Cướp Ngôi Nữ Chính, Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng

Chap 146: Kịch Tình



   Hehe,thấy Vĩ Vĩ chăm chưa? Hức,mặc dù kết quả thi của mình có vẻ không tốt lắm....

   ___.vô truyện.___

    Lãnh Huyết Sương nhìn ra bên ngoài, phi cơ đang dần hạ xuống. Cách mặt đất càng gần làm cô có chút phiền muộn, Lãnh Huyết Sương thở dài lắc lắc đầu. Ài, không được ủ rũ thế này!!

-Sương,đến nơi rồi-Trần Tích Phong mỉm cười tiến vào nói

    Lãnh Huyết Sương ngẩng đầu lên đáp ừ một cái rồi đi đến gần anh. Đợi khi cửa phi cơ tự động mở,Trần Tích Phong nắm tay Lãnh Huyết Sương hộ tống cô xuống. Lãnh Huyết Sương lười so đo mặc kệ anh dắt đi. Chỗ phi cơ đáp xuống là nóc nhà của tập đoàn Trần thị. Đợi hai người đi xuống tầng một đã thấy có người làm loạn

-Thưa cô,Trần thiếu rất bận rộn nếu cô không có lịch hẹn trước thì không thể gặp được đâu-lễ tân vẻ mặt bất dắc dĩ nói

     Một cô gái với bộ đồ hơi rách nhăn nhúm lại có vết bẩn đang đứng trước quầy tiếp tân. Vẻ mặt cô ta nhăn lại khó chịu,hét lên:

-Mau cho tôi gặp Tích Phong! Mấy người có biết tôi là ai không mà dám đối xử với tôi như thế?! Cẩn thận tôi bảo Phong sa thải hết mấy người!!!!-

    Trần Tích Phong nhíu mày nhìn Lãnh Huyết Sương,cuối cùng tiến lên nhíu mày hỏi:

-Có chuyện gì?

      Lễ tân như thấy phao cứu sinh liền mừng rỡ gấp gáp giải thích:

-Trần thiếu,cô gái này cứ tự xưng là hôn thê của anh muốn gặp anh,khi tôi hỏi cô có lịch hẹn trước không thì cô ấy nói không có. Mà kiên quyết phải gặp mặt anh cho bằng được-

    Trần Tích Phong nhíu mày nghe lễ tân thuật lại tình huống. Ánh mắt băng lam lia tới cô gái vẻ mặt chanh chua đứng gần đó

-Cô là ai?Tôi không nhớ là mình có vị hôn thê nào ngoài Sương-Trần Tích Phong lạnh nhạt nói

    Cô gái đi tới gần anh,muốn nâng tay lên chạm vào góc áo anh nhưng không thành. Trần Tích Phong tránh ra,vẻ mặt có chút bài xích khó chịu. Lãnh Huyết Sương ở bên cạnh có chút câm nín:quen biết Trần Tích Phong giờ cô mới biết Trần Tích Phong mắc bệnh sạch sẽ.

    Cô gái thấy Trần Tích Phong tránh khỏi ma trảo của mình thì cũng không giận. Cô ả nở một nụ cười trên khuôn mặt lem luốc nói:

-Phong,anh quên em rồi sao? Em là Tiểu Băng-

     Trần Tích Phong nhìu mày,Lãnh Huyết Sương bên cạnh cũng giật mình nhìn cô ả. Hình như người này là em gái cô theo nguyên tác nhỉ? Nhưng mà sao bộ dáng lại rách rưới bần hàn vậy? Ánh mắt cô ả lia tới bên Lãnh Huyết Sương đang đứng,nó hiện lên tua căm hận thù hằn. Nếu ánh mắt là một con dao sợ là Lãnh Huyết Sương đã có mấy lỗ trên người.

