Cướp Ngôi Nữ Chính, Nữ Phụ Ta Tỏa Sáng

Chap 147: Trở Về



     Trần Tích Phong hừ lạnh,toan định kéo Lãnh Huyết Sương rời đi. Lãnh Huyết Sương không có ý kiến,quay lưng nhấch chân. Nhưng tay bị một lực khác kéo lại.

-A! Sương, bạn bè tốt mà vừa gặp nhau lại rời đi là không tốt đâu!-cô gái nhếch môi cười nói

-Cậu là ai?-Lãnh Huyết Sương khó hiểu hỏi

      Người kia kinh ngạc nhìn cô, mắt hạnh xinh đẹp mở to rồi lại như tràn đầy thích thú mà lấp lánh ý cười

-Ara? Lại chơi trò mất trí nhớ rồi?-người kia nhếch môi cười nói

-Cái gì " lại" cơ? Tôi không hiểu ý của cậu, cậu là ai?-Lãnh Huyết Sương khó hiểu hỏi

      Trần Tích Phong bên cạnh kiên nhẫn giống như đã dùng hết, anh nhíu máy nắm tay Lãnh Huyết Sương như muốn tránh khỏi người kia thật nhanh. Người kia nhíu mày, từ đằng sau nói:

-Trần Tích Phong anh có còn là đàn ông không? Nhân lúc Sương mất trí nhớ lại đến quấy nhiễu cô ấy! Đáng lý ra anh phải đưa Sương về Lãnh gia, cho cô ấy nghỉ ngơi hưởng thụ đặc quyền của đại tiểu thư Lãnh gia chứ không phải vất vả theo anh. Người của tôi đã báo cho tôi rồi, Trần Tích Phong anh đã bị Trần chủ tịch  từ! Liệu một người không một xu dính túi như anh có thể nuôi được Sương? Hay anh lại muốn chạy đi làm đại minh tinh? Ngày đêm xa cách Sương? Rồi bị đám fan não tàn của anh đè chết?-

    Trần Tích Phong đứng hình, quay lại lạnh lẽo nhìn cô gái phía sau nói:

-Nguồn tin của cô cũng thật nhanh nhạy. Vương đại tiểu thư. Nhưng chuyện của tôi vốn không cần cô quan tâm, tôi sẽ tự có cách giải quyết cho vấn đề của mình. Sương, chúng ta đi!-

     Lãnh Huyết Sương nhìn cánh tay bị Trần Tích Phong nắm lấy, dù anh đã khống chế lực vừa đủ để không làm đau cô. Nhưng những vệt gân xanh vẫn như cũ nổi lên trên bàn tay lớn. Cô nhíu mày, quyết định đứng lại. Trong ánh mắt kinh ngạc của cả hai người mà bước đến gần cô gái kéo theo cả Trần Tích Phong.

-Đưa tôi về Lãnh gia-Lãnh Huyết Sương lạnh nhạt nói

     Vương tiểu thư nhìn Lãnh Huyết Sương kinh ngạc, huyệt thái dương mơ hồ có giọt mồ hôi chảy xuống. Cô khẽ nhếch mép cười:

-Dù mất đi trí nhớ nhưng khí chất thì vĩnh viễn không bao giờ thay đổi nhỉ? Được thôi, chúng ta sẽ đi về Lãnh gia. Lên xe đi-

     Vương tiểu thư làm động tác mời, Lãnh Huyết Sương mặt lạnh tanh nói:

-Phải có Phong tôi mới đi-

    Vương tiểu thư ngạc nhiên nhìn cô, rồi mỉm cười đáp:

-Tất nhiên, chỉ mong sau này cậu không hối hận thôi-

    Trần Tích Phong như muốn nói gì đó với Lãnh Huyết Sương nhưng lại bị bóng lưng kiên trì của cô làm ngơ ngẩn mà lặng lại. Anh vẫn còn nhớ rõ, bóng lưng này khi ngồi trên xe lăn lặng lẽ rời đi, cô ấy nói:

-Xin lỗianh,em không đủkiêntrì vững vàngđểthểtiếptục yêu anh-

   Nhưng lần này, cũng là bóng lưng ấy nhưng lại là để bảo vệ cho anh, trong tim đâu đó len lỏi một chút ấm áp. Nhưng cứ nghĩ đến cái lúc cô nhớ lại tất cả, tận sâu trong thâm tâm của Trần Tích Phong bắt đầu dấy lên một cảm xúc-lo sợ. Trần Tích Phong vô thức siết chặt lấy tay Lãnh Huyết Sương, như muốn đảm bảo rằng cô sẽ không buông tay mình.

     30 phút sau, tại biệt thự nhà họ Lãnh

    Lãnh Huyết Sương khóe môi giật giật, đứng trước tòa biệt thự thân quen mà xa lạ nhìn y hệt tòa lâu đài trước mắt, Lãnh Huyết Sương cũng chỉ có thể lặng người. Dù năng lực thừa nhận của cô có cao đến đâu, khi nhìn tòa lâu đài bự chảng còn lấp lánh như ậy thực sự cũng bị doa.

     Một người hầu đi tới nhận chìa khóa từ chỗ Vương tiểu thư rồi đánh xe rời đi. Ánh mắt người hầu chăm chú nhìn Lãnh Huyết Sương đầy quái dị: như thể cô vừa là người chết sống lại không bằng. Dàn người hầu thấy nhóm ba người liền dàn thành hai hàng trang nghiêm cuí người 90 độ hô:

     Đại tiểu thư, Vương tiểu thư, Trần thiếu gia hoan nghênh về đến Lãnh gia đại trạch

    Lãnh Huyết Sương nắm tay Trần Tích Phong, theo sau Vương tiểu thư bước vào đại sảnh. Đại sảnh to lớn mỹ lệ, vừa thân thuộc lại có chút xa lạ. Cô vừa bước vào bên trong đại sảnh, liền thấy một cái bóng nhanh nhảu chạy vụt qua ôm chặt lấy eo cô không rời.

    ( đố biết ai?)

-Mami!!!! Cuối cùng người cũng về rồi! Con cứ nghĩ mami không cần cục thịt nhỏ nữa rồi-cục thịt nhỏ tự xưng ôm chặt cô nói

    Cô kinh ngạc nhìn cái nắm nhỏ đang ôm eo mình, cái nắm nhỏ có mái tóc đen mượt còn hơn thiếu nữ, làn da trắng nõn như bạch ngọc lại điểm hồng hồng phấn phấn rất đáng yêu. Đôi mắt cùng màu với cô là màu tím thạch trong vắt ngập nước, hai má phúng phính cùng cánh môi hoa anh đào nho nhỏ, đôi lông mày nhỏ nhắn nhăn lại, hàng mi cong như cánh quạt vì nước mắt lã chã rơi mà khẽ rung rung. Trời, đây hẳn là một bé gái vô cùng khả ái dễ thương!! Bé con này còn gọi cô là mami. chẳng nhẽ cô đã có con rồi sao? Nhưng trong đoạn kể thì Phong đâu có nhắc tới chuyện này? Lãnh Huyết Sương hết sức nghi hoặc nhìn Trần Tích Phong. Một giọng nói vọng từ trên lầu xuống, giọng nói rất dễ nghe:

-Cục thịt nhỏ!!!! Cháu dám chạy hử? Bây giờ cháu phải đi tập luyện thân thể, 6h30' cháu phải học tiếng nước F, cháu muốn trốn sao?!

