WeChat của Lê Xán là "Glory".
Là tên tiếng Anh của cô.
Chặn Thiệu Khinh Yến xong, cô không quá để chuyện này ở trong lòng.
Cô ở Bắc Thành mấy hôm, hôm nào không phải đi dự tiệc với mẹ thì cũng là đi dạo phố với bạn bè.
Lúc về Vân Thành, ngồi xe đi ngang qua đường Hoành Sơn, cô mới nhớ ra chuyện của Thiệu Khinh Yến.
Cô ấn mở đối tượng đã chặn trong bảng tin, ừm, quả nhiên vẫn chưa gỡ cho cậu.
Cô cũng không biết rốt cuộc Thiệu Khinh Yến có nhận ra chuyện này hay không, lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi mà cậu thường làm, cô bỗng bảo tài xế dừng lại.
Cô muốn thử vận may, xem cậu có ở đó hay không.
Nhưng thật đáng tiếc, cậu không ở đây.
Cô chỉ có thể thu lại ánh mắt đang nhìn quầy thu ngân trong cửa hàng, quay lại như không có việc gì.
Chỉ là hình như cô lại có chút may mắn.
Sau khi cô đi về phía trước hai bước, dưới tán cây ngô đồng râm mát, cô đã gặp được người mình muốn gặp.
Thiệu Khinh Yến mới gia sư về từ nhà chủ, trên tay xách theo một túi bánh mì để lát ăn trưa.
Lúc cậu trông thấy Lê Xán, Lê Xán cũng đang nhìn cậu.
Cậu dừng xe ở ven đường.
Lê Xán đứng trước mặt cậu, mím môi, hình như cũng không định chủ động nói chuyện với cậu.
Hai tay cầm tay lái nắm chặt lại.
"Khéo vậy."
Lúc này là Thiệu Khinh Yến nói trước.
"Khéo."
Lê Xán đứng tại chỗ, đáp một tiếng có cũng được, mà không có cũng chẳng sao.
Thiệu Khinh Yến trầm mặc, nhìn mặt mũi lạnh lùng của cô, không biết đang nghĩ gì.
Một lát sau, cậu mới hỏi, "Mấy hôm nay em họ cậu có còn ở nhà cậu nữa không? Mai cuối tuần chắc tôi rảnh, có thể chơi một hôm với nó."
"Nó không ở nhà tôi."
Lê Xán nói thẳng cho cậu biết.
"À." Thần sắc Thiệu Khinh Yến bình tĩnh, dường như không lấy làm tiếc, "Vậy lần sau tôi lại..."
"Nhưng cuối tuần này muốn gọi nó đến cũng không phải việc gì khó đâu, nó còn đang ước có người chơi cùng nó kìa."
Dường như Lê Xán rất thản nhiên, đút hai tay vào áo khoác, hơi ngửa mặt lên nhìn cậu.
Thiệu Khinh Yến nói được một nửa rồi rút lại.
"Thế lúc nào cuối tuần, cậu gọi tôi đi, đến nhà cậu hay đưa nó ra ngoài chơi cũng được." Cậu nói.
"Đi ra ngoài chơi đi." Lê Xán không cần nghĩ ngợi, nói tiếp, "Đúng lúc cuối tuần tôi cũng muốn ra ngoài ăn cơm dã ngoại, có thể nhân tiện đăng lên bảng tin luôn."
Bảng tin.
Thiệu Khinh Yến hơi dừng lại.
Cậu yên lặng nhìn Lê Xán, Lê Xán cũng ung dung nhìn cậu.
Tựa như đây chỉ là một câu nói bình thường.
Đôi mắt cô trong sáng, ánh mắt lạnh lùng nhưng lại toát lên tràn trề sức sống.
Nhưng anh che giấu biểu cảm rất nhanh, sắc mặt như thường, nói, "Được."
Ngày xuân trên con đường ngô đồng, người đến người đi, ngựa xe như nước.
Hai người gặp nhau vội vã, sau khi bàn bạc xong chuyện cuối tuần cùng đưa Từ Lê Hoà ra ngoài chơi thì nhanh chóng biến mất trong khung cảnh mà đối phương không nhìn thấy, tựa như cái gặp thoáng qua của vô số người đi đường.
...