-Xem ra cô quả thật vẫn còn sống? Không phải lúc trước cô từng bảo mình buông bỏ Phong sao? Chậc chậc,giờ lại thân thiết như vậy. Cô đem Nam.....-Câm miệng!-

     Cô ả chưa kịp nói hết câu,một giọng nói lạnh băng gằn lên. Trần Tích Phong rít lên hai chữ rồi kéo Lãnh Huyết Sương lại sau lưng. Đôi mắt màu băng lam hiện lên vẻ lạnh lùng nói:

-Lãnh Miên Miên,tôi và cô đã không còn quan hệ gì cả. Tôi cảnh cáo cô đừng đến làm phiền tôi!-

    Nói rồi anh nhanh chóng kéo Lãnh Huyết Sương rời đi. Chưa bước ra khỏi tòa nhà,Lãnh Huyết Sương đã bị câu nói của Lãnh Miên Miên làm cho khựng lại

-Phong,anh không cần lo. Em đã không còn là Lãnh Miên Miên nữa rồi! Sau này còn nhớ các người chiếu cố a~ sau này xin gọi tôi là Bạch Miên Băng-Bạch Miên Băng đứng đằng sau nói vọng lại

       Lãnh Huyết Sương được Trần Tích Phong kéo vào xe. Ngồi yên vị cài chốt an toàn,cô quay lại nghi hoặc hỏi Trần Tích Phong:

- Cô ta là ai vậy?-

-Không ai cả-Trần Tích Phong đáp với khí thế lạnh lẽo

    Lãnh Huyết Sương nhìn Trần Tích Phong,cô cũng không cố gặng hỏi yên lặng ngồi nhìn ra bên ngoài ánh mắt có chút mơ màng. Trần Tích Phong một lúc sau mới  lấy lại lí trí anh nghiêng đầu nhìn Lãnh Huyết Sương

-Sương, xin lỗi vừa nãy anh có hơi...-Trần Tích Phong lo lắng nói

-Không sao em hiểu mà, anh không cần lo lắng quá như vậy. Em cũng chỉ là có chút tò mò về quá khứ thôi. -Lãnh Huyết Sương cười lắc đầu đáp-tự nhiên muốn nhớ lại ghê-cô lẩm bẩm

     Không khí trong xe cứ im lặng như vậy thẳng cho tới khi Trần Tích Phong lái xe dừng trước biệt thự chính của Trần gia. Trần Tích Phong xuống xe trước mở cửa cho Lãnh Huyết Sương, trong mắt là sự yêu chiều không hề che dấu. Cả hai chậm rãi bước vào cửa biệt thự họ Trần, người giúp việc dàn ra hai bên cung kính cúi người. Chỉ là cảnh tượng sau đó đập vào mắt thì thật không hay ho. Trần phu nhân đang ngồi trên ghế sofa cười nói thân thiết với Bạch Miên Băng. Lãnh Huyết Sương nhìn Bạch Miên Băng suy nghĩ đầu tiên là:cô ta đi nhanh nhỉ? Suy nghĩ thứ hai chính là: thay quần áo cũng nhanh gớm. Và suy nghĩ cuối cùng: cô ta là cái quái gì ở biệt thự Trần gia?.Khi Trần phu nhân nhìn thấy Lãnh Huyết Sương liền nhăn mày khó chịu đi tới đẩy mạnh cô trong sự kinh ngạc của Trần Tích Phong.

-Mẹ! Mẹ làm cái gì vậy?!-Trần Tích Phong tức giận gắt lên

     Lãnh Huyết Sương hơi lảo đảo được anh đỡ lấy khó hiểu nhìn Trần phu nhân, chẳng nhẽ lúc trước cô có đắc tội với người này sao? Trần phu nhân cũng gắt lên:

-Con còn dám gọi ta là mẹ sao?! Con dám đưa thứ sao chổi này về Trần gia chúng ta sao?! Con của ta con không thấy trên báo cô ta gian díu với bao nhiêu nam nhân ư? Lại còn kiêu ngạo hách dịch như vậy căn bản đâu có cho Trần gia chúng ta vào mắt? Hừ! Thiên kim đệ nhất tiểu thư đệ nhất gia tộc Lãnh gia thì giỏi lắm sao? Nữ nhân không BIẾT XẤU HỔ!

