"Đằng trước có cái hố cỏ, cẩn thận chút."
Lê Xán không ngờ, con người này thật sự không nhận ra chuyện cô chặn bảng tin cậu, hoặc là cậu biết, nhưng cậu chẳng hề để ý.
Cô nghe Thiệu Khinh Yến nói xong thì đứng tại chỗ sững sờ rất lâu.
Sau đó, cô mím môi xoay người rời đi, không muốn phản ứng lại cậu nữa.
Lên xe, trừ lúc tài xế hỏi cô có phải đưa Thiệu Khinh Yến về nhà trước không, sau khi cô "Vâng" một tiếng thì không nói thêm câu nào nữa.
Từ Lê Hoà lại tràn đầy phấn khởi, chơi cả ngày cũng không mệt, líu ríu ghé vào bên cạnh Thiệu Khinh Yến, cứ vậy cho đến khi cậu xuống xe.
Cuối cùng nó đến bên cạnh Lê Xán, hỏi, "Chị ơi, sau này em còn có thể ra ngoài chơi với anh ấy nữa không?"
Lê Xán lạnh mặt đi, "Em không có cơ hội đâu, chẳng mấy mà mẹ em sẽ tìm cho em bậc thầy chơi cùng chân chính."
"Chị!" Từ Lê Hoà sát gần cô, vẫn còn muốn xin cô giúp mình.
Lê Xán không muốn trả lời nó nữa, đeo thẳng tai nghe lên nhắm mắt lại, dặn dò cho tài xế tiếp tục lái xe về nhà mình.
Liên tục ba ngày sau, cuối cùng Lê Xán không cố ý xuất hiện trước mặt Thiệu Khinh Yến nữa, không cố ý đăng lên bảng tin, cũng không cố ý đi qua cửa hàng mà cậu làm thêm.
Dù hai người đều có WeChat của nhau, nhưng lại như thể đã cắt đứt liên lạc, lạnh nhạt, quay về mùa đông năm ngoái.
Cho đến một ngày, là lễ trưởng thành của trường Quốc tế Tư Minh.
Dù Thiệu Khinh Yến không tham gia nhưng lúc tối về nhà, cậu đã nhìn thấy Đào Cảnh Nhiên không kìm nén được sự hưng phấn mà đăng lên bảng tin.
Đó là một chuỗi ảnh dài dạng chín ô mà không thể đếm xuể có bao nhiêu tấm hình.
Cũng là lần nữa cậu lại nhìn thấy một Lê Xán hoạt bát như thế sau lần đi dã ngoại khi trước.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài cúp ngực màu đen rất xinh đẹp, khiến làn da cô ấy như trắng hơn một tông so với bình thường; mái tóc dài vốn dĩ luôn buông xõa, giờ đây cũng được búi gọn gàng, tạo thành kiểu tóc búi cầu kỳ.
Cô còn trang điểm, khác hẳn với vẻ trong trẻo gần như để mặt mộc thường ngày, sau khi trang điểm đậm, Lê Xán trở nên sắc sảo và lộng lẫy hơn hẳn trước kia.
Có một loại sắc đẹp rõ ràng không gì sánh được.
Đào Cảnh Nhiên đăng rất nhiều ảnh, có ảnh của một mình Lê Xán, cũng có nhiều ảnh cô chụp chung với mấy người khác.
Thiệu Khinh Yến xem từng bức ảnh một, bình thường thấy mấy bức ảnh dài này thì chỉ quen nhìn bừa một chút rồi lướt qua, thế mà hôm nay lại dừng lại chừng ba bốn phút.
Chờ đến khi cậu lấy lại tinh thần, cuối cùng cậu thoát khỏi giao diện.
Quay lại với bảng tin bạn bè dạng cuộn, hai tay cậu nán lại trang chủ một lát, rồi vẫn trượt xuống dưới.
Nửa tiếng sau, Lâm Gia Giai cũng đăng ảnh hôm nay.
Nhưng xuống chút, thì không có gì nữa.
Làm mới cũng không có.
Trang chủ của Thiệu Khinh Yến cũng không có ai đăng hoạt động về lễ trưởng thành của Quốc tế Tư Minh.
Cuối cùng tay cậu rời khỏi giao diện bản tin, sắc mặt bình tĩnh như đã trong dự đoán.
...
Sau khi kết thúc buổi liên hoan với bạn bè, một mình Lê Xán ngồi ở bờ sông hóng gió.