Đến cuối tuần, Vân Thành trời quang mây tạnh, ngẩng đầu là thấy được những đám mây êm ái.
Lê Xán chọn một chiếc váy polo được xem là đơn giản nhất trong tủ quần áo của mình, lại soi gương trang điểm nhẹ nhàng rất lâu mới cho phép bản thân đi ra ngoài.
Từ Lê Hoà đi bên cạnh cô, không nhịn được nói, "Chị ơi, hôm nay chị thơm quá."
Là mùi hoa nhài cô cố ý xịt lên cổ và cổ tay trước khi ra ngoài.
Lê Xán đưa mắt nhìn nó.
"Phải không đó?"
"Phải."
Trên tay Từ Lê Hoà vẫn còn cầm sữa bò mà buổi sáng chưa uống hết, gật đầu thật mạnh hai cái.
"Chị, bây giờ chúng ta phải đi đón anh Thiệu sao?"
"Đúng thế."
Lê Xán đưa chân lên, ngồi trong chiếc ghế rộng rãi trong xe thương vụ, tâm trạng có vẻ không vui cũng không buồn, tiện tay lấy một chiếc gương trong túi trang điểm ra.
Từ Lê Hoà vừa hoan hô vừa đưa đầu lại gần, nhìn mình trong gương.
"Chị, thế nhà anh Thiệu ở đâu? Hôm qua mẹ lại tìm cho em một người chơi cùng, em không thích, anh ấy chẳng thông minh bằng anh Thiệu chút nào, hôm nay chị nghĩ cách bảo sau này anh Thiệu chơi với em đi."
"Người ta còn có công việc đàng hoàng phải làm, sao mà chơi với em được?"
"Mẹ em nói rồi, chơi cùng cũng là một phần công việc đàng hoàng, ai mà không có giấy chứng nhận, mẹ em còn không thèm nhìn!" Từ Lê Hoà nói nghiêm túc.
Lê Xán bị nó chọc cười, "Khéo là không phải, anh Thiệu của em là làm việc riêng, không hề có giấy chứng nhận đàng hoàng đâu."
"A!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Lê Hoà xụ xuống, quá sợ hãi.
"Vậy, vậy bảo anh ấy mau đi thi đi mà!" Nó reo lên, "Nhỡ mẹ em tìm cho em người mới ngay thì phải làm sao?"
"Em thấy anh ấy được tuyển thẳng vào Thanh Hoa thì có thiếu một khách hàng như em không?"
Cũng không biết là Lê Xán đang giễu cợt Từ Lê Hoà hay là đang giễu cợt bản thân mình, lúc thốt ra những lời này, chính cô cũng không khỏi sững sờ.
Cầm tấm gương trong tay, dần trở nên tẻ nhạt vô vị.
Từ Lê Hoà lại không nghe hiểu những thứ này.
Đến khi Thiệu Khinh Yến lên xe xong, nó tự nhiên chĩa mũi dùi ngay vào cậu.
"Anh, anh đi thi giấy chứng nhận đi." Nó nói nghiêm túc.
"Dạo này mẹ em tìm cho em mấy giáo viên mới để chơi cùng, mẹ em có thể trả anh rất rất nhiều tiền, anh chỉ cần ngày nào cũng đưa em đi chơi, rồi giúp em học bài là được... Thật ra lần trước, em rất thích chơi với anh... Chỉ cần em nói với mẹ là em rất thích anh, mẹ nhất định sẽ đồng ý, còn có thể trả anh rất nhiều rất nhiều tiền, thật đó, anh ơi, anh đi thi luôn đi..."
"..."
Quả nhiên là em họ ruột.
Thiệu Khinh Yến vừa mới lên xe, mông còn chưa ngồi vững đã bị Từ Lê Hoà lôi kéo nói những thứ này.
Cậu buồn cười quay đầu, nhìn anh bạn nhỏ này.
"Cảm ơn em nhé, nhưng anh mà thi thì cũng mất thời gian, đợi anh thi được rồi thì chắc cũng sắp phải đi thành phố khác để học đại học, đến lúc đó cũng không thể chơi với em được, hoặc chỉ có chơi với em ít thôi..."
"Thế thì đến lúc đó hẵng nói, anh đi thi trước đi mà!"