-Mẹ!-Trần Tích Phong tức giận rít lên, ánh mắt lia sang Bạch Miên Băng đằng sau Trần phu nhân gắt-Cô sao lại có mặt ở đây? Coi lời tôi nói là gió thoảng mây bay hử?-

     Khí tức trên người Trần Tích Phong lạnh lẽo như hàn băng, Trần phu nhân dù đang phẫn nộ cũng xực tỉnh táo, nhưng lại lần nữa nhìn Bạch Miên Băng mà rơi vào trận u mê

-Con không được quát Tiểu Băng, nó là con dâu ngoan nhà họ Trần chúng ta!-Trần phu nhân quát lớn

-Mẹ nói cái gì vậy? Con sẽ không bao giờ cưới cô ta! Người con yêu là Sương-Trần Tích Phong nắm chặt tay Lãnh Huyết Sương nói

-Ta không bao giờ chấp nhận cuộc hôn nhân này! Con chỉ có thể lấy Bạch Miên Băng!!! Nếu cứ khăng khăng muốn lấy con ả kia vậy thì đừng bao giờ quay về Trần gia nữa! Đừng bao giờ gọi ta là mẹ!-Trần phu nhân rít lên

   Bạch Miên Băng ở đằng sau Trần phu nhân nở một nụ cười, Lãnh Huyết Sương nghi hoặc, nụ cười của cô ta rất quen làm cho cô trong lòng dậy lên một cảm xúc-tức giận. Cô ta đi lên trước nắm lấy tay Trần phu nhân như thể xoa dịu cơn tức giận của bà, vẻ mặt ưu thương ủy khuất nhìn Trần Tích Phong. Hít một hơi dài nói;

-Bác à, nếu Phong đã yêu Lãnh tiểu thư đây đến vậy thì cứ thành toàn cho anh ấy đi-

-Băng nhi cháu?!-Trần phu nhân lộ vẻ thương tiếc giật mình nói

    Cô ta run rẩy thút thít rồi dùng vẻ quật cường đáng thương nhìn xoáy vào Lãnh Huyết Sương nói:

-Em muốn Phong được hạnh phúc nhưng cũng chẳng thể nào buông bỏ được anh ấy, thế nên xin chị có thể chia sẻ Phong với em không? Em không làm vợ cả cũng được chỉ cầu xin chị cho em ở bên cạnh Phong. Còn đâu tùy chị quyết định, em không có ý kiến gì cả!

-Phong không phải là đồ vật để phân chia-Lãnh Huyết Sương tức giận nói

-Mày cũng biết nó không phải đồ vật để phân chia cơ à?! Nếu vậy thù mau cút đi để Băng nhi tiến tới với Phong nhi-Trần phu nhân cũng gắt lên

-Cháu...-Lãnh Huyết Sương giật mình lui xuống nửa bước. 

    Cô không rõ cái khí thế kia của mình từ đâu mà có,cảm giác quen thuộc ăn sâu vào trong tiềm thức dù có quên đi mọi thứ vẫn còn lại thói quen. Lãnh Huyết Sương thấy lòng trầm xuống,cô muốn nhớ lại... Cô nhìn Bạch Miên Băng nhíu mày, trong lòng là cơn giận không rõ tên khi nhìn vẻ quật cường dối trá của Bạch Miên Băng, nếu là mình của lúc trước hẳn là dễ dàng xử lý cô ta. Nhưng bây giờ trong đầu chẳng có chút kí ức nào cả, khiến cô có chút giật mình. Lãnh Huyết Sương lặng không lên tiếng, Bạch Miên Băng đột ngột quỳ xuống, dập đầu dưới chân cô trong sự kinh ngạc của mọi người

-Em cầu xin chị hãy thành toàn ước nguyện cả đời của em-cô ta thét lên đầy đau đớn

    Lãnh Huyết Sương lùi lại phía sau, trong đầu cảm thấy trống rỗng. Cô không biết phải làm thế nào mới phải. Nếu là mình ngày trước thì sẽ làm gì? Trần Tích Phong tiến tới kéo cô ta đứng dậy đảy về phía Trần phu nhân, nét mặt anh lạnh băng nói:

-Dù nữ nhân trên đời này có chết hết tôi cũng sẽ không bao giờ cưới người như cô. Trên tất cả tôi chỉ yêu một mình Sương,cô biến khỏi mắt tôi!-

