẽ em muốn nhớ về "quákhứ" đó sao?-

Trần Tích Phong giật mình,lắc lắc đầu,ánh mắt băng lam lại trở về nhu hòa nhưng lại hàm chứa một sự bất định.

Một cô gái nằm lười biếng trong căn phòng tối om mà lạnh lẽo. khóe mặt nâu đục ngầu khẽ giật,cô ả nhíu mày bỗng cười phá lên điên dại:

-Lãnh Huyết Sương!!!!!?? Há hashahahaha aaaaaa. Aaa hahhaha khực khặc...khặc khặc...haha... mày cuối cùng vẫn không chết!!!! Mau mai trở về ,màn kịch hay còn đợi mày vén lên đây...hehe...khá...khá...khá...-

Cô ả cầm lấy cái điện thoại đầu giường bấm một dãy số. Nụ cười của ả méo mó quái dị,đợi đến khi một chất giọng trầm mà lạnh lẽo xuất hiện qua đầu dây bên kia ả mới hé giọng khàn khàn:

-Alo,há há...heh..he Nam Cung tổng tài a....tôi sẽ buông tha "" nếu anh..

Nam Cung Thiên ngồi trên ghế tổng tài,gân xanh trên tay nổi lên. Hắn gầm lên:

-Cô điên sao?! Nữ nhân rắn rết này!!?!

Tút...tút...tút...

Điện thoại tắt trước khi hắn kịp nói lời nào,Nam Cung Thiên vẻ mặt tức giận ném máy điện vào góc làm nó vỡ tan tành. Hắn mệt nhọc dựa người trên ghế mà nhắm mắt,vẻ mặt hắn đầy bất đắc dĩ

-Sương nhi,anh phải làm gì đây....

Đứa trẻ ngây ngô ngoof trong vườn hoa lavender tím xinh đẹp,nó chống cằm xụ mặt

-Bao giờ thì mami mới về,con nhớ mami lắm!! Mami ơi!!-

Nó bỏ qua than thở,bỏ nhiều chuyện xung quanh. Bỏ qua cơn đau đầu ẩn ẩn và bỏ qua hoa văn nhỏ màu đen bên cánh tay trái của mình. Hoa văn đen tinh xảo như bị nguyền rủa....

Cô gái với đôi mắt xanh bạc hà bỗng rùng mình nhìn ngoài cửa sổ,lại lạnh băng nhìn thuộc hạ. Giọng đều đều:

-Điều tra đến đâu rồi?

-Dạ thưa! Cô ta thực sự đã chết,xác cũng được đem đi giám định 100% không sai được. Hơn nữa thông tin cũng không có gì bất thường-thuộc hạ cung kính nói

-Tiếp tục tra cho ta! Không được bỏ xót một chi tiết nào! Nếu có biến liền hỏi tội ngươi! Lui xuống-cô gái phất tay nói

Thuộc hạ lạnh run,khẽ đáp

-Vâng- nói rồi chạy đi

Cô gái nhìn ra cửa sổ,đơn giản như vậy sao? Không đúng,linh cảm của ta chưa bao giờ sai. Nhất là vớ chuyện này.

Cô siết chặt nắm đấm,không nó một lời. Xấp tài liệu trên bàn không cầm xem cũng biết nội dung chỉ là cô vẫn không tin. Chỉ mong điều cô lo lắng là thừa thãi,nhưng thực sự là vậy sao?
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...