Bạn nhỏ Từ Lê Hòa khá hiểu rõ việc cần phải kịp thời tận hưởng niềm vui.
Thiệu Khinh Yến lại bị nó chọc cho bật cười, nhất thời không nói gì.
Chẳng bao lâu sao, cậu lại nghe thấy Lê Xán hô lên sau lưng mình, "Từ Lê Hoà, không được nghịch ngợm, nếu hôm nay vẫn muốn ra ngoài ăn dã ngoại thì ngoan ngoãn ngồi xuống đi, không được nói tiếp nữa, không thì chị lập tức bảo chú Khang đưa em về đấy."
"Không được! Thế chẳng phải chỉ còn lại hai người anh chị đi hẹn hò sao? Em cũng muốn đi!"
Từ Lê Hoà tuổi còn nhỏ cũng không biết học được mấy lời này ở đâu.
Hai chữ "hẹn hò" vừa nói ra, Lê Xán và Thiệu Khinh Yến đột nhiên cũng sững người.
"..."
"..."
"Từ Lê Hoà!"
Nét mặt Lê Xán bỗng nghiêm lại, nghiêm mặt với nó.
Từ Lê Hoà vẫn còn không biết mình nói sai cái gì.
Theo nó thấy, anh trai chị gái trẻ tuổi cùng ra ngoài chơi, không phải là hẹn hò sao?
Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đang chờ Lê Xán nói tiếp.
Lê Xán lại không nói gì nữa.
Vì... cô bỗng nhận ra, nếu không nhắc đến Từ Lê Hoà thì hình như cô và Thiệu Khinh Yến, quả thực đúng là hẹn hò...
Cô hít hà hương hoa nhài trên người mình, họ nhẹ một tiếng, thay đổi lời nói, "Ngồi xuống!"
Từ Lê Hoà chỉ có thể ngồi xuống ngay ngắn, lặng lẽ để đôi chân ngắn lên ghế thương vụ.
Lúc này Lê Xán mới hài lòng, lúc ngẩng đầu, ánh mắt lơ đãng đảo qua kính chiếu hậu cạnh tài xế.
Trong kính chiếu hậu, một cặp mắt trắng đen rõ ràng đến từ hàng trước cô, đúng lúc cũng đang nhìn cô.
"..."
Lê Xán lại trầm mặc chốc lát rồi nhanh chóng quay đầu, dời ánh mắt ra nhìn phong cảnh đang lùi nhanh dần ngoài cửa sổ.
Đường đi dã ngoại rất dài.
Xe đi từ nội thành, mất đúng hơn 40 phút mới đến.
Lê Xán dựa vào ghế ngồi, không biết đã đeo tai nghe ngủ thiếp đi tự lúc nào. Từ Lê Hoà cũng vậy, trẻ con ngồi xe rất dễ ngủ.
Thiệu Khinh Yến quay đầu liếc nhìn bọn họ một cái, một mình cậu xuống xe trước, lấy đồ dùng mà hai người đã chuẩn bị ra lắp ráp.
Lúc Lê Xán tỉnh ngủ, không biết xe đã đến nơi từ khi nào.
Cô mở to đôi mắt còn nhập nhèm buồn ngủ, thấy Thiệu Khinh Yến quay về từ cánh cửa xe mở rộng, trong tay còn cầm theo ít giá đỡ.
Cô vẫn còn buồn ngủ, hỏi, "Đến rồi à?"
"Ừm." Thiệu Khinh Yến cất đồ công thì đưa ánh mắt sang người Từ Lê Hoà vẫn đang nằm ngáy o o, hiển nhiên là đang hỏi Lê Xán tiếp theo nên làm gì.
Lê Xán lấy điện thoại ra xem thời gian, không cần nghĩ nhiều mà nói thẳng, "Đánh thức nó đi."
Thiệu Khinh Yến chỉ có thể đánh thức Từ Lê Hoà.
Bạn nhỏ vẫn còn mông lung, mang theo cơn buồn ngủ, đương nhiên không kìm được oà khóc, đồng thời còn muốn ngủ tiếp.
Sau khi Từ Lê Hoà bị đánh thức, liền không nhịn được chui vào lòng Lê Xán, tiếp tục nằm sấp xuống ngủ.
