Cuối cùng chuyện bị bạo lực mạng cũng có một kết cục.
Vì đã nhận được offer của đại học từ lâu nên cho dù Lê Xán không đi khai giảng năm cuối cùng của trường cũng không sao.
Nhưng cô vẫn đi.
Vì cô không muốn sau khi mình bị tung tin là bạo lực học đường còn bị người ta nói là mình trốn tránh, không dám đến trường.
Rõ ràng từ đầu đến cuối cô không phải người sai.
Cô đường hoàng, như thể rảnh rỗi rồi đi dạo một vòng quanh trường học, chuyện được mọi người bàn tán nhiều nhất trừ chuyện gần đây đăng ký vào trường nào thì còn là lễ trưởng thành không lâu sau đó.
"Xán Xán, cậu đã chọn xong trang phục cho lễ trưởng thành chưa?" Lâm Gia Giai hỏi cô.
Hiển nhiên, bây giờ trong lòng mọi người, chuyện tham dự lễ trưởng thành đã vượt qua cả chuyện đăng ký trường đại học.
"Chọn xong rồi."
Lê Xán tìm một tấm hình đã lưu trong điện thoại rồi đưa cho cô ấy xem.
"Oa, Xán Xán, cái váy này siêu hợp với cậu!" Lâm Gia Giai hơi kinh ngạc nói.
Vì bẩm sinh Lê Xán đã có ưu thế chiều cao và khuôn mặt trắng nõn, nhỏ xinh, hợp nhất với các loại váy màu đen, có thể phô ra hết khí chất của cô.
Bức ảnh mà cô cho Lâm Gia Giai xem chính là một chiếc váy dài màu đen được thiết kế cao cấp trong Tuần lễ Thời trang Paris vừa kết thúc hồi đầu năm.
Lâm Gia Giai đã có thể tưởng tượng ra, sau khi Lê Xán mặc bộ váy này vào sẽ có dáng vẻ thiên nga đen cao quý không thể với tới như thế nào.
"Tinh Tinh livestream trực tiếp cho mình xem, tiện tay đặt luôn ở đó giúp mình." Lê Xán nói với cô ấy.
"Hâm mộ quá đi, nếu mình có chị họ như thế thì chắc mình vui chết mất."
Lâm Gia Giai đỡ khuôn mặt nhỏ, cũng cho Lê Xán xem đồ của mình, là một chiếc váy trắng đến từ một thương hiệu váy cưới nổi tiếng ở nước ngoài.
"Bọn mình một đen một trắng, cặp đôi sát thủ, đến lúc đó sẽ làm mọi người kinh ngạc tột độ!"
Cô nàng mơ tưởng hão huyền nói.
Lê Xán cười, không nói gì.
Lâm Gia Giai còn nói, "Đúng rồi, Xán Xán, cuối tháng này bên Thực nghiệm cũng sẽ tổ chức lễ trưởng thành đó, cậu biết chưa? Hình như còn sớm hơn chúng ta một tuần."
"Vậy thì sao?"
"Vậy thì bọn mình có nên đi xem lễ trưởng thành của Đào Cảnh Nhiên không?"
Lâm Gia Giai có hơi chờ mong.
Lê Xán chống đầu trầm tư.
Trường THPT Thực nghiệm à...
Bây giờ ấn tượng của cô với ngôi trường này... không được tốt lắm.
Mặc dù không thể nói là vì chuyện của Đường Thấm nên cô thấy bên Thực nghiệm đều là loại người như thế, nhưng nếu bảo cô có thiện cảm với Thực nghiệm, vậy thì tạm thời không thể được.
Nhưng mà...
"Lớp phổ thông với lớp quốc tế của Thực nghiệm có tổ chức lễ trưởng thành cùng một ngày không?" Cô chợt hỏi.
"Có đó, chẳng qua là một bên buổi sáng, một bên buổi chiều, Xán Xán, cậu yên tâm đi, chắc sẽ không gặp mấy người đáng ghét đó đâu."
Lâm Gia Giai nghĩ một cách đương nhiên là Lê Xán lấy Đường Thấm làm đại diện cho những học sinh có thành tích học tập tốt ở lớp phổ thông.
"Lễ trưởng thành của bọn Đào Cảnh Nhiên tổ chức vào buổi sáng, chúng ta xem hết rồi đi, không có gì bất ngờ thì chắc không gặp những người khác đâu."
"Ồ..."
Lê Xán đáp một tiếng sâu xa, nét mặt lạnh nhạt đến nỗi không có hứng thú gì như đang suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng có đi hay không.
Lâm Gia Giai thấy thế còn nói, "Nghe nói lần này khá nhiều người ở lớp quốc tế của trường Thực nghiệm có tiết mục biểu diễn, câu lạc bộ Nhảy cũng có. Chẳng phải hồi trước các cậu từng gặp nhau ở cuộc thi rồi sao? Lần này đi xem đi."
Tâm trạng thúc giục Lê Xán đi của cô ấy khá vội vàng.
Lê Xán đã nhìn ra.
Nhưng không vạch trần.
"Thế thì đi vậy." Cô chỉ có thế nói thế với Lâm Gia Giai.
Khuôn mặt Lâm Gia Giai lập tức lộ nụ cười lúm đồng tiền, "Được! Mình sẽ bảo bọn Hà Minh Lãng, đến lúc đó chúng ta cùng đến cho Đào Cảnh Nhiên một niềm vui bất ngờ!"
...
Cuối tháng 3.
Đối với nhóm học sinh xuất sắc ở trường Thực nghiệm thì nhập học đã gần được một tháng, nhưng với các học sinh bên lớp quốc tế thì chỉ vừa mới bắt đầu học kỳ.
Cuối cùng Vân Thành cũng bắt đầu sang xuân, Lê Xán mặc chiếc áo khoác cũng khá mỏng vào, bên trong mặc chiếc váy dài hai dây màu đen.
Cô và nhóm Lâm Gia Giai cùng đến trường Thực nghiệm, vừa đúng lúc trường rung chuông vào học, lễ trưởng thành của lớp quốc tế vẫn chưa bắt đầu.
Mục tiêu của bọn họ rất rõ ràng, sau khi vào trường học thì chạy thẳng đến nhà thi đấu.
Đào Cảnh Nhiên từng nói, trường cậu ta cho dù là hội diễn văn nghệ bình thường hay hoạt động lớn gì khác, chỉ cần là hoạt động thì chắc chắn sẽ tổ chức ở nhà thi đấu.
Quả nhiên, trên đường đi, bọn họ đã nhìn thấy lác đác mấy học sinh còn đang mặc đồng phục chạy đến nhà thi đấu.
"Xem ra lễ trưởng thành của Thực nghiệm cũng được đó nha." Trên cổ Lâm Gia Giai đeo một chiếc máy ảnh trông rất chuyên nghiệp, thấy mấy học sinh đi qua thì đưa tay lên chụp cho bọn họ một tấm.
Trên tay Sầm Lĩnh ôm một bó hoa tươi, "Chúng ta đi đâu tìm Đào Cảnh Nhiên đây?"
"Đến hậu trường đi? Cậu ấy hỏi hôm nay có vở diễn, sẽ đóng vai hoàng tử."
"Hoàng tử? Có nhầm hay không vậy, bây giờ còn có sân khấu tầm thường thế hả?"
"Cậu quản cậu ta chắc, lúc đó quay lại hết cho cậu ta, chờ cậu ta diễn xong rồi hẵng cười."
Bọn họ tíu tít, chạy đến chỗ gọi là cửa nhà thi đấu.
Lê Xán đi bên cạnh mọi người, cả đường nói ít đến nỗi gần như trầm mặc, mãi đến khi lúc phải vào cửa, điện thoại cô chợt vang lên.
Là bà Tôn Vi gọi đến.
Lê Xán nói một tiếng với bọn họ, bảo bọn họ đi vào, lát nữa cô sẽ tự vào trong tìm.
Cô nhận điện thoại, nghe Tôn Vi nói chuyện hai ngày nữa sẽ đưa cô đi Bắc Thành, bà đã đặt xong vé máy bay rồi.
Lê Xáp đáp lại qua loa, biết lúc này là đi ăn sinh nhật của một dì thân thiết với Tôn Vi.
Trong điện thoại, Tôn Vi nhân tiện nói với cô chuyện bà đi công tác mấy hôm nay.
Lê Xán nghe câu được câu chăng, suýt chút nữa thì coi tất cả như gió thoảng qua tai.
Đợi đến cuối cùng có thể cúp điện thoại, cô đã đứng ở cửa hơn 3 phút.
Cô nắm chặt điện thoại, xoay người định vào trong với bọn Lâm Gia Giai.
Không ngời, cô vừa mới bước một bước, ngẩng đầu lại gặp được người không thể tưởng tượng được.
Thiệu Khinh Yến đứng ở ngoài nhà thi đấu, hình như đang chờ ai đó.
Lúc cô xoay người, ánh mắt hai người chạm nhau trong không khí. Lê Xán nhìn thấy sự điềm tĩnh trong mắt cậu, còn đôi mắt cô thì mang theo chút kinh ngạc.
"Khéo vậy, học sinh giỏi."
Cô cất điện thoại của mình, đi về phía cậu như không có chuyện gì."
"Khéo."
Lúc nào Thiệu Khinh Yến cũng có bản lĩnh bình tĩnh hơn cả Lê Xán trong mọi tình huống.
Trước kia Lê Xán không nhìn ra, bây giờ lại hơi bội phục cậu.
"Cũng được tuyển thẳng vào Thanh Hoa rồi mà, còn phải tham gia lễ trưởng thành hả?" Cô hỏi, "Hơn nữa đây là lễ trưởng thành của lớp quốc tế, sao cậu lại ở đây?"
"Đến cùng người ta."
"Đến cùng ai?" Lê Xán hỏi.
"Thiệu Khinh Yến!"
Lúc cô vừa dứt lời, tựa như đang trả lời câu hỏi của cô, một cô gái mà Lê Xán không biết bước ra từ nhà thi đấu, gọi to tên Thiệu Khinh Yến.
Đôi mắt lạnh lẽo của Lê Xán nhìn sang.
Nữ sinh mặc một bộ váy trắng sạch sẽ, dưới chân đi đôi giày vải màu trắng bước mấy bước đến chỗ bọn họ, làn gió đúng lúc thổi qua tóc mái trên trán cô ấy, khẽ bay.
Ừm, là khuôn mặt điển hình của con gái ngoan ngoãn.
Lê Xán nghĩ.
"Lấy đồ xong rồi, chúng ta đi thôi."
Văn Gia Văn liếc Lê Xán một cái, ôm chặt tài liệu trong tay, rồi nói với Thiệu Khinh Yến.