 -Có chuyện gì đang xảy ra?!-một giọng nói trầm nghiêm nghị quát lên

     Mọi người hướng mắt lên trên tầng, Trần chủ tích chậm rãi bước xuống quét qua mọi người một lượt rồi đưa một tờ giấy cho Trần Tích Phong. Anh nhận lấy từ từ mở ra xem, Lãnh Huyết Sương tinh mắt nhìn thấy đằng sau những giọt nước mắt giả dối của Bạch Miên Băng là một nụ cười

-Cha? Ý của cha là gì?-Trần Tích Phong tỏa khía lạnh nói

-Không phải trên tờ giấy đã ghi rõ rồi sao? Nếu mày không cưới Băng nhi thì mày không còn là đại thiếu gia của Trần thị nữa. Ta chính thức từ con!-Trần chủ tịch lạnh lùng đáp

-Bác! Cháu xin bác đừng làm vậy!! Như vậy Phong sẽ rất khó khăn, cháu không muốn vì mình mà  bác với Phong lại xích mích với nhau-Bạch Miên Băng tỏ vẻ lương thiện yếu đuối nói

-Tôi không cần cô cầu tình! Cả đời này Trần Tích Phong vĩnh viễn chỉ yêu một người là Lãnh Huyết Sương! Sương chúng ta đi!-Trần Tích Phong gắt lên kéo tay Lãnh Huyết Sương

     Lãnh Huyết Sương giật mình,kéo tay Trần Tích Phong lại khẽ thì thầm:

-Anh không cần vì em mà gay gắt với hai bác. Em có thể chịu được,có lẽ là giữa hai bên có hiểu lầm gì đó,cứ để em thử giảng hòa xem sao?-

   Trần Tích Phong nhìn cô,ánh mắt nhu hòa xoa xoa đầu nhỏ. Nói:

-Sự việc không đơn giản như em nghĩ đâu. Cứ đi thôi,anh sẽ có cách-

     Nói rồi không để Lãnh Huyết Sương kịp phản ứng liền bế cô lên,trong sự ngơ ngác của cô và tức giận của ba người trong nhà huên ngang đi. Anh trực tiếp bỏ qua chiếc xe đen bóng bên cạnh,đã nói từ con tức là mọi thứ anh nhận của Trần gia cũng không còn là của anh nữa. Anh không quan trọng vấn đề này,dù sao anh cũng không phải hoàn toàn là người nhà họ Trần. Người quan trọng với anh duy nhất trong thế giới này chỉ có một mình Lãnh Huyết Sương.

-Thả em xuống!!! Anh định bế em đi đâu vậy?-Lãnh Huyết Sương đỏ bừng cả mặt nói

-Chúng ta đến khách sạn- Trần Tích Phong thản nhiên nói

-....Hả?!-Lãnh Huyết Sương đơ ra vài giây rồi đỏ mặt hét lên

    Trần Tích Phong hôn trán Lãnh Huyết Sương một cái rồi từ từ thả cô xuống,nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay cô đi. Đang đi trên đường,ai cũng nhìn hai người-dù sao cũng là hai người nổi tiếng mà.

-Ara? Sương, bà sao lại ở đây?-một tiếng gọi vang lên thu hút sự chú ý của hai người

-A?-Lãnh Huyết Sương nghiêng đầu nghi hoặc nhìn cô gái

    Một cô gái đeo kính râm màu đen,bước xuống từ chiếc limo đen láng bóng. Nụ cười vương bên khóe miệng mang đậm sự kiêu ngạo cùng tinh nghịch. Trần Tích Phong ánh mắt trầm xuống kéo Lãnh Huyết Sương ra đằng sau

-A cha! Sao lại bảo bọc cậu ấy như thế? Hả? Trần thiếu đã từng phản bội bạn tôi đáng kính?-cô gái tiếp tục dùng vẻ đùa cợt nói

-Ha?-Lãnh Huyết Sương ngu ngơ không hiểu gì cả

    Cái gì mà " đã từng phản bộn bạn tôi" cơ? Cô có quen biết với người này sao?

   Đốbiếtainha?
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...