Lê Xán làm gì sẽ ôm thẳng bé chứ, sau khi đẩy nó hai lần mà không có tác dụng, cô không nhịn được quát một tiếng, "Từ Lê Hoà!"
Từ Lê Hoà nghẹn ngào nức nở, rõ ràng là muốn ngủ tiếp.
Lúc sắc mặt Lê Xán đang nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, muốn gọi nó tiếp thì trọng lượng đang nằm sấp trên người cô bỗng nhẹ hẳn đi.
Cô ngẩng đầu, trông thấy Thiệu Khinh Yến qua thẳng đây, ôm Từ Lê Hoà trên người cô.
"Ngủ tiếp một phút nữa thôi, anh đưa em đi xem ánh sáng ngoài kia, trên bãi cỏ có nhiều bạn cùng tuổi với em lắm, các bạn đang thả diều..."
Cô nhìn Thiệu Khinh Yến đang ôm Từ Lê Hoà xuống xe.
Ban đầu Từ Lê Hoà còn hơi không thích ứng, nằm sấp trên vai cậu, nhắm chặt mắt không chịu ngẩng đầu.
Sau đó thì dần nghe lời cậu nói, hai tay nó dụi mắt, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên...
Lê Xán thở ra một hơi, nhìn bóng hai người càng chạy càng xa dưới ánh sáng long lanh, cô cũng xuống xe theo sau bọn họ.
Đồ Thiệu Khinh Yến đã thu dọn xong, vẫn còn chất đống trên bãi cỏ.
Để phòng bọn Lê Xán hứng thú muốn trải nghiệm tự mắc lều và vỉ nướng, cho nên cậu cũng không sắp xếp mấy thứ này.
Nhưng rất rõ ràng, bây giờ bọn họ không có hứng thú.
Tiểu thư lá ngọc cành vàng mười ngón tay không dính nước, cậu ấm nhỏ kháu khỉnh, lòng chỉ muốn có người thả diều cùng với mình.
Thế là chuyện mắc lều và bày vỉ nướng cuối cùng rơi xuống một mình Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán chơi thả diều với Từ Lê Hoà, chơi hơn nửa ngày mới quay về trước mặt Thiệu Khinh Yến với cậu bé.
Lúc này, lều vải đã có, vỉ nướng đơn giản cũng được bày biện xong.
Hôm nay ánh nắng thật sự quá nóng, Lê Xán mặc chiếc váy polo ngắn màu xám tro, không mặc áo khoác mà cũng cảm thấy cực kỳ nóng.
Cô ngồi xổm trước mặt Thiệu Khinh Yến, không lâu sau thì đưa một tờ giấy về phía cậu.
Thiệu Khinh Yến ngẩng đầu nhìn cô một cái.
"Lau đi, ai không biết còn tưởng cậu là lao công tôi mời đến đó."
"..."
Thiệu Khinh Yến nhận giấy lau, cảm thấy thực ra theo một ý nào đó thì lao công cũng không sai.
Lẽ nào không phải cậu vì mấy hôm trước cô trả nhiều quá cho nên mới không thể dành ra mấy ngày chơi với bọn họ sao?
Là như vậy mà.
Cậu luôn cảm thấy như vậy.
Đồ nướng buổi trưa là bọn Lê Xán mang đồ trong nhà mình đến.
Nhưng phụ trách đồ nướng chủ yếu vẫn là Thiệu Khinh Yến.
Lúc này Lê Xán và Từ Lê Hoà lại bởi vì muốn chơi đến cùng nên cũng tự mình qua nướng hai lần.
Chờ đến khi cậu xử lí gần xong hết các thứ thì Lê Xán cũng đã ngồi bên bàn, bày lên khay.
Các xiên nướng xanh xanh đỏ đỏ, rất thích hợp để chụp một bức ảnh mùa xuân tràn ngập dopamine rồi đăng lên bảng tin.
Sau khi Lê Xán chụp ảnh đồ ăn xong lại ngước ánh mắt lên khỏi điện thoại, nhìn một vòng qua hai chàng trai đang ngồi đối diện.
Cuối cùng, cô chọn đưa điện thoại cho Từ Lê Hoà.
"Chụp giúp chị mấy bức ảnh."
Cô tuỳ tiện tạo dáng, nói.
"..."
Từ Lê Hoà không biết, trong lòng chị họ mình, thế mà nó đã là một đứa trẻ thần đồng biết căn góc và ánh sáng để chụp ảnh!
Nó giơ điện thoại, tràn đầy tự tin, chụp ảnh tanh tách cho Lê Xán.
Sau đó đương nhiên là không thể dùng một tấm ảnh nào.
Lê Xán lại cầm điện thoại, nhìn nó một cái chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cuối cùng ánh mắt mới cực kỳ không tình nguyện dừng lại trên người Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến"... Tôi cũng không biết chụp lắm."
"Đoán được mà."'
Lê Xán cũng không trông cậy vào cậu có thể chụp đẹp hơn bao nhiêu, so sánh với Từ Lê Hoà, bây giờ cô chỉ cần đẹp hơn Từ Lê Hoà là được.
Cô đưa điện thoại cho Thiệu Khinh Yến, coi ngựa chết thành ngựa sống, giải thích qua cho cậu về ánh sáng và góc độ một chút, hy vọng thiên tài được tuyển thẳng vào Thanh Hoa như cậu có thể lĩnh ngộ được sự kỳ diệu ở trong đó.
"... Tôi cố xem."
Thiệu Khinh Yến giơ điện thoại lên theo sự hướng dẫn của cô, cũng chụp ảnh cô tanh tách.
Vượt qua dự đoán của Lê Xán.
Có lẽ là vì vốn dĩ Thiệu Khinh Yến là thiên tài, khả năng lĩnh ngộ cực mạng, có lẽ là vì trước đó so sánh với Từ Lê Hoà, tóm lại, Thiệu Khinh Yến chụp ảnh không xấu, dùng được.
Tâm trạng cô cũng khá tốt, mỉm cười quyết định phần chụp ảnh trưa nay, tạm cứ như vậy.
Đến chiều, ánh mặt trời lại khang khác, lúc mặt trời lặn ở phía Tây, Lê Xán lại bảo Thiệu Khinh Yến chụp mấy tấm ảnh cho mình.
Dù chỉ đơn giản là váy polo ngắn, tạo dáng, tư thế ngồi cũng là những dáng đơn giản nhất nhưng khuôn mặt Lê Xán rất xinh, dáng người cũng đẹp, chụp bữa cũng ra đôi chân dài không có chỗ để trong màn hình, vô cùng hút mắt.
Một khi cô đăng lên bảng tin thì sẽ nhận được một lượng like lớn.
Lâm Gia Giai lại càng hơn là hỏi thẳng cô: "Đây là ra ngoài nướng đồ ăn với ai vậy?! Thế mà không đưa mình đi!"
Lê Xán cười, nói cho cô ấy biết là đưa Từ Lê Hoà.
Không nói tên Thiệu Khinh Yến.
Sau khi Lâm Gia Giai có được đáp án thì tự nhiên cũng yên tĩnh, nhân tiện còn tám chuyện với cô một lúc.
Lê Xán cầm điện thoại nói chuyện với cô nàng, không biết do tâm trạng hôm nay vui, hay là vì bên kia là Lâm Gia Giai mà nhìn chung, trong mắt cô luôn chứa loáng thoáng ý cười.
Đến khi Thiệu Khinh Yến thu dọn xong mọi thứ, cô đứng dậy, định về nhà cùng cậu.
"Lê Xán..."
Từ Lê Hoà nhảy nhót lon ton đi ở phía trước.
Lê Xán bước đi không nhanh không chậm, mới được hai bước thì bị người ta gọi lại, không thể không quay đầu.
Sau cô là Thiệu Khinh Yến.
Cậu gọi cô lại, dường như có lời muốn nói với cô.
Lê Xán cảm thấy mình có thể đoán được là chuyện gì.
Cô khoác lên người đầy ánh hào quang, đầy hứng thú chắp hai tay sau lưng, giao diện trên điện thoại vẫn còn là trang chủ bảng tin mà mình đang xem.
Cô ngẩng đầu, đang chờ câu nói tiếp theo của cậu.
Nhưng mà hình như không có câu tiếp theo.
Thiệu Khinh Yến đứng trước mặt cô, khuôn mặt trầm lặng như suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng, cậu vẫn mở miệng, nói, "Không có gì, đằng trước có cái hố cỏ, cẩn thận chút."