Trước đó Đào Cảnh Nhiên hỏi cô hay là về nhà cùng cậu ta, cô đã từ chối, nói tối nay mình còn có việc.
Nhưng thật ra chẳng có việc gì cả.
Cô chỉ muốn yên tĩnh một mình.
Tối nay là buổi liên hoan với bạn bè sau lễ trưởng thành, không ít người cũng đến uống rượu với cô, mặc dù cô không cho bọn họ mặt mũi nhưng cũng uống khá nhiều.
Bây giờ hơi đau đầu một chút.
Cô lặng lẽ ngồi ở bờ sông, đợi đến khi tất cả mọi người đều rời đi mới chậm rãi lấy điện thoại trong túi ra, vô vị lướt bảng tin.
Hôm nay là lễ trưởng thành, vậy nên rõ ràng bảng tin của cô toàn là bạn bè đăng ảnh của mình, một mình, tập thể, xinh đẹp, nghịch ngợm,... Dù sao thì tất cả đều mang theo nụ cười như ngọn lửa, không có ai mặt như đưa đám là được rồi.
Chỉ có Lê Xán.
Ánh mắt cô lướt qua từng tấm từng tấm ảnh của những khuôn mặt quen thuộc, từ đầu đến cuối mặt không có biểu cảm gì, không chút gợn sóng.
Cô liên tục lướt hoạt động của mọi người, cứ lướt xuống.
Mãi đến khi cô nhìn thấy ảnh Đào Cảnh Nhiên đăng.
Thực ra cũng không khác gì mấy, vẫn na ná bọn Sầm Lĩnh.
Nhưng dưới ảnh của cậu ta, người bấm like thu hút sự chú ý của Lê Xán.
Thiệu Khinh Yến.
Ánh mắt dừng lại trên cái tên này, sắc mặt dần có biến chuyển.
Người không lần nào like cho cô, mà lần nào cũng nhớ like cho Đào Cảnh Nhiên.
Cô nhanh chóng thoát khỏi giao diện bảng tin, tìm khung chat với Thiệu Khinh Yến.
Sau khi bọn họ kết bạn thì trừ lần trước cùng đưa Từ Lê Hoà ra ngoài chơi thì cũng chưa từng trò chuyện với nhau.
Lê Xán nhìn chằm chằm vào giao diện lác đác mấy câu nói, suy nghĩ không lâu thủ chủ động bấm vào nút gọi thoại cho đối phương.
Cuộc gọi thoại của Thiệu Khinh Yến không cài đặt lại, tiếng chuông vẫn là âm báo nguyên thuỷ nhất của WeChat.
Lê Xán nắm chặt điện thoại ở bên tai, chờ bên kia kết nối.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện cho Thiệu Khinh Yến.
Bên kia chẳng mấy đã nhận.
Xem ra là không bận.
"Alo, học sinh giỏi?"
Cô ngồi ở bờ sông, tiếng gió vù vù rót vào loa điện thoại.
Đối diện là bộ ba kiến trúc ven sông cao vút trời mây của Vân Thành, cây cầu lớn được xây dựng từ thế kỷ trước, hiện lên ngời sáng và tấp nập xe cộ trước mắt cô.
"Học sinh giỏi à, giờ này, cậu có bận gì không?"
Có thể là vì uống rượu nên xuyên qua điện thoại, cũng có thể nghe thấy giọng Lê Xán hơi say rượu không giống bình thường.
"Hôm nay tài xế nhà tôi bận rồi, cậu đến đón tôi một chuyến, đưa tôi về nhà đi." Cô thuận miệng bịa chuyện nói.
Thiệu Khinh Yến ngồi trước bàn học, nghe giọng bên kia điện thoại, nhất thời vẫn chưa phản ứng lại được.
"Lê Xán?" Cậu hỏi một cách không chắc chắn.
"Đúng thế đấy." Lê Xán hỏi, "Thế nào, học sinh giỏi các cậu nhận điện thoại cũng không xem là ai gọi hả?"
Không phải.
Là Thiệu Khinh Yến không ngờ, cô thật sự sẽ gọi điện cho mình.
Cậu nhìn đồng hồ.
"Cậu vẫn chưa về nhà?"
"Đúng vậy." Lê Xán tựa vào ghế ngồi ở bờ sông.
"Học sinh giỏi, cậu có đến đón tôi không? Tôi đang đưa mối làm ăn miễn phí cho cậu đó."
"..."
"Cậu không về cùng Đào Cảnh Nhiên à?"
"Tại sao tôi phải về cùng cậu ấy?" Lê Xán thấy buồn cười.