-Vu lão bà bà,bà xem! Mami cháu về rồi-cục thịt nhỏ sung sướng reo lên

     Trong mắt mọi người, một cô gái tóc đen bước xuống, cô gái với đôi mắt màu xanh bạc hà, không đúng hơn là đôi mắt hai màu quỷ dị. Một bên là màu đỏ rực như lửa, một bên là màu bạc hà trong trẻo nhẹ nhàng. Khi nhìn thấy Lãnh Huyết Sương cùng Trần Tích Phong bên cạnh Vương tiểu thư,ánh mắt lam kia lấp lánh sáng lên

-Sương! Tưởng bà chết rồi chứ?-Vu lão bà bà hô lên

  

   Lãnh Huyết Sương giật mình,mắt tím hướng về Vương tiểu thư như muốn hỏi. Vương tiểu thư cười nói với người mắt xanh:

-Hazzi,khổ công chúng ta lo lắng cho nó. Nó lại chơi trò mất trí nhớ rồi-

    Vu lão bà bà nhướng mày,đi xuống bên cạnh Vương tiểu thư nói:

-Chậc, đây là lần thứ mấy rồi?

-Thứ hai-Vương tiểu thư choàng tau sau cổ đáp

-Hai là số nhiều đó!- Vu lão bà bà nói

    Thấy hai người kia coi mình là không khí,Lãnh Huyết Sương đang bị cục thịt nhỏ đeo bám nặng chịch nhíu mày. Cô khó chịu lên tiếng:

-Tôi có thể hỏi một số thông tin về mình không?-

    Vu lão bà bà nhướng mày,cười vui vẻ đáo:

-Ồ! Tất nhiên, tất nhiên. Nào nào, phải giới thiệu bản thân trước chứ nhỉ? Được rồi! Chúng ra ra phòng khách ngồi nói chuyện ha-

     Lãnh Huyết Sương gật đầu,nắm tay cùng Trần Tích Phong muốn đi,cục thịt nhỏ dưới chân ngay tức khắc sử dụng tuyệt chiêu bám dính làm cho cô nửa bước cũng khó đi.

-Mami!!!! Oaoa...hức...oa..oa....-cục thịt nhỏ cứ vậy mà khóc nấc lên

    Đôi mắt màu tím trong veo ngập nước, Lãnh Huyết Sương giật mình có chút thật không biết phải làm sao. Đối mặt với tiểu manh manh này,có diện mạo giống mình vài phần làm trái tim mềm nhũn như chảy nước.

-Ara? Cục thịt nhỏ, cháu cứ như vậy định bỏ buổi học tiếng F sao?- Vu lão bà bà cười đến là vui vẻ hỏi

    Cục thịt nhỏ như bị điện giật, lưu luyến nhìn mami của nó. Mami nó cười trừ,vẻ xa lạ bị nó nắm bắt được. Nó khóc rống lên chạy vụt ra bên ngoài, ý đồ tìm ông ngoại cầu an ủi. Vu lão bà bà cũng không ngăn cản, coi như là mặc kệ cho đứa trẻ một lần thì hứng.

-Mặc kệ nó đi! Nào nào chúng ta cùng ôn chuyện cũ-Vương tiểu thư nói

     Ba người đi đến phòng khách, ngồi xuống ghế sofa. Lãnh Huyết Sương và Trần Tích Phong ngồi chung, Vu Hàn Nhiên và Vương Tâm Ngọc mỗi người độc lập một ghế. Người hầu nhanh nhẹn đặt một ấm hồng trà lên bàn rồi lui đi. Lãnh Huyết Sương theo thói quen  mà nâng tách hồng trà lên tao nhã nhấp một ngụm. Vu Hàn Nhiên cùng Vương Tâm Ngọc cũng nhếch môi cười nhấp ngụm hồng trà. Trong mọi người đều vô cùng thoải mái, nếu nói đến căng thẳng thì cũng chỉ có Trần Tích Phong mà thôi. Không khí cứ nhàn nhã như vậy nhưng lại ẩn chứa dao nhọn, chỉ có người đến gần mới cảm giác được. Cuối cùng, Vu lão bà bà cũng là người mở lời trước:

-Arra, nào chúng ta bắt đầu từ đâu đây ta?-

-Vậy bắt đầu nói về thân thế trước đi, giới thiệu một chút-Vương tiểu thư cười đáp

     Vu lão bà bà cười chỉ vào mình nói:

-Xin tự giới thiệu, tôi tên là Vu Hàn Nhiên bạn thân của bà đó nha! Chúng ta đã từng vượt qua những hoàn cảnh đáng sợ nhất. Đáng kể trên chính là vụ lồng sắt của Âu Dương Ngạo-

    Nói đến đây, Lãnh Huyết Sương có thể cảm giác được đôi mắt hai màu của Vu Hàn Nhiên không có độ ấm,  nó như là địa ngục âm hàn vậy khiến người ta bị đóng băn đến tận linh hồn. Vương tiểu thư bên cạnh vỗ vai Vu Hàn Nhiên cười nói:

-Aiya, sorry. Việc này ảnh hưởng khá nhiều đến tâm ký mà. Đến tôi rồi nhỉ? Họ Vương tên Tâm Ngọc, cứ gọi là Ngọc. À đúng rồi, Nhiên!

-Hử?-Vu Hàn Nhiên liếc mắt nhìn

    Vương Tâm Ngọc nghiêng đầu như suy tư hỏi:

-Có nên nói cho Sương về năng lực của mình không?

-Tùy a, nói cũng được. Dù sao để sau này hành động chung cậu cũng không hoảng sợ-Vu Hàn Nhiên  mắt nhắm mắt mở ngửa người ra đằng sau ghế sofa nói

-Ok! Vậy thì, Tâm Ngọc năng lực tiên đoán, xin được chiếu cố a!-

-Hàn Nhiên năng lực khiến sai-Vu Hàn Nhiên  nói

    Ánh mắt cô ước chừng Lãnh Huyết Sương còn chưa tin, mắt trái hướng về chiếc muỗng trà bằng bạc trong tách của Lãnh Huyết Sương. Chỉ thấy chiếc muỗng tự động lơ lửng trên không rồi bị bóp méo không ra hình dạng, cuối cùng lại trở về hình dáng cái muỗng ban đầu.

Cái muỗng tỏ vẻ ủy khuất:đcm, ông đây vô phúc mới được đám bạo lực này mua về 

Độc giả tỏ vẻ: muỗng quân, cậu chịu khổ rồi

    Lãnh Huyết Sương chỉ ngạc nhiên một chút rồi lấy lại được tỉnh táo, cô nắm chặt tay Trần Tích Phong hỏi:

-Vậy còn năng lực của tôi?-

-À, về cái này thì do lúc trước cậu vốn hiểu lầm nên chưa hoàn toàn sử dụng triệt triệt để để năng lực của mình. Năng lực của cậu là có thể tự do điều khiển người khác, từ hành động, suy nghĩ đến tính cách và thói quen-Vu Hàn Nhiên cười nói

    Lãnh Huyết Sương mím môi, năng lực này nếu để rơi vào tay một tên tội phạm hẳn là sẽ có vô số người thiệt mạng. Nhưng trọng điểm là năng lực như vậy mà cũng tồn tại sao? Đang miên man suy nghi thì lại bị  Vương Tâm Ngọc đánh đứt

-A, Nhiên! Đừng lạm dụng năm lực quá! Mái tóc lại bạc thêm nữa rồi-

-Biết rồi mà-Vu Hàn Nhiên nhắm mắt giả chết

     Cái muỗng cũng rơi lại vào trong tách trà, nước có chút văng ra lại trúng người Trần Tích Phong. Vương Tâm Ngọc cười tươi cùng đồng thanh với Vu Hàn Nhiên nói:

-Tóm lại là, mừng trở về Sương!
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip W88
Tele: @erictran21
Loading...