Lại im lặng một lúc, cô biết mà còn hỏi.
"Ơ này học sinh giỏi, sao cậu biết tối tôi ở cùng Đào Cảnh Nhiên?"
"A, có phải cậu cũng thấy bảng tin của bọn Đào Cảnh Nhiên không?"
"Ừm."
"Ồ..."
Tiếng cười của Lê Xán trong điện thoại vang lên ngắn ngủi.
"Thế học sinh giỏi, cậu thấy hôm nay tôi... có xinh không?"
Cô lại hỏi như mê hoặc.
"..."
"Lê Xán..."
"Cậu ở đâu?"
"Cậu muốn đến đón tôi hả?" Lê Xán hỏi.
"Không phải cậu bảo tài xế nhà cậu bận sao?"
"Tài xế nhà tôi bận là cậu đến đón tôi, cậu là sao Văn Khúc với cả Bồ Tát chuyển thế à?"
"Lê Xán..."
Lê Xán nghe thấy bên kia thở dài một tiếng rất khẽ, sau đó lại bất lực nói:
"Tôi đi kiếm tiền."
Lê Xán thực sự không nhịn được, lại bật cười với điện thoại.
"Vậy cậu đến đi."
Cô nói, cuối cùng gửi địa chỉ cho Thiệu Khinh Yến.
Sau khi cúp máy, cô tiếp tục yên lặng ngồi ở bờ sông, nhìn người đến người đi, nhìn du thuyền như dệt cửi.
Lúc Thiệu Khinh Yến đến, kiến trúc đối diện bờ sông đã tối đi nhiều, không thấy ánh đèn đâu.
Lê Xán ngẩng đầu nhìn người vừa mới tới, thấy cậu mặc một chiếc áo khoác màu đen, cổ áo mỏng vậy mà kéo lên tận cùng.
Vốn dĩ ngồi ở bờ sông cũng không cảm nhận được gì đặc biệt, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cậu, cô bỗng cảm thấy mình cũng hơi lạnh.
Trên người cô vẫn mặc lễ phục hôm nay ở lễ trưởng thành, là đồ thiết kế riêng mà chị họ đặc biệt mua cho cô ở Tuần lễ Thời trang đầu năm, làm quà sinh nhật 18 tuổi của cô.
Sinh nhật tuổi mười tám của Lê Xán đã qua rồi, vào đầu năm nay tại Hồng Kông.
Sinh nhật đó, đúng lúc là khi cô bị chửi mắng trên hot search, lúc cư dân trên mạng lấy ngòi bút làm vũ khí với cô, nên bữa tiệc tối linh đình mà trong nhà đã sắp xếp cho cô đã trở thành bữa tiệc gia đình ấm cúng, chỉ có người thân trong dòng họ mừng sinh nhật cô.
Cô lại không thấy có gì mà không tốt.
Vốn dĩ cô cũng không thích mấy nơi dối trá đó, không tổ chức tiệc, cô cũng bớt đi nhiều thời gian phải xã giao với người ta.
Chỉ là bà Tôn Vi và Lê Triệu Vân đều thấy đáng tiếc.
Cô ngồi trước mặt Thiệu Khinh Yến, ngẩng đầu nhìn cậu.
Gương mặt trắng nõn không khác gì búp bê sứ, tâm tình trên mặt thản nhiên, không có biểu cảm gì khác.
"Cậu đến rồi, tôi có xinh không?" Cô lại hỏi một lần nữa vấn đề mà Thiệu Khinh Yến không trả lời trong điện thoại.
Thiệu Khinh Yến không để ý đến cô, ngước mắt lên, yên lặng đáp xuống phía sau cô.
Sau lưng Lê Xán, cách đó không xa, có một chiếc xe Maybach biển số liền nhau đỗ ở đó.
Thiệu Khinh Yến chỉ nhìn một cái là nhận ra đó là xe nhà Lê Xán.
"Chơi tôi vui lắm sao?" Cậu hỏi.
Lê Xán nghe tiếng thì quay đầu lại, biết cậu đã nhìn thấy xe nhà mình.
Người bình thường không thích cười, chỉ có khi đùa ác mới hay rướn khoé miệng lên.
Cô cười cười nhìn Thiệu Khinh Yến, nhưng ý cười không vào đến đôi mắt.
"Tôi đâu có chơi cậu, tài xế cũng vừa mới đến thôi."
Thiệu Khinh Yến bình tĩnh nhìn cô, hiển nhiên là không tin mấy lời nói bậy của cô.
"Nếu không có chuyện gì khác thì tôi đi trước đây."
Dường như cậu lười nói thêm câu nào với Lê Xán.
"Haizzz! Không phải cậu nói sẽ làm ăn với tôi sao?"
Lê Xán lại nhanh tay lẹ mắt kéo vạt áo của cậu.
"Thiệu Khinh Yến, cậu phải đưa tôi về nhà chứ."
Thiệu Khinh Yến lại đưa mắt nhìn chiếc xe sau lưng cô.
Lê Xán nói, "Cậu đừng để ý đến nó, coi nó như không có là được."
Cô thật sự rất biết thế nào là sỉ nhục người khác.
Rõ ràng có xe nhưng vẫn còn tự do gọi cậu đến đón.
Biết rõ cậu cũng có danh dự nên có, lúc gọi cậu đến đón cũng không bảo xe nhà mình rời đi trước.
"Lê Xán..."
"Thiệu Khinh Yến, tôi hơi lạnh."
Lời nói muốn ra khỏi miệng lại bị gió thổi bay bên bờ sông.
Thiệu Khinh Yến mượn ánh đèn, lại lặng lẽ nhìn cô.
Lê Xán xoa xoa hai tay lạnh buốt của mình, ngửa đầu im lặng viết hai chữ chờ mong.
Thiệu Khinh Yến lại nói, "Lạnh thì về nhà, lên xe là được."
"Nhưng sau xe đạp cậu cũng không có thứ gì để chắn gió đâu." Lê Xán rầu rĩ nói.
"Lê Xán!"
Cuối cùng giọng Thiệu Khinh Yến không còn bình tĩnh như trước, mà mang theo sự tức giận, ngột ngạt không thể nhịn được nữa.
Lê Xán yên lặng nhìn cậu.
"Về xe của cậu đi." Cậu nói.
"Nhưng tôi không muốn ngồi xe."
Tối nay dường như Lê Xán đang quấy nhiễu cậu.
Đã muốn trả tiền cho cậu, lại cứ phải nhục nhã cậu.
"Thiệu Khinh Yến, cậu đưa tôi về nhà đi, tôi trả tiền cho cậu." Cô nói, "Thế này đi, cậu lại nhường áo khoác của cậu cho tôi, để tôi mặc một chút, tôi trả thêm cho cậu 100."
Nếu lúc này có người đi ngang qua bên cạnh bọn họ, là có thể thấy được khuôn mặt sạch sẽ, xinh đẹp của cô gái, trước mặt cô là chàng trai đang nổi giận, không thể kiềm chế được, nhịn rồi lại nhịn, rõ ràng trên mu bàn tay đã nổi gân xanh.
Hai tay Thiệu Khinh Yến nắm chặt bên người lại thả lỏng ra, chặt rồi lại lỏng.
Lặp đi lặp lại như thế một lúc lâu, cậu mới ép mình phải tỉnh táo lại.
Cậu nghe theo cởi áo khoác của mình xuống, khoác lên người Lê Xán.
Đột nhiên Lê Xán lại bật cười thoải mái.
Cô ngẩng đầu lên, ngắm mặt trăng trên đỉnh đầu.
"Thiệu Khinh Yến, hôm nay mặt trăng đẹp quá." Cô nói.
Thiệu Khinh Yến không có tâm tư mà ngắm.
Cậu tập trung nhìn đồng hồ, nói, "Ngày mai tôi còn phải dậy sớm, nếu cậu muốn tôi đưa cậu về nhà thì đi bây giờ đi."
"Đi thôi." Lê Xán gật đầu, dưới chân giẫm lên đôi giày cao gót 5cm, đứng dậy.
Người bình thường chỉ có thể miễn cưỡng cao đến vai Thiệu Khinh Yến, hôm nay đứng lên, cũng có thể nhìn thấy quang cảnh cao hơn tầm mắt của cậu.
Lê Xán hơi ngạc nhiên.
Thiệu Khinh Yến xoay người, muốn bảo cô đi theo mình.
Nhưng Lê Xán lại duỗi tay ra, nắm lấy góc áo chỉ còn độc chiếc áo ngắn tay của cậu.
Thiệu Khinh Yến quay đầu.
Lê Xán nhướn mày nhìn cậu, hơi nghiêng đầu.
"Cậu vẫn chưa trả lời tôi, tối nay cậu không muốn ngắm trăng, vậy tôi thì sao? Tối nay tôi, có đẹp hơn ánh trăng không